Đặc công tà phi chương 110

48030619

Chương 110: Trò chơi, chỉ vừa mới bắt đầu

Edit: Tử Sa

Beta: ღ Vy Nhi

Tên nam tử của Linh Cung thân hình có chút cứng đờ, đầu đang cúi xuống chậm rãi ngẩng lên, ánh mắt kinh ngạc nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt dung nhan xinh đẹp đang cười khanh khách. Không thể nào, chính mình dường như không có lộ ra chút sơ hở nào mà?

Nhanh chóng che dấu đi sự kinh ngạc trong lòng, trong mắt toát lên vẻ sợ hãi, nam tử Linh Cung run run nói: “Thụy. . . Thụy Vương phi, ngài nói hảo thâm. . . thâm ảo, tiểu nhân, tiểu nhân. . . không hiểu.”

Mày phượng nhếch lên, Thượng Quan Ngưng Nguyệt trào phúng cong đôi môi đỏ mọng cười nói: “Ngươi nhìn đôi tay của ngươi đi, bảo dưỡng trắng nõn non mềm, có thể giống tay tiểu thương suốt ngày làm bạn với bột mì sao? Lần sau nếu như không kiềm chế được lòng hiếu kỳ,  muốn dịch dung xem diễn nhớ lưu ý trang điểm cả tay nha.”

“Khụ. . .” nam tử Linh Cung xấu hổ ho nhẹ, khóe miệng nhịn không được giật giật vài cái.

Được rồi, hắn thừa nhận chính mình đánh giá thấp năng lực của Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Hắn thật đúng là không có đoán trước được ánh mắt của nha đầu kia, cư nhiên lại độc đáo đến mức này.

“Nếu đã vất vả mà đến, như vậy cũng đừng có gấp gáp rời đi.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt bước thêm một bước tới gần trước mặt nam tử Linh Cung kia, mắt ngọc ý cười lưu chuyển, mở miệng mị hoặc nói: “Vừa mới khấu quỳ hành lễ, xem như là tạ lễ mà ta tặng cho ngươi nhân lần đầu gặp mặt. Đợi lát nữa chờ ta cùng Tả tướng phủ chơi trò chơi xong, ta sẽ không keo kiệt đưa ngươi một phần lễ từ biệt nha.”

“Cứ tự nhiên, muốn làm gì cũng được.” Nghe được Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, nam  tử Linh Cung tuy rằng là nhún vai, ngữ khí thản nhiên đáp lại.

Bất quá, trong lòng hắn cũng đang âm thầm nói thầm: “Thực sự ngươi nói hay nha. Hành lễ khấu quỳ, là tạ lễ mà ngươi tặng cho ta nhân lần đầu gặp mặt? Như vậy. . . Sau đó ngươi lại tặng cho ta một phần lễ từ biệt, có phải là sẽ đem ta rút gân lột da?

Thượng Quan Ngưng Nguyệt khuôn mặt quyến rũ, tư thái phong tình, bỏ ra hai cánh tay đang đan vào nhau, Huyền Băng Thiết nhẫn đeo trên ngón tay tỏa ra ánh sáng lành lạnh, chỉ về hướng trái tim nam tử Linh Cung nàng nói tiếp: “Không cần phỏng đoán, so với việc hành lễ khấu quỳ mà nói, phần lễ cáo biệt này tuyệt sẽ không làm ngươi thất vọng đâu.”

Cư nhiên bị nàng chuẩn xác nhìn thấu tâm tư? Nam tử Linh Cung mi khẽ nhếch lên, ánh mắt nhìn nàng, tóc đen theo gió tung bay tiêu sái bước đến chỗ tiểu thương bán kẹo hồ lô đang đứng cúi đầu.

Mắt ngọc lướt qua tên tiểu thương đang đứng run run khiêng cây kẹo hồ lô, thần kinh căng thẳng chờ mình tới, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười mị hoặc nói: “Mọi người không cần quá mức khẩn trương, ngoại trừ không được tự ý rời đi, các ngươi hoàn toàn có thể chuyện trò vui vẻ.”

Nói xong, nàng cũng nhấc lên ngón tay ngọc từ trên đống cỏ khô lấy xuống một cây kẹo hồ lô đỏ rực được xuyên bằng sơn tra sau đó liền xoay người đi về hướng cửa lớn Tả tướng phủ.

Nhóm tiểu thương hai má chảy xuống mồ hôi lạnh, khóe mắt run rẩy nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt dần dần đi xa, bóng dáng phiêu dật, trong lòng lại không hẹn mà cùng nói thầm: “Không cần quá mức khẩn trương, hoàn toàn có thể chuyện trò vui vẻ sao?”

Thụy Vương phi uy vũ cho dù người cho nhóm chúng ta mượn gan lớn bằng trời, chúng ta cũng tuyệt không dám gây ra tiếng động lớn xôn xao quấy rầy bên tai người a? Tóm lại, người cuối cùng có thể cho chúng ta bình yên vô sự rời khỏi chỗ này, chúng ta cũng đã cảm tạ trời đất, đối với sự từ bi của người mà lên tiếng niệm a di đà phật rồi.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt về lại cửa lớn Tả tướng phủ, đặt mông ngồi xuống nhuyễn tháp, lười biếng mà lại đủ kiêu ngạo bắt chéo chân.

Không khí im lặng, ngoại trừ tiếng gió rất nhỏ ra liền chỉ còn lại tiếng cắn cắn kẹo hồ lô của Thượng Quan Ngưng Nguyệt miệng cố ý tràn ra thanh âm chậc chậc chậc khen.

Lăng Tiêm Tiêm hai đầu gối vẫn như cũ quỳ trước mặt, móng tay thon dài khảm sâu vào trong lòng bàn tay, hai tròng mắt lộ vẻ dữ tợn vặn vẹo từng Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngươi chờ đó cho ta. Ngày xưa ở Chí tôn sòng bạc, ngươi dùng tú hoa châm đâm xuyên qua lòng bàn tay của ta làm ta phải chịu đau đớn thống khổ. Hôm nay ngươi lại làm ta khuất nhục quỳ tại nơi này. Tại đây thù mới hận cũ, Độc tiên ta ngày sau quyết sẽ trả lại cho ngươi gấp trăm lần ngàn lần, thề không bỏ qua.

Ăn xong kẹo hồ lô, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nâng tay lau một ít mạnh vụn sơn tra dính bên khóe môi. Lập tức, nàng từ nhuyễn tháp đứng lên, cất bước đến trước mặt Lăng Tiêm Tiêm đang quỳ dưới đất.

Thân hình ngồi xuống, tay phải sờ cằm, tay trái nghịch vài sợ tóc rối tung trên đầu vai của Lăng Tiêm Tiêm.

“Được rồi, ngươi cũng quỳ được một lát, ta cho ngươi đứng lên. Nhưng, Thượng Quan Ngưng Nguyệt ta là người đã nói sẽ giữ lời. Trước khi cho ngươi đứng dậy, ta sẽ nói cho ngươi biết từ đầu tới cuối lý do hôm nay ta đến Thừa tướng phủ chặn cửa.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt mở miệng ôn nhu nói, đồng thời ngón tay không chút để ý nghịch mấy sợi tóc của Lăng Tiêm Tiêm.

Lăng Tiêm Tiêm nhịn xuống cảm giác hai đầu gối tê tê, lạnh lùng hừ mạnh cái mũi, hai tròng mắt híp lại dò xét nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói: “Ngươi nói đi, Lăng Tiêm Tiêm ta rất chăm chú lắng nghe.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt liếc mắt nhìn Lăng Tiêm Tiêm xong, câu môi cười nói: “Như ngươi nói lúc trước, Điêu nhi của ta sáng nay quả thật không có nhảy vào bên trong Tả tướng phủ. Nó giờ phút này chính là lười biếng nằm ngủ lại ôm rất nhiều quả chuối to mà nó thích ăn nhất ở trong Thụy Vương phủ. Mà ta tới đây ầm ỹ giả vờ kêu Tiểu Điêu nhi chạy mất, mục đích chân chính đó là vì không cho Tả thừa tướng nửa đêm xuất môn tìm y”

Nghe được Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, Lăng Tiêm Tiêm phút chốc giật mình. Nửa đêm xuất môn tìm y?

Xem ra. . . Chính mình quả nhiên không có phỏng đoán sai, Thượng Quan Ngưng Nguyệt dẫn trăm tên thị vệ bao vây Tả tướng phủ, là bởi vì nàng biết Độc vương tối nay muốn xuất phủ, đi đến Tuyết Ảnh các trước để bắt Thánh thủ y vương.

Môi Lăng Tiêm Tiêm lạnh lẽo nhếch lên, thanh âm xen lẫn lệ khí trả lời: “Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Kim phỉ thúy nay đang ở trong tay phụ thân – Tả thừa tướng, mặc dù ngươi không cho gia phụ nửa đêm xuất môn tìm y thì cũng làm được gì? Gia phụ đã cất Kim phỉ thúy ở một nơi cực kỳ bí ẩn, mặc dù ngươi có giết hết mọi người trong Tả tướng phủ, sau đó lại lật tung toàn bộ Tả tướng phủ, cũng tuyệt đối không có một tia khả năng thay Hoàng Thượng cùng Thụy vương tìm được Kim phỉ thúy .”

Lời nói của Lăng Tiêm Tiêm ý tứ rất rõ ràng: “Hiên Viên Ly cùng Hiên Viên Diễm nếu không lấy được Kim phỉ thúy, liền không thể được biết nơi ở của Thánh thủ y vương. Đến lúc đó, có mẫu phi của hai người bọn họ cùng toàn bộ Tả tướng phủ chôn cùng, cũng coi như cũng là vụ mua bán có lãi.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt khuôn mặt tươi cười ấm áp như gió xuân, ngón tay hất mấy sợi tóc của Lăng Tiêm Tiêm ra phía sau nói: “Quên nói cho ngươi, sáng nay khi ta ầm ỹ xuất phát từ Thụy Vương phủ, Diễm đồng thời cũng âm thầm xuất phát. Biết Diễm đi nơi nào không? Hắn. . . Đã đi trước các ngươi một bước, đạp tuyết tìm y .”

“Không có khả năng.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa dứt lời, Lăng Tiêm Tiêm lập tức khó có thể tin thất thanh kêu lên.

Nàng thập phần khẳng định, Kim phỉ thúy – vật ẩn đấu nơi ở của Thánh thủ y vương nay vẫn đang nằm trong mật thất của Độc vương. Một khi đã như vậy, vậy thì Hiên Viên Diễm như thế nào biết được nơi ở của Thánh thủ y vương?

Nhưng là, Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa rồi lại rõ ràng nói ra bốn chữ “đạp tuyết tìm y”. Đạp tuyết tìm y, ý tứ này đã rất rõ ràng: đến Tuyết Ảnh các tìm kiếm Thánh thủ y vương.

Tay ngọc gạt gạt mấy sợi tóc của mình bị gió thổi lộn xộn rơi xuống trán, Thượng Quan Ngưng Nguyệt mắt đẹp toát ra ý cười nói: “Không có khả năng, làm sao có thể không có khả năng chứ? Nhưng, cái mà ngươi cho rằng không có khả năng bị chúng ta biến thành có khả năng, hoàn toàn nhờ công của Thương Nguyệt thái tử Dạ Dật Phong nha. Nếu không phải bởi vì hắn tự cho là thông minh, ta cùng Diễm lại sao lại biết được nơi ở của thánh thủ y vương mà chẳng mất chút công phu nào như thế này đâu?”

“Ngươi. . .” Lăng Tiêm Tiêm trên mặt hiện ra một chút hơi thở không thể che dấu sợ hãi, nếu nàng phá giải ra bí mật được cất dấu trên tờ giấy trắng điều, như vậy nàng. . . Có thể hay không đồng thời cũng phá giải ra chân chính thân phận của mình cùng Độc vương?

“Tốt lắm, mục đích chân chính mà ta ầm ỹ ở cửa lớn Tả tướng phủ, ta đã nói với ngươi rất rõ ràng. Vì ngăn cản Tả thừa tướng dẫn người đi đến Tuyết Ảnh các trước, do đó phá hủy nhã hứng tìm y của Diễm nhà ta. Hiện tại, ngươi có thể cho hai đầu gối bị tê của mình cách mặt đất, sau đó tiến vào trong Tả tướng phủ diễn vai khốn thú rồi.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt thân thủ vỗ vỗ đầu vai Lăng Tiêm Tiêm, sau đó thân hình vốn đang nửa ngồi trên mặt đất phút chốc đứng thẳng lên.

Hít sâu mấy hơi, Lăng Tiêm Tiêm đưa tay bóp nhẹ hai đầu gối vì quỳ mà tê không chịu nổi, sau đó mới từ trên mặt lạnh lẽo chậm rãi đứng lên. Trên mặt Lăng Tiêm Tiêm tựa như bao trùm lên một tầng tro tàn, hai tròng mắt âm u bốn bề dậy sóng nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, khập khiễng đi vào phía trong cửa lớn Tả tướng phủ.

“Đúng rồi!” Thượng Quan Ngưng Nguyệt trong mắt toát ra ý cười giả tạo khó phát hiện, mở miệng gọi Lăng Tiêm Tiêm đang muốn rời đi: “Một chút thiện ý ban nãy quên không nhắc nhở ngươi.”

Dát chi — Lăng Tiêm Tiêm dừng lại cước bộ, quay lại đầu, thanh âm âm lãnh hộc ra một chữ: “Nói.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt tóc đen theo gió tung bay, nhanh chóng dời bước đến trước mặt Lăng Tiêm Tiêm, hạ giọng nói: “Nhớ đem mục đích chân chính của ta đến Tả tướng phủ ngày hôm nay, nói lại rõ ràng không chút nhầm lẫm cho Tả thừa tướng. Nếu như Tả thừa tướng nghe được lời ngươi thuật lại, mà vẫn cố ý muốn đêm nay xuất môn đạp tuyết tìm y, như vậy. . . Ta cũng chỉ có thể chờ để thu đầu của Tả thừa tướng.”

Lăng Tiêm Tiêm yên lặng quay đầu lại, cước bộ trầm trọng tiến vào trong Tả tướng phủ, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác sợ hãi lớn nhất từ lúc chào đời tới nay.

 Nghiễm nhiên đem ý đồ bao vây Tả tướng phủ, không hề giấu diếm nói cho địch nhân. Ngược đãi tinh thần địch nhân sa sút, tươi cười thưởng thức linh hồn địch nhân run rẩy. Thượng Quan Ngưng Nguyệt này, cũng không phải cường đại bình thường nha.

Nhìn thấy bóng dáng Lăng Tiêm Tiêm biến mất ở trước mắt, Phương quản gia của Thụy vương phủ đi đến bên cạnh Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mở miệng khẽ hỏi: “Vương phi, Tả thừa tướng nghe xong lời Lăng Tiêm Tiêm thuật lại, có thật sự lựa chọn án binh bất động hay không?”

“Sẽ không, lão hồ li Tả thừa tướng kia nếu như nghe xong những lời Lăng Tiêm Tiêm thuật lại, nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của ta, sẽ dựa theo kịch bản mà ta đã dựng sẵn mà diễn, làm cho vở kịch mở màn, vui mừng phát triển và cuối cùng là hoa lệ kết thúc.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười đến yêu dã mị hoặc, thanh âm vô cùng tự tin trả lời.

Tả thừa tướng, Lăng Tiêm Tiêm, phía trước trò chơi chính là dùng để tạo nên một tầng sương mờ che mắt các ngươi, trò chơi chân chính chỉ vừa mới bắt đầu thôi. Giết người là nghệ thuật hoàn mỹ bậc nhất, ta cũng sẽ không làm cho nghệ thuật này ở trong tay ta có tiếc nuối, ta sẽ ban cho các ngươi một cái chết oanh động . . .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s