Đặc công tà phi chương 113

Chương 113: Tự chui đầu vào rọ

Edit & Beta: ღ Vy Nhi ღ 

Thời gian từng chút trôi qua, ánh mặt trời trên bầu trời xanh càng tỏa sáng chói lóa. Ánh nắng vàng rực tỏa khắp bầu trời, toàn bộ đất trời Long Diệu đều trở nên rực rỡ như gấm.

Lúc này, Thượng Quan Ngưng Nguyệt, lười biếng nằm trên nhuyễn tháp tinh xảo, đôi mắt khẽ cúi mà vẫn tản ra vẻ phong tình quyến rũ, không chút để ý xung quanh mà sửa sang lại móng tay của mình.

Mà sau lưng nhuyễn tháp tinh xảo, chúng tiểu thương lại đưa tay vò đầu bứt tóc, véo véo hai má, dò xét nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, hai tròng mắt tràn đầy nghi hoặc. Khụ, ai có thể nói cho bọn họ một chút hay không, thứ mà Thụy Vương phi cầm trên tay kia . . . Đến tột cùng là cái gì vậy?

Móng tay nếu như bị gãy xước, không phải nên lấy kéo để sửa lại hay sao? Nhưng Thụy Vương phi lại lấy từ trong ống tay áo ra một thứ mà bọn họ căn bản là chưa thấy bao giờ, tiếu ý sửa móng tay.

Cơn gió mang theo nhè nhẹ lo lắng, vô thanh vô thức tản ra khắp bốn phía xung quanh Thượng Quan Ngưng Nguyệt, làm tóc đen của nàng phấp phới tung bay giữa không trung, hình thành một độ cong thần bí.

“Vương phi.” Cùng với một tiếng gọi cung kính, thân ảnh Thanh Báo tựa như mũi tên bén nhọn nhảy đến cạnh nhuyễn tháp.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt đình chỉ động tác dũa móng tay, đem dũa móng tay mà dân chúng Long Diệu không biết là gì, chỉ có những người hiện đại mới nhận ra xoay tròn trên tay, mở miệng dùng thanh âm chỉ Thanh Báo mới nghe được cười hỏi: “Lão hồ li xuất động ?”

Cái giếng cạn bên trong Tả tướng phủ có đào một cái mật đạo, lão hồ li cho rằng ở Long Diệu không ai biết đến nó sao? Hắn sẽ không thể ngờ, ngày đầu tiên khi hắn bắt đầu cho người đào cái mật đạo đó thì đã bị mật thám của Diễm điều tra và triệt để báo cáo với Diễm.

“Dạ.” Thanh báo gật gật đầu, đồng thời cũng dùng thanh âm chỉ có Thượng Quan Ngưng Nguyệt mới nghe được nói: “Hết thảy đều như Vương phi sở liệu, lão hồ li quả thực dẫn tiểu hồ ly xuất động, thuộc hạ đặc biệt đến cung lĩnh chỉ thị của Vương phi, bước tiếp theo chúng ta nên làm như thế nào ?”

Cặp môi đỏ mọng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhếch lên một cái, mắt ngọc lóe lên tia nhìn tinh quái mở miệng: “Lúc này Long Diệu Hoàng cũng đã hết kiên nhẫn chờ đợi rồi, ngươi mau tiến cung thông báo cho Long Diệu Hoàng, đến phiên hắn oanh oanh liệt liệt xuất trướng rồi.”

“Dạ.” Thanh Báo cúi đầu cung kính đáp, thân ảnh lại tựa như mũi tên biến mất khỏi bên cạnh nhuyễn tháp của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Dung nhan tuyệt sắc tràn ra ý cười xinh đẹp nhìn Thanh Báo đã đi, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhấc ngón trỏ tay phải lên. Đầu tiên là chấm vào giữa trán của mình, tiếp theo lại chấm xuống trước ngực của mình, cuối cùng lại chấm chấm vào hai bên vai trái phải. Nàng chính là làm một động tác cầu nguyện của những người theo đạo Thiên chúa.

Từ trên xuống dưới, lại từ trái qua phải vẽ ra một cái chữ thập xinh đẹp, một chút sát khí âm lãnh từ đáy mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt phóng ra, cười tiếu nói: “Lăng Tiêm Tiêm, linh hồn kinh hãi của ngươi cũng thật có phúc. Bởi vì. . . Nó lập tức sẽ may mắn được Tử Thần đến an ủi.”

Đôi môi đỏ mọng khẽ tràn ra một nụ cười trào phúng đến cực điểm, Thượng Quan Ngưng Nguyệt lười biếng thay đổi một cái tư thế thoải mái hơn trên nhuyễn tháp đợi xem kịch vui.

Bàn tay nhẹ nhàng xoay tròn cây dũa móng tay một cái, Thượng Quan Ngưng Nguyệt lại nhẹ cúi mắt, không chút để ý dũa lại mười đầu ngón tay.

Ánh nắng trên bầu trời xanh tuy rằng vô cùng chói mắt, nhưng đối với Phương quản gia của Thụy Vương phủ và bảy tên ảo ảnh đang đứng yên lặng ở bên cạnh nhuyễn tháp mà nói, ánh nắng trên bầu trời xanh kia cho dù có bao nhiêu sáng rọi lóng lánh, cuối cùng cũng chỉ có thể hèn mọn làm nền cho Vương phi nhà mình.

Vương phi ầm ĩ ở đại môn Tả tướng phủ, chính là muốn dụ dỗ lão hồ li Tả thừa tướng kia dẫn sát thủ đi Tuyết Ảnh các trước đêm.

Vương phi đã tính toán chính xác lão hồ li kia sẽ không dẫn người huyết chiến để xông ra khỏi phủ, mà sẽ dùng mật đạo ở giếng cạn kia lặng lẽ xuất phủ. Nhưng mặc dù đi theo mật đạo đó, cũng bắt buộc phải đi qua tường bắc của Tả tướng phủ.

Nếu không muốn kinh động đến nhóm thị vệ đang canh giữ ở tường bắc, vậy thì biện pháp tốt nhất chính là dùng mê dược. Bởi vậy, bọn thị vệ canh giữ ở tường bắc, trước đó đã sớm thần không biết quỷ không hay che kín mũi.

Trước khi phiến đá cơ quan kia khởi động, bọn thị vệ đã dùng dược ngăn cản mũi hít thở, hơn nữa lại đúng lúc khép miệng, tạm thời bế khí phòng bị, thử hỏi như vậy làm sao có thể dễ dàng trúng chiêu được?

Đều nói người tính không bằng trời tính, nhưng đối với bọn họ mà nói, trời tính cũng không bằng tính toán tài tình. Mà Tiểu Vương phi nhà bọn họ, chính là nữ thần nắm cả thiên địa vạn vật trong tay. Lão hồ li a lão hồ li, chỉ sợ ngươi cho dù nằm mơ cũng không thể ngờ được, ngươi cho người âm thầm đào mật đạo dưới giếng, cuối cùng lại biến thành thứ khiến ngươi tự chui đầu vào rọ ?

Ngay cả khi âm mưu quỷ kế của ngươi chất thành núi, đối với Vương phi tựa như nữ thần nhà chúng ta mà nói, ngươi bất quá cũng chỉ là một con “tiểu bọ chó” ngu xuẩn đến cực hạn, không biết tự rước lấy nhục mà còn nhảy nhót thôi.

Cho nên con người, tốt nhất vĩnh viễn đều không nên bày trò ngoạn ở trước mặt thần thánh nha. Bởi vì đối với vị thần vạn năng mà nói, con người nếu càng nghĩ ta không vụng về thì quả thực lại càng vô cùng thê thảm. . .

Nửa canh giờ sau, bên trong Tả tướng phủ, trong phòng Độc tiên “Lăng Tiêm Tiêm” —

“Ngươi nói, Thượng Quan Ngưng Nguyệt . . .” Độc tiến híp mắt khó tin xoay người nhìn thẳng vào tên hộ vệ trước mặt, khi nói đến cái tên Thượng Quan Ngưng Nguyệt này, thanh âm không tự chủ được mà kịch liệt run rẩy, cố ép bản thân bình tĩnh rồi mới tiếp tục hỏi: “Nàng ta vẫn như cũ ngồi ở bên trái tướng phủ, cũng không có chút dấu hiệu chuẩn bị nhập phủ điều tra ?”

“Đúng vậy, Đại tiểu thư.” Hộ vệ cúi thấp đầu, khẳng định đáp lại.

Hắn đã đến tiền viện lặng lẽ quan sát vô số lần, Thụy Vương phi Thượng Quan Ngưng Nguyệt dùng một vật cổ quái gì đó vô cùng vui vẻ ngồi sửa móng tay, rồi lại lười biếng vùi đầu nằm trên nhuyễn tháp.

Còn Phương quản gia của cùng với bảy tên thị vệ của Thụy vương phủ, người thì cúi đầu ăn bánh bao, người thì ngồi ăn mỳ, chuyện trò hết sức vui vẻ. Càng làm hắn mở rộng tầm mắt là, tên thị vệ tên là Ngân Lang kia, cư nhiên vung kiếm lên, không coi ai ra gì một mình luyện kiếm pháp.

Độc tiên cố gắng duy trì vẻ trấn tĩnh trên mặt, phất tay áo nói với tên hộ vệ kia: “Được rồi, ngươi tiếp tục đến tiền viện quan sát. Một khi Thượng Quan Ngưng Nguyệt có ý định dẫn người nhập phủ, liền lập tức bẩm báo cho ta biết.”

“Dạ.” Hộ vệ cúi gập thắt lưng xuống đáp, nhanh chóng rời khỏi sương phòng của Độc tiên.

Ngay khi thân ảnh tên hộ vệ kia biến mất, Độc tiên vẻ mặt hoảng sợ loạng choạng lui lại mấy bước. Đặt mông ngã ngồi ở trên ghế, đồng thời nàng khó có thể tin lắc lắc đầu, thì thào tự nói: “Làm sao có thể như thế được? Không có khả năng, tuyệt không có khả năng !”

Trong lòng Độc tiên biết rất rõ, độc khí màu trắng mà Độc vương phóng ra, nhiều lắm cũng chỉ có thể khiến cho bọn thị vệ của Thụy vương phủ đang canh giữ ở ngoài tường bắc mê man nửa canh giờ.

Nay nửa canh giờ đã qua đi, bọn thị vệ hôn mê cũng nên tỉnh rồi. Mà bọn họ tỉnh lại, phát hiện chính mình bị hôn mê một cách quỷ dị, nhất định sẽ lập tức bẩm báo với Thượng Quan Ngưng Nguyệt .

Thượng Quan Ngưng Nguyệt là một người thông minh tuyệt đỉnh, lúc nàng biết được bọn thị vệ ly kỳ té xỉu, khẳng định sẽ đoán ra điểm kỳ quái. Dựa theo lẽ thường mà nói, giờ khắc này hẳn là nàng ta nên dẫn người nhập phủ điều tra, khảo vấn mới phải ?

Nàng đều đã nghĩ xong một ngàn, một vạn cái lý do giả ngu để đánh lừa Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nhưng nàng ta lại không hề dẫn người vào phủ tra khảo. Đây. . . Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì ?

Trong lòng Độc tiên không tự chủ được dâng lên một cỗ phẫn nộ cùng sợ hãi thật lớn. Phẫn nộ là vì cái tư vị dày vò khi địch bất động ta cũng phải bất động, thật làm nàng vô cùng chán nản. Sợ hãi là vì tâm tư khiến người ta nhìn không thấu của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, quả thực làm nàng như đứng đống lửa, như ngồi đống than, cả người mao cốt tủng nhiên.

Từ trên ghế trên đứng dậy, Độc tiên bắt đầu tựa như kiến bò trên chảo nóng, nôn nóng như trong phóng có quỷ, không ngừng đi đi lại lại.

Từng đợt từng đợt tia nắng hắt vào từ cửa sổ, vô cùng nhuần nhuyễn vờn quanh người Độc tiên. Nhưng nàng lại không cảm nhận được chút ấm áp nào của những tia nắng ấy, nàng chỉ cảm thấy hàn khí trong cơ thể ngày càng dâng cao. . .

Cùng lúc đó, ngoài của lớn Tả tướng phủ —

Mặt đất bỗng nhiên tấu vang nhưng âm thanh rền rĩ, nhóm tiểu thương hai mắt lập tức theo tiếng nhìn lại. Chỉ thấy bụi đất quay cuồng, từ phía bên phải cửa lớn Tả tướng phủ, bỗng nhiên xuất hiện vô số chiến mã đang phi như bay, mà trên mình mỗi con chiến mã đều mang một người toàn thân khôi giáp màu cam.

Ở Long Diệu Hoàng Triều, chỉ có cấm vệ quân do Long Diệu Hoàng trực tiếp quản lý mới có tư cách mặc khôi giáp màu cam. Nhóm tiểu thương tuy rằng không nhận ra gương mặt cưỡi trên lưng ngựa kia, nhưng nhìn màu sắc áo giáp, bọn họ vẫn có thể đoán biết chính xác người tới rốt cuộc là người phương nào .

Trời ạ, đây không phải là cấm vệ quân của Long Diệu Hoàng Triều sao? Chức trách của cấm vệ quân đều là bảo vệ an nguy của hoàng cung, tuyệt đối không tùy ý rời khỏi hoàng cung? Nhưng nay, bọn họ. . . Cư nhiên giục ngựa phi tới Tả tướng phủ ?

“Híiiii –” theo một tiếng rống to kinh thiên đông địa, gần như mấy vạn chiến mã xếp hàng dài thẳng tắp hình dạng, nhất tề dừng lại ở con đường lớn phía bên phải Tả tướng phủ .

Má ơi, người dẫn đầu mấy vạn chiến mã kia cư nhiên chính là Long. . . Long Diệu Hoàng? Nhóm tiểu thương liều mạng dụi dụi hai mắt, sau đó đột nhiên đổ hút lãnh khí .

Bọn họ đều chưa hề gặp qua đế nhan của Hiên Viên Ly, nhưng có thể làm mấy vạn cấm quân Long Diệu thần phục theo sau, hơn nữa Hiên Viên Ly đầu đội vương miện kim long diễn châu, trên người khoác hoàng bào thêu Cửu Long, như vậy nếu bọn họ còn vụng về không nhận ra thân phận của Hiên Viên Ly, vậy thì chẳng phải là ngu ngốc hết sao .

Ngoại trừ Thượng Quan Ngưng Nguyệt vẫn như cũ lười biếng cúi đầu nằm trên nhuyễn tháp, toàn bộ nhóm tiểu thương Long Diệu Hoàng Triều, Phương quản gia cùng với bảy tên ảo ảnh của Thụy Vương phủ, lập tức quỳ hai đầu gối xuống đất, thân hình quỳ phục hô to: “Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế .”

Tên Linh Cung đang dịch dung thành tiểu thương Long Diệu, đưa tay vỗ trán, nhất thời đầu đầy hắc tuyến vô cùng tủi nhục hối hận.

Hắn đây đã tạo cái nghiệt gì, không phải chỉ là nhất thời nổi hứng chạy tới nơi này xem diễn thôi sao, cư nhiên hai lần ủy khuất đầu gối vô cùng cao quý của mình? Lúc trước hắn đã tâm không cam, lòng không nguyện quỳ bái một tấm kim bài của Hiên Viên Ly, nay Long Diệu Hoàng Hiên Viên Ly lại tự mình đến đây, làm hắn thần kinh run rẩy quỳ bái thêm một lần.

“Bình thân.”

Hiên Viên Ly mở miệng tràn ra thanh âm rất mực uy nghiêm, đồng thời bàn tay phất cao giữa không trung.

Nhận được chỉ lệnh của Hiên Viên Ly, mấy vạn cấm vệ quân Long Diệu lập tức nhanh nhẹn nhảy xuống ngựa, lại nhanh chóng thủ sẵn cung tiễn đen nhanh trong tay. Chỉ nghe thấy sưu sưu sưu mấy tiếng, cấm vệ quân Long Diệu tựa như tia chớp nhảy lên, chạy vội đi.

“Tạ chủ long ân.”

Lúc nhóm tiểu thương Long Diệu dập đầu tạ ân xong, lục đục đứng thẳng người lên, cấm vệ quân đã lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai bao vậy toàn bộ Tả tướng phủ, mũi tên lạnh lẽo, bén nhọn trong tay cũng nhất tề nhắm thẳng vào bên trong Tả tướng phủ. . .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s