Đặc công tà phi chương 116

Chương 116: Có thể có chứng cớ

Edit: ๖ۣۜJmiuღ

Beta : ღ Vy Nhi ღ

“Tả tướng vào trong thiên lao độc sát Thái hậu và Tuyên vương, với việc Thương Nguyệt Thái tử thì có gì liên quan? Hoàng thượng, đến tột cùng là chuyện gì đang xảy ra?” Thượng Quan Ngưng Nguyệt hé đôi môi đỏ mọng, vẻ mặt kinh ngạc hỏi ra nghi hoặc trong lòng mọi người.

“Biết được Thái hậu và Tuyên vương bản thân trúng kịch độc, trẫm liền lập tức mang theo ngự y tới thiên lao. Mặc dù, trẫm cùng ngự y đến thiên lao nhanh hết sức, nhưng Tuyên vương đã sớm chết do trúng độc, duy chỉ có Thái hậu là còn một tia hơi thở. Chỉ tiếc. . .”

Hiên Viên Ly thở dài sau đó tiếp tục mở miệng nói: “Thái hậu trúng kịch độc thế gian hiếm thấy, các ngự y đều vô phương cứu chữa. Trước lúc Thái hậu phát độc chết có nói với trẫm người hạ độc nàng và Tuyên vương chính là Tả tướng. Thái hậu còn nói đáng nhẽ lúc trước nàng không nên để Tả tướng giựt giây, mưu toan lật đổ ngai vàng của trẫm, để cho Tuyên vương có thể đăng cơ xưng đế.”

“Thực không nên để Tả tướng giựt giây? Hay là. . . Thật ra mà nói Thái hậu vốn không có ý đồ phát động nội chiến, mà kỳ thực đầu sỏ chính là Tả tướng?” Mắt ngọc Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ chớp, phút chốc ngiêng đầu nói: “Việc này thật làm cho người ta có chút khó hiểu, Thái hậu có địa vị tôn quý vô cùng vì sao một thần tử như Tả tướng lại có thể nói gì nghe nấy?”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt phối hợp biểu tình cùng lời nói ăn ý vô cùng, làm cho thiếu chút nữa Hiên Viên Ly nhịn không được bật cười ra tiếng, khóe miệng không khỏi có chút run rẩy nói: “Thụy Vương phi có điều không biết, kỳ thật nếu không phải Thái hậu trước khi sắp chết nói ra tình hình thực tế, trẫm làm sao mà hay biết được? Chân tướng thực ra chính là Tả tướng cùng Lăng Tiêm Tiêm ‘thật sự’ sớm đã bị giết hại, Tả tướng cùng Lăng Tiêm Tiêm hiện nay chính là người mà Thương Nguyệt Thái tử trăm phương ngàn kế sắp xếp vào làm nội gián ở Long Diệu .”

Cái gì, tin tức này không khỏi cũng quá dọa người đi? Hiên Viên Ly vừa dứt lời, nhóm tiểu thương lập tức hoảng sợ đứng bật lên, kinh ngạc nhìn về phía Độc Tiên.

Bùm — Hiên Viên Ly vừa dứt lời, hai con trai Tả Thừa tướng cùng với nhóm thiếp thất sắc mặt đột nhiên biến sắc, thân hình lập tức thẳng tắp ngã ngồi ra sau.

Nếu nói một mình Lăng Tiêm Tiêm giả mạo còn chưa tính, nay ngay cả phụ thân tôn kính của bọn họ, người đồng giường cộng chẩm, thân mật bên gối với nhóm thiếp thất các nàng, cư nhiên cũng là nội gián của Thương Nguyệt?

Trời ạ, còn có chuyện nào so với chuyện này khủng bố hơn chứ? Hai con trai của Tả Thừa tướng cùng với nhóm thiếp thất liền ngã xuống đất ngất đi sau khi nghe được tin tức động trời như vậy, quả thực ngay cả tâm cũng đều muốn chết theo.

Hai tròng mắt khinh đạm quét qua nhóm người không chịu nổi kích thích, cho nên choáng váng ngã xuống đất, Hiên Viên Ly tiếp tục mở miệng nói: “Bụng dạ của Thương Nguyệt Thái tử thật khó lường, đứng sau sai khiến để cho tên nội gián Tả tướng giả kia đi giựt giây Thái hậu, ý đồ kích động Long Diệu xảy ra nội chiến làm cho máu chảy thành sông. Tả tướng giả kia đã nói với Thái hậu, chỉ cần Thái hậu có tâm giúp Tuyên vương cướp lấy đế vị, như vậy Thương Nguyệt Thái tử sẽ không tiếc sức hết thảy đều giúp đỡ nàng.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ nhíu phượng mi, không biết mệt mỏi tiếp tục thúc đẩy kịch tính nói: “Đại sự thành, Thái hậu nhất định sẽ phải báo đáp Thương Nguyệt Thái tử chứ?”

“Không sai, Thương Nguyệt Thái tử muốn báo đáp chính là. . .” Hiên Viên Ly thoáng chút im lặng, sau đó bạc môi tràn ra lời kịch Thượng Quan Ngưng Nguyệt trước đó giao cho hắn: “Nếu Tuyên vương thuận lợi đăng cơ, phải đem quân đội Long Diệu cấp cho Thương Nguyệt quốc mượn dùng một chút, để Thương Nguyệt quốc có mười phần nắm chắc đi tấn công hai nước Tây Thần cùng Bắc Dực. Thái hậu và Tuyên vương tuy rằng biết rõ tên nội gián Tả tướng giả này tuyệt đối không có ý tốt, nhưng chung quy bởi vì chịu không nổi dụ hoặc của đế vị, cho nên hai người đó mới phải nhận lấy quả đắng và có kết cục như bây giờ.”

“Thái hậu thất bại trong gang tấc, không thể thành công đưa Tuyên vương ngồi lên đế vị. Tả tướng giả lại thấy Hoàng thượng thủy chung không có hạ chỉ ban chết cho Thái hậu và Tuyên vương, liền lo lắng hai người vì cảm động trước ân trạch của Hoàng thượng, mà khai ra nội gián của Thương Nguyệt quốc là hắn. Nếu thân phận nội gián của Tả tướng giả này bị vạch trần, như vậy Thương Nguyệt Thái tử trong lòng mọi người đương nhiên sẽ trở thành người âm hiểm giả dối. Cho nên vì bảo trụ thanh danh cho Thương Nguyệt Thái tử, Tả tướng giả này mới . . .” Thượng Quan Ngưng Nguyệt cố ý kéo dài chuyện đang nói, đợi Hiên Viên Ly tiếp lời của nàng.

Hiên Viên Ly sao lại không rõ ý tứ của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, lập tức mở miệng nói tiếp: “Mới mạo hiểm vào trong thiên lao mà hạ độc giết Thái hậu và Tuyên vương giệt khẩu, để tránh cho hai người đó nói lời không nên nói.”

Nghe xong đoạn đối thoại của Hiên Viên Ly cùng Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nhóm tiểu thương nhất thời xiết chặt nắm đấm lộ ra gân xanh, nghiến răng nghiến lợi lớn tiếng ồn ào nói: “Trước sát hại Tả tướng, sau đó lại hạ độc giết Thái hậu và Tuyên vương của Long Diệu ta, Thái tử Thương Nguyệt quốc thật sự là khinh người quá đáng .”

“Dụng tâm ác độc như vậy, còn muốn cho Long Diệu ta xảy ra nội chiến, Long Diệu ta thề không để yên cho Thương Nguyệt quốc.”

“Hoàng thượng, Thương Nguyệt quốc thật quá âm hiểm, dám thiết kế Long Diệu ta, quả thực là không đem Long Diệu ta đặt vào mắt. Long Diệu ta nhất định phải ‘đáp lễ’ lại cho Thương Nguyệt quốc, để Thương Nguyệt quốc biết rằng Long Diệu ta không dễ dàng bị khi dễ như vậy đâu .”

Nhìn thấy nhóm tiểu thương biểu tình phẫn nộ cuồn cuộn không thể át được, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng Hiên Viên Ly trong lòng im lặng cười. Hiệu quả thật không tồi, không phải sao?

Dân chúng luôn không thích chiến tranh, bọn họ khát vọng hòa bình. Đối với dân chúng mà nói, một khi hai nước xảy ra chiến tranh, thì điều mang tới cho bọn họ chỉ là lỗi sợ liên miên không dứt.

Cho nên bọn họ không hy vọng lãnh thổ của mình bị quốc gia khác tùy ý giẫm lên, cũng không hy vọng quốc gia của mình chủ động khiêu khích quốc gia khác, vì thế trong thâm tâm bọn họ vô cùng ghét chiến tranh.

Nhưng mà đối mặt Thương Nguyệt, Bắc Dực cùng với Tây Thần tam quốc đang rục rịch, Hiên Viên Diễm, Hiên Viên Ly và Thượng Quan Ngưng Nguyệt biết rõ máu chảy thành sông là điều không thể tránh khỏi.

Hôm nay Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng Hiên Viên Ly kẻ xướng người diễn như này, cái dụng ý chính là muốn cho dân chúng Long Diệu hiểu được, mặc dù Long Diệu bọn họ không chủ trương cùng tam quốc khai chiến, nhưng mà tam quốc cũng không dễ dàng buông tha cho Long Diệu. Đợi cho ngày khác, khi Diễm dẫn Long Diệu đại quân đi tấn tam công quốc, dân chúng chính là một sức mạnh đáng kể.

“Lăng Tiêm Tiêm. . .” Bước chân nhẹ nhàng, mị môi khẽ cười thản nhiên tiêu sái đến trước mặt Độc Tiên. Thượng Quan Ngưng Nguyệt, môi đỏ mọng xinh đẹp khẽ nói: “Nga, ồ không, ta hẳn là nên gọi ngươi là nội gián Thương Nguyệt. Sự tình cho tới bây giờ, ngươi còn có gì nói để nói?”

Thu lại vẻ mặt kinh hoàng, thần sắc Độc Tiên khẽ đổi, đầu phút chốc hất lên nói: “Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do?”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cử chỉ không chút để ý thưởng thức vén sợi tóc rủ bên má Lăng Tiêm Tiêm, mày liễu như họa phong tình vạn chủng nói: “Muốn gán tội cho người khác?”

Cánh tay phút chốc vừa nhấc, Độc Tiên tức giận cử chỉ Thượng Quan Ngưng Nguyệt kia thưởng thức sợi tóc chính mình, mở miệng lạnh lùng nói: “Thái hậu và Tuyên vương là bị nhốt trong thiên lao, Hoàng thượng ban cho bọn họ tử tội, lo lắng dân chúng sẽ nghị luận xôn xao. Mà nếu như Hoàng thượng không ban cho bọn họ tử tội, lại lo sợ không thể diệt cỏ tận gốc, nhất định lưu lại hậu hoạn về sau.”

Thượng quan Ngưng Nguyệt cánh tay khoang lại, mị môi tràn ra tiếng cười trào phúng: “Cho nên … ?”

“Cho nên, Hoàng thượng liền cùng Thụy Vương phi thiết kế cạm bẫy giá họa cho gia phụ, đầu tiên là Thụy Vương phi chọc giận gia phụ hộc máu, làm cho gia phụ bất đắc dĩ phải xuất phủ cầu y. Tiếp theo, Hoàng thượng liền nhân cơ hội hạ độc giết Thái hậu và Tuyên vương đang bị nhốt trong thiên lao, sau đó chạy tới Tả tướng phủ khởi binh vấn tội.”

Độc tiên thân hình thẳng tắp, hai tròng mắt quét qua nhóm tiểu thương đang dựng thẳng tai nghe, nói: ” Kế sách này quả nhiên cao minh, đem Thái hậu và Tuyên vương giết sau đó vu oan cho gia phụ, người đang còn bận xuất phủ cầu y kia. Kể từ đó, Hoàng thượng không những  thuận lợi tiêu diệt hai cái tai họa ngầm là Thái hậu và Tuyên vương, càng đủ thành công loại trừ dị nghị của dân chúng.

Độc tiên vừa dứt lời, Thượng Quan Ngưng Nguyệt sóng mắt lưu chuyển, mặt yêu mỉm cười vỗ tay nói: “Thuộc hạ của Thương Nguyệt Thái tử quả nhiên không thể khinh thường nha! Sắp chết đến nơi, cư nhiên còn có thể phát huy bản lĩnh miệng lưỡi như vậy, thay chủ tử của mình gây cảnh sóng gió ở Long Diệu ta, mưu toan phá hư quan hệ quân dân hòa hợp của Long Diệu ta.”

“Hoàng thượng, ngài luôn miệng nói ta và gia phụ chính là nội gián của Thương Nguyệt quốc, liệu có bằng chứng không?” Không nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt dung nhan thượng tràn đầy mãn phúng cười, Độc tiên mâu quang âm chí nhìn về phía Hiên Viên Ly nói: “Từ đầu tới cuối, việc Thái hậu và Tuyên vương ở thiên lao bị gia phụ độc sát, với việc ta cùng gia phụ là nội gián Thương Nguyệt quốc, đều do Hoàng thượng một tay định đoạt. Lăng Tiêm Tiêm ta hoàn toàn có thể khẳng định, tất cả mọi chuyện này căn bản chính là Hoàng thượng cùng Thụy Vương phi có ý định vu oan giá họa, hãm hại hai cha con ta.”

Hiên Viên Ly cũng dời bước đến trước mặt Độc Tiên, tuấn nhan tràn đầy ý cười tuy là vô cùng thanh nhã, nhưng đối với Độc Tiên giờ khắc này mà nói, cái vẻ u lãnh kia lạnh tựa thấu xương.

“Muốn chứng cớ sao?” Mắt đen u lãnh nhìn tới trên mặt Độc Tiên, Hiên Viên Ly mở miệng chậm dãi nói: “Rất đơn giản, theo trẫm tới thư phòng của Tả tướng giả, nội gián của Thương Nguyệt quốc, sẽ có chứng cớ làm ngươi nguyên hình lộ .”

“Ngươi. . .” Trong lòng Độc Tiên bỗng có dự cảm không lành, sau lưng mồ hôi lạnh tuôn như mưa, mắt chợt lóe rất nhanh nhìn về bốn phía bờ tường.

“Không cần có ý đồ chạy trốn, nếu không trẫm ra lệnh một tiếng, vạn cấm vệ quân đang bao vây Tả tướng phủ, sẽ không lưu tình chút nào dùng những mũi tên như băng mà ân cần thăm hỏi thân hình ngươi.” Hiên Viên Ly thấy Độc tiên đi theo bên trái, đè thấp âm thanh lãnh đạm cười nói, ngẩng đầu ưỡn ngực bước tiếp hướng thư phòng “Tả tướng” đi tới.

“Bị Thượng Quan Ngưng Nguyệt ta coi như con mồi sẽ tuyệt đối không còn đường mà chạy thoát. Cho nên ngươi tốt nhất là hãy ngoan ngoãn tiến vào thư phòng, không nên có ý đồ phản kháng. Nếu không, ngươi sẽ chết vô cùng thê thảm.”

Độc Tiên nhìn thoáng qua Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang đi phía bên phải, đang đồng dạng đè thấp âm thanh mị hoặc cười nói, cử chỉ thưởng thức vén lên sợi tóc đen rủ bên má đi về phía thư phòng. Lại xem xét bảy tên ảo ảnh ở bên cạnh mặt không chút thay đổi tay ấn bên hông, phảng phất chỉ cần nàng có dấu hiệu chạy trốn, sẽ gặp lập tức rút kiếm công kích nàng. Lại quét quanh bốn phía đầu tường cao ngất, một vạn cấm vệ biểu tình vạn phần lãnh túc kéo căng cung tiễn, đem mũi tên nhất tề nhắm ngay thân hình mình.

Độc tiên biết giờ phút này nếu muốn bản thân thuận lợi thoát thân, chỉ có thể dùng mưu trí, tuyệt không thể động thủ. Cắn răng hít hơi thật sâu, sau đó bất đắc dĩ bước chân cứng ngắc bất an theo sau Hiên Viên Ly cùng Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Ngắm hướng phía trước cất bước đi theo sau Thượng Quan Ngưng Nguyệt và cùng Hiên Viên Ly, một gã tiểu thương vươn cánh tay huých vào người bên cạnh, mở miệng yếu ớt hỏi: “Này, chúng ta cũng có thể được theo vào thư phòng hả?”

“Đương nhiên có thể, Hoàng thượng cũng không có khẩu dụ bảo mọi người phải ở lại, chả phải chứng minh Hoàng thượng là ngầm đồng ý cho chúng ta theo vào thư phòng sao?” Tên tiểu thương bị hỏi đảo cặp mắt trắng dã, phút chốc cất bước đi hướng thư phòng.

“Xem lời ngươi hỏi này, không thấy ngu ngốc à?” Các tiểu thương còn lại ồn ào cười nói, thân hình cũng hướng tới thư phòng mà đi.

Đi tới thư phòng đương nhiên cũng bao gồm tên Linh Cung đang dịch dung thành tiểu thương kia, bất quá lúc này miệng hắn bất giác đang mang chút ý vị sâu xa quỷ dị.

“Bày đặt, làm như các ngươi thông minh hơn ta ?” Tiểu thương này tuy là khó chịu bĩu môi, nhưng cũng vội vàng theo bước mấy tiểu thương kia đi tới . . .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s