Đặc công tà phi chương 121

Chương 121: Cường giả gặp lại, trí giả thắng*

(*) Kẻ mạnh gặp kẻ khôn, kẻ khôn thắng.

Edit: Tử Sa

Beta : Vy nhi

Nam tử Linh Cung hoàn toàn không nhìn bảy tên ảo ảnh cầm kiếm vây quanh chính mình, khóe môi khẽ nhếch lên, ánh mắt cúi xuống, đầu ngón tay tiếp tục niết đóa hoa thược dược hồng nhạt trong tay.

Hoàng đế Hiên Viên Ly trên mặt lộ ra biểu tình ngạc nhiên, lập tức dời bước đến bên cạnh người Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Bảy tên ảo ảnh ngay cả bốn lục y nữ tử Linh Cung đều không đối phó được, huống chi người này vẫn là chủ tử của bốn lục y nữ tử?

Cánh tay khẽ chạm vào đầu vai Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Hiên Viên Ly nhịn không được đè thấp thanh âm nói: “Nguyệt nhi a, này không phải làm cho bảy tên ảo ảnh. . . Chịu chết sao?”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng không có trả lời Hiên Viên Ly, chính là khuôn mặt ngập tràn ý cười nhìn về chính giữa sân. Người này đầu tiên cướp đi Độc tiên Mộng La Yên, sau đó sẽ thiết lập cạm bẫy? Rốt cuộc là cạm bẫy như thế nào, nàng bây giờ không thể hiểu hết.

Giờ phút này mà nói nàng còn không thể đem uy lực Huyết Tỳ Bà phát huy đến cực hạn, cho nên Linh Cung thần bí nam tử cùng bốn gã lục y nữ tử tạm thời cũng được cho là cường giả. (cường giả = kẻ mạnh)

Bất quá chính cái gọi là: người ngu gặp người gan người gan thắng; người gan gặp người mạnh người mạnh thắng; người mạnh gặp người khôn người khôn thắng. nếu đám người mạnh cố ý đặt ra cạm bẫy, như vậy người khôn là nàng. . . Cũng rất vui lòng đi lấp hố cho đám kẻ mạnh này.

“Vẫn là làm cho bọn họ lui ra đi! Ngươi biết , bọn họ cũng không phải là đối thủ của ta.”

Nam tử Linh Cung đem hoa thược dược đưa lên mũi khẽ ngửi, thanh âm ôn nhu phiêu tán trong gió. Nhưng mà, trong lòng hắn lại đang nghi hoặc thầm nghĩ : nha đầu kia, định giở trò gì?

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nâng ngón tay vén lên mấy sợi tóc rơi xuống bên má, khóe môi cười mị hoặc trả lời: “không phải lúc trước ta đã hứa hẹn, sẽ đưa cho ngươi một phần đại lễ để từ biệt cho ngươi, ta làm sao có thể thất hứa được chứ?”

“Vì không thất hứa với ta, ngươi. . . Không tiếc trả giá bằng bảy tính mạng?” Linh Cung nam tử nhướng mày, ánh mát khó hiểu nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

“Máu có thể rơi, mệnh có thể bỏ, nhưng chữ tín tuyệt không để mất.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt môi đỏ mọng xinh đẹp nhếch lên, mắt ngọc không chút để ý nhìn bảy tên ảo ảnh nói: “Vì không cho bổn vương phi thất hứa với người khác, các ngươi có cam tâm tình nguyện máu chảy đầu rơi hay không?”

“Có!” Không một chút do dự mọi người đồng thanh trả lời, trên mặt bảy tên ảo ảnh lộ ra biểu tình vô cùng trung thành đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

“Ngươi biết rõ, bọn họ là thuộc hạ của ngươi. Dựa vào mặt mũi của ngươi, ta căn bản sẽ không thương tổn bọn họ.” nam tử Linh Cung khóe miệng khẽ rút, tựa như ý bảo không biết nói gì nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Hắn sẽ không thương tổn bảy tên ảo ảnh, mà bảy tên ảo ảnh lại không thể làm gì được  hắn. Như thế quyết đấu vốn sẽ không có kết quả, đơn giản chính là lãng phí khí lực. Thượng Quan Ngưng Nguyệt, rốt cuộc định làm cái gì.

Khóe môi Thượng Quan Ngưng Nguyệt tràn ra ý cười yêu dã, cũng không trả lời. Nàng đương nhiên biết nam tử Linh Cung sẽ không thương tổn bảy tên ảo ảnh, nếu không nàng làm sao lại để cho bảy tên ảo ảnh tự nhiên đi ra mất mạng?

Mắt ngọc nhìn lướt qua bảy tên ảo ảnh, Thượng Quan Ngưng Nguyệt môi đỏ yêu diễm nói ra tám chữ: “nhóm ảo ảnh, có thể huy kiếm .”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa dứt lời, bảy tên ảo ảnh cổ tay nhanh chóng nhấc lên. Đem kiếm đưa lên tới gần trán, dường như chỉ trong phút chốc đã đạt tới cảnh giới cao nhất người kiếm hợp một.

Bảy đạo kiếm khí cường hãn, ở giữa không trung hoàn mỹ vẽ ra hình tròn kiếm vòng, mũi kiếm nháy mắt lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai hướng tới thân hình nam tử Linh Cung.

Nam tử thần bí của Linh Cung cảm thấy thân hình bốn phía bị sát khí sắc bén bao quanh, nhưng hắn cũng không định né tránh. Tóc đen mềm mại theo gió tung bay, mắt đen tỏa ra ý cười thản nhiên nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang đứng trên hành lang dài.

Cho đên khi bảy thanh kiếm trong tay nhóm ảo ảnh run run lên, mũi kiếm đâm vào vị trí trí mạng trên người, thì nam tử Linh Cung mới có chút phản ứng.

Thân hình vẫn như cũ không hề né tránh, cước bộ cũng như cũ không hề di động, có phản ứng chính là nam tử Linh Cung tay phải niết trên bông thược dược. Ngón trỏ tay phải hướng tới cánh hoa khẽ búng, cùng lúc đó bảy cánh hoa thược dược xinh đẹp kiều kiễm rời khỏi thân hoa, theo gió nhẹ nhàng bay ra ngoài.

Ngay tại bảy mũi kiếm lạnh như băng sắp sửa đồng thời chạm đến vị trí trí mạng của nam tử Linh Cung, thì bảy cánh hoa thược dược xinh đẹp cũng nháy mắt bay đến phía trên bảy mũi kiếm.

Nam tử Linh Cung vẫn lẳng lặng đứng tại chỗ, nhưng bảy tên ảo ảnh thân hình cũng đột nhiên đẩy lui vài bước về phía sau. Tiếp theo, bảy tên ảo ảnh toàn bộ trợn mắt há hốc mồm nhìn thanh kiếm trong tay mình.

Chỉ thấy ở trên mũi kiếm của bọn họ, đều có một cánh hoa thược dược đang xoay quanh cực nhanh. Cánh hoa thược dược màu hồng nhạt giống như tinh linh đang nhảy múa, từ trước mũi kiếm nhảy múa trên thân kiếm cho đến bên cạnh chuôi kiếm.

Sưu — một thanh âm vang lên, bảy cánh hoa thược dược từ chuôi kiếm bắn dựng lên, vội chạy hướng tới đóa hoa thược dược niết trong tay nam tử Linh Cung.

Chỉ thấy nam tử Linh Cung tay phải nhẹ nhàng niết nắm hoa thược dược khẽ nhấc lên, bảy cánh hoa thược dược khảm trở lại vào bên trong thân hoa, liền giống như chưa bao giờ thoát ly khỏi thân hoa.

Mà ngay khi bảy canh hoa thược dược khảm lại vào thân hoa thì cũng là lúc có tiếng vỡ vụn theo gió truyền vào trong tai nhóm ảo ảnh.

“Tê. . .” Tuy rằng đã liều mạng khắc chế, nhưng bảy tên ảo ảnh vẫn không thể khắc chế hết kinh hãi trong lòng, đồng loạt hít vào một ngụm lãnh khí.

Bởi vì trong tay bọn họ, trừ bỏ chuôi kiếm hoàn hảo không tổn hao gì, còn lại thân kiếm đã hoàn toàn hóa thành bột phấn, nương theo gió hoặc rơi xuống nền đất lạnh.

Bảy tên ảo ảnh khuôn mặt thất sắc, hai mắt hoảng sợ nhìn nhau, khắp cả người chảy xuống mồ hôi lạnh. Trời ạ, có cần khoa trương như thế không?

Rõ ràng chỉ là một đóa hoa thược dược mềm mại, nhưng tại sao dừng ở trong tay tên nam tử Linh Cung kia lại toát ra khí thế sắc bén làm cho người ta kinh sợ như thế? Chuôi kiếm giờ phút này vẫn hoàn hảo không tổn hao gì, đó là bởi vì cánh hoa thược dược chỉ nhảy múa đến bên cạnh chuôi kiếm, liền lập tức nhảy lên trở về bên người nam tử Linh Cung.

Nếu cánh hoa nhảy đến chuôi kiếm, thì chuôi kiếm nhất định sẽ rơi vào kết cục như  thân kiếm, hóa thành bột phấn rơi trên mặt đất. Mà tay bọn họ đang cầm chuôi kiếm, không cần nghi ngờ , cũng sẽ đồng dạng hóa thành bột phấn?

Nam tử Linh Cung khẽ nhún vai, cầm đóa hoa thược dược hoa đưa lên mũi, mắt đen ý cười nhợt nhạt nhìn về phía bảy tên ảo ảnh nói: “Thân kiếm nay đã hủy thành bụi phấn, không phải là các ngươi chưa hết lực giết ta, mà căn bản là các ngươi không thể lấy được mạng của ta. Điểm này, các ngươi trong lòng rõ ràng, vương phi của các ngươi trong lòng cũng rõ ràng. Cho nên, các ngươi trung thành tận lực muốn lấy mạng của ta, vương phi nhà các ngươi là sẽ không nghi ngờ .”

Mà ngay khi nam tử Linh Cung đem tầm mắt nhìn bảy tên ảo ảnh, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang đứng yên trên hành lang, ngón tay cũng rất nhanh hướng tới vòng tay huyền băng thiết ở cổ tay chạm vào.

Vừa rồi, mặc dù nam tử Linh Cung dùng cánh hoa thược dược đánh nát trường kiếm trong tay nhóm ảo ảnh, nhưng ánh mắt hắn cũng không hề rời khỏi thân ảnh của Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Ánh mắt hàm chứa ý cười thản nhiên, vẫn không chút nào che dấu nhìn kỹ Thượng Quan Ngưng Nguyệt, hắn. . . đang phỏng đoán Thượng Quan Ngưng Nguyệt đến tột cùng vì sao làm cho nhóm ảo ảnh động thủ tập kích.

Cũng bởi vì ánh mắt nam tử Linh Cung gắt gao nhìn chăm chú, làm Thượng Quan Ngưng Nguyệt không dám dễ dàng dùng ngón tay đụng chạm vào vòng tay. Bởi vì Thượng Quan Ngưng Nguyệt biết rõ, nam tử Linh Cung nhưng là một người thông minh tuyệt đỉnh, chỉ cần để hắn thấy một chút dấu vết, hắn liền nhất định hoài nghi .

Chờ đến. . . kiếm trong tay nhóm ảo ảnh hóa thành bột phấn, nam tử Linh Cung mới rời mắt khỏi Thượng Quan Ngưng Nguyệt, cùng bảy tên ảo ảnh nói chuyện.

Nhìn thấy nam tử Linh Cung rời mắt khỏi mình, Thượng Quan Ngưng Nguyệt mới bắt đúng thời cơ, nâng ngón tay nhanh chóng chạm vào vòng tay huyền băng thiết trên cổ tay.

“Kiếm mặc dù hủy, nhưng mạng thì vẫn còn.” Nghe được nam tử Linh Cung nói, bảy tên ảo ảnh đè xuống sự khiếp sợ trong lòng. Đồng thời đồng thanh nói, cánh tay khẽ vung lên một cái roi bạc thật dài từ trong tay áo đi ra.

Hành động và lời nói của bảy tên ảo ảnh môi đã thể hiện ý tứ rất rõ ràng, chỉ cần bọn họ vẫn còn sống mà vươg phi cũng không hạ lệnh cho bọn họ dừng tay thì bọn họ vẫn sẽ liều mạng đấu với nam tử Linh Cung đến hơi thở cuối cùng.

Nam tử Linh Cung không nói gì chỉ nhìn bảy tên ảo ảnh, sau đó cúi mắt vuốt bong hoa thược dược và nói: “Cái này thì có gì đâu? Đã hủy bảy thanh bảo kiếm, ta quả thật là không đành lòng lại hủy đi bảy cái bảo tiên a.”

“Được rồi, các ngươi bảy người lui ra đi.” Đúng lúc này, thanh âm của Thượng Quan Ngưng Nguyệt vang lên mang theo tiếng cười yêu mị.

“Dạ, vương phi.” Thượng quan Ngưng Nguyệt vừa dứt lời, bảy tên ảo ảnh tay cầm roi bạc, thân hình lập tức như tia chớp nhảy lên, rút lui đến phía hành lang. Là một thuộc hạ đúng nghĩa, chủ tử hạ lệnh làm cho bọn họ giết liền giết, hạ lệnh làm cho bọn họ lui liền lui, bọn họ tuyệt sẽ không nhiều lời vô nghĩa.

“Thỏa mãn nhã hứng xem diễn của ngươi, hiện tại. . . Ta có thể rời đi?” nam tử Linh Cung xoay đóa hoa thược dược trong tay, đầu đột nhiên ngước lên, mắt đen đạm cười nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Ý mà hắn muốn nói, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nghe sao lại không hiểu cơ chứ?

Bảy tên ảo ảnh là nghe theo mệnh lệnh của nàng công kích hắn , hắn hoàn toàn có thể không nhìn kiếm trong tay bảy tên ảo ảnh, thi triển khinh công rời đi tả tướng phủ. Nhưng mà, hắn miễn cưỡng lưu lại, lãng phí chút khí lực ứng phó bảy tên ảo ảnh, chỉ đơn giản là không muốn làm Thượng Quan Ngưng Nguyệt mất hứng khi đưa cho hắn “Ý tốt.”

Mày phượng xinh đẹp khẽ nhếch lên, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đi từng bước nhỏ trên hành lang dài. Mắt ngọc mang theo ý cười yêu diễm mị hoặc, tóc đen đột nhiên bay lên trong gió, một sợi tơ hồng  dài nhỏ theo trong tay áo mà ra.

Đầu sợi tơ hồng gắn tú hoa châm, tú hoa châm ban nãy bị nàng nhẹ nhàng cọ vào vòng tay huyền băng thiết, Thượng Quan Ngưng Nguyệt điều khiển sợi tơ hồng hướng tới mi tâm nam tử Linh Cung.

Ngay lúc tú hoa châm sắp đến mi tâm, nam tử Linh Cung nhanh chóng nâng ngón cái cùng ngón trỏ của tay trái lên, liền dễ dàng niết kẹp lấy tú hoa châm đang bay đến.

Chỉ cần một cánh hoa thược dược liền có thể đánh nát thân kiếm, nếu nam tử Linh Cung đầu ngón tay khẽ dùng sức, liền dễ dàng đem tú hoa châm cũng làm thành bột phấn. Nhưng mà hắn không làm như vậy, chính là khẽ bắt lấy tú hoa châm, thanh âm ôn nhu nói: “Còn ngoạn?”

Khi nam tử Linh Cung ôn nhu nói “Còn ngoạn”, trong ngữ khí  không hề có một chút ít ý tứ trào phúng, ngược lại thật ra mang theo ý tứ hỗn loạn dở khóc dở cười.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt thấy mục đích đã đạt được, đầu vai khẽ nhún nhún, sợi tơ trên ngón tay cũng thu về.

Tú hoa châm nhanh chóng thoát ly từ bên trong ngón cái cùng ngón trỏ của nam tử Linh Cung, nương theo sợi tơ phản hồi về trên tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Thượng Quan Ngưng Nguyệt môi đỏ cười ma mị khẽ nói: “Được rồi, không chơi, ngươi có thể ly khai.”

Nam tử Linh Cung Mặc không nhịn được hoài nghi xem xét Thượng Quan Ngưng Nguyệt, sau đó mũi chân hướng tới mặt đất nhẹ nhàng nhún một chút. Tay áo theo gió tung bay, thân ảnh nháy mắt biến mất khỏi tầm mắt mọi người. . .

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s