TNTT chương 119+120

Chương 119

“Tiểu Hà Tử?” Rất xa, Hàn Lượng kêu lên. Nửa khuôn mặt lộ ra kia là Tiểu Hà Tử, một bộ sắc mặt xám trắng lung lay sắp đổ, tùy thời đều sẽ hôn mê, làm cho Hàn Lượng vốn lo lắng lại càng thêm lo sợ bất an. Nai Con ở đâu?

“Phi Ảnh, Tiểu Hà Tử!” Tiếng kêu to đầu tiên cư nhiên không thể làm cho hai người đang toàn lực chạy đi hoàn hồn. Kêu thêm lần nữa, Hàn Lượng cũng đã đến gần hơn, lúc này mới nhìn ra, người điều khiển xe tuy là có khuôn mặt xa lạ, nhưng hơi thở, nội công này, là Phi Ảnh không thể nghi ngờ.

“Công tử…”

“Công tử!” Cho đến lúc thấy được thân ảnh của Hàn Lượng, hai người mới khôi phục tinh thần.

Phi Ảnh hung hăng kéo cương, ngựa lại lao ra vài thước mới dừng lại, ngay lúc dùng lại cũng ngã xuống đất không dậy nổi. Cho dù là thân thủ như Phi Ảnh, cũng chật vật rớt xuống xe, người cũng không đứng dậy được, chỉ có thể giãy dụa hướng Hàn Lượng kêu lên “Cứu…cứu chủ tử…” liền hôn mê.

Cho dù tốc độ của Hàn Lượng vô cùng nhanh, cũng chỉ kịp đem người từ dưới đất nâng lên. Đem Phi Ảnh đã ngất đi để lên càng xe, còn chưa mở miệng, liền thấy Tiểu Hà Tử xốc lên chăn bông, người bên trong mặt trắng bệch, cả người lại dính đầy máu không phải là Lục Đỉnh Nguyên thì còn là ai?

“Cứu…cứu chủ tử…” Tiểu Hà Tử đã hao hết nội lực, bộ dáng tùy thời đều có thể tắt thở. Nếu đổi lại là Hàn Lượng của trước kia, nhất định sẽ không biết làm sao để xử lý tình huống này, nhưng Hàn Lượng nay đã có nội công thâm hậu, không cần phải nói, liền biết nếu không cung cấp nội lực cho Tiểu Hà Tử, sợ là không đợi tới lúc hắn hỏi, Tiểu hà Tử sẽ hao hết nội lực, hồn đi về trời. Vì thế Hàn lượng một tay đặt lên mạch môn của Lục Đỉnh Nguyên, một tay lặng lẽ đặt lên sau lưng của Tiểu Hà Tử, đem nội lực của mình chậm rãi truyền vào.

Nhận được nội lực của Hàn Lượng Tiểu Hà Tử mới lấy lại chút sức lực. Run run rẩy rẩy vươn tay, Tiểu Hà Tử cởi bỏ dây lưng của Lục Đỉnh Nguyên, “Cứu chủ tử…Độc châm…Chúng ta chỉ tìm được một cây…nhưng vẫn không được…” Nói còn chưa dứt lời, Tiểu Hà Tử liền không chống đỡ được liền hôn mê bất tỉnh.

Hàn Lượng nhíu mày, trên phần bụng lộ ra của Lục Đỉnh Nguyên là một mảnh đen thùi, hiển nhiên là trúng độc quá sâu, Tiểu Hà tử hẳn là luôn luôn đang dùng nội lực giúp y ngăn chặn cái gì, bởi vì Tiểu Hà Tử vừa té xỉu, vùng màu đen kia lấy tốc độ mà mắt thường có thể thấy được nhanh chóng lan ra. Tình huống vạn phần khẩn cấp!

Độc châm sao? Hàn Lượng cúi người nhìn kĩ, ngay phía dưới đan điền tìm được ba lỗ kim vô cùng nhỏ, nếu không phải do tác dụng của độc làm cho lỗ kim kia so với chỗ khác càng đen, sợ là cẩn thận như Hàn Lượng cũng khó mà phát hiện. Chỉ tìm được một cây? Nói cách khác còn có hai cây độc châm ở trong thân thể Lục Đỉnh Nguyên? Chết tiệt!

“Công tử!” Lúc này đội nhân mã đi theo Hàn Lượng rốt cục đuổi tới. Không có biện pháp, thân pháp của Hàn lượng quá nhanh, bọn họ không có lạc mất đã là do hắn hơi áp chế thực lực.

Hàn Lượng kéo chăn bông, một tay ôm Lục Đỉnh Nguyên vào trong lòng, lại dặn dò người theo kịp, “Chăm sóc hai người bọn họ, mang ta đi thành trấn gần nhất.” Nói xong, ôm người liền chạy đi.

Đám người Đông cung đều là người chạy bên ranh giới sinh tử, hiệu suất vô cùng cao, hơn nữa còn là loại tình huống gần kề sinh tử như thế này, xử lý so ai khác đều càng tốt. Một người dẫn đường, hai người chia nhau ôm lấy Tiểu Hà Tử cùng Phi Ảnh, theo kịp tốc độ của Hàn Lượng, hai người ở lại dọn dẹp xe cùng ngựa, sau đó tự động đi che dấu dấu vết mọi người lưu lại, những người còn lại đều vây quanh Hàn Lượng cùng tiến cùng lui không ngừng đề phòng xung quanh, căn bản không cần người dặn dò, liền vô cùng ăn ý làm việc chỉnh tề.

Chương 120

“Thành trấn gần nhất cách nơi đây bao xa?” Hàn Lượng hỏi người dẫn đường ở phía trước.

“Bẩm công tử, nửa canh giờ có thể đến.”

“An bài cho chúng ta hai gian thượng phòng ở đại khách điếm, Phi Ảnh, Tiểu Hà Tử thì chia ra đi hai nhà khách điếm nhỏ hơn, các ngươi tự mình chăm sóc cẩn thận, chờ bọn họ tỉnh liền tìm cơ hội hội họp.” Hàn Lượng vừa dặn dò, dưới chân cũng không chậm lại, “Còn có, đi chỗ thợ rèn lấy một khối nam châm về cho ta.”

“Vâng.” Mọi người nghe lệnh.

Giữa ban ngày, đám người bọn họ mục tiêu quá lớn, thực dễ dàng bị địch nhân phát hiện. Nhưng may mắn là ban ngày, bằng không với trạng thái của Tiểu Hà Tử, Phi Ảnh cùng Lục Đỉnh Nguyên, cho dù Hàn Lượng không bỏ lỡ bọn họ, ban đêm cứu người cũng vô cùng khó khăn.

Từ rất xa liền nhìn thấy cửa thành, Hàn Lượng giảm tốc độ lại, “Hai người đi trước dựa theo lời ta nói mà làm.” Hàn Lượng biết đại thành trấn đều có binh lính cùng tướng lãnh thủ vệ, ra vào cổng thành đều có người nhìn, bọn họ như vậy thực dễ dàng chọc người hoài nghi, phương pháp tiết kiệm thời gian nhất chính là mọi người chia nhau ra làm việc.

“Vâng.” Hai người phía sau tách ra, tự đi làm việc của mình.

“Công tử đi trước, lát sau chúng ta sẽ đuổi kịp.” Người ôm Phi Ảnh cùng Tiểu Hà Tử lên tiếng.

“Được rồi.” Trước đó Hàn Lượng đã thấy họ đút Đại Hoàn Đan cho Phi Ảnh, truyền nội công cho Tiểu Hà Tử, biết những người này đều là người lành nghề trong việc ứng phó những tình huống kiểu này, liền không lo lắng, đem Lục Đỉnh Nguyên trong ngực ôm càng chặt, liền bước nhanh về phía cổng thành.

Bên người một thuộc hạ của Đông cung nhanh chóng đuổi kịp, cách sau Hàn Lượng nửa bước, làm ra bộ dáng của một tùy tùng.

Hai người đi vào cửa thành, Hàn Lượng bình tĩnh đi vào trong, lại vẫn bị ngăn cản.

“Làm gì đó?” Một sĩ binh đi lại, cao thấp đánh giá Hàn Lượng cùng đống chăn ôm trong ngực hắn.

“Quan gia, xem ngài nói, vào thành.” Người phía sau chạy lại hòa giải.

Hàn Lượng không mở miệng, dù sao hắn cũng không phải người của thời đại này, sợ nói lộ cái gì trêu chọc phiền toái, liền từ người của Đông cung lo liệu hết thảy.

“Vào thành ôm cái này làm gì?” Nói, muốn kéo ra chăn trong tay Hàn Lượng.

“Không được.” Người của Đông cung vội vàng ngăn cản.

Hàn Lượng nghiêng người, né tránh.

“Có cái gì không thể gặp người?”

“Kém gia, chúng ta muốn đi xem bệnh, sợ…va chạm kém gia.” Ý ở ngoài lời, trong chăn là bệnh nhân.

“Không phải là bệnh dịch đi?” Nói, quan sai liền biến sắc mặt, người chung quanh cũng đưa mắt nhìn lại.

Nếu là bệnh dịch, sợ là lại càng không cho họ vào thành, nếu nói không phải, lại có lý do gì ngăn cản không cho người nhìn? Người của Đông cung cũng nghẹn lời, không khỏi quay đầu nhìn Hàn Lượng.

“Không phải bệnh dịch, nổi mủ, vô cùng hôi thối khó ngửi, Kém gia nhất định phải nhìn sao?” Hàn Lượng trả lời, làm bộ muốn xốc chăn lên.

“Không cần, không cần, nhanh chóng rời đi đi!” Quan sai bịt mũi, vội vã tránh ra.

“Tạ kém gia.” Người của Đông cung che chở Hàn Lượng cùng chủ tử nhanh chóng chạy đi.

Phía sau Phi Ảnh cùng Tiểu Hà Tử liền dễ dàng hơn. Hai người của Đông cung nâng Phi Ảnh đã hôn mê, miệng lại hùng hổ nói: “Nói ngươi đừng đi ngươi không nghe, vì một cái hoa nương bị đánh thành như vậy, đáng giá sao? Ngươi coi bộ dạng của ngươi…” Phi Ảnh cúi đầu, một thân đầy máu, nhìn thật giống như một bộ biết vậy chẳng làm.

Mấy cái quan sai vẻ mặt cười trộm cùng khinh thường, cũng liền cho qua.

Tiểu Hà Tử đi ở cuối cùng, bị một hán tử cao lớn của Đông cung cõng, đầu gác trên vai hán tử, bộ dáng như đang ngủ, làm cho người ta vừa nhìn giống như ca ca cõng một đệ đệ đang ngủ, không chút đáng chú ý, liền không có người đưa ra nghi vấn.

Vài người đều vào cổng, nháy mắt cho nhau, liền ấn theo bàn bạc chia ra theo các hướng khác nhau. Người của Đông cung lại chia ra một người đi chăm sóc Phi Ảnh cùng Tiểu Hà Tử, người còn lại đều dùng các loại phương thức đi theo Hàn Lượng cùng Lục Đỉnh Nguyên.

2 thoughts on “TNTT chương 119+120

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s