Đặc công tà phi chương 117

Chương 117: Huyết sát hắc châm

Edit: Tử Sa

Beta : ღ Vy nhi

 Bên ngoài thư phòng, gió nhè nhẹ thổi qua, trăm hoa như đang nhảy múa. Đằng sau bức tường màu trắng là thư phòng, bên trong treo nhiều bức tranh sơn thủy thanh nhã, ẩn ẩn còn có mùi mực nhè nhẹ. ( Tử Sa: tranh sơn thủy là những bức tranh vẽ có cây cối có mây có núi có sông, bố cục hài hòa tĩnh lặng mà thanh bình.)

Lúc này, Thượng Quan Ngưng Nguyệt hai tay khoanh lại đứng im ở bên góc tường, trên vách tường phía nam treo một bộ tranh phong cảnh lục trúc (Tử Sa: lục trúc là trúc xanh, bức tranh này lấy trúc làm đề tài chính), suối nước uốn lượn, mây trắng bay bay tạo nên một bức tranh phong cảnh thanh nhã nhưng sống động vô cùng.

Mắt ngọc khẽ cười thưởng thức, Thượng Quan Ngưng Nguyệt có chút gật gật đầu, giống như nàng đối với cảnh sắc trên bức họa có chút yêu thích.

Mà ở phía tây vách tường, chúng tiểu thương thân hình xếp hàng lần lượt đứng thẳng tắp, hai mắt dò xét nhìn Hoàng thượng – Hiên Viên Ly đang đứng ở giữa thư phòng hai tay chắp lại sau lưng. Vừa rồi Hoàng thượng đã nói, trong thư phòng có chứng cớ chính xác có thể làm cho nội gián lộ nguyên hình, bọn họ chính là đang kiên nhẫn chờ Hoàng thượng lấy ra chứng cớ đây.

So với chúng tiểu thương đang mở to mắt tò mò mong đợi, tên Linh Cung đang trà trộn trong đội ngũ tiểu thương, ánh mắt đen như mực cất dấu một chút ý cười cao thâm nhìn Độc tiên.

“Chứng cớ ở đâu? Nếu như Hoàng Thượng không lấy ra được chứng cớ chính xác khiến người ta tin phục, thì dù Hoàng Thượng có quyền đem tội danh áp đặt ở trên đầu ta cùng gia phụ, chỉ sợ cũng không ngăn được miệng dân chúng đâu ?”

Độc tiên lạnh lùng nói, đồng thời hai mắt cũng không bình tĩnh, nhìn khắp bốn phía xung quanh.

Giờ phút này, quản gia Phương Hoành cùng với bảy tên ảo ảnh của Thụy vương phủ, phân biệt đứng thẳng ở xung quanh. Nếu như dựa vào vị trí đứng của học để vẽ lên thì vừa vặn vẽ thành vòng tròn.

Mà người bị nhốt ở vòng tròn bên trong, không cần hỏi cũng biết, chính là  Độc tiên vừa mở miệng nói chuyện. Trường kiếm bên hông Phương quản gia cùng bảy tên ảo ảnh dĩ nhiên đã tuốt khỏi vỏ, mũi kiếm sắc bén lạnh lẽo chĩa về phía Độc tiên.

Bọn họ biết tâm tư Độc tiên, nàng đang tìm khe hở, ý đồ bỏ chạy. Nhưng mà, bọn họ tuyệt đối sẽ không cho Độc tiên có cơ hội bỏ chạy. Chỉ cần Độc tiên dám hành động thiếu suy nghĩ, trường kiếm trong tay bọn họ sẽ không chút lưu tình mà đâm tới, đem Độc tiên đánh gục dưới kiếm.

Mẹ nó, rốt cuộc như thế nào mới có thể toàn thân trở ra đây?

Độc tiên nhận thấy được những chỗ yếu hại ở toàn thân đều bị kiếm khí bao phủ, trong lòng mặc dù hung hăng tức giận mắng, nhưng thân hình chung quy vẫn không dám lộn xộn.

Nàng biết, nếu như không có mười phần nắm chắc, nàng tuyệt đối không thể vọng động. Bởi vì nếu nàng không thành công phá vây bỏ chạy, như vậy chờ đợi nàng chắc chắn cũng chỉ có một chữ — tử!

“Ngươi đã khẩn trương muốn trẫm vạch trần lớp ngụy trang của ngươi, trẫm làm sao có thể nhẫn tâm cự tuyệt được?”

Hiên Viên Ly nâng ngón tay gạt gạt một ít tóc bị rủ xuống trên trán, khuôn mặt lãnh đạm cười nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang đứng dựa người vào tường giống như đang đắm chìm trong bức tranh phong cảnh đẹp đẽ kia: “Thụy Vương phi, ngươi đang đứng cách chứng cớ gần nhất, ngươi hãy lấy chứng cớ đến đây đi?”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt phút chốc quay người lại, trong mắt lội ra kinh ngạc cùng khó hiểu nhìn Hiên Viên Ly, sau lại mở miệng hỏi: “Ta cách chứng cớ gần nhất? Thánh thượng, lời này có nghĩa như thế nào?”

“Trước khi Thái hậu độc phát ở trẫm trong lòng, hơi thở suy yếu nói cho trẫm, nàng có rất nhiều lần đêm khuya, lén lút cùng Tả tướng giả đến trong thư phòng này gặp mặt. Tất cả mọi thứ mà Tả tướng giả đã làm ở Long Diệu Hoàng Triều đều là do Thương Nguyệt Thái tử ở sau lưng chỉ huy .”

Hiên Viên Ly tránh đi ánh mắt đầy kinh ngạc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, vì phòng ngừa chính mình hội phá công cười ra tiếng, khóe miệng khẽ giật tiếp tục nói: “Vì được đến Thái hậu toàn lực hỗ trợ, cho nên trước mỗi lần Tả tướng giả hành động, đều sẽ bí mật gặp Thái hậu ở thư phòng, đem chỉ thị bên trong thư của Thương Nguyệt Thái tử cho Thái hậu xem qua. Bởi vậy, đương nhiên Thái hậu biết tín hàm Thương Nguyệt Thái tử cùng Tả tướng giả ngầm lui tới cất giấu ở chỗ nào. Mà tín hàm đó chính là chứng cớ tốt nhất.”

“Thánh thượng vừa mới nói ta cách chứng cớ gần nhất, hay là. . .”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhíu nhíu phượng mi, chậm rãi đi đến. Ngón tay ngọc vỗ vỗ bức tranh phong cảnh trên vách tường, chính là bức tranh ban nãy nàng ngưng thần thưởng thức, môi đỏ mọng xinh đẹp nói: “Hay là chỗ cất dấu chứng cớ có liên quan đến bức tranh lục trúc này?”

Hiên Viên Ly nhẹ gật đầu, lập tức nói tiếp: “Ngày thường Thương Nguyệt Thái tử gửi thư cho Tả tướng giả, đọc xong hắn liền cất dấu ở bên trong bức tranh lục trúc đó .”

“Ta đối với cảnh sắc của bức tranh yêu thích đến cực điểm, lại không dự đoán được nơi này lại dấu diếm những vật dơ bẩn như vậy. Không chỉ có phá hủy nhã hứng thưởng họa của ta, càng tệ hơn là phá hủy đi vẻ đẹp của bức tranh này, tên nội gián của Thương Nguyệt quốc này thật sự là quá đáng giận.”

Thanh âm của Thượng Quan Ngưng Nguyệt tràn ra ngữ khí khó chịu, tay lúc này cũng hướng tới bức hoạ kéo xuống, giật bức tranh phong cảnh treo trên vách tường xuống dưới.

Nghe được Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, lại nhìn thấy Thượng Quan Ngưng Nguyệt tức giận giật bức họa xuống, Phương quản gia Thụy Vương phủ cùng với bảy tên ảo ảnh, khóe miệng đều không hẹn mà cùng run rẩy.

Có thể diễn đến cảnh giới hoàn mỹ cao siêu như thế, chỉ sợ là trên đời này ngoại trừ Vương phi của bọn họ, thì thật khó tìm ra người thứ hai? Nếu không phải bọn họ sớm biết nội tình, chỉ sợ cũng sẽ bị hành động của Vương phi lừa rồi ?

Vương phi làm sao lại có hứng thú với cảnh sắc bức họa kia, vô cùng yêu thích mà nảy sinh nhã hứng chạy tới thưởng thức họa chứ? Vừa rồi nàng nghiêng đầu, ngưng thần chăm chú thưởng thức tranh phong cảnh là giả, mục đích thực sự chính là đang kiểm tra xem bức tranh phong cảnh đó có bị người khác động chân động tay hay không.

Dù sao, tên ảo ảnh đem bức họa treo ở trên bức tường trong thư phòng xong liền thần không biết quỷ không hay mà rút khỏi Tả tướng phủ. Cho đến hiện tại, khi bọn họ tiến vào thư phòng, cũng cách nửa canh giờ.

Nếu như trong nửa canh giờ đó, Tả tướng giả cùng Lăng Tiêm Tiêm giả thận trọng phát hiện bức họa này tự nhiên xuất hiện, sau đó đem cái gọi là ‘chứng cứ chính xác’ này mang đi tiêu hủy. Sau đó bọn họ tương kế tựu kế, dẫn Vương phi cùng Hoàng Thượng vào thư phòng. Đợi Vương phi cùng Hoàng Thượng mở bức hoạ ra, phát hiện bên trong không có thứ gì, vậy thì liền thật sự giống như “Lăng Tiêm Tiêm” nói rồi.

Nếu như Hoàng Thượng không lấy ra được chứng cứ chính xác khiến người ta tin phục, vậy thì chính là đem tội danh áp đặt lên trên đầu “Lăng Tiêm Tiêm” cùng “Tả Thừa tướng” rồi. Đến lúc đó nhóm tiểu thương cùng vào thư phòng chứng kiến, nhất định sẽ hoài nghi việc Hoàng thượng đến Tả tướng phủ bắt Thương Nguyệt nội gián.

Bởi vậy Vương phi vì để ngừa vạn nhất, cho nên vừa vào bên trong thư phòng liền giả vờ như bị phong cảnh của bức họa hấp dẫn, mượn cơ hội kiểm tra xem bức họa có bị người động tay động chân hay chưa .

Nếu bức họa thật sự bị người động qua, Vương phi thông minh như vậy tất nhiên sẽ có biện pháp, đem bức thư giấu trong áo nhét vào bức hoạ mà không bị chúng tiểu thương phát hiện.

Điểm này, bọn họ rất tin tưởng. Bởi vì, Vương phi nhà mình có một thân bản lĩnh quỷ dị khó lường, bọn họ tuyệt không hiểu cũng không có chút tư cách dám nghi ngờ .

Những tia nắng vàng ngập tràn khắp không gian, từng đợt từng đợt gió nhè nhẹ thổi qua. Thượng Quan Ngưng Nguyệt trong tay cầm bức tranh vừa giật trên tường xuống, chầm chậm bước tới bàn học bên cạnh Hoàng đế Hiên Viên Ly.

Ống tay áo tao nhã vung lên, bức hoạ liền trải lên trên mặt bàn. Cùng lúc đó, nàng dời bước đến bên cạnh bàn, ngón tay thon dài hướng tới bức họa trên bàn khẽ xoay.

Bức hoạ đảo lộn lại, mặt trang vẽ phong cảnh úp xuống mặt bàn, ánh vào mắt mọi người phía sau bức tranh là giấy tuyên thành, nhưng trên đó lại lộ ra một khe hở.

Ngay lúc ngón tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt thò vào bên trong khe hở, lấy cái gọi là chứng cứ chính xác ra, trên mặt Độc tiên lại phủ lên một tầng tro tàn.

Ở vách tường phía nam bên trong thư phòng của Độc vương vẫn đều treo bức tranh phong cảnh lục trúc, nước chảy, mây trắng. Nhưng mà, đấy là một bức tranh phong cảnh hết sức bình thường, ở giữa căn bản là không có cái ngăn bí mật gì, chứ đừng nói là tồn tại tín hàm bí mật của Dạ thái tử và Độc vương.

Không sai, nàng cùng Độc vương ở Long Diệu Hoàng triều làm rất nhiều việc, quả thật đều là dựa theo Dạ thái tử bí mật chỉ thị mà làm. Nhưng mỗi một phong thư mà Dạ thái tử gửi từ Thương Nguyệt quốc đến, bọn họ xem xong lập tức tiêu hủy. Cho nên, gì mà ở bên trong bức họa có ngăn bí mật chứa thư của Dạ thái tử chứ, toàn bộ đều là Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng Hiên Viên Ly giả tạo .

Nhưng mà có một chút nàng không nghĩ ra, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng Hiên Viên Ly rốt cuộc đã tráo đổi bức họa khi nào, thay vào đây một bức họa lục trúc y hệt treo trên vách tường? Bên trong Tả tướng phủ đề phòng vô cùng sâm nghiêm, nếu như có người tiến vào thư phòng đổi họa, hộ vệ trong phủ tuyệt đối không thể không phát hiện. Chẳng lẽ. . .

Nàng hiểu được, nàng rốt cục cũng hiểu được. Lúc trước Thượng Quan Ngưng Nguyệt giả vờ mất Tiểu Điêu Nhi, lệnh cho quản gia Phương Hoành dẫn người vào Tả tướng phủ tìm kiếm. Nàng nghiền ngẫm không ra tâm tư của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nên vẫn theo đội ngũ của quản gia đi tìm Điêu Nhi. Độc vương cũng nghĩ không ra tâm tư của nàng, tự nhiên cũng sẽ âm thầm lặng lẽ theo đuôi đội ngũ đi tìm Điêu Nhi.

Mà tất cả hộ vệ trong phủ, tuy rằng ở mặt ngoài nàng đã hạ lệnh cho bọn họ không được giám thị đội ngũ, nhưng kỳ thật nàng đã hướng về phía nhóm hộ vệ làm cái thủ thế, để bọn họ âm thầm bám theo, nghiêm mật quan sát đám người Phương quản gia xem có hành động khác thường hay không.

Thì ra Thượng Quan Ngưng Nguyệt kêu quản gia nhập phủ tìm Tiểu Điêu Nhi, mục đích chân chính lại là vì phân tán lực chú ý của mọi người trong phủ. Khi tất cả bọn họ đem lực chú ý tập trung vào hành động tìm Tiểu Điêu Nhi của nhóm người quản gia, tự nhiên sẽ lơi lỏng việc canh phòng các địa phương khác.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cố ý dùng kế bức Độc vương rời phủ, đủ để chứng minh nàng sớm đã biết bên trong phủ có mật đạo thông ra bên ngoài, mà Thụy vương Hiên Viên Diễm đối với bài trí trong thư phòng của Độc vương lại rõ như lòng bàn tay.

Khi bọn họ đem lực chú ý toàn bộ tụ tập đến việc quản gia tìm Tiểu Điêu Nhi, thuộc hạ của Thượng Quan Ngưng Nguyệt liền nhân cơ hội mang bức hoạ trước đó đã chuẩn bị tốt, vụng trộm mang vào trong phủ theo mật đạo bên trong giếng cạn. Sau đó lại đánh tráo bức họa chân chính trong thư phòng, để lại một bức hoạ chứa chứng cứ làm nàng hết đường chối cãi. Hay cho một Thượng Quan Ngưng Nguyệt thông minh tuyệt đỉnh, trận này nàng cùng Độc vương thua, thua vô cùng thê thảm.

Khi mí mắt Độc tiên buông xuống, suy nghĩ tất cả vấn đề đang xảy ra, thì Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng đã lấy bức thư đằng sau bức hoạ ra, để lên trên bàn gỗ trước mặt.

“Ở Long Diệu Hoàng Triều khuếch trương sòng bạc, tửu lâu, hiệu cầm đồ các cửa hàng có thể kiếm nhiều tiền, lấy tiền tài của dân chúng Long Diệu, mang về làm đầy quốc khố Thương Nguyệt ta.”

“Giựt giây Khương thái hậu, để nàng âm thầm hạ độc Long Diệu Hoàng, bức Long Diệu Hoàng cùng Thụy vương giao ra Long phù.”

“Cổ động Tuyên vương bắt cóc nữ nhi Thượng Quan Ngưng Nguyệt của Đại tướng quân Thượng Quan Hạo, để uy hiếp Thượng Quan tướng quân giao ra Ưng phù .”

“Nếu Khương thái hậu cùng Tuyên vương phát động nội chiến thất bại, bọn họ cũng không còn giá trị lợi dụng nữa. Vì tránh cho hai người bọn hắn vạch trần thân phận nội gián các ngươi, nhất định phải giết người diệt khẩu.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nâng ngón tay ngọc nhẹ vuốt bức thư, mở miệng chậm rãi đọc, đồng thời chúng tiểu thương cũng đều đến bên cạnh bàn, trừng lớn ánh mắt nhìn chữ đen trên giấy.

Mở bức thư đặt lên bàn, nội dung thư không chỉ có việc Thương Nguyệt Thái tử hạ “chỉ lệnh” cho Tả tướng giả, mà Tả tướng giả còn “ghi lại” tình huống của Long Diệu nhiều năm qua.

Thí dụ như: tính cách và nhược điểm của mỗi một quan viên Long Diệu, thói quen trong cuộc sống, bình sinh yêu thích thứ gì. Lại thí dụ như: một ít quan viên là tâm phúc, có thể sử dụng được. Một ít quan viên sẽ là chướng ngại vật, nên thêu dệt tội danh diệt trừ, hoặc là tiến hành ám sát.

Nhìn đến vẻ mặt phẫn nộ của Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng chúng tiểu thương, lại nghe được nàng cùng chúng tiểu thương nghiến răng nghiến lợi nhìn “chứng cớ”, mồ hôi lạnh lập tức lan đến toàn thân Độc tiên, móng tay cũng bấu chặt vào trong da thịt bàn tay.

Không sai, tờ giấy này chính là Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng Hiên Viên Ly ngụy tạo ra. Tuy rằng không hoàn toàn đúng, nhưng cũng kém không xa. Bởi vì trừ bỏ chuyện diệt khẩu Khương thái hậu và Tuyên vương, những chuyện còn lại đều là thật.

Hiên Viên Ly lạnh lẽo nhìn Độc tiên, mở miệng thản nhiên hỏi: “Nội gián Thương Nguyệt quốc, hiện tại. . . Ngươi còn gì để nói?”

Không đợi Độc tiên mở miệng nói chuyện, chúng tiểu thương tức giận vô cùng siết chặt tay quyền, thống giận kêu lên.

“Thánh thượng, nói nhiều với nội gián Thương Nguyệt quốc này như vậy làm gì, giết nàng!”

“Đúng vậy, giết nàng. Ở Long Diệu ta làm nhiều chuyện xấu như vậy, chỉ có giết nàng, mới có thể đủ rửa nỗi tức giận của chúng ta.”

“Giết nàng, giết nàng, giết nàng!”

“Chứng cớ vô cùng xác thực, không thể phủ nhận.”

Độc tiên vốn đang cúi đầu, phút chốc lại ngẩng đầu nhìn về phía Hiên Viên Ly, lạnh lùng nói: “Bất quá, chứng cớ này chỉ có thể nói Tả tướng là nội gián Thương Nguyệt quốc, tựa hồ không hề liên quan đến Lăng Tiêm Tiêm ta?”

“Đúng vậy, chứng cớ này chỉ có thể nói Tả tướng là nội gián Thương Nguyệt quốc, mà không liên quan đến ngươi. Nhưng, ngươi cũng không cách nào phủ nhận chính mình không phải là nội gian Thương Nguyệt quốc, bởi vì . . .” Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ nhếch cánh môi xinh đẹp, chậm rãi đi tới trước mặt Độc tiên, đồng thời mở miệng nói: “Lớp da trên mặt ngươi chính là chứng cớ tốt nhất, không phải sao?”

Nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang dần đi tới trước mặt mình, ánh mắt Độc tiên phóng ra một tia âm độc không dễ phát hiện. Ống tay áo đột nhiên vung lên, năm cây Huyết sát hắc châm lập tức từ tay Độc tiên bắn ra, nhắm thẳng vào Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang đi tới.

Không biết là vì Thượng Quan Ngưng Nguyệt khinh địch, hay là vì Độc tiên phóng Huyết sát hắc châm tốc độ thật sự quá nhanh, nhanh đến mức Thượng Quan Ngưng Nguyệt muốn tránh cũng không thể tránh. Sưu sưu sưu —  năm cây Huyết sát hắc châm có kịch độc trí mạng trong nháy mắt toàn bộ đều cắm vào cơ thể Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

“Người bị Huyết sát hắc châm của ta bắn vào cơ thể, sẽ không qua nổi thời gian nửa chén trà nhỏ, bởi vì độc huyết công tâm mà chết. Mặc dù công phu dụng độc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngươi không kém hơn ta, nhưng ngươi cũng cũng không đủ thời gian đi nghiên cứu chế tạo ra giải dược.”

Hoàn toàn không thèm để ý mũi kiếm tràn đầy sát khí lạnh như băng của Phương quản gia cùng bảy tên ảo ảnh đang cùng lúc kề ở cổ họng mình.

Độc tiên thị huyết nói xong, thanh âm vô cùng ngạo mạn nói: “Nếu ngươi không muốn chết, thì trong thời gian nữa chén trà phải đưa ta bình yên vô sự rời khỏi Tả tướng phủ. Nếu không. . . Cho dù ta chết, cũng sẽ kéo Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngươi chôn cùng.”

(*Vy Nhi: kích thích rồi đây nha…Cuối cùng cũng lộ nguyên hình. ^^ )

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s