Đặc công tà phi chương 115

Chương 115: Kẻ xướng người hoạ

Edit: Tử Sa

Beta : Vy Nhi  

Trong đó một gã tiểu thương nâng tay gãi gãi đầu, nhún vai nói: ” Chuyện này không phải đơn giản sao? Nếu muốn biết Tả tướng lúc này rốt cuộc có trong phủ hay không, cứ vào phủ tìm không phải là có thể tra ra manh mối rồi sao ?”

Một gã tiểu thương khác lập tức gật đầu như gà mổ thóc, mở miệng nói: “Đúng đúng đúng! Chúng ta ở đây phòng đoán thì có tác dụng gì chứ, việc cấp bách bây giờ là phải xác định rõ ràng xem Tả thừa tướng đến tột cùng có ở trong phủ hay không ?”

Tên Linh Cung dịch dung thành tiểu thương, ánh mắt híp lại nhìn Hiên Viên Ly, khóe môi để lộ ra một chút ý vị thâm trường cười nói: “Thánh thượng, chi bằng để cho bọn thảo dân theo ngài cùng vào phủ tìm đi? Nếu Tả thừa tướng xác thực không có ở trong phủ, bọn thảo dân vừa vặn có thể làm nhân chứng việc Tả thừa tướng hạ độc thủ giết Thái hậu và Tuyên vương .”

Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu khắp không gian, gió mát nhè nhẹ thổi qua, mắt ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng khẽ nhíu lại, ánh mắt u lãnh mà lại phức tạp nhìn về phía nam tử Linh Cung đang nói chuyện. Chuyện gì xảy ra, dường như người này. . . đối với tiết mục mà hôm nay nàng đạo diễn thật rõ như lòng bàn tay?

Nếu muốn giang sơn vững chắc như bàn thạch, thân là đế vương không nên lấy sát trị thiên hạ, mà là phải lấy nhân trị thiên hạ. (Tử Sa: nhân ở đây là nhân đức chứ không phải là con người nhé (^.-))

Nếu trong lòng dân chúng tôn kính đế vương, thì quân và dân sẽ đồng tâm, giang sơn sẽ bền vững. Nhưng nếu trong thâm tâm dân chúng lại tâm sinh ra e ngại với bậc đế vương, như vậy quân và dân sẽ có dị tâm, căn cơ quốc gia tất nhiên sẽ dao động.

Mặc dù Khương thái hậu, Tuyên vương hay là “Vây cánh” của bà là Tả thừa tướng phạm vào tội mưu nghịch, nhưng mà nội chiến ở Long Diệu Hoàng Triều dù sao vẫn không hề bộc phát, nếu Hiên Viên Ly chiếu cáo thiên hạ xử tử bọn họ, trong thâm tâm dân chúng tự nhiên sẽ vô hình trung sinh ra khủng hoảng, sợ hãi đối với Hiên Viên Ly.

Nhưng nếu như nói Tả thừa tướng đi diệt trừ Khương thái hậu và Tuyên vương, sau đó lại vạch trần Tả thừa tướng chính là nội gián của Thương Nguyệt quốc ẩn nấp vào Long Diệu Hoàng Triều. Như vậy. . . Không những thuận lợi diệt trừ được tai hoạ ngầm, cũng có thể thành công đem hết những sợ hãi cùng bất mãn trong lòng dân chúng, hoàn mỹ đổ lên đầu Thương Nguyệt quốc .

Sở dĩ nàng đem phần đông tiểu thương của Long Diệu tề tụ ở chỗ này, mục đích chân chính là để nhóm tiểu thương cùng nhập phủ, sau đó chính mắt thấy cảnh tượng Ly và nàng vạch trần thân phận nội gián của Tả thừa tướng cùng Lăng Tiêm Tiêm như thế nào, lại mượn miệng nhóm tiểu thương này để đem chuyện hôm nay đã phát sinh lan truyền ra ngoài sinh động như thật.

Nhưng không đợi Ly chủ động mở miệng kêu nhóm tiểu thương cùng vào phủ điều tra, người này cũng đã giành trước thay Ly nói ra, người này có thể hiểu rõ tâm tư kín đáo của nàng. . . Rốt cuộc có lai lịch như thế nào ?

 Bắt được ánh mắt lạnh lẽo đầy sát khí của Thượng Quan Ngưng Nguyệt bắn về bên này, tên Linh Cung dịch dung thành tiểu thương lập tức ngửa đầu giả ngây nhìn lên bầu trời xanh trên cao, hai mắt nhiễm nhiễm nhiều đóa mây trắng được bao bọc bởi ánh nắng vàng.

Hiên Viên Ly khẽ nhăn tuấn mi, tay trái nắm thành quyền để lên miệng, ho khan một tiếng, đè thấp thanh âm hỏi Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang ở bên cạnh: “Ngươi biết lai lịch người này? Rốt cuộc là địch hay là bạn?”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cúi đầu, nâng tay vén mấy sợi tóc bên má bị gió thổi đồng thời lấy tay áo che môi khe khẽ trả lời: “Chi tiết chưa thăm dò, không biết là địch hay là bạn.”

“Như vậy. . . Hiện tại nên làm gì bây giờ?” Hiên Viên Ly lại ho khan, khóe miệng có chút run rẩy hỏi.

Hôm nay tiết mục là do Nguyệt Nhi tỉ mỉ bày ra, nay trên đường đột nhiên nhảy ra một người không rõ lai lịch, hắn đương nhiên cần trưng cầu ý kiến của nàng .

Tuy rằng Nguyệt Nhi vẫn là cái tiểu nha đầu vị thành niên, nhưng ở trong cảm nhận của hắn cùng Diễm hoàng đệ, Nguyệt Nhi căn bản không phải là cái tiểu nha đầu vị thành niên, nàng tuyệt đối chính là thần thoại truyền kỳ của Long Diệu Hoàng Triều mà không ai có thể thay thế .

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhếch đôi môi đỏ mọng mỉm cười ma mỵ, thanh âm cùng hơi thở vô cùng trào phúng nói: “Hết thảy cứ y theo kế hoạch mà làm, nếu người này thật sự muốn đến gây rối, ta đây cũng rất sẵn lòng để hắn lĩnh giáo bản lĩnh gặp chiêu phá chiêu của Thượng Quan Ngưng Nguyệt ta.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa dứt lời, Hiên Viên Ly liền nói: “Cấm vệ quân canh giữ cẩn mật bên ngoài Tả tướng phủ, những người còn lại lập tức theo trẫm vào phủ.”

Chúng tiểu thương nâng tay ngoáy ngoáy lỗ tai, đồng thời trên mặt để lộ ra biểu tình vô cùng kích động. Không thể nào, Long Diệu Hoàng thế nhưng thật sự đồng ý cho bọn họ cùng tiến vào trong phủ? Này. . . Tuyệt đối là một loại thiên đại ban ân vinh quang nha!

Bọn họ thật có vinh hạnh đi theo đế giá, cùng nhau tiến vào Tả tướng phủ tiến hành điều tra chân tướng? Chuyện này nếu đem nói với lê dân bá tánh còn lại của Long Diệu, tuyệt đối sẽ làm những người đó hâm mộ đến tròng mắt rơi xuống đất.

Gió mát lưu luyến thổi qua, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng Hiên Viên Ly nhìn nhau cười, sóng vai bước vào trong cửa lớn Tả tướng phủ. Hai mắt đồng thời thâm thúy quét qua tên Linh Cung dịch dung thành tiểu thương ở phía sau. Phương quản gia cùng bảy tên ảo ảnh cũng yên lặng theo đuôi bước vào trong Tả tướng phủ. Chúng tiểu thương Long Diệu Hoàng Triều còn lại thì ngươi thúc thúc thắt lưng của ta, ta kéo kéo cánh tay của ngươi, vẻ mặt đầy vui sướng tiến vào Tả tướng phủ.

Ngay khi đám người Hiên Viên Ly cùng Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa bước vào tiền viện Tả tướng phủ, một bên hành lang dài lập tức truyền đến một trận tiếng bước chân hỗn loạn.

Nghe tiếng nhìn qua, thì ra là Độc tiên “Lăng Tiêm Tiêm”, hai con trai cùng với toàn bộ thiếp thất của Tả thừa tướng đang vội vã từ hành lang dài chạy lại bên này.

“Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Độc tiên cực lực che dấu biểu tình sợ hãi trên mặt, lập tức dẫn những người liên can cung kính quỳ xuống trước mặt Hiên Viên Ly.

Hiên Viên Ly thâm thúy nhìn Độc tiên, mở miệng nói ra một câu không có chút độ ấm: “Mọi người bình thân.”

“Tạ chủ long ân.” Sau khi cúi xuống cung kính tạ ơn Hiên Viên Ly, Độc tiên cùng đám người chân run run đứng thẳng lên.

Hiên Viên Ly sắc mắt nhìn Độc tiên đồng thời mở miệng hỏi: “Tả tướng đang ở đâu?”

Hai con trai Tả Thừa tướng chẳng biết chuyện gì, thực nghĩ đến Độc vương “Tả Thừa tướng” giờ phút này vẫn còn ngủ say ở trong phòng, lập tức trăm miệng một lời bẩm: “Hồi bẩm thánh thượng, gia phụ bởi vì thân thể bệnh nhẹ, sau khi uống thuốc thì đã ngủ.”

“Hoàng thượng đích thân tới, đừng nói Tả Thừa tướng thân thể bệnh nhẹ, cho dù hôm nay hắn bệnh đến chỉ còn lại một hơi. . .” Thượng Quan Ngưng Nguyệt kéo dài ngữ điệu, cánh tay khoanh lại, cười nói: “Hắn cũng nên làm tốt bổn phận thần tử, chống đỡ đến hơi thở cuối cùng mà bò lại đây khấu kiến thánh thượng, phải không ?”

“Này. . .” Thân hình hai con trai của Tả Thừa tướng phút chốc run lên, đầu đều cúi thấp xuống.

Kỳ thật trước khi tới đây cung nghênh thánh giá, bọn họ cũng từng hỏi qua Lăng Tiêm Tiêm, có cần gọi phụ thân cùng đến đây nghênh đón thánh giá hay không, nhưng Lăng Tiêm Tiêm lại nói không cần quấy nhiễu phụ thân đã đi vào giấc ngủ. Đều do Lăng Tiêm Tiêm tự mình chủ trương, hiện tại thì hay rồi, bị Thụy Vương phi xếp vào cái tội danh thần tử bất trung bất kính với Hoàng đế.

“Lăng Tiêm Tiêm, Tả Thừa tướng hiện tại thật sự đang ngủ say trong phòng sao? Nếu đúng như vậy, dựa vào công lao vất vả của Tả Thừa tướng đối với Long Diệu từ xưa đến nay, trẫm nên đi đến phòng thăm hỏi Tả Thừa tướng mới phải.”

Hiên Viên Ly khóe môi lạnh lùng nhếch lên nói, mắt đẹp nhìn về phía Độc tiên sắc mặt đã trắng bệch từ lâu.

Độc tiên siết chặt tay, móng tay đâm sâu vào trong lòng bàn tay, mở miệng nói: “Hồi bẩm thánh thượng, kỳ thật. . . Kỳ thật gia phụ không có ở trong phủ .”

Cái gì, phụ thân căn bản không phải đang ở trong phủ sao? Độc tiên vừa nói xong, hai con trai của Tả Thừa tướng lập tức khó có thể tin mở to hai mắt.

Điều này sao có thể chứ, lão gia đến tột cùng đã xuất phủ khi nào? Toàn bộ thiếp thất của Tả Thừa tướng cũng tựa như bị ngũ lôi oanh đỉnh, nghẹn họng trân trối nhìn về phía Độc tiên.

“Tê. . .” Nhóm tiểu thương đứng yên đằng sau Hiên Viên Ly, không hẹn mà cùng nhau đổ rút lãnh khí, hai mắt nhất tề nhìn phía Độc tiên “Lăng Tiêm Tiêm”. Thì ra Tả Thừa tướng lúc này thật sự không có ở trong phủ, như vậy, nói cách khác. . .

“A, việc này thật có chút không thể tưởng tượng .”

Mị mắt yêu dã lưu chuyển, Thượng Quan Ngưng Nguyệt trào phúng cười, thanh âm tà tứ vang lên trong gió: “Thị vệ Thụy vương phủ vẫn đang canh giữ bốn phía Tả tướng phủ, nhưng bọn họ lại không hề phát hiện việc Tả thừa tướng đã xuất phủ, chẳng lẽ Tả Thừa tướng. . . Còn có bản lĩnh thông thiên độn thổ ?”

“Hồi bẩm thánh thượng, sự tình thật ra là như vậy.”

Độc tiên nuốt xuống nước miếng, mở miệng chậm rãi bẩm: “Thụy Vương phi sáng nay mượn việc Tiểu Điêu Nhi bị mất nên mở rộng tìm kiếm đến Tả tướng phủ… tiếp theo Thụy Vương phi lại vì tìm kiếm tiểu điêu nhi bên trong phủ tả tướng không có kết quả, liền buông lời ngông cuồng nói không cho phép bất luận kẻ nào trong Tả tướng phủ tự tiện xuất phủ, nếu không đều giết không tha. Gia phụ biết được việc này, nhất thời hỏa lộ công tâm ói ra vài ngụm máu tươi, do đó bệnh tình mới càng nặng thêm.”

Hiên Viên Ly cười lạnh trong lòng, nhướn mi nhìn về phía Độc tiên nói: “Cho nên?”

“Gia phụ biết rõ bệnh của mình lại nặng thêm, phải lập tức tìm y, nếu không ngày sau có khả năng sẽ để lại di chứng. Nhưng Thụy Vương phi phái trăm tên thị vệ bao vây Tả tướng phủ, gia phụ căn bản không thể thuận lợi ra ngoài tìm y. Cũng may, gia phụ vì dự phòng cừu gia ám sát, nên trước kia đã đào một cái bí đạo ở bên trong phủ. Vì tránh phải cùng Thụy Vương phi xung đột trực diện, bị bức vào đường cùng nên mới dùng bí đạo lặng lẽ xuất phủ, ra ngoài chữa bệnh.” Độc tiên hít một hơi thật sâu, nêu ra một lý do không thể hợp lý hơn .

Gương mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt hiện lên vẻ khó hiểu, môi khẽ nhếch lên một độ cong xinh đẹp nói: “Xuất phủ chữa bệnh? Chỉ sợ Tả Thừa tướng là muốn nhân cơ hội này đến thiên lao, hạ độc thủ giết Khương thái hậu cùng Tuyên vương đi ?”

Độc tiên trong lòng khẽ động, tựa hồ hiểu rõ việc Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Ly kẻ xướng người hoạ cùng với âm mưu trong đó. Răng khẽ nghiến lại, ánh mắt Độc tiên âm u nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói: “Thụy Vương phi, ngươi cũng không nên ngậm máu phun người. Gia phụ rõ ràng là ra ngoài chữa bệnh, làm sao có thể đến thiên lao hạ độc thủ giết Khương thái hậu cùng Tuyên vương chứ ?”

Hiên Viên Ly cùng Thượng Quan Ngưng Nguyệt lặng lẽ liếc nhìn nhau, sau lại lạnh lùng cao giọng nói: “Vì sao Tả Thừa tướng đến thiên lao giết người diệt khẩu, chỉ sợ trong lòng Lăng Tiêm Tiêm ngươi so với bất luận kẻ nào đều rõ ràng hơn, không phải là vì bảo vệ hảo thanh danh của Thương Nguyệt thái tử sao?”

Độc tiên nghe được bốn chữ “Thương Nguyệt thái tử”, thân hình lập tức kinh sợ thối lui mấy bước, vẻ mặt hoảng sợ nói: “Thánh thượng, người. . . Người nói vậy có ý gì ?”

Hiên Viên Ly vừa dứt lời, nhóm tiểu thương Long Diệu cũng đều gãi đầu không hiểu.

Đây là tình huống gì vậy? Trước không nói đến việc Tả Thừa tướng có thật sự đột nhập vào thiên lao giết Khương thái hậu và Tuyên vương hay không, mà cho dù Tả Thừa tướng quả thật đã giết Khương thái hậu và Tuyên vương, như vậy thì có liên quan gì đến Thương Nguyệt Thái tử đây?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s