TYKGNT chương 113

Chương 113 Hậu duệ của tiên nhân!

“Bổn tọa rất không thích có người quấy rầy Viêm nhi, ngươi là đang tìm chết.” Đứng phía sau Diệu Vũ, Long Tuyệt Phong vẻ mặt thoải mái, nhưng chỉ có người hiểu y mới biết, bên trong luồng thoải mái ôn hòa kia không hề có độ ấm, đi kèm theo đó chính là tử vong.

Kiếm Thích Huyết cũng bắt đầu chấn động thân kiếm, như là đang thúc giục chủ nhân của mình, đừng nói nhiều lời vô nghĩa, nhanh chóng ra tay, phỏng chừng là đã ngửi được mùi máu tươi trong động mạch nơi cổ của Diệu Vũ, cho nên có chút không kiềm chế được.

“Cảnh Lam, ba người các ngươi dẫn bọn hắn đi vào nghỉ ngơi, không cho bất kì ai đến gần Ngự Hoa Viên. Bao quát cả ba người các ngươi.” Ngay lúc Long Tuyệt Phong đang muốn một kiếm làm thịt Diệu Vũ – kẻ vọng tưởng ngăn cản con trai bảo bối của mình chơi đùa, đột nhiên dừng lại động tác.

Không chỉ là y, còn có Phong Vô Trần, Huyền Minh cũng vẻ mặt trở nên quái dị, có chút nghiêm cẩn nhìn về một phía.

Đúng là không quá thích hợp khi có nhiều người ở đây, có một số việc, không phải ai cũng có thể biết.

“Phụ thân của Lão đại, hắn có thể ở lại sao?” Huyền Minh chà tay hà chân chỉ chỉ nam nhân của mình – Hỏa Tịch, hắn không muốn cùng Hỏa Tịch tách ra, cho nên liều chết hỏi Long Tuyệt Phong.

“Thích ở thì ở.” Long Tuyệt Phong biết thân phận của Huyền Minh, có hắn ở, có lẽ còn có chút tác dụng. Còn Hỏa Tịch, Viêm nhi không có vẻ bài xích, vậy cứ ở lại đi.

Thật sự không tồi, có lẽ hôm nay có thể giết cái thống khoái.

Khóe miệng Long Tuyệt Phong lộ ra một nụ cười dữ tợn, làm cho Phong Vô Trần cùng Huyền Minh – hai người biết sự đáng sợ của y – thật sự rất muốn theo những người khác rời đi.

Long Tuyệt Phong lúc này, sau lưng như có hư ảnh của một Ma Vương tàn bạo khát máu. Quanh người đều đắm chìm bên trong lốc xoáy bằng máu.

Người nam nhân này rốt cục thích giết người tới cỡ nào?

“Bổn tọa chưa từng giết cái gọi là hậu duệ của tiên nhân, chính ngươi cho bổn tọa cơ hội này.” Thanh kiếm đâm về phía Diệu Vũ tăng thêm chút sức nhìn như ngay lập tức có thể cắt qua da thịt bóng loáng kia.

Chỉ cần một lỗ hỏng nho nhỏ, máu tươi của hậu duệ tiên nhân này liền tẩm bổ cho Thích Huyết của mình.

“Ngươi dám.” Đối phương biết rõ thân phận của mình, vì cái gì còn dám ra tay?

Đại sư huynh, Nhị sư huynh, các ngươi tới nhanh lên…

Lần đầu tiên dưới đáy lòng Diệu Vũ xuất hiện cảm giác sợ hãi, đây là cảm xúc mà mình chưa bao giờ có, người nam nhân ở sau lưng này không chỉ cuồng tứ, còn tà ác.

Khí của chính mình hoàn toàn bị áp chế, không thể phóng ra.

Sao lại có người có thể hoàn toàn ngăn chặn khí của mình? Không bình thường, điều này không bình thường.

“Chưa từng có ai dám ở trước mặt bổn tọa nghi ngờ bổn tọa có dám hay không.” Người này thật là đang tìm chết, nhìn, Thích Huyết cũng chờ không kịp.

“Phong Vô Trần, ngươi cứ vậy mà đứng nhìn người khác uy hiếp tánh mạng của ta?” Dọc theo đường đi đều thong dong bình tĩnh, giờ đây Diệu Vũ yếu thế hướng người nào đó cầu cứu.

Sợ chết là bản tính của con người, cho dù là hậu duệ tiên nhân, cũng không chạy khỏi phạm trù con người, hơn nữa tiên nhân cũng là người.

Chẳng qua là năng lực cường đại hơn một chút mà thôi.

Diệu Vũ cũng không ngoại lệ, phỏng chừng đây là lần đầu tiên hắn gặp phải chuyện nguy hiểm đến sinh mệnh của mình khi xuất môn, vẫn là dưới tình huống đối phương biết thân phận của hắn.

Ở nhà luôn luôn là người được cưng chìu nâng niu, lại gặp phải một cuồng nhân thích làm theo ý mình như Long Tuyệt Phong, xứng đáng bị áp chế, xứng đáng bị giết.

“Bản đảo chủ đã nói, không cần trêu chọc y, hiện tại bản đảo chủ cũng có lòng mà không đủ lực.” Chính mình đã nhắc nhở hắn từ sớm, là chính hắn không nghe, nhất định muốn cùng mình đến Hoàng cung.

Chính mình đến Hoàng cung tìm Trảm, hắn đi theo trộn lẫn cái gì, còn để Kiếm sĩ đi theo ra tay, hơn nữa còn là ra tay ngay trước mặt Phong nhi.

Đây không phải là ngại mình sống quá lâu sao, Phong Vô Trần tỏ vẻ sống chết của Diệu Vũ không liên quan gì tới mình.

Liền cùng Huyền Minh, còn có Hỏa Tịch bắt đầu uống rượu.

Hiện nay trong Ngự Hoa Viên, chỉ còn mấy người bọn họ.

Ngay cả một ám vệ cũng không ở lại.

Long Tuyệt Phong hạ lệnh, không dám không nghe.

“Ngươi…” Một cỗ mùi tinh ngọt càng ngày càng tiếp cận, Diệu Vũ cũng không biết đối phwowngdungf thủ đoạn gì, toàn thân mình đều không thể động đậy, căn bản không thể dùng bí thuật rời xa người nam nhân cực kỳ nguy hiểm này.

“Yên tâm, bổn tọa sẽ chậm rãi tra tấn ngươi, sẽ không để Thích Huyết ngay lập tức hút khô ngươi.” Mạch máu chấn động, kiếm Thích Huyết cắt qua cổ Diệu Vũ.

Nháy mắt Diệu Vũ liền cảm thấy choáng váng, cảm giác máu toàn thân đều chạy về phía miệng vết thương, chậm rãi xói mòn.

“Ngươi làm gì với chủ nhân của chúng ta? Ngươi đã làm gì với chúng ta?” Vừa rồi liền cảm thấy thân thể bị đánh trúng, không thể nào nhúng nhích.

Thấy sắc mặt của chủ nhân không còn chút máu…

Một đám cả trai lẫn gái còn sống nhưng đều không thể nhúng nhích rống giận với Long Tuyệt Phong.

“Thích Huyết, bổn tọa nói, muốn chậm rãi tra tấn hắn, cho nên ngươi còn tiếp tục hút nhiều, bổn tọa liền không cho ngươi hút máu một năm.” Long Tuyệt Phong mắt điếc tai ngơ, lại đi cảnh cáo kiếm của mình.

Lại là một tia sáng đỏ lóe lên…

Diệu Vũ cảm thấy tốc độ máu xói mòn đang giảm bớt, nhưng hắn cũng không vì vậy mà yên tâm, mà là toàn thân đều lạnh lẽo.

Đối phương là thật sự muốn chậm rãi tra tấn hắn đến chết, làm cho hắn hưởng thụ hết sự sợ hãi khi tử vong đến gần. Cũng bởi vì chính mình thấy thuộc hạ bị quỷ dị giết chết, muốn ra tay.

Cũng chỉ vì vậy, người nam nhân này lại muốn tra tấn mình đến chết, thật đáng sợ.

Sao lại có nam nhân đáng sợ như vậy.

Diệu Vũ chỉ cảm thấy ngay cả tâm đều bị đông lại, chỉ có thể chờ đợi tử vong buông xuống.

“Phụ thân.” Hình ảnh quá mức quỷ dị, Long Mặc Viêm không tiếp tục đánh mà ở đầu kia luống cuống kêu gọi.

“Viêm nhi.” Nháy mắt Long Tuyệt Phong xuất hiện bên người bảo bối của mình. Kiếm Thích Huyết cũng không có bị y đồng thời mang lại.

Kiếm Thích Huyết cũng khiến người ta vô cùng kinh khủng khi treo ngang trên cổ Diệu Vũ, tiếp tục hưởng thụ.

Nhìn thấy một màn này, mọi người đều kinh hô lên.

May mắn là chỉ có đám người Diệu Vũ nhìn thấy, Phong Vô Trần, Huyền Minh còn có Hỏa Tịch đều là người có thể tin tưởng, nếu không một thần binh lợi khí như vậy, lại muốn khiến người hữu tâm mơ ước rình rập.

Điều kiện là bọn họ còn có mạng.

“Phụ thân…” Bên chân Long Mặc Viêm nằm ba thi thể có sắc mặt màu tro tàn, kiểu chết vô cùng không bình thường.

Đây là lần đầu tiên Long Mặc Viêm gặp chuyện như vậy, khó tránh khỏi có chút chân tay luống cuống.

“Làm sao vậy bảo bối, phụ thân ở.” Long Tuyệt Phong nhìn thấy bộ dáng vô thần kia của con trai, cực kỳ đau lòng.

“Viêm nhi vẫn chưa dùng lực, sao bọn họ lại chết?” Thật sự rất kỳ quái a! Hơn nữa làn da có màu giống như bụi, giống như thiếu dinh dưỡng trong thời gian dài, nhìn quái quái, bị chết cũng thực ly kỳ.

Long Mặc Viêm thật sự có thể khẳng định, chính mình ngay cả một chút lực cũng chưa dùng.

Ba người này là làm thế nào mà chết?

“Bởi vì ba người bọn họ bị Thích Hồn Tiên hút đi tinh hồn, cho nên mới có bộ dạng như vậy.” Thì ra Viêm nhi luống cuống cái này, Long Tuyệt Phong kiên nhẫn giảng giải cho Long Mặc Viêm.

Thích Huyết Kiếm không máu không vui, Thích Hồn Tiên lấy công kích tinh hồn của người làm ham mê, cho nên…hình như y chưa từng nói cho Viêm nhi đặc tính của Thích Hồn Tiên, khó tránh Viêm nhi nghi hoặc.

Bị hút đi tinh hồn…

Sao càng ngày càng có vẻ quỷ dị, nghe lên roi của mình giống như quỷ hút máu, Long Mặc Viêm có chút nhút nhát thu hồi roi của mình.

Càng làm cho Long Mặc Viêm kỳ quái là, người bị quấn lấy sẽ bị hút đi tinh hồn, sao mình cầm trên tay, lại một chút việc cũng không có?

Còn có, phụ thân không thể cho mình một binh khí bình thường chút sao, đều ở sau khi mình thích roi này mới nói cho mình biết roi này có đặc tính nghịch thiên như vậy.

Hắn có phải là nên làm giống như phụ thân, càng ít dùng càng tốt, phụ thân không phải thời gian dài đem Thích Huyết Kiếm trở thành đai lưng sao.

Dù sao kiếm Thích Huyết đủ hoàn mỹ, hình thức của Thích Hồn Tiên của hắn cũng không kém, cho nên…

“Viêm nhi, con làm gì?” Long Tuyệt Phong thấy con trai đem Thích Hồn Tiên quấn trên đai lưng, xiêm y màu đen xứng với cây roi trong suốt lại đỏ như mã não, còn thật xứng.

“Chính là như những gì phụ thân nhìn thấy.” Long Mặc Viêm vừa lòng nhìn kiệt tác của mình.

“Phụ thân, bọn họ có phải là sắp chết hay không?” Bên tai vẫn luôn truyền đến tiếng líu ríu của cả trai lẫn gái, ồn chết.

Bất quá hai cha con đều có bổn sư đem người ngoại trở thành tàng hình, cho nên…vừa rồi hai người nói chuyện là không hề bị ảnh hưởng.

Nhưng hiện tại…

Cảm thấy có chút phiền.

“Phụ thân vốn là muốn bọn họ chết.” Long Tuyệt Phong ở dưới tình huống Long Mặc Viêm không chú ý, liền cách không điểm trúng tử huyệt của cả đám trai gái kia.

Y nhìn thấy Viêm nhi nhíu mày, còn nói nhao nhao cái gì, đều đi gặp Diêm Vương đi.

Long Mặc Viêm cũng không có đi chú ý đám trai gái hét lên rồi ngã gục sau đó trong thời gian ngắn liền mất đi hô hấp, bị Long Tuyệt Phong dắt đi về phía yến hội.

“Ngươi…ngươi…ngươi giết bọn họ…” Diệu Vũ nhìn đám thuộc hạ đi theo lân này cứ vậy liền xong đời, rốt cục không thể lãnh tĩnh.

Trên gương mặt tái nhợt như giấy treo lên hận ý.

“Dám khiêu chiến uy nghiêm của đế quốc Phách Hồn, liền phải chuẩn bị cho tốt sẽ chết.” Đi từng bước về phía Diệu Vũ, người đều sắp chết, còn cố chống đỡ.

Xem ra hậu duệ tiên nhân này, cũng thường thôi.

“Ngươi thật tàn nhẫn.” Máu đang không ngừng xói mòn, thể lực cũng dẫn suy yếu, nếu không bị điểm huyệt, không thể nhúng nhích, chỉ sợ là Diệu Vũ không chống đỡ được bao lâu liền vô lực xụi lơ dưới đất.

“Phụ thân, ngươi biết hắn là ai?” Long Mặc Viêm cũng nhịn không được muốn sùng bái phụ thân của mình, phụ thân như thế nào cái gì cũng biết.

“Một hậu duệ tiên nhân không làm nên trò trống gì mà thôi, Viêm nhi có muốn dùng tinh hồn của hắn đút cho Thích Hồn Tiên của con hay không?” Đây chính là hậu duệ của tiên nhân a, sao từ miệng của Long Tuyệt Phong nói ra lại giống như a chó a mèo bên đường.

“Tiểu sư đệ vô dụng của các tại hạ, thật sự đã làm phiền các hạ răn dạy.” Ngay lúc Thích Huyết Kiếm khống chế được Diệu Vũ còn dư nửa hơi, đột nhiên lngười không còn thân ảnh.

“Cuối cùng cũng xuất hiện, thật sự là chậm a!” Long Tuyệt Phong ôm Long Mặc Viêm, thu hồi Thích Huyết Kiếm, nhìn ba thân ảnh đột nhiên xuất hiện trong Ngự Hoa Viên.

2 thoughts on “TYKGNT chương 113

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s