TYKGNT chương 114

Chương 114 Lần đầu nghe đến Bồng Lai Đảo

Ba thân ảnh đột nhiên xuất hiện trong Ngự Hoa Viên khí chất như hoa, lại như trích tiên lại giống thần, khó có thể xem nhẹ.

Một thanh (xanh da trời), một tử (tím), một lam (xanh lam), mỗi người mỗi vẻ, ở trong mắt Long Mặc Viêm, đều có tiềm chất làm thần côn, so với một Thiên Sư như Huyền Minh nhà hắn càng thêm hình tượng.

Tuy rằng mỗi người mỗi vẻ, khí chất đều mang theo một chữ nhã, không phải là loại ôn nhã treo đầu dê bán thịt chó như phụ thân của mình, mà là nhã khí chân chính.

Đủ khí phái, cũng đủ hù người, có thể đem khí chất thăng hoa đến tình trạng này, nên nói thế nào đâu, bình thường bọn họ đều là khuê nam đi.

Trong ngày thường đều làm gì? Một đám đàn ông nên có chút mùi mồ hôi, bọn họ thực xem mình là thánh nhân sao?

Long Mặc Viêm tự nhận mình là kẻ vô cùng tục tằng.

Cùng với những người như trích tiên như thần kia không phải là người cùng một nước.

“Thật thất vọng a! Sao truyền thừa đến đời này của các ngươi, tiên khí quanh thân đều sắp tiêu tán, không có chút phong phạm của tổ tiên, chậc chậc…quả nhiên hậu duệ của tiên nhân cũng không phải tiên nhân chân chính, muốn kéo dài ưu thế may mắn này cũng không phải là chuyện dễ dàng như vậy, xem ra các ngươi là đời sau không bằng đời trước.” Đại khí cũng chỉ có Long Tuyệt Phong mới có thể làm được trong mắt là huyết khí, vẻ mặt hiền hòa, miệng nói ra lời nói có thể tức chết người không đền mạng, còn lắc đầu phụ họa.

Lời này vừa ra, đừng nói ba người đối phương, chính là Huyền Minh nghe được lời của Long Tuyệt Phong, trong lòng đều không tự chủ được mà giơ ngón tay cái lên.

Phụ thân của lão đại quả thực chính là vũ khí hình người với lực sát thương cực kỳ bưu hãn, người khác nhìn đoán không ra, nhưng hắn thân là Thiên Sư sao có thể không nhìn ra sự xuất sắc của ba người này.

Rõ ràng là trò giỏi hơn thầy, đến miệng của Lão Đại liền trở nên vô nghĩa. Tài năng bẻ cong sự thật, mở mắt nói dối như vậy, là từ sinh ra đã có đi.

Một người có thể liếc mắt một cái liền nhìn ra lai lịch của đối phương, mình tuyệt đối không tin y sẽ không nhìn ra sự bất phàm của ba người này.

Bất quá định lực của đối phương cũng thật tốt, không hề biểu hiện ra xúc động hay tức giận, hai người giằng có với Lão đại còn có phụ thân của Lão đại, một người khác đang xử lý miệng vết thương trên cổ Diệu Vũ – người suýt nữa bị Long Tuyệt Phong giết chết, cũng đút cho một viên Hồi Nguyên Đan.

“Xem ra các hạ hiểu rất rõ lai lịch của chúng tại hạ.” Mở miệng nói chính mà nam tử mặc thanh y, tên là Thanh Chích, là Nhị sư huynh trong miệng Diệu Vũ.

Cũng là…

Khi tầm mắt của Thanh Chích dừng trên người Phong Vô Trần đang mùi ngon chè chén với Hỏa Tịch, thân hình khó có thể nhìn thấy mà hơi hơi chấn động.

Hắn cũng ở…

Bọn họ được đến tin tức tiểu sư đệ Diệu Vũ lần này là đi theo Đảo chủ Thiên Tuyệt Đảo đi ra, liền biết tiểu sư đệ này có an bài gì đó, bọn họ vừa vặn có chuyện quan trọng tiến vào đại lục, có chút không yên lòng tiểu sư đệ, liền đi theo đến đây.

Dù sao mục đích lần này của bọn họ cũng là Hoàng Thành của đế quốc Phách Hồn, đường đi giống nhau.

Nhưng khi bon hắn đuổi tới, lại cảm thấy khí tức sinh mệnh vốn tràn đầy của tiểu sư đệ đang nhanh chóng xói mòn.

Bọn họ liền biết, tiểu sư đệ có nguy hiểm tính mạng, lúc đuổi tới, thiếu chút nữa đã kinh hô ra tiếng, một thanh hung khí tuyệt thế như vậy lại đang hút máu của tiểu sư đệ.

Không dám chần chờ, nháy mắt liền từ tay đối phương đoạt về tiểu sư đệ.

Mà làm cho bọn hắn kinh dị chính là, đối phương là đang chờ bọn hắn đến.

Tiếp đó là một đoạn lời nói khiến lòng bọn họ nảy lên sóng cuộn biển gầm.

Đối phương biết tiểu sư đệ là người của địa phương nào, còn dám ra tay, thiếu chút nữa đã giết chết tiểu sư đệ. Người nam nhân đứng ở đối diện kia, chẳng lẽ không sợ, không e ngại?

“Phụ thân, ngươi mới vừa nói người kia là hậu duệ của tiên nhân? Bọn họ cũng là?” Khó trách bộ dạng lại lừa người như vậy.

Thực sự có cảm giác như tiên nhân hạ phàm.

“Đúng vậy! Hậu duệ của tiên nhân tương đối có tài.” Rõ ràng là lời khen ngợi, nhưng từ trong miệng Long Tuyệt Phong nói ra thì tất cả đều biến vị.

“Như vậy a! Bọn họ là không giống chúng ta sao?” Vì thế hai cha con lại mở ra máy hát, đem người đối diện lờ đi.

Câu hỏi của Thanh Chích không đợi được lời đáp lại của Long Tuyệt Phong, đứng ở nơi đó, có chút như là quỷ hồn.

“Đương nhiên không giống, ở trong lòng phụ thân, Viêm nhi là đặc biệt nhất, bọn họ sao có thể so sánh với Viêm nhi.” Mặc kệ là khi nào, trường hợp nào, Long Tuyệt Phong cũng không quên khoe khoang một phen sự độc đáo của bảo bối mình.

“Phụ thân, ta không phải hỏi ngươi cái này.” Đáp sai câu hỏi đi!

Ngay lúc thấy hình ảnh đối phương xuất hiện, Long Măc Viêm thật sự có loại cảm giác thân ở thế giới kỳ diệu.

Thích Hồn Tiên đã muốn đủ khiến người cảm thấy kinh khủng, hoang đường.

Lúc này ngay cả hậu duệ của tiên nhân đều đi ra, kỳ thật nơi này không phải thế giới võ hiệp, mà là tiên hiệp đi? Bằng không chính là đại lục yêu ma, mà phụ thân của mình là yêu ma vương.

Suy nghĩ của Long Mặc Viêm đã có chút hỗn loạn.

“Vậy Viêm nhi hỏi phụ thân cái gì?” Cười khẽ, nháy mắt, Long Tuyệt Phong liền hơi ngồi xổm xuống trước mặt Long Mặc Viêm với thân cao hiện tại chỉ tới ngực mình.

“Thôi, ta hiện tại cái gì cũng không muốn hỏi, phụ thân, ta không muốn ở lại chỗ này nữa, chúng ta quay về tẩm cung được không?” Thấy phụ thân của mình bày ra bộ dáng khờ dại, Long Mặc Viêm liền cảm thấy dạ dày đau.

“Được a!” Nếu con trai không muốn ở lại, thì trở về. Tuy rằng y rất muốn giết mấy con cua khá lớn trước mặt.

Ở trước mặt mình thật ngang ngược, khiến cho mình nhịn không được muốn lau sạch ngạo khí trên người họ.

Không có ai có thể ở trước mặt mình thong dong kiêu ngạo.

Trước hết để cho họ sống lâu thêm một đoạn thời gian đi, tâm tình của con trai là quan trọng nhất, y chính là phụ thân tốt, ái nhân tốt, vẫn luôn lấy ý nguyện của Viêm nhi làm chuẩn.

Ngay lúc Long Tuyệt Phong muốn nắm tay bảo bối của mình nhảy nhót rời đi…

Lại bị một thân ảnh màu tím cản đường.

“Phách…” Bên kia Thanh Chích cùng Lam Tiêu mặc lam thường thấy Đại sư huynh luôn luôn trầm ổn lãnh tĩnh của họ đột nhiên hành động, đều kêu ra tiếng.

“Ta muốn biết tên của ngươi.” Ánh mắt của Ly Phách phong nhã tuyệt luân đều đặt lên người Long Mặc Viêm, thấy rõ ràng, là trên người Long Mặc Viêm, mà không phải Long Tuyệt Phong.

Chỉ bằng những lời này, Long Tuyệt Phong liền có lý do đem người nam nhân dám can đảm lỗ mãng cản đường bọn họ, còn ngay mặt y hỏi tên Viêm nhi chém ngàn đao.

Cái gì gọi là: ta muốn biết tên của ngươi?

Quản hắn cái gì hậu duệ tiên nhân, toàn bộ đều phải chết.

Một câu của Ly Phách, lại trực tiếp đụng vào mảnh nghịch lân mềm mại nhất của Long Tuyệt Phong.

“Với năng lực hiện tại của các hạ căn bản không thể giết ta, nếu các hạ tùy tiện giải phong ấn, ngươi xác định sẽ không thương tổn đến hắn sao?” Giống như là khiêu chiến, Ly Phách lãnh tĩnh mà nói ra những lời này.

“Ngươi nói thực đúng, hiện nay bổn tọa không giết được ngươi, bất quá, giết không được…cũng có thể thương.” Buông Long Mặc Viêm ra, Long Tuyệt Phong dùng tốc độ ánh sáng rút ra Thích Huyết.

Xì xì…một tiếng…

Máu tươi bốn phía…

“Quả nhiên mạnh mẽ, không hổ là tộc trưởng của Long gia, dưới trạng thái bị phong ấn hoàn toàn vẫn có thể bày ra lực lượng cường đại như vậy.” Vừa rồi chỉ thấy bên hông thiếu niên kia đeo là Huyết Long ngọc bội trong truyền thuyết. Là trang sức của tộc trưởng Long gia.

Khi nghe đến đối thoại giữa thiếu niên và nam nhân, biết là phụ tử.

Ly Phách liền có thể khẳng định, người nam nhân nhìn như bình thường lại dị thường khát máu này chính là vị tộc trưởng Long gia thần bí kia.

Đối với tộc trưởng đương nhiệm của Long gia, mặc kệ là từ phương nào nhận đến tin tức đều là: cường đại, đáng sợ, thô bạo, khát máu, là đối tượng tuyệt đối không thể trêu chọc, hôm nay vừa thấy, quả nhiên đúng như lời đồn.

Vừa rồi nếu không phải mình lùi lại đúng lúc, phỏng chừng liền bị thanh kiếm quỷ dị khó lường kia hút sạch máu.

Nhưng cho dù mình lui thật nhanh, cũng xuất hiện trạng thái thiếu máu, ngón tay điểm mấy chỗ xung quanh vết thương giữa bụng, ngừng máu lại.

Ánh mắt vẫn dừng ở trên người thiếu niên kia.

Người sinh ra lực hấp dẫn với mình chính là người mình muốn tìm, đây là suy tính sư phụ dành cho mình khi xuất môn.

Người thiếu niên kia, mặc dù bình thường, nhưng ngay lần đầu tiên mình nhìn thấy liền đã bị hấp dẫn, ánh mắt rốt cục dời không ra, Ly Phách biết, người này chính là người mình muốn tìm.

Nhưng là thật không ngờ, người này là người của Long gia, vẫn là tộc trưởng đời tiếp theo, Huyết Long ngọc bội chính là chứng cứ.

“Làm gì lui nhanh như vậy…Thích Huyết còn chưa ăn no.” Lúc này Long Tuyệt Phong đã yêu ma hóa, dùng dung nhan bình thường kia, lộ ra vẻ mặt bén nhọn dữ tợn, thô bạo, đáng sợ, còn có loại mỹ cảm yêu hoặc nói không nên lời.

Nâng lên kiếm Thích Huyết, đầu lưỡi dừng ở trên thân kiếm, nhự nhàng ôm lấy một giọt máu duy nhất còn giữ lại độ ấm, vừa vặn cuốn vào miệng.

“Nhổ ra.” Trạng thái yêu nghiệt như vậy vẫn chưa duy trì bao lâu, sau lưng đã bị Long Mặc Viêm vỗ mạnh.

“Khụ khụ…Bảo bối, làm sao vậy?” Long Tuyệt Phong là thật sự bị sặc.

“Nhổ ra cho ta.” Long Mặc Viêm lạnh mặt, vừa rồi khi nhìn thấy phụ thân muốn cắn nuốt máu của người khác, trong lòng Long Mặc Viêm liền mạnh mẽ xuất hiện một luồng tức giận cường đại.

Phụ thân của hắn, phụ thân chỉ thuộc về một mình hắ, sao có thể cắn nuốt máu của người khác.

“Đã nhổ ra…” Long Tuyệt Phong khí phách phấn chấn biến thành bé ngoan, nhất là khi đối mặt với gương mặt lạnh lẽo kia của con trai, Long Tuyệt Phong liền muốn lui cổ.

Y đã chọc giận Viêm nhi.

“Không đủ.” Long Mặc Viêm thực tức giận, là thật sự thực tức giận, mà ngay cả khi vừa rồi chính mình bị đối phương ném lại ánh mắt nóng bỏng trực tiếp hỏi tên, đều không có loại cảm xúc tức giận này, bởi vì hắn hoàn toàn đem đối phương trở thành không khí.

Ngoại trừ phụ thân, không có ai có thể mệnh lệnh chính mình, có thể làm cho chính mình thành thật nghe lời.

Nhưng vừa rồi khi nhìn thấy động tác vô cùng tự nhiên kia của phụ thân, Long Mặc Viêm liền muốn trực tiếp bẻ gãy cổ của nam nhân gọi Phách kia.

Phụ thân của hắn, người khác mơ tưởng trêu chọc.

Long Mặc Viêm trực tiếp ôm lấy mặt Long Tuyệt Phong, một cái lưỡi hôn liền ấn lên.

Chiếc lưỡi linh động ở trong khoang miệng của Long Tuyệt Phong bừa bãi tìm kiếm, muốn đem mùi máu tươi không thuộc về phụ thân hoàn toàn hủy diệt.

Nụ hôn này không lâu lắm, lại làm cho Long Tuyệt Phong hoàn toàn rung động.

Y được Viêm nhi cường hôn yah…cảm giác thật tốt, thật sự là quá tốt.

Nhưng là…

“Phi phi phi…” Long Mặc Viêm sau khi hôn xong, liền cầm lấy nước trên bàn Hỏa Tịch, bắt đầu súc miệng.

Mà Long Tuyệt Phong lại mất mát, bởi vì y vừa hết giật mình bắt đầu hưởng thụ nụ hôn nồng nhiệt của bảo bối, Long Mặc Viêm liền rúi lui.

Loại chuyện chỉ có thể ngộ không thể cầu này, làm cho Long Tuyệt Phong sau này hối hận thật lâu.

“Không thể tưởng được đây là đạo đãi khách của Long gia, lần này tiến đến, chúng ta chính là nhận được lời mời của các Thái thượng trưởng lão của Long gia, đại biểu Bồng Lai đảo đến thương nghị đại sự.” Ly Phách ổn định khí tức xem nhẹ cảm giác hít thở không thông.

Tự động quên đi hành động thân mật như tình nhân vừa rồi của hai cha con kia.

Nói ra ý đồ khi bọn họ hiện thân nơi này.

“Cái gì? Bồng Lai đào.” Hình như chỗ ở của thần tiên cũng gọi Bồng Lai đảo, Long Mặc Viêm đã phun xong liền nho nhỏ kinh ngạc một chút.

2 thoughts on “TYKGNT chương 114

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s