Đặc công tà phi chương 111

Chương 111: Tái ông thất mã, là phúc hay họa?

Edit: Tử Sa

Beta: Vy Nhi

Bên trong Tả tướng phủ —

Nắng vàng rực rỡ, gió nhẹ thổi qua. Muôn hoa khoe sắc bươm bướm lượn quanh cùng với hương thơm ngoạt ngào tỏa khắp không gian. Nhưng khung cảnh cho dù có xinh đẹp cỡ nào thì cũng không thể nào che đấu đi một cỗ hơi thở chết chóc.

Tả thừa tướng của Long Diệu Hoàng Triều, kì thực chính là Độc vương mà giang hồ từng mỗi người nghe thấy đã sợ mất mật, sau lại bỗng nhiên biệt tăm biệt tích, giờ này khắc này hắn đang yên tĩnh đứng bên cạnh cửa sổ thư phòng.

Ở trên bàn gỗ sau lưng hắn đặt một thanh lợi kiếm, kiếm mặc dù lâu chưa tuốt ra khỏi vỏ nhưng cũng không hề bị chút rỉ sét nào. Từ ngoài cửa sổ ánh nắng chiếu vào bên trong phòng, bao phủ lên bề mặt thanh kiếm làm cho thanh kiếm tỏa ra ánh sáng lành lạnh.

 Bên trong thư phòng bây giờ không khí yên tĩnh đến quỷ dị, khiến cho những cơn gió chơi đùa trong phòng cũng cảm thấy buồn chán, giớ lớn nổi lên men theo cửa sổ lui hết ra ngoài.

 Lăng Tiêm Tiêm nhấc lên ấm trà cổ trang nhã trên bàn, rót đầy chén. Cúi đầu, uống liền mấy ngụm trà nóng, nhưng lại vẫn như cũ cảm giác được lãnh khí cuồn cuộn trong cơ thể, khuôn mặt xanh mét mở miệng .

“Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã phá giải được bí mật trên giấy, bây giờ Hiên Viên Diễm đã đi trước chúng ta một bước, đến Tuyết Ảnh các tìm Thánh thủ y vương. Xem ra. . . nhiệm vụ mà Dạ thái tử giao cho chúng ta, chúng ta cũng không thể hoàn thành được rồi.”

Một gã nam tử mặc hắc y, ánh mắt nhìn về Độc tiên cùng Độc vương, nhịn không được mở miệng thật cẩn thận hỏi: “Chủ tử, trước mắt hay là chúng ta mở một đường máu, trước tiên hồi Thương Nguyệt quốc đã?”

Ngoại trừ hắc y nam tử đang nói chuyện, trong thư phòng còn ba mươi tên hắc y nam tử đang đứng yên tĩnh ở đó. Hơn ba mươi hắc y nam tử này, không chỉ là hộ vệ võ nghệ cao cường nhất bên trong Tả tướng phủ, mà còn là những thuộc hạ mà Độc vương cùng Độc tiên hoàn toàn có thể tin tưởng.

Độc vương cùng Độc tiên làm việc đều là vô cùng cẩn thận. Bên trong Tả tướng phủ hộ vệ tuy rằng nhiều, nhưng cũng khó mà chắc chắn được sẽ không có gian tế mà Hiên Viên Diễm cùng Hiên Viên Ly cài vào. Bởi vậy vì để ngừa vạn nhất, khi làm rất nhiều chuyện tình bất lợi cho Long Diệu Hoàng Triều, đều là do  hơn ba mươi người này làm, đây là ám vệ được Độc vương điều từ trong cốc ra sau đó được sắp xếp vào Tả tướng phủ làm hộ vệ.

Bây giờ, mấy tên hắc y ánh mắt  nhất tề nhìn Độc vương, ánh mắt lạnh lùng âm lệ một đám giống như bất cứ lúc nào cũng có thể như dã thú, chồm lên ăn thịt uống máu con mồi.

Đứng yên bên cửa sổ trầm tư lúc lâu Độc vương nhấc tay lên, mở miệng lạnh lùng nói: “Mọi người đợi một chút, đừng sốt ruột, để ta nghĩ lại.”

Lăng Tiêm Tiêm đập mạnh xuống bàn, mắt lạnh lùng nhìn phía Độc vương nói: “Còn  nghĩ cái gì, Độc vương khi nào thì không quyết đoán như thế?”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt trước mắt án binh bất động trước Tả tướng phủ, chẳng qua là lo nơi ở của Thánh thủ y vương mà Dạ thái tử ghi trên mảnh giấy trắng kia, có phải là âm mưu hay không mà thôi.

Nếu Hiên Viên Diễm tiến đến Tuyết Ảnh các vẫn không tìm được Thánh thủ y vương, như vậy Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhất định sẽ giữ lại mạng của nàng cùng Độc vương, bởi vì nàng cùng Độc vương là hai người duy nhất biết được nơi ở của Thánh thủ y vương.

Nhưng mà, nàng cùng Độc vương trong lòng đều hiểu rõ, nội dung được ghi trên giấy trắng là thật. Một khi Hiên Viên Diễm tìm được Thánh thủ y vương, như vậy Thượng Quan Ngưng Nguyệt sẽ tha cho người của Tả tướng phủ sao? Nếu cứ phải bất an chờ Thượng Quan Ngưng Nguyệt chém giết mọi người trong phủ, thì chi bằng lựa chọn tiên hạ thủ vi cường (chủ động tay tay trước)?

Độc vương chậm rãi quay người lại, nhíu mày nhìn về phía Độc tiên đang tức giận nói: “Độc tiên có từng nghe qua một câu, tên là tái ông thất mã, chưa biết là họa hay phúc? Mặc dù Hiên Viên Diễm đi Tuyết Ảnh các trước thì như thế nào, Thánh thủ y vương cuối cùng ở trong tay ai, vẫn chưa thể nói trước được.”

“Ngươi. . . Có ý tứ gì?” Độc tiên thân hình có chút cứng đờ, hai mắt khó hiểu nhìn Độc vương.

Độc vương dời bước đến trước bàn gỗ ngồi xuống, lòng bàn tay khẽ vuốt lên vỏ kiếm lạnh như băng, cúi đầu bỗng nhiên cười nói: ” Ma Quỷ Đào Lâm của Tuyết Ảnh các rất nguy hiểm, cũng không phải là nơi có thể dễ dàng đi vào. Nếu như có đám người Hiên Viên Diễm đi trước dọn đường, giúp chúng ta loại trừ đi không ít nguy hiểm ở bên trong Ma Quỷ Đào Lâm, chẳng phải là rất tốt sao?”

Độc vương ngụ ý, Độc tiên tự nhiên là nghe hiểu được. Nhẽ ra, hắn chuẩn bị ban đêm mới rời khỏi Tả tướng phủ, đi đến Tuyết Ảnh các bắt Thánh thủ y vương. Nhưng bây giờ nên hành động luôn.

Tức giận lườm Độc vương, Độc tiên hừ lạnh nói: “Ngươi có nghĩ tới hay không, bây giờ bốn phía Tả tướng phủ đã bị trăm tên thị vệ bao vây? Mặc dù chúng ta có thể thành công phá vòng vây đi ra ngoài, nhưng mà như vậy chúng ta cùng Thượng Quan Ngưng Nguyệt sẽ trực tiếp giao thủ, năm vạn cấm vệ quân Long Diệu Hoàng Triều khẳng định sẽ lập tức xuất động. Đến lúc đó. . . Chúng ta chỉ sợ chỉ có nước chạy trốn, làm sao mà còn có cơ hội chạy tới Tuyết Ảnh các, cùng Hiên Viên Diễm tranh đoạt Thánh thủ y vương?”

Độc vương đưa tay cầm lên thanh kiếm lạnh như băng trên mặt bàn, nhấc lên ấm trà rót thêm nước trà thơm ngát vào chén nhỏ. Ngửa đầu một ngụm uống cạn nước trà, vẻ mặt Độc vương mang theo ý cười âm trầm nói: “Nếu, ta không phải theo con đường chém giết, dẫn người xông ra Tả tướng phủ thì sao?”

Độc tiên hai tay đan vào nhau, ngồi xuống ghế, thân hình hướng tới lưng ghế dựa vào, hai tròng mắt dường như nhíu thành một đường thẳng tắp nhìn về phía Độc vương nói: “Ý của ngươi là. . .”

Bỏ chén trà không trong tay xuống mặt bàn, Độc vương cũng thong thả dựa người vào lưng ghế nói: “Bản lĩnh dụng độc của ta, cũng không phải là hư danh .”

“Chỉ dựa vào như thế, cũng chỉ là biện pháp tạm thời.” Lăng Tiêm Tiêm trào phúng, thanh âm hàm chứa châm biếm nói: “Ngươi trong lòng hiểu rõ, độc khí một khi phun ra ngoài, dược hiệu duy trì không được bao lâu sẽ mất đi. Đợi cho bọn thị vệ Thụy vương phủ tỉnh táo lại, hướng Thượng Quan Ngưng Nguyệt bẩm báo bọn họ đột nhiên hôn mê té xỉu, Thượng Quan Ngưng Nguyệt sẽ lập tức hoài nghi. Đến lúc đó. . . Còn không phải sẽ thất bại hay sao?”

“Cho nên, ngươi với ta tuyệt đối không thể đồng thời xuất phủ, ta dẫn người đi Tuyết Ảnh các bắt Thánh thủ y vương. Ngươi thì. . .” Độc vương kéo dài ngữ điệu, tiếp tục mở miệng nói: “Phải yên tĩnh ở lại bên trong Tả tướng phủ, để tiêu trừ hoài nghi của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.”

Nghe được Độc vương nói, Lăng Tiêm Tiêm vốn đang ngồi ở ghế liền đứng bật dậy. Hai mắt âm lệ sắc mặt vô cùng khó coi nói: “Người ở lại trong Tả tướng phủ để tiêu trừ hoài nghi của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, dường như không nhất định phải là Độc tiên ta, Độc vương ngươi cũng có thể, không phải sao?”

Nàng thừa nhận, đi Tuyết Ảnh các bắt Thánh thủ y vương, là một việc cực kỳ nguy hiểm. Bởi vì đến lúc đó, không chỉ phải cùng Thụy vương Hiên Viên Diễm có một phen kịch liệt ác chiến, mà còn phải đối phó với Các chủ thần bí của Tuyết Ảnh các. Vô luận là Thụy vương Hiên Viên Diễm, hay là Các chủ Tuyết Ảnh các, đều là đối thủ cường đại làm người ta sợ hãi.

Nhưng mà, nàng tình nguyện lựa chọn đi huyết chiến cùng Thụy vương Hiên Viên Diễm, với Các chủ Tuyết Ảnh các, cũng không muốn ở lại bên trong Tả tướng phủ ứng phó Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Đối với nàng mà nói, mặc dù là Thụy vương Hiên Viên Diễm cùng với Các chủ Tuyết Ảnh các liên thủ lại, cũng tuyệt đối sẽ không giống như lúc đối mặt với Thượng Quan Ngưng Nguyệt, làm nàng có cảm giác rợn gai ốc.

Nếu như gặp phải Thụy vương cùng Các chủ Tuyết Ảnh các, mặc dù nàng có bại dưới tay họ, nhiều nhất cũng chính là bị bọn họ giết mà thôi. Nhưng nếu chọc Thượng Quan Ngưng Nguyệt, sau đó lại thua dưới tay nàng ta, nàng ta sẽ không dễ dàng giết đâu.

Lúc trước ở cửa lớn Tả tướng phủ, lời nói cùng hành động của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đã làm cho nàng khắc sâu cảm nhận được một việc. Thượng Quan Ngưng Nguyệt rất hưởng thụ loại trò chơi mèo vờn chuột này, nàng trước tiên sẽ giẫm lên tôn nghiêm của ngươi, sau đó vô tình chà đạp linh hồn của ngươi. Nàng sẽ làm cho ngươi cảm thấy chết chính là giải thoát khỏi những thống khổ, nhưng cho dù ngươi có muốn chết nàng ta cũng sẽ không cho ngươi chết dễ dàng như vậy.

“Không có biện pháp, đây là ngươi tự tìm. Bọn hộ vệ lúc trước đã vào thư phòng bẩm báo…” Độc vương cười lạnh, ngữ khí châm chọc nói: “Hộ vệ rõ ràng nói Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói muốn gặp Tả thừa tướng ta, ai bảo Lăng Tiêm Tiêm ngươi lại cố tình muốn đi ra ngoài gặp Thượng Quan Ngưng Nguyệt?”

“Độc vương, ngươi. . .” Lăng Tiêm Tiêm nắm chặt lại tay, sắc mặt xanh mét vô cùng tức giận nhìn về phía Độc vương.

Độc vương hoàn toàn không nhìn vẻ mặt phẫn nộ của Lăng Tiêm Tiêm, từ trên ghế đứng lên. Đem kiếm trên bàn đeo bên hông đồng thời hắn tiếp tục mở miệng trào phúng nói với Lăng Tiêm Tiêm.

“Ngươi lúc trước đã cùng Thượng Quan Ngưng Nguyệt thân thiết nói chuyện, như vậy để ngươi ra mặt tiêu trừ nghi hoặc trong lòng Thượng Quan Ngưng Nguyệt, so với việc ta ra mặt, sẽ có hiệu quả hơn nhiều, không phải sao?”

Độc vương vừa nói xong, cánh tay Lăng Tiêm Tiêm liền hướng tới mặt bàn đột nhiên hất, đem trên bàn ấm trà cùng chén trà toàn bộ hất xuống dưới đất. Ấm trà cùng chén trà rơi xuống phát ra tiếng đổ vỡ loảng xoảng, trong miệng Lăng Tiêm Tiêm lãnh lệ nói một chữ: “Cút.”

Tuy rằng biết rõ Độc vương không có ý tốt, bắt lấy cơ hội lần này để trả thù thái độ ngạo mạn của mình đối với hắn nhiều năm qua, nhưng mà bây giờ nàng cũng chỉ có thể dựa theo kế hoạch của Độc vương mà làm việc, yên tĩnh ở lại bên trong Tả tướng phủ để tiêu trừ lòng nghi ngờ của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Bởi vì trong lòng nàng rất rõ ràng, Độc vương nghĩ ra kế hoạch này, tuy rằng trong đó bao hàm sự trả thù thái độ ngạo mạn của nàng, nhưng mà Độc vương thực sự cũng là vì muốn hoàn thành nhiệm vụ Dạ thái tử giao phó.

Nếu nàng cùng Độc vương không thể hoàn thành nhiệm vụ Dạ thái tử giao phó, thì mặc dù nàng cùng Độc vương trốn trở về Thương Nguyệt quốc, Dạ thái tử cũng sẽ nghiêm khắc trừng phạt bọn họ.

Độc vương ngửa đầu cười lớn vô cùng vui sướng sau đó mới nhìn về hướng ba mươi tên hắc y đứng yên lặng đứng thẳng trong thư phòng, phát ra cái thủ thế lập tức xuất phủ.

Sưu sưu sưu – gió nhẹ bất chợt lướt qua, ngay khi ánh mắt âm lãnh của Lăng Tiêm Tiêm nhìn chằm chằm phía cửa, Độc vương đã dẫn hơn ba mươi người hắc y nhân nháy mắt biến mất ở bên trong thư phòng.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s