Đặc công tà phi chương 114

Chương 114:  Nhập  lao độc sát

Edit: J miu

Beta : Vy Nhi

Bầu trời trong xanh, ánh nắng chói chang như thiêu như đốt, nghiễm nhiên trời đất nhuốm một màu đỏ rực tuyệt đẹp.

Phong cảnh rõ ràng là nắng ấm dào dạt, nhưng mà đập vào mắt nhóm tiểu thương lại là khuôn mặt Long Diệu Hoàng so với băng sơn thiên tuyết còn muốn buốt lạnh thấu xương hơn. Bọn họ tâm trạng lo lắng, vẻ mặt sợ hãi, toàn thân cao thấp đều nhỏ mồ hôi lạnh.

Đầu tiên là Thụy Vương phi dẫn trăm tên thị vệ ầm ĩ trước cửa lớn Tả tướng phủ, tiếp theo Hoàng thượng lại dẫn theo một vạn cấm vệ quân bao vây phủ Tả tướng? Tình hình phát triển đã hoàn toàn vượt xa dự tính của bọn họ, đây. . .đây rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì?

Vạn con tuấn mã bất an cúi đầu phun khí phì phì, vạn cấm vệ quân biểu tình nghiêm túc lạnh tanh giương cao cung tiễn, Hoàng đế Hiên Viên Ly nhanh nhẹn thả người nhảy xuống ngựa. Roi ngựa mà hắn đang siết chặt trong tay lập tức bị ném đi, hắn nhẹ nhàng chậm chạp đi về phía nhuyễn tháp.

Thấy Hiên Viên Ly đang tiến về phía nhuyễn tháp, Phương quản gia đầu tiên là hướng về phía Hiên Viên Ly cung kính cúi thắt lưng, sau đó hai tròng mắt liếc nhìn người đang nằm trên nhuyễn tháp, hắn không biết đến tột cùng là người nằm trên đấy đang ngủ thật hay ngủ giả đây. Thấy Thượng quan Ngưng Nguyệt nằm trên nhuyễn tháp bỗng trở mình, hắn mở miệng vội kêu: “Vương phi. . .”

Nghe được tiếng quản gia khẽ gọi, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang nằm vùi đầu trên nhuyễn tháp duỗi thẳng thắt lưng, dụi dụi mắt ngọc hơi ủ rũ, dung nhan kinh diễm cười khanh khách rồi từ trên nhuyễn tháp bước xuống, môi đỏ mọng khẽ nói: “Hoàng thượng, sao hôm nay bỗng nhiên người lại dẫn một đội cấm vệ quân đến bao vây Tả tướng phủ thế này?”

Giọng nói nhàn nhạt của Thượng Quan Ngưng Nguyệt thốt ra với Hiên Viên Ly không có vẻ nào là thái độ của một thần tử cung kính với vua, mà lại như là hảo bằng hữu quen thuộc lâu ngày mới được gặp mặt.

Đối với thái độ như vậy của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Hiên Viên Ly lại thấy bình thường. Chuyện này đáng nhẽ phải làm cho nhóm tiểu thương thấy sợ hãi nhưng giờ phút này, nhóm tiểu thương cũng cho rằng đây là chuyện đương nhiên.

Bởi vì. . . trong tay Thụy Vương phi – Thượng Quan Ngưng Nguyệt có Kim Long lệnh, có được báu vật như vậy suy cho cùng cũng là người trong hoàng tộc Long Diệu, cho nên Thụy Vương phi căn bản là không cần cung kính thi lễ với Hoàng đế Long Diệu.

“Thụy Vương phi không phải hôm nay cũng dẫn một đám thị vệ đến náo loạn đại môn Tả tướng phủ hay sao?” Hiên Viên Ly thản nhiên cười nói, cũng không trả lời thẳng vấn đề của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mà đáp lại bằng một câu hỏi khác.

Chuyện Thượng Quan Ngưng Nguyệt vì sao lại dẫn thị vệ đến ầm ĩ ở Tả tướng phủ, Hiên Viên Ly sao lại không rõ? Còn việc Hiên Viên Ly dẫn một đội cấm vệ quân đến bao vây Tả tướng phủ, trong lòng Thượng Quan Ngưng Nguyệt lại càng sáng tỏ hơn ai hết. Bởi vì. . . tất cả chuyện này đều tuần tự diễn ra theo kịch bản của nàng.

Cho nên, giờ phút này, bọn họ bề ngoài là đang chất vấn nhau, nhưng mục đích thực sự là để cho nhóm tiểu thương đang dựng thẳng tai lắng nghe kia một lời giải thích.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt sâu kín thở dài, mở miệng chậm rãi nói: “Nói ra, khả năng sẽ làm Hoàng thượng chê cười. Sáng nay, Nguyệt nhi vô ý làm lạc mất bảo bối sủng vật Tiểu Điêu nhi, mà bọn thị vệ đã tận mắt thấy Tiểu Điêu nhi nhảy vào trong Tả tướng phủ. Cho nên Nguyệt nhi liền dẫn bọn thị vệ đến đây, muốn tìm Tiểu Điêu nhi về. Ai mà dự đoán được, người của Tả tướng phủ bởi vì trước kia đã cùng Nguyệt nhi xảy ra một ít tranh cãi, nên đã đem hết hận ý trong lòng đối với Nguyệt nhi phát tiết trên người Tiểu Điêu nhi.”

Thượng quan Ngưng Nguyệt vừa dứt lời, khuôn mặt Hiên Viên Ly lập tức hiện ra một chút kinh ngạc nói: “Đem hận ý trong lòng phát tiết trên người Tiểu Điêu nhi, Thụy Vương phi, lời này là có ý gì?”

“Người Tả tướng phủ cư nhiên lại ngược đãi Tiểu Điêu nhi, rồi lại đem Tiểu Điêu nhi giấu kín một chỗ. Làm cho Nguyệt nhi tìm kiếm mãi mà không có kết quả.” Mắt ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt lộ ra phẫn nộ đến đỏ lửa, nghiến chặt hàm răng nói: “Bởi vậy Nguyệt nhi mới giận dữ hạ lệnh bao vây toàn bộ Tả tướng phủ. Nếu người của Tả tướng phủ nhất định không chịu giao Tiểu Điêu nhi ra, vậy Nguyệt nhi sẽ tuyệt không cho bất kì người nào bên trong Tả tướng phủ ra ngoài, tránh cho bọn họ giấu Tiểu Điêu nhi trong người, âm thầm mang ra khỏi phủ, rồi hủy thi diệt tích.”

Trong lòng vốn đã nghẹn cười vì lời nói của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, bất quá Hiên Viên Ly vẫn mặt không đổi sắc lạnh lùng nói: “Không chỉ ngược đãi, giấu sủng vật của Thụy Vương phi, lại còn tàn nhẫn hạ độc thủ giết người của hoàng thất, người của Tả tướng phủ quả thực tội không thể tha.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngay lập tức giương cao ngữ điệu nói: “Hoàng thượng, người nói cái gì? Người nói. . . người của Tả tướng phủ không chỉ ngược đãi, giấu sủng vật của Nguyệt nhi, mà còn tàn nhẫn hạ độc thủ giết người trong hoàng thất?”

Tên nam tử Linh Cung dịch dung thành tiểu thương Long Diệu, vẻ mặt xem thường nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt một chút, trong lòng nhịn không được run rẩy, nói thầm: “Khụ. . . Ta nói cái kia a, ngươi bớt một chút khí lực đi được không? Cho dù ngươi không cố ý dương cao ngữ điệu, chúng ta đây cũng có thể nghe không thiếu một chữ .

            “Tê. . .” Hoàng đế liền hướng về phía nhóm tiểu thương đang dựng thẳng tai nghe hắn cùng Thượng Quan Ngưng Nguyệt đối thoại mà đổ rút lãnh khí.

Má ơi, này rốt cuộc là cái tình huống gì đây? Người của Tả tướng phủ lại dám hạ độc thủ giết người trong hoàng thất ? Khó trách. . . Hoàng thượng đột nhiên lại điều động mấy vạn cấm vệ quân, bao vây toàn bộ Tả tướng phủ không có một kẽ hở nào?

Mắt ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt lặng lẽ quét qua Hoàng đế, hướng về nhóm tiểu thương đứng phía sau, khóe môi khẽ lộ ra một chút độ cong, bất quá không ai phát hiện ra, rồi tiếp tục nói: “Hoàng thượng, đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì ?”

Hiên Viên Ly khẽ thở dài, có chút bất đắc dĩ nói: “Thái hậu và Tuyên vương vì tư lợi của bản thân, cư nhiên lại dám phát động nội chiến ở Long Diệu. Cũng may hoàng đệ Thụy vương đã có dự kiến trước, thành công hóa giải nội chiến. Nay, nội chiến tuy rằng đã tránh được, nhưng việc Thái hậu và Tuyên vương mưu phản lại là sự thật, cho nên trẫm liền nhốt hai người bọn họ vào trong thiên lao.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nâng ngón tay gãi tóc đen, gương mặt bày ra biểu tình khó hiểu hỏi: “Hai người đó phạm chính là tử tội, trong lòng Hoàng thượng vẫn niệm tình thân, mà miễn cho bọn họ tội chết, chỉ đem hai người nhốt vào trong thiên lao. Hai người đó được ân sủng như vậy, chính là thể hiện phong phạm minh quân của Hoàng thượng. Bất quá, việc này thì có liên quan gì đến việc người của Tả tướng phủ độc sát người trong hoàng thất?”

Nhóm tiểu thương nghe được đối thoại của Hiên Viên Ly và Thượng Quan Ngưng Nguyệt, vẻ mặt nghi hoặc nhìn nhau vài lần, sau đó ánh mắt tràn đầy sương mù nhìn về phía Hoàng đế Hiên Viên Ly.

Khương Thái hậu và Tuyên vương bởi vì phạm vào tội đại nghịch mưu phản, bị áp giải tới thiên lao là chuyện muốn mọi người đều biết.

Nhưng mà, nội chiến dù sao cũng không thực sự bộc phát. Bởi vậy Thái hậu và Tuyên vương đến tột cùng là thật sự phạm tội đại nghịch mưu phản, hay là bị người khác hãm hại đâu có ai biết rõ, dân chúng Long Diệu tất sẽ xôn xao.

Hiện tại Hoàng Thượng lại đem Thái hậu và Tuyên vương nhốt vào thiên lao, nhưng vẫn chưa hạ chỉ chiếu cáo thiên hạ ban chết cho hai người bọn họ, cho nên nhóm tiểu thương này đang nghi ngờ phỏng đoán, nhưng đồng thời cũng không khỏi khen ngợi Hoàng thượng thật nhân từ. . .  Nhưng chuyện Thái hậu và Tuyên vương ở trong thiên lao cùng việc người của Tả tướng phủ độc sát người trong hoàng thất thì có  liên quan gì chứ?

“Thái hậu cùng Tuyên vương phạm tội mưu phản, tuy trẫm không đành lòng xử tử hai người, nhưng phải đem hai người nhốt lại vĩnh viễn trong thiên lao. Chỉ là . . .” Hiên Viên Ly cố ý kéo dài ngữ điệu, sau đó tiếp tục mở miệng nói.

“Niệm tình hai người bọn họ ở thiên lao trong lòng đã ăn năn hối cải, cho nên trẫm liền quyết định khai đao, mở cho họ một con đường sống. Trẫm đã chuẩn bị ngày mai chiếu cáo thiên hạ trục xuất hai người ra khỏi hoàng tộc biếm làm dân thường, phóng thích ra ngoài tiếp tục cuộc sống của một bình dân bá tánh. Nhưng, khi mà trẫm đã chuẩn bị tốt chiếu chỉ chuẩn bị ban chiếu. Nhóm cấm vệ quân trông coi thiên lao lại đếm bẩm báo với trẫm nói: Thái hậu và Tuyên vương đều trúng kịch độc, đang hấp hối, không thể cứu được .”

Trên mặt Thượng quan Ngưng Nguyệt lộ ra một chút biểu tình giật mình, nghiêng đầu nói: “Tại sao lại như vậy, thiên lao không phải là cấm địa luôn có trọng binh canh gác hay sao? Nếu như có người có ý đồ vào thiên lao độc hại Thái hậu và Tuyên vương, việc này nói ra thì dễ nhưng làm thì rất khó ?”

“Theo cấm vệ quân trông coi thiên lao bẩm báo, Thái hậu và Tuyên vương từ lúc bị nhốt vào thiên lao, thì chưa có một ai tới thăm bọn họ. Ngoại trừ. . .” Nói tới đây Hiên Viên Ly thoáng chút dừng lại, hai tròng mắt lạnh lẽo thoáng nhìn về phía đại môn Tả tướng phủ.

“Ngoại trừ cái gì?” Không hề nghi ngờ, người hỏi chính là Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Hít một hơi thật sâu Hiên Viên Ly, dương cao âm điệu nói: “Ngoại trừ nửa canh giờ trước, Tả Thừa tướng bỗng nhiên vào thiên lao thăm hỏi Thái hậu và Tuyên vương. Tả Thừa tướng vừa rời khỏi thiên lao không lâu sau, thì nhóm cấm vệ quân liền phát hiện Thái hậu cùng Tuyên vương bị trúng cực độc trí mạng, các ngự y đối với loại độc này cũng phải bó tay.”

Hiên Viên Ly vừa dứt lời, quản gia Phương Hoành biết đã đến lượt diễn xuất của mình, hắn cũng dương cao âm điệu nói: “Hoàng thượng, ý người là. . . Tả Thừa tướng vào thiên lao độc sát Thái hậu và Tuyên vương? Chuyện này tuyệt đối là không thể a, bọn thuộc hạ lúc trước vào Tả tướng phủ tìm kiếm Tiểu Điêu Nhi, bọn thuộc hạ còn thấy Tả Thừa tướng nằm nghỉ trong phòng ngủ, bản thân còn ốm nhẹ mà. Nếu Tả thừa tướng chờ lão nô tìm kiếm Tiểu Điêu Nhi xong, sau đó mới lặng lẽ rời khỏi phủ, như vậy thị vệ bao vây Tả tướng phủ nhất định sẽ bẩm báo với Vương phi ?”

Cùng lúc đó, nhóm tiểu thương ở một bên vốn đang dựng thẳng tai lắng nghe, cũng khẽ mở miệng nghị luận.

“Nhất định là có sự hiểu lầm, trăm ngàn đừng oan uổng Tả Thừa tướng. Tả Thừa tướng đối với Long Diệu luôn trung thành và tận tâm, làm sao có thể coi thường pháp lệnh, to gan dám vào thiên lao độc sát Thái hậu và Tuyên vương cơ chứ?”

“Chuyện này khẳng định là hiểu lầm, Tả Thừa tướng căn bản là chưa bao giờ rời khỏi phủ đệ, thì nửa canh giờ trước làm sao có thể vào thiên lao giết Thái hậu và Tuyên vương?”

“Đúng vậy, việc này căn bản là không thể .”

Tên nam tử Linh cung dịch dung thành tiểu thương nhìn Hiên Viên Ly và Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang đối thoại, hai tròng mắt thâm thúy dò xét nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, bỗng nhiên mở miệng vang dội nói: “Kia cũng chưa chắc! Có thể là trong Tả tướng phủ có giấu một đường hầm bí mật thông từ trong phủ ra ngoài. Nên chúng ta nghĩ rằng Tả Thừa tướng bị bao vây chỉ có thể ở trong phủ đệ, kỳ thật hắn đã sớm thần không biết quỷ không hay mà rời khỏi phủ đệ, vào thiên lao độc hại Thái hậu và Tuyên vương ”.

Hắn vừa dứt lời, khóe miệng Ngân Lang lập tức giật giật. Đây là cái tình huống gì vậy, những lời này không phải vốn nên do hắn nói ra hay sao? Nay, lại bị người kia cướp lời?

Hiên Viên Ly kinh ngạc trừng mắt nhìn về phía sau, dung nhan hiện lên một đoàn sương mù nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ánh mắt không tiếng động hỏi: Khụ. . . Nguyệt Nhi, ngươi nhất thời sửa lại kịch bản hay sao?

Dựa theo kịch bản của Nguyệt Nhi, những lời này không phải là do Ngân Lang nói ra sao? Sao Nguyệt Nhi lại nhất thời sửa kịch bản đổi thành một tên tiểu thương nói ra lời này.

Mắt ngọc không chút để ý quét qua tên nam tử Linh Cung đang dịch dung thành tiểu thương kia, Thượng Quan Ngưng Nguyệt mỉm cười nhìn Hiên Viên Ly khẽ lắc lắc đầu.

Cái gì? Tên tiểu thương này cũng không phải do Nguyệt Nhi cho người giả dạng, sau đó trà trộn vào trong nhóm tiểu thương?

Thấy được hành động lắc đầu của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Hiên Viên Ly thân hình không khỏi thoángcứng đờ, mắt đen híp lại hướng về phía tên nam tử Linh Cung đang dịch dung thành tiểu thương kia. . .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s