lĩnh chủ chương 61

61, chương thứ sáu mươi mốt . . .

Tuyết rơi đúng một đêm. Sáng sớm, đại địa bị tuyết trắng bao trùm, nếu bỏ bớt đi tường đá và Airth bị treo trên tường đá, chiến đấu lúc trước giống như căn bản không có phát sinh qua.

Trên tường đá, dây nhỏ vẫn như trước phát triển nhanh chóng, có lẽ nên nói là, chúng nó so với hình thái lúc trước còn tốt hơn. Quả nho màu xanh nhạt đã biến thành một chùm nho mỗi quả to bằng móng tay cái, từ xa nhìn lại, như là bảo thạch móc trên dây xanh.

Tống Mặc đi đến bên tường, Airth như trước bị treo ở nơi đó, hiển nhiên đã thành một người tuyết. Làm cậu cảm thấy giật mình chính là, Jarreau ngày hôm qua vẫn luôn không lộ diện, vậy mà đứng ở trước người Airth, trên người khoác một bộ áo choàng màu xanh, tay cầm một ngọn đèn phủ dây leo, ánh lửa đã tắt, không biết đã đứng ở đó bao lâu.

“Jarreau?”

Jarreau quay đầu, hai mắt màu xanh biếc nổi bật trên nền tuyết, như là một tầng băng.

Tống Mặc đi đến bên người Jarreau, vươn tay hà hơi, sương trắng ngưng kết trên lông mi và chóp mũi của cậu, hơi hơi sáng lên.

Jarreau vươn tay, lau hai má Tống Mặc, một trận lo lắng bao phủ, “Tuyết sẽ còn rơi thật lâu.”

Tống Mặc nháy mắt mấy cái, đối với thái độ quá mức ôn hòa của Jarreau không thích ứng kịp.

“Người này còn sống không?”

“Còn sống.”

Tống Mặc vươn tay đẩy bông tuyết trên mặt Airth ra, vỗ vỗ mặt Airth, cứng rắn, bị đông lạnh giống như tảng đá, môi đã bị đông lạnh đến xanh xao, nhưng quả thật còn đang thở. Tống Mặc bắt đầu bội phục Airth, sinh mệnh ngoan cường như vậy, dùng tiểu cường đánh không chết để hình dung y, quả thật có chút nhân tài không được trọng dụng.

“Đấu khí.” Jarreau nhìn ra nghi hoặc của Tống Mặc, mở miệng nói rằng: “Đấu khí của kỵ sĩ vàng, bảo hộ hắn.”

A, đấu khí, cậu hiểu được. Bất quá, Tống Mặc cảm thấy có chút lạ, Jarreau hôm nay, thật sự là quá mức ôn hòa, rất thiện giải nhân ý. Sự việc khác thường, tất có yêu khí!

Tống Mặc cao thấp đánh giá tinh linh đứng bên cạnh một phen, nheo ánh mắt, “Jarreau, ngươi có phải hay không có chuyện gì muốn mời ta hỗ trợ?”

“Không có.”

“Vậy có phải hay không làm chuyện tình gì thật có lỗi với ta?”

“…”

“Có câu nói rất hay, thẳng thắn khoan hồng, kháng cự nghiêm phạt. Ngươi chủ động nói rõ, mọi người vẫn là quan hệ hợp tác, nếu để ta tự điều tra ra, coi chừng ta đóng cửa thả Just Meyer vào!”

“…”

Jarreau bình tĩnh nhìn Tống Mặc hai giây, nhịn không được thở dài, nhân loại này quả thực so với hải yêu giả dối còn khó chơi hơn.

“Được rồi.” Jarreau rốt cục mở miệng, “Mục đích của những kỵ sĩ này tấn công Gilliland, rất có thể là bởi vì ta.”

“Bởi vì ngươi?” Chẳng lẽ là một nhân sĩ quyền uy nào đó của giới tôn giáo đối với tinh linh nhất kiến chung tình, tái kiến si tinh, tam kiến vong tình, muốn làm một đoạn tình cảm cấm kỵ? Quả nhiên Harrod cướp thánh nữ là không đủ để dẫn người đến sao?

“Không phải như ngươi nghĩ.” Jarreau cái trán nổi lên hai đường gân xanh, trong đầu óc của nhân loại này rốt cuộc có những thứ gì?

“Làm sao ngươi biết ta đang suy nghĩ gì?”

“Ngươi nghĩ cái gì, đều viết ở trên mặt .”

“…”

Jarreau ý bảo Tống Mặc vươn tay, đem một bình thủy tinh nhỏ bằng nửa bàn tay, đặt trong lòng bàn tay của Tống Mặc, thân bình trong suốt, bên trong chứa chất lỏng màu lam.

“Đây là cái gì?”

Tống Mặc tò mò giơ lên, lắc lắc cái bình, chất lỏng trong bình như là keo dính đọng lại, không xuất hiện bất kỳ gợn sóng nào.

“Nước linh hồn.”

“Nước linh hồn?”

“Nước thánh có thể làm cho linh hồn sống lại, thánh vật truyền thừa mấy ngàn năm của giáo hội Quang Minh.”

Tống Mặc cảm thấy thân bình lạnh lẽo trong tay bắt đầu nóng lên, một tay lấy cái chai nhét lại vào trong tay Jarreau, đồ vật thần kỳ như thế, vẫn là không nên đụng mới tốt. Ai biết có thể hay không ảnh hưởng gì đối với sản phẩm vừa mới ráp xong của mình. Vạn nhất đem bản gốc bị sét đánh chết triệu hồi về đây thì mình làm như thế nào? Một phòng ở, không đến hai mươi mét vuông, ở một người còn miễn cưỡng chấp nhận, ở hai người, chắc chắn sẽ bùng nổ chiến tranh nội bộ.

Jarreau nhìn bình thủy tinh bị trả về trong tay mình, “Ngươi không muốn?”

“Ta muốn đến để làm chi?” Tống Mặc khoát tay, “Ta đối linh hồn a, sống lại cái gì không có hứng thú. Cái đồ vật này tốt nhất đừng xuất hiện trước mắt ta lần nữa.”

Jarreau nắm chặt bình thủy tinh trong tay, Bod bị Ma tộc hút đi linh hồn, lâm vào giấc ngủ ngàn thu. Chỉ có nước linh hồn của giáo hội Quang Minh, mới có khả năng cứu người đó. Chỉ là sau khi Jarreau đắc thủ, lại phát hiện, cái chai chứa nước linh hồn, vậy mà đánh không vỡ! Hơn nữa giáo hội tựa hồ có biện pháp đặc biệt có thể truy tung được nước linh hồn bị mất trộm. Jarreau không có khả năng trở lại rừng rậm xanh như vậy, chỉ có thể tạm thời ở lại Gilliland.

Hắn biết giáo hội sớm muộn gì sẽ tìm đến nơi đây, lại không nghĩ rằng sẽ nhanh như vậy. Càng không nghĩ tới, kỵ sĩ vàng dẫn dắt đoàn kỵ sĩ giáo hội, vậy mà bị Tống Mặc đánh bại dễ dàng.

“Ta thiếu ngươi một nhân tình. Ngươi có thể nói một yêu cầu với ta.”

Thiên tính ngạo mạn của tinh linh, làm cho bọn họ rất khó cúi đầu với bất kỳ kẻ nào. Tại sự kiện này, quả thật là y tìm phiền phức đến cho Tống Mặc. Muốn y giải thích thì không được, nhưng có thể bồi thường ở những phương diện khác.

Nhân tình? Yêu cầu?

Tống Mặc chà xát tay, tròng mắt chuyển chuyển, “Bất luận yêu cầu gì?”

“Cởi quần không cần bàn.”

“… Ngươi thật là Jarreau?”

“Không thể giả được.”

“Tinh linh là sẽ không nói thô tục như vậy!”

“Đối với ngươi là ngoại lệ.”

Được rồi. Tống Mặc hít sâu một hơi, hắn sẽ không chấp nhặt với tinh linh cằm hướng lên trời này.

“Ta có thể nói a?”

“Nói đi.”

“Yêu cầu của ta là, đem yêu cầu này, đổi thành một trăm!”

“…”

“Uy! Là ngươi cho ta nói! Vì sao lại dùng kiếm đâm ta?!” Tống Mặc một bên né tránh kiếm của Jarreau, một bên kêu lên: “Chỉ đùa một chút mà thôi, không cần như vậy đi? Ta không phải chỉ có tay không, sẽ đánh lại ngươi đấy!”

Tống Mặc chạy ở phía trước, Jarreau đuổi ở phía sau, Jarreau phía sau đã thu hồi kiếm, đổi thành trường cung, lắp cung bắn tên, một tên bay về phía Tống Mặc, Tống Mặc thỉnh thoảng giơ súng lên đánh trả, khoảng cách của hai người không đến hai trăm mét, kỳ quái là, Jarreau vậy mà một mũi tên cũng không bắn trúng mục tiêu.

Tống Mặc chạy trốn đến đầu đầy mồ hôi, dẫm ở trong tuyết, một bước nặng một bước nhẹ, vài lần suýt nữa té ngã. Vì sao không ai nói cho mình biết, tính tình của tinh linh so người lùn còn nóng nảy hơn. Không biết rằng, cậu và Jarreau một chạy một đuổi, ở trong mắt người khác, chỉ là làm dáng.

Trong tuyết bay tán loạn, lĩnh chủ tóc đen trẻ tuổi chạy ở phía trước, tinh linh tóc vàng tuấn mỹ đuổi ở phía sau, lĩnh chủ thỉnh thoảng quay đầu lại, tựa như đang nói: “Truy ta a, đến truy ta a!”

Tinh linh bước nhanh hơn, tóc dài màu vàng bay múa ở trong gió…

Cảnh này, vì sao lại lãng mạng như vậy a!

Nếu Tống Mặc biết người nhìn thấy cảnh này đang suy nghĩ gì, khẳng định sẽ nói, nhà ai lãng mạng mà dùng mũi tên và đạn để biểu đạt? Coi mình thật sự là một tên cuồng M sao?!

Trên đường chạy trốn, dưới chân Tống Mặc bị trượt, mặt hướng xuống ngã nhào trên mặt đất. Hai tay chống trên mặt tuyết, ngẩng đầu, phi phi phun ra hai ngụm tuyết, nhìn Jarreau cách mình không đến mười bước, kháo, chẳng lẽ, hôm nay nếu không mất một chút máu thì không được?

Trước mắt lại đột nhiên xuất hiện một bàn tay thon dài trắng nõn, một cuộn da lông màu đen bao lấy cổ tay, bảo thạch được đính trên bao cổ tay móc ở cổ tay áo, mái tóc nâu dài buông xuống, bị gió thổi bay, phất qua một gương mặt tuyệt mỹ.

Ánh mắt xanh biển nhìn mình thật sâu, trong mắt tựa hồ còn mang theo ý cười.

Tống Mặc cảm thấy da mặt một trận nóng lên, vội vàng lắc đầu, ảo giác, đây nhất định là ảo giác!

“Làm sao vậy, không muốn đứng lên sao?” Just Meyer đợi một hồi, thấy Tống Mặc còn ngồi dưới đất, hỏi: “Không lạnh sao?”

Tống Mặc hợp với tình hình hắt hơi một cái, vội vàng nắm chắc tay Just Meyer, được Just Meyer kéo lên, ôm vào trong ngực. Áo choàng màu đen bao lại trên người cậu, khí lạnh được xua tan.

Jarreau không tiến lên nữa, đứng ở tại chỗ, thu hồi trường cung, nhìn Tống Mặc, nói rằng: “Lời nói lúc trước, vẫn hữu hiệu như cũ.” Dứt lời, xoay người ly khai.

Just Meyer ôm Tống Mặc, cọ cọ hai má bị đông lạnh đến đỏ lên của cậu, cầm tay cậu đưa đến bên môi nhẹ nhàng thổi vài hơi, “Ngươi không có lời muốn cùng ta nói sao?”

Tống Mặc giật giật, phát hiện tay bị nắm rất chặt, kẻ thức thời trang tuấn kiệt, rõ ràng lưu loát đem chuyện nước linh hồn đảo mắt một cái nói ra không còn một mảnh. Just Meyer nghe xong, gật gật đầu, hôn đỉnh đầu của Tống Mặc, “Ta đã biết, chuyện này em không cần lo lắng. Tinh linh kia tìm phiền toái cho em, ta giúp em giải quyết y.”

“Cái này tạm thời không cần.”

“Không có gì, không cần khách khí.”

“Thật sự không cần.”

“Em không cần khách khí với ta.”

“Ngươi nghe không hiểu tiếng người sao?!”

“Ta là Ma tộc.”

“…”

Ngay lúc hai người trở về, Tống Mặc lắc lắc đầu, tựa hồ mình quên cái gì?

Trong gió lạnh, Airth như trước bị trói trên tường đá, gian nan chảy ra hai giọt lệ nóng…

Bão tuyết mới vừa dừng, nhóm binh lính thành Tây Bắc lập tức bắt đầu tập kết, Tống Mặc cũng bắt đầu tổ chức người Gilliland bày ra đội hình phòng thủ.

Ít nhiều cũng có biểu diễn rất đạt của bọn kỵ sĩ giáo hội, Swan không cần lo lắng đến vấn đề tổn thất, nhưng đánh một trận cùng với Tống Mặc, là phải có. Bất quá, trường thương của bọn kỵ sĩ đều được bao bố bọc lại, trọng kiếm cũng không có ra khỏi vỏ. Người Gilliland sử dụng cung nỏ liên hoàn đều chọn dùng mũi tên làm bằng gỗ, súng trường bắn ra cũng là đạn giấy.

Tiếng kèn vang lên, nhóm binh lính thành Tây Bắc xếp thành đội hình chữ ngũ, giơ trường thương lên, không khí xơ xác tiêu điều trong nhất thời khẩn trương lên, tràn ngập giữa đất trời.

Hơn một trăm một ngàn kỵ binh đồng thời xung phong, tiếng vó ngựa đủ để cho người hết hồn. Áo giáp bạc phản xạ lại ánh sáng màu trắng, chói đến làm cho người khác không mở hai mắt ra được.

Tống Mặc lẳng lặng đứng ở sau tường đá, lâm thời dựng lên đài quan sát, truyền đến tín hiệu bắt đầu tấn công của đối phương. Tống Mặc giơ trường kiếm lên, nhóm bộ xương khô lập tức bắt đầu lắp đạn pháo, theo một tiếng hô, năm khẩu đại bác đồng thời khai hỏa, đạn gào thét bay vào bên trong đội ngũ kỵ binh tiên phong, nổ ra, bay ra không phải là mảnh đạn và thuốc nổ, mà là đất cát không tạo nên tổn thương quá lớn đối con người. Một khi bị cát đất bay đến trên người, kỵ sĩ và chiến mã liền tự động đình chỉ công kích, đứng ở tại chỗ, giơ trường thương lên cao, hét lớn một tiếng: “Ta trúng chiêu!”

Đây là đề nghị Tống Mặc đưa ra, dựa theo truyền thống của kỵ sĩ, làm cho bọn họ giơ thương la chết hoặc bị thương, thật sự có chút khó khăn.

Kỳ thật, Tống Mặc ban đầu muốn đề nghị la “Bị bạo cúc”. Sau ngẫm lại, toàn bộ chiến trường một mảnh âm thanh bị bạo cúc… Chỉ có thể từ bỏ.

Sau mấy vòng đạn nổ, có hơn một nửa kỵ binh ở lại trên đường xung phong, xếp thành hàng ngang, không để cho đội ngũ xuất hiện đạp lên nhau và ngộ thương. Nhìn nhóm kỵ binh vọt tới phụ cận, người dùng súng trường và nỏ đứng đúng chỗ, bắt đầu thay nhau bắn liên hoàn, bầu trời đầy đạn và mưa tên, làm cho bọn kỵ sĩ xung phong thật khó khăn.
Ở phía sau đội ngũ hình chữ ngũ, sắc mặt Swan thay đổi mấy lần. Tuy nói không phải thực chiến, Swan lại không cần phải nghĩ tới mượn chuyện này để phô bày một chút thực lực của mình với Tống Mặc, ý là muốn xả giận. Nhưng nhìn thấy một màn trước mắt này, liên tưởng lại bọn kỵ sĩ giáo hội ngày hôm bị đoàn diệt, Swan chỉ cảm thấy sau gáy lạnh cả người.

May mắn không phải đao thật súng thật, nếu không, quân đội của mình, nhất định có tổn thất lớn.

Tống Mặc Gilliland, thật là một tên đáng sợ.

Ưu thế của vũ khí dù có rõ ràng, nhưng phương diện nhân lực lại thiếu hụt, khi các kỵ binh đợt sau thay đợt trước, người Gilliland dần rơi xuống hạ phong.

Công kích duy trì đúng một ngày, lúc mặt trời lặn, nhóm binh lính thành Tây Bắc rốt cuộc công phá phòng thủ của người Gilliland, tất cả người Gilliland đều lui về sâu trong lãnh địa, tuy nhiên trước khi lui lại, Tống Mặc không quên đem Airth cả người cứng ngắc, mặt mũi bầm dập “gỡ” xuống dưới từ tường vây, đồng thời mang về.

Làm một bia ngắm sống nguyên một ngày, bị cung tên và trường thương công kích vô số, còn có thể sống được, thật là thần nhân a!

Trận chiến đầu tiên của thành Tây Bắc và Gilliland, rơi xuống màn che.

5 thoughts on “lĩnh chủ chương 61

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s