TYKGNT chương 112

Chương 112 Thích Hồn Tiên, thực trâu bò!

Long Mặc Viêm liền vậy mà đứng ở giữa trung tâm khu vực đánh nhau, mà trường hợp vốn đang chém giết cũng vì sự tham gia của hắn mà ngừng lại, tạm thời không có hành động.

Nhưng câu nói vừa rồi của hắn nghe vào trong lỗ tai của đối phương, lại có vẻ kỳ quái.

“Không cho chúng ta giết người trong Hoàng cung…buồn cười, chẳng lẽ chỉ cho các ngươi giết chúng ta?” Người nói chuyện là một nữ nhân, một nữ nhân có bộ dáng xuất trần nhưng ngữ khí lại vô cùng cuồng vọng.

Dù sao là không làm người thích.

“Đúng là như vậy.” Long Mặc Viêm vừa thu hồi roi mình vừa đánh ra, vừa chậm rì rì trả lời.

Nhìn thân kiếm gãy thành mấy đoạn dưới đất, đáy lòng giật mình với uy lực của Thích Hồn Tiên, vừa rồi chính mình vì kịp thời cứu người, cũng không quản nhiều, quăng roi ra bất quá cũng chỉ là muốn ngăn lại thế kiếm của đối phương, không nghĩ tới, chỉ nhẹ nhàng quăng một cái, thân kiếm kia liền giống như đậu hủ, lập tức gãy ngang, còn gãy thành mấy đoạn.

Đáy lòng có nghi hoặc, quay đầu liếc mắt nhìn phụ thân một cái.

Được đến một ánh mắt yên tâm sử dụng, nếu phụ thân đều nói không có vấn đề, chính mình còn cố kỵ cái gì?

Những ám vệ, cấm vệ quân này đều là tài phú khó được, đạo tạo ra một người cũng không dễ dàng, cho nên sao mình có thể để cho đối phương thực hiện được?

Hơn nữa còn là ngay trước mặt của hắn, thật sự là muốn chết.

Hình như từ lúc mình đến thế giới này, vẫn chưa từng giết người, hôm nay mượn mấy người này khai trai đi.

“Phụ thân, lần này không tính Viêm nhi trái với ước định.” Trước khi ra tay, Long Mặc Viêm cảm thấy cần phải đem sự tình giải thích rõ ràng.

“Vậy Viêm nhi không được để mình bị bất cứ thương tổn nào, nếu không phụ thân sẽ mất hứng…” Long mặc Viêm nằm nghiên trên đệm mềm đã có dấu hiệu muốn chợp mắt, nhưng không ai nhìn đến mắt của y có hé ra một khe hở, ánh mắt gắt gao tập trung trên người Long Mặc Viêm, chỉ cần có hơi chút không đúng, liền ra tay.

Nếu bảo bối muốn chơi, để cho hắn chơi cái đủ.

Tuy rằng y không muốn Viêm nhi đi làm chút chuyện nguy hiểm, nhưng làm cho con trai có được năng lực cường đại thì Long Tuyệt Phong sẽ không ngăn cản.

Lần này để cho Viêm nhi thích ứng một chút cách dùng Thích Hồn Tiên.

Còn những chuyện khác, Viêm nhi căn bản không cần hao tâm tổn trí, hết thảy có y chống.

“Phong nhi thực cưng chìu Mặc Viêm.” Kỳ thật Phong Vô Trần đã khiếp sợ tới mức không nói ra lời, từ khi Phong nhi xuất hiện, từng màn ở chung với thiếu niên giống như một đạo sấm sét kinh thiên, phá hủy thần kinh của mình.

Phong nhi là dạng tồn tại gì, hắn cực kì rõ ràng, nhưng Phong nhi đối với thiếu niên đã hoàn toàn vượt qua sức tưởng tượng của hắn.

“Từ nhỏ Viêm nhi đã được bổn tọa cưng chìu…” Viêm nhi chính là ái nhân, bảo bối ái nhân, mình không cưng chìu hắn thì cưng chìu ai?

“Mặc Viêm năm nay bao nhiêu tuổi?” Phong Vô Trần hỏi thực bình tĩnh, trong lòng là sóng cuộn biển gầm một sóng tiếp một sóng ập đến.

Giọng điệu đương nhiên này của Phong nhi là có chuyện gì? Loại cưng chìu này, há chỉ đơn thuần thuộc về cha con.

“Phong nhi ngươi…” Phong Vô Trần có chút không thể hỏi ra miệng.

“Viêm nhi mười bốn, hơn nữa giống như những gì ngươi đoán trong lòng, Viêm nhi không chỉ là con trai bảo bối của bổn tọa, cũng là ái nhân của bổn tọa, duy nhất kiếp này.” Long Tuyệt Phong cũng không sợ cái gì, chỉ hận không thể cho toàn thế giới đều biết Viêm nhi là của một mình y, còn sợ bị người biết bọn họ có tình yêu có bội luân thường sao?

“Nếu Phong nhi đã quyết định, như vậy ta tự nhiên là ủng hộ.” Thật là như vậy, Phong Vô Trần cực lực làm cho mình bình phục lại tâm tình.

Chỉ có thể ủng hộ, bởi vì hắn biết tính cách của Long Tuyệt Phong, một khi làm quyết định, là tuyệt đối không có cách nào thay đổi. Hơn nữa hắn không phải người mù, sao có thể không nhìn ra ràng buộc kì lạ giữa hai cha con.

Bọn họ là yêu lẫn nhau.

Đứa bé kia, người thiếu niên kia, nhất định là bất phàm! Nếu không cũng sẽ không khiến Phong nhi quyến luyến như vậy, không nghĩ tới chính mình cùng Trảm đều cho rằng Phong nhi cả đời không cưới, không yêu, trong tâm lại sớm đã có vùng mềm mại.

“Coi như ngươi thức thời, vừa rồi nếu nói lời khuyên giải bổn tọa liền đem ngươi ném ra Hoàng cung, làm cho ngươi vĩnh viễn đều không gặp được lão già kia.” Đối với chuyện uy hiếp người khác, Long Tuyệt Phong luôn luôn là quen tay hay việc, hạ bút thành văn.

“Trảm đâu?” Lần nữa nghe Phong nhi nói như vậy, xem ra người yêu của hắn thật sự ở Hoàng cung, hơn nữa, là đang trốn tránh chính mình.

“Chờ chuyện ở đây xong, mang ngươi đi gặp, nhớ kĩ, bổn tọa không cho ngươi ăn hiếp lão già kia, cho dù lão già kia làm chuyện sai lầm, cũng không cho ngươi hung hắn, ăn hiếp hắn.” Long Tuyệt Phong nói ra điều kiện tiên quyết.

“Hiện tại ta chỉ muốn ôm hắn thật chặt, chỉ biết rời nhà trốn đi, không biết rằng ta cũng rất nhớ hắn.” Chỗ nào còn tức giận, nhiều ngày không gặp, còn lại chỉ có tưởng niệm.

Long Tuyệt Phong thấy phản ứng của Phong Vô Trần, thực vừa lòng gật đầu, tiếp tục nhìn tình hình chiến đấu.

Nơi đáy mắt là mê muội, yêu say đắm mà người bên ngoài không thể nhìn thấy.

Viêm nhi của y quả nhiên thích hợp dùng roi nhất.

“Tất cả các ngươi đều lui ra đi, những rác rưởi này, một mình bổn vương liền có thể dọn dẹp.” Long Mặc Viêm đánh nhau cũng không thích nhiều người, không phải không thích đối phương nhiều người, mà là bên ta.

Muốn đánh nhau liền đánh cho vui sướng, nếu là thời đại vũ khí lạnh, không có súng ống, mọi người đều dựa vào công phu chân chính, ra tay liền biết thực lực.

Vừa rồi thích ứng một chút chiều dài của Thích Hồn Tiên, hiện tại hắn đã có thể tự do quơ roi, hơn nữa ước số bạo lực ẩn sâu dưới đáy lòng cũng không ngừng mà kêu gào.

Cho nên, kế tiếp liền giao cho một mình hắn ứng phó, hơn nữa những rác rưởi này cũng thật có tài, hẳn là có thể bồi mình chơi đùa thống khoái.

“Vâng.” Tiểu Vương gia lên tiếng, ám vệ cùng cấm vệ quyên liền nghe lệnh toàn bộ lui ra.

Trong lòng càng là quyết định, quay về nhất định phải tăng mạnh huấn luyện, bọn họ hơn trăm người, đối phương mới mười mấy người đều không thể bắt, thật sự là ném mặt của đế quốc Phách Hồn.

Nếu vừa rồi Tiểu Vương gia không ra tay, có thể bọn họ sẽ mất đi một đồng bạn, đối với bọn hắn mà nói, có thể trở thành đồng bạn là một sự tình cỡ nào khó được.

Bọn họ thiếu tiểu Vương gia một cái mệnh.

“Kế tiếp, các ngươi muốn chết như thế nào?” Trường tiên nơi tay, tựa như du long, hồng quang hiện ra, càng là kinh hồng sát phách. (câu nì mô tả khí phách của cây roi nếu chuyển sang tiếng việt sẽ mất ý nên ta giữ lại, mng thông củm nhá.)

Tư thái của thiếu niên khí thế rộng rãi, lại nói ra lời máu tanh như vậy, lại không có chút nào không hợp, cũng không có chút đột ngột.

“Cuồng vọng.” Tuy rằng miệng nói vậy, nhưng bọn họ lại không quên màn kiếm bị đánh gãy kia.

Nhất là nam nhân mất đi lợi kiếm kia, tuy rằng lúc này vẫn cứ cầm kiếm, cũng không phải lợi khí vừa rồi , là không thể cùng ra tiếng.

Thẳng đến giờ phút này, đáy lòng của nam nhân vẫn còn vô cùng sợ hãi, bởi vì ngay lúc kiếm gãy, chính mình giống như thấy được một cái miệng khổng lồ của một con mãnh thú dữ tợn, giống như muốn đem mình cắn nuốt.

Cực kỳ đáng sợ…

“Phụ thân dạy ta chuyện thứ nhất chính là như thế nào cuồng vọng.” Nói nhiều điều vô nghĩa như vậy làm gì, Long Mặc Viêm trực tiếp ra tay, tự mình đối phó mười mấy người không phải kẻ đầu đường xó chợ.

Vừa đánh, liền thật đáng giá quan sát.

Thân hình của Long Mặc Viêm như quỷ mỵ, chỉ thấy hồng quang trên chiến cuộc như ẩn như hiện, thân pháp không thể nhìu thấu, chỉ có thể kinh hãi thiếu niên còn tuổi nhỏ liền có nội lực thâm hậu cùng bản lĩnh như vậy.

Khiến giang hồ nhân sĩ ở đây kinh hãi một lần lại một lần.

Lúc này đây, bọn họ hoàn toàn hiểu một chuyện thực, đế quốc Phách Hồn đâu chỉ là một quái vật lớn, càng là thần bí đến cực điểm.

Một cái hậu bối đều có thực lực như vậy, có thể nghĩ các trưởng bối của Long gia đều là sự tồn tại đáng sợ đến cỡ nào.

Cũng bởi vì Long Mặc Viêm ra tay tạo thành một cái hiểu lầm xinh đẹp.

Khiến cho chút vọng tưởng cùng xúc động của những người bắt đầu rục rịch, có chút bất mãn với sự độc bá quyền lực trường kỳ của đế quốc Phách Hồn biến mất, một chút dấu vết cũng không để lại.

Sau này mặc kệ chuyện gì xảy ra, cũng không thể dao động sự thần phục của họ đối với đế quốc.

Bởi vì bọn họ vĩnh viễn cũng không biết, sau lưng quái vật lớn có thế lực càng thêm khổng lồ nào hay không.

Nếu không đế quốc Phách Hồn là làm thế nào thống nhất cùng chấp chưởng đại lục mấy vạn năm.

Mấy năm nay, sợ là nội tình càng sâu càng dày, nếu bọn họ có động tác, không thể nghi ngờ là châu chấu đá xe, một con đường chết.

Vẫn là kềm chế chút, tự giác chút, thủ gia nghiệp của sống cuộc sống của mình, còn về ô nước đục hoàng quyền của đế quốc lần này, vẫn là tránh né một chút mới là an toàn nhất.

Chỗ yến hội bên này là suy nghĩ bay loạn.

Bên kia đánh nhau là tiến vào giai đoạn gây cấn.

Long Mặc Viêm cường thế, đối phương cũng thực ngoan cường a.

“Thật sự là phiền chết.” Không tính toán dây dưa quá lâu, Long Mặc Viêm trường tiên chấn động.

Giống như mãnh thú hoang dã nào nó gầm nhẹ gào thét. Nhưng lúc Long Mặc Viêm bị vây quanh, Thích Hồn Tiên giống như có sinh mệnh, do Long Mặc Viêm chưởng khống, thân roi giống như đang tìm kiếm cái gì.

Hồng quang đột nhiên mãnh liệt, cực quang hiện lên, phụt ra xung quanh, tiếp theo là thanh âm leng keng di vật cứng nện xuống nền gạch đá.

Hơn mười mấy thanh tuyệt thế hảo kiếm cứ vậy mà bị cắt thành mấy đoạn.

Chuyện như vậy, khiến Diệu Vũ vốn đang bình yên đứng ở một bên cũng không có cách nào tiếp tục lạnh nhạt.

Hắn rõ ràng những thanh kiếm này làm từ chất liệu gì, là từ kỹ thuật tinh luyện kim loại nào rèn thành, thế nhưng lại bị roi của đối phương đánh gãy.

Chuyện như vậy là làm thế nào mà xảy ra?

Ánh mắt dừng ở trên người nam nhân nằm trên đệm mềm, hắn không nhớ lầm, cây roi kia là do người nam nhân này đưa cho thiếu niên.

Hai cha con này, rốt cục là ai?

Huyết Vương gia, vì cái gì trong tư liệu của bọn họ chỉ có lão Vương gia của Long Vương phủ, lại không có vị Huyết Vương gia này? Ngay từ đầu chuyện này đã lộ ra quỷ dị.

Xem ra bọn họ vẫn là đánh giá thấp thực lực của Long gia.

Hôm nay làm cho những kiếm sĩ ẩn từ nơi gần đó bảo vệ mình hiện thân là một quyết định sai lầm.

“Thứ các ngươi cầm trên tay kì thật là đậu hũ đi? Thật sự quá yếu ớt.” Long Mặc Viêm cũng không có thu tay lại.

Tuy rằng cũng kinh ngạc với sự mạnh mẽ của Thích Hồn Tiên, nhưng hiện tại không ra tay diệt đám rác rưởi vừa mới ở Hoàng cung kiêu ngạo này thì còn đợi khi nào.

Trường tiên như linh xà phun lưỡi, câu hồn đoạt mệnh.

Khi ba người liên tiếp bị Thích Hồn Tiên quấn lên cổ, Long Mặc Viêm còn chưa dùng lực siết gãy cổ của đối phương, liền nhìn thấy vẻ mặt ba người kia trở nên thống khổ, dùng lực lôi kéo cây roi nhưng lại không chút sứt mẻ.

Tiếp, một màn kinh khủng xuất hiện.

Sắc mặt của ba người nháy mắt biến thành màu tro tàn, không có khí tức.

“Bổn tọa có nói ngươi có thể động sao?” Một thanh kiếm tên là Thích Huyết dừng ở trên cổ Diệu Vũ đang muốn tiến lên ngăn cản.

Long Tuyệt Phong thực thủ phu đạo mà đứng cách Diệu Vũ một kiếm thêm một tay.

5 thoughts on “TYKGNT chương 112

  1. nàng ơi nàng còn tuyển editor ko ? Nếu có thì cho ta tham gia vs, ta cũng muốn dịch truyện nhất là bộ Lão thấp của ta và nếu nàng muốn thì cả Đại địa chủ và Cực đạo ngạ phu.

    • nàng biết dùng wordpress không? Nếu nàng biết dùng ta sẽ giao cho nàng quản lí trang Lão thấp của ta, từ edit, beta, post truyện cho tới trả lời comment của độc giả…nàng thấy thế nào??

      • ok ~ z nàng có qt của bộ lão thấp chưa? nếu chưa có thể qua Xà Viện tải về, mục lục thì mình đã tạo sẵn bạn chỉ cần post bài và nối link thui ~ ta gửi lời mời nàng check mail nhé ~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s