Đặc công tà phi chương 120

Chương 120: Hoa điêu hương tạ ( hoa tàn hương mất)

Edit: ۣۜJmiu

Beta : Vy nhi

Một lục y nữ tử bàn tay trắng nõn, đảo mắt bao quát xung quanh gian nhà, tinh thần phẫn nộ di chuyển về phía Độc Tiên Mộng La Yên vung chưởng quấn lấy thân hình ả.

“A –” một tiếng kêu sợ hãi giữa môi thoát ra, thân hình Độc Tiên Mộng La Yên đã vọt lên cao, bay nhanh tới trước mặt nữ tử áo xanh này.

Thấy tình hình như vậy, quản gia Phương Hoành cùng bảy tên ảo ảnh mũi chân nhanh chóng điểm, cầm kiếm hướng phía Độc tiên Mộng La Yên nhanh chóng nhào tới, ý đồ chặn lại lục y nữ tử cướp đi Mộng La Yên.

“Tiết kiệm chút khí lực đi.” Ba gã lục y nữ tử còn lại cùng nhau cười trào phúng, tay ngọc phút chốc hướng về phía trước đồng loạt tung ra. Rõ ràng chỉ là ba luồng khí mềm nhẹ vô cùng, lại dễ dàng đem quản gia Phương Hoành cùng bảy tên ảo ảnh đang bị chấn động vây lại tại chỗ.

Công phu chỉ xảy ra trong nháy mắt, lục y nữ tử kia cánh tay trái bỗng nhiên vung chưởng bắt lấy Mộng La Yên.

Thân hình Mộng La Yên tựa như con gà con bị xách lên, lục y nữ tử này lãnh đạm quét mắt về phía ba lục y nữ tử còn lại, châm biếm cười ôn nhu nói: “Chúng tỷ muội, nhiệm vụ đã hoàn thành, rút.”

Ngay tại lúc quản gia Phương Hoành cùng bảy tên ảo ảnh vung kiếm phá vỡ luồng khí, thân ảnh tựa như tia chớp nhảy lên phía trước, muốn dốc hết toàn lực đoạt lấy Mộng La Yên trong tay lục y nữ tử kia; bốn lục y nữ tử tóc đen tán loạn bay theo gió, mũi chân nhẹ nhàng khẽ điểm trên mặt đất bay lên, thân ảnh lấy loại tốc độ nhanh nhất bay vọt vào giữa không trung.

Vù —

Bóng dáng xinh đẹp tựa như tia chớp chợt lóe lên một cái, bốn lục y nữ tử đã đứng yên ở trên đỉnh mái hiên Tả tướng phủ. Ánh mắt ở đằng sau mặt lạ kiêu ngạo quét qua mọi người đứng trong sân, sau đó bốn lục y nữ tử liền rút lui khỏi đỉnh mái hiên, mũi chân nhanh chóng đạp gió mà đi.

“Tê. . .”Đồng dạng đứng trên đỉnh mái hiên còn có nhóm cấm vệ quân, nhất loạt hít mạnh một hơi khí lạnh, giương mắt đứng nhìn về phía bóng dáng bốn lục y nữ tử đã đi xa.

Các nàng rút lui với tốc độ thực sự quá nhanh, bốn lục y nữ tử kia cơ hồ vừa mới đứng ở bên cạnh bọn họ, nhưng bọn họ không hề có một cơ hội chặn lại đường lui của các nàng. Chuyện này. . .

Tức giận tuôn trào, nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn Độc tiên Mộng La Yên bị bốn gã lục y nữ tử cướp đi, đến ngay cả Ngân Lang cũng hoàn toàn thúc thủ vô sách (bó tay không có biện pháp). Phút chốc quay đầu nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang đứng trên hành lang phía sau mình, oán hận cắn chặt răng nói: “Vương phi.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt hướng về phía Ngân Lang nhẹ nhàng khoát tay áo, ý bảo Ngân Lang không cần tự trách mình, thong thả dời bước đi về phía nam tử Linh Cung đang dựa vào cột trụ trên hành lang, cúi đầu chơi đùa với đóa hoa thược dược.

Nàng đương nhiên biết Ngân Lang muốn nói gì, hắn muốn nói chính mình vô dụng, không thể đoạt lại Độc Tiên Mộng La Yên từ trong tay bốn gã lục y nữ tử kia. Nhưng nàng cũng biết không phải do Ngân Lang vô dụng, mà là do võ công của bốn gã lục y nữ tử kia quá mức cường đại.

Đừng nói là Ngân Lang, cho dù chính nàng ra tay, cũng tuyệt đối không thể đoạt lại Độc Tiên Mộng La Yên từ trong tay bốn gã lục y nữ tử đó.

Trừ phi. . . Bây giờ linh lực trong cơ thể nàng, cùng với linh lực trong đá thủy tinh của mẫu thân dung hợp hoàn mỹ, đến lúc đó nàng có thể đem uy lực của Huyết Tỳ Bà phát huy đến cực hạn.

Một khi nàng đem uy lực Huyết Tỳ Bà phát huy đến cực hạn, đừng nói là đoạt lại Độc Tiên Mộng La Yên trong tay bốn gã lục y nữ tử kia, cho dù là đem bốn gã lục y nữ tử đó nổ thành bột phấn, chỉ sợ cũng chỉ trong nháy mắt.

Đáng tiếc. . . Thời gian để hai nguồn linh lực đó dung hợp hoàn mỹ còn hơn mười ngày nữa.

Bầu trời trong xanh ánh mặt trời rực rỡ chiếu quanh quẩn trong không trung, tô điểm trên mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhiều điểm vàng rực rỡ, giống như những bông tuyết rơi trong ngày lạnh giá.

Cánh tay khoanh lại trước ngực nhìn nam tử thần bí Linh Cung ở trước mặt, Thượng Quan Ngưng Nguyệt trong mắt ngọc ẩn chứa sát khí, môi đỏ mọng tuyệt đẹp khẽ nói: “Bốn lục y nữ tử che mặt kia, là người của Linh Cung đúng chứ?”

Lúc bốn gã lục y nữ tử vừa mới xuất hiện, nàng cũng cho rằng bốn người đó là thuộc hạ của Thương Nguyệt Thái tử – Dạ Dật Phong, phụng mệnh của Dạ Dật Phong đến cứu Độc Tiên Mộng La Yên. Nhưng mà khi bốn gã lục y nữ tử kia xuất chưởng đánh rơi vạn mũi tên, thì nàng biết rằng bốn gã lục y nữ tử này chắc chắn không phải thuộc hạ của Dạ Dật Phong.

Cũng không phải bởi vì võ công của bốn lục y nữ tử này trên Dạ Dật Phong một bậc, mà là vì bọn họ có thể một chưởng đánh rơi cả vạn mũi tên của nhóm cấm vệ quân bắn lén, đồng thời còn có thể đủ sức đấu với Hiên Viên Ly, lại còn làm cho nhóm ảo ảnh khí huyết cuồn cuộn, nhóm tiểu thương Long Diệu hộc máu hôn mê.

Tuy rằng bốn gã lục y nữ tử kia xuất chưởng không có chút sắc hồng nào lóe lên, nhưng ngoại trừ người Linh Cung, tuyệt đối không ai có thể làm được việc này.

Nghe thấy lời Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, Long Diệu Hoàng Hiên Viên Ly, quản gia Phương Hoành cùng bảy tên ảo ảnh sắc mặt đồng thời biến đổi, trong lòng nhịn không được âm thầm nói: “Cái gì, bốn lục y nữ tử kia lại chính là người Linh Cung? Khó trách được các nàng chỉ cần cử động cổ tay, liền đem mấy vạn mũi tên của nhóm cấm vệ quân đánh rơi xuống mặt đất.”

Xoay tròn đóa hoa thược dược màu hồng nhạt trong tay, lại đem đóa hoa thược dược màu hồng nhạt cho lên mũi ngửi, nam tử Linh Cung dịch dung thành tiểu thương Long Diệu, lúc này mới mỉm cười, mắt đen nghênh đón nhìn vẻ mặt của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mở miệng lãnh đạm đáp: “Ừ, ta cũng là người của Linh Cung.”

Trong mắt ngọc sát khí phóng ra ngày càng đậm, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhướn phượng mi nói: “Ngươi. . . Cũng chính là chủ tử của bốn gã lục y nữ tử kia, là chủ nhân của Linh Cung đúng không?”

Lúc bốn gã lục y nữ tử xuất chưởng đánh tới, chưởng phong kia vẫn không đả thương tới mình. Không phải bởi vì bốn nữ tử áo xanh kia hạ thủ lưu tình, cũng không phải do linh lực trong cơ thể mình tự ý khởi động, hóa giải chưởng phong của bốn nữ tử áo xanh kia bắn đến.

Mà bởi vì trước khi bốn lục y nữ tử xuất chưởng, nam tử Linh Cung dịch dung thành tiểu thương Long Diệu này, đầu ngón tay hắn hình như có vô tình hướng tới thân hình nàng nhẹ điểm một chút.

Nam tử Linh Cung đầu ngón tay không chút để ý khẽ động, nàng cũng không quá lưu tâm. Mới đầu nàng còn nghiền ngẫm việc này nhìn như vô ý, lại phảng phất bao hàm một chút thâm ý, rốt cuộc là ý gì đây? (*Jmiu: hu…hu…sao lắm cái ý thế…Vy muội ới… *Vynhi: cái ý này thì các tình iêu tự hiểu. ^^^ nhiều ý quá mà. Hì hì)

Thẳng đến khi chưởng phong của bốn lục y nữ tử kia vẫn chưa chạm đến người mình, lúc này nàng mới hiểu rõ. Nam tử Linh Cung này khẽ động ngón tay chỉ về phía mình, thật ra là hạ lệnh cho bốn lục y nữ tử kia, không cho phép các nàng đánh chưởng phong lên người mình.

“Tê. . .” Long Diệu Hoàng Hiên Viên Ly, quản gia Phương Hoành cùng bảy tên ảo ảnh đồng thời khẽ hít một ngụm lãnh khí, sắc mặt không khỏi biến đổi.

Nam tử này là chủ tử của bốn lục y nữ tử kia? Nói cách khác. . . Bốn lục y nữ tử kia hiện thân cướp đi Độc Tiên Mộng La Yên, căn bản là do hắn chỉ thị ?

Độc Tiên Mộng La Yên chính là thuộc hạ của Thương Nguyệt Thái tử, người của Linh Cung vì sao phải ra tay cứu người của Thương Nguyệt quốc chứ?

Hay là. . . Bọn họ đến trợ giúp Thương Nguyệt quốc đối phó Long Diệu Hoàng Triều. Nhưng mọi việc dường như nói không thông a, người của Linh Cung căn bản không cần phải khổ tâm hao phí như vậy, nếu trong tâm bọn họ muốn tiêu diệt Long Diệu Hoàng Triều, sợ rằng Long Diệu Hoàng Triều chỉ có thể ngồi chờ chết?

“Ừm.” Nghe được lời nói của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nam tử Linh Cung lặng lẽ gật đầu. Hắn không có chút phủ nhận, sau đó lại cúi đầu tiếp tục chơi đùa hoa thược dược màu hồng nhạt trên tay.

Mặc dù Thượng Quan Ngưng Nguyệt không hiểu rõ thân phận hắn cùng bốn lục y nữ tử, hắn cũng sẽ nói ra thân phận bản thân cùng bốn lục y nữ tử kia. Bởi vì, hôm nay hắn ngoại trừ đến xem diễn và cho bốn thuộc hạ hiện thân cứu đi Độc Tiên Mộng La Yên, còn muốn đem một ít thiện ý nói cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt biết.

Mắt ngọc tà mị nhướn lên, trên mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt bao phủ sát khí, ngữ khí lạnh băng nói: “Cho người cướp đi Độc Tiên Mộng La Yên, rốt cuộc ngươi có dụng ý gì?”

Ba ngàn tóc đen của nam tử Linh Cung theo gió chậm rãi buông xuống, hai mắt hướng về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mắt đen khẽ híp lại, thanh âm lãnh đạm ôn nhu trả lời: “Thời cơ còn chưa tới, ta không thể tiết lộ cho ngươi được. Bất quá mọi việc ta làm là vì tốt cho ngươi.”

Ngón tay đột nhiên chỉ về phía mũi mình, Thượng Quan Ngưng Nguyệt ánh mắt càng âm trầm hàn lệ nói: “Vì muốn tốt cho ta?”

“Hoa tươi nếu muốn sum xuê, tỏa ra phong thái kiều diễm, nó cần có ánh mặt trời che chở, mưa móc tưới đều, bùn đất bồi đắp. Nếu không thì. . .” nam tử Linh Cung lắc hoa thược dược màu hồng nhạt trong tay, nhiều ý tứ nói: ” Cho dù có sức sống ngoan cường, cũng không cách nào trưởng thành khỏe mạnh, chỉ có thể rơi vào vận mệnh hoa điêu hương tạ (hoa tàn hương mất). Ngươi. . . hiểu không?”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt thân hình không khỏi có chút cứng đờ, mắt ngọc nổi lên gợn sóng nhìn về phía nam tử Linh Cung.

Nếu chính mình không hiểu sai lời hắn nói, nam tử Linh Cung này là đang lấy hoa ví người đi? Mà người hắn muốn ví, chính là mình. Ý tứ của hắn là. . .

“Theo ta hồi Linh Cung đi thôi, thế giới bên ngoài không thích hợp với ngươi. Nếu ngươi cố ý lưu lại, ngươi biết. . .” Nam tử Linh Cung bỗng nhiên ngừng lại, hai tròng mắt chứa đựng một chút quan tâm không dễ phát hiện.

“Linh Cung, rốt cuộc là đang giở trò quỷ quái gì?” Thượng Quan Ngưng Nguyệt nét mặt trắng bệch, trong mắt ngọc hiện lên từng đợt từng đợt sương mù.

Nàng – Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đối với Linh Cung Thánh đế mà nói là sự khiêu khích rất lớn. Một khi Linh Cung Thánh đế biết được sự tồn tại của nàng, nhất định sẽ không chút lưu tình mà tiêu diệt nàng.

Mẫu thân biết rõ điều này, cho nên mới đem toàn bộ linh lực của bản thân cùng với Huyết Tỳ Bà uy lực vô song để lại cho nàng, hy vọng nàng có thể dùng uy lực cùng Huyết Tỳ Bà thành công vượt qua tử kiếp.

Lúc trước, ở cung điện dưới mặt đất, một gã nam tử Linh Cung thần bí đeo mặt nạ mang theo một đám Linh Cung sứ giả xuất hiện, vì muốn cướp lấy Huyết Tỳ Bà có uy lực làm cho người ta sợ hãi từ trên tay nàng, không tiếc hạ sát thủ với nàng và Diễm.

Cuối cùng lại bởi vì Huyết Tỳ Bà quỷ dị nhận chủ, tên nam tử Linh Cung đeo mặt nạ mới chủ động rút lui. Bọn họ tuy rằng tạm dừng hành động truy sát nàng, nhưng không thể nghi ngờ, thật sự tồn tại bọn người muốn giết nàng.

Nhưng nay, nam tử thần bí dịch dung thành tiểu thương Long Diệu này lại nói với nàng, thế giới bên ngoài cũng không thích hợp với nàng, mong nàng cùng hắn trở lại Linh Cung. Linh Cung này. . . Rốt cuộc có cái quỷ huyền cơ gì a?

“Nếu như ngươi không chịu theo ta hồi Linh Cung, có một số việc ta không thể nhiều lời với ngươi.” Đứng ở cột trụ phía sau hành lang, nam tử Linh Cung mắt đen dò xét nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mở miệng gằn từng chữ một: “Ngươi chỉ cần hiểu là, lưu lại thế giới bên ngoài đối với ngươi là trăm hại mà không một ích. Bởi vì đến lúc đó, không chỉ ngươi bị chết, mà người ngươi quý trọng nhất cũng sẽ khó mà thoát khỏi tử kiếp.”

Nghe được lời nói của nam tử Linh Cung, Thượng Quan Ngưng Nguyệt không giận mà còn cười, môi đỏ mọng xinh đẹp khẽ nhếch lên nói: “Đe dọa ta sao?”

Nam tử Linh Cung sâu xa nhún vai một cái, đồng thời mỏng môi tuyệt đẹp khẽ mở: “Nên ở hay nên đi, tùy ngươi cân nhắc. Sau này ta sẽ lại đến tìm ngươi, lúc đó hy vọng có thể nghe được một tin tốt lành.” Sau đó hắn dời bước đi tới bên ngoài hành lang.

Mắt ngọc Thượng Quan Ngưng Nguyệt lưu chuyển sắc khí kỳ dị, ánh mắt khẽ cười quét qua bóng dáng nam tử Linh Cung, mở miệng tà mị nói: ” Nhóm Ảo ảnh, thay ta cung tiễn người Linh Cung.”

“Dạ, Vương phi.” Bảy tên ảo ảnh đồng thời đáp lại, thân hình chớp động một cái cực nhanh, cầm kiếm đem nam tử Linh Cung đang muốn rời đi vây khốn ở giữa sân.

Bọn họ trong lòng rõ ràng biết, bằng vào thực lực bảy người bọn họ khẳng định không phải là đối thủ của nam tử Linh Cung kia. Nếu hắn muốn đánh gục bọn họ, chỉ sợ so với bóp chết con kiến còn dễ dàng hơn.

Nhưng chỉ cần Vương phi có lệnh, cho dù biết rõ lấy trứng chọi đá, bọn họ cũng quyết không lùi bước. Huống hồ, Vương phi kêu bọn họ làm thế, nhất định có chủ ý khác . . .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s