Đặc công tà phi chương 122

Chương 122: Ẩn hình truy tung phấn

Edit: ۣۜJmiu

Beta : ๖ۣۜVy ๖ۣۜVy

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nghiêng mắt liếc qua phương hướng nam tử Linh Cung rời đi, sau đó hời hợt nhắm mắt lại.

Ngón tay không chút để ý vuốt ve kim vàng và dây tơ hồng trên tú hoa châm. Sau đó cổ tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt phút chốc xoay một cái, tú hoa châm cùng dây tơ hồng  lập tức được thu vào trong tay áo.

Đứng trên hành lang, Ngân Lang trông thấy động tác khẽ vuốt tú hoa châm của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, trong lúc đó tựa hồ hiểu ra được một chuyện.

Thân ảnh Ngân Lang lóe lên như tia chớp, lập tức nhảy đến trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nói ra phỏng đoán trong lòng: “Vương phi, người vừa rồi dùng tú hoa châm bắn vào mi tâm nam tử Linh Cung, là âm thầm bắn ra . . . Ẩn hình truy tung phấn.”

Ẩn hình truy tung phấn, chính là vũ khí Ảo Ảnh Cung dùng để theo dõi mục tiêu trọng yếu . Mặc dù da thịt bị lây dính ẩn hình truy tung phấn, người trong cuộc cũng không thể phát hiện được, bởi vì thuốc bột này là vô sắc vô vị .

Bất quá, đối với người ngoài mà nói ẩn hình truy tung phấn là vô sắc vô vị, nhưng đối với Ảo ảnh bọn họ mà nói kỳ thật cũng có một chút mùi vị. Chỉ cần bọn họ nuốt vào một viên thuốc đặc chế, tự nhiên có thể gửi thấy mùi ẩn hình truy tung phấn lưu lại trong gió.

Ẩn hình truy tung phấn có thể duy trì dược hiệu trong mười canh giờ. Trong vòng mười canh giờ, người nào mà da thịt bị lây dính ẩn hình truy tung phấn cho dù có ở bất kỳ chỗ nào, khi nuốt vào viên thuốc đặc chế bọn họ đều có thể tìm ra được.

“Không sai.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt lãnh đạm nói, sóng sánh cười khanh khách mắt ngọc mang theo tán thưởng nhìn về phía Ngân Lang.

Ngân Lang, thật không hổ là thuộc hạ nàng tinh tế tuyển chọn trong Ảo Ảnh cung,  trong thời gian ngắn ngủi như thế, hắn đã phỏng đoán chính xác dụng ý của nàng. Ngân Lang nhận được ánh mắt tán thưởng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đầu tiên thẹn thùng nâng ngón tay gãi đầu. Thuận tiện, trên gương mặt bày ra biểu tình muốn nói rồi lại thôi: “Nhưng mà, Vương Phi. . .”

Người của Linh Cung cướp đi Độc Tiên Mộng La Yên, nhất định không muốn cho ai biết rõ âm mưu của bọn họ. Nếu mà sống trong thấp thỏm, bất an chờ đợi âm mưu giáng xuống, chẳng bằng hành động trước để kiềm chế đối phương, chủ động phá hủy đi âm mưu sắp phát sinh.

Cho nên, Vương Phi sử dụng ẩn hình truy tung phấn đối với nam tử Linh Cung. Nam tử Linh Cung một khi đã trúng ẩn hình truy tung phấn thân sẽ ở chỗ sáng, mà Vương Phi theo đuôi phía sau thì thân sẽ ở chỗ tối. Lúc này muốn điều tra ý đồ cướp đi Độc Tiên Mộng La Yên của nam tử Linh Cung cùng bốn nữ tử áo xanh vừa rồi, đây đúng là kế sách tốt nhất.

Chỉ là, nam tử Linh Cung thần bí cùng bốn nữ tử áo xanh võ công thật sự rất kinh người, nếu bọn họ biết Vương Phi theo rõi dấu vết của bọn họ, khó bảo đảm rằng bọn họ sẽ không dùng vũ lực với Vương Phi.

Với thân thủ của Vương phi, mặc dù đối phó với người có võ công quỷ dị trong chốn giang hồ, hoàn toàn dễ như trở bàn tay, việc này Ngân Lang hắn chưa bao giờ nghi ngờ.

Nhưng mà nay đối thủ mà Vương Phi gặp phải, không phải là cao thủ trong chốn giang hồ mà là tuyệt đỉnh cao thủ, bọn họ đối với người trong thiên hạ chính là thiên thần khủng bố – người Linh Cung.

Chỉ một chưởng có thể đánh rơi vạn mũi tên nhọn, chỉ bằng một đóa hoa thược dược mảnh mai mềm mại, có thể đem thanh kiếm cứng rắn vô cùng hoàn toàn hủy thành bột phấn. Này. . . Rốt cuộc công lực phải mạnh như nào mới khiến cho người ta sợ hãi?

Nội tâm Ngân Lang muốn nói gì đó nhưng lại thôi, Thượng Quan Ngưng Nguyệt sao lại không đoán được ý hắn. Thượng Quan Ngưng Nguyệt mắt ngọc xinh đẹp lưu chuyển, môi đỏ tuyệt đẹp cất lên giọng nói thản nhiên tà mị: “Ngân Lang, không cần lo lắng nhiều.”

Không sai, trong cơ thể nàng có linh lực cùng đá thủy tinh chứa linh lực nếu không dung hợp thành công hai nguồn linh lực đó, nàng không thể đem uy lực của Huyết Tỳ Bà phát huy sức mạnh đến cực hạn.

Nhưng chỉ cần trong người nàng vẫn còn Huyết Tỳ Bà, coi như dùng linh lực trong cơ thể đi thúc dục Huyết Tỳ Bà, tuy rằng không thể thành công chống lại nam tử Linh Cung cùng bốn nữ tử áo xanh, nhưng trước mắt nếu muốn dùng uy lực có hạn của Huyết Tỳ Bà, cũng hoàn toàn không thành vấn đề .

Huống hồ quan trọng hơn là, nàng còn chưa biết nam tử Linh Cung cùng bốn nữ tử áo xanh cướp đi Độc Tiên là có dụng ý gì, có một số chuyện nàng còn chưa thể khẳng định được.

Nam tử Linh Cung thần bí này từng xuất hiện trong phủ đệ Tả tướng, cùng tên nam tử thần bí của Linh Cung từng xuất hiện ở bên trong cung điện dưới lòng đất, hai người bọn họ không phải là cùng một người.

Tên nam tử thần bí của Linh Cung xuất hiện ở cung điện trong lòng đất, không chút nào che dấu sát khí mãnh liệt đối với nàng. Mà hiện tại nam tử Linh Cung thần bí trong phủ đệ Tả tướng, tựa hồ đối với nàng lại không có địch ý gì, hắn. . . hình như trong lòng đang nghĩ muốn mình cùng hắn hồi Linh Cung thì phải.

Nâng ngón tay lên trên trán nhẹ nhàng hất ngọn tóc đen ra sau, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười khiêu khích, nhíu phượng mi nhìn về phía hành lang dài nói: “Ly, Tả tướng phủ này cục diện rối rắm thật lớn, đành giao cho ngươi vất vả đi thu thập. Về phần ta, phải mau về Thụy vương phủ một chuyến.”

Lúc này, nhóm tiểu thương Long Diệu đã ngất ở trên mặt, những người còn lại toàn bộ đều là người một nhà. Nếu đã không có người ngoài ở đây,  Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng không cần phải giả vờ giả vịt, cung kính xưng hô Long Diệu Hoàng – Hiên Viên Ly.

Trong triều Long Diệu Hoàng Triều, có thể trực tiếp xưng hô tục danh của Long Diệu Hoàng, trừ bỏ Thụy Vương Hiên Viên Diễm, thì chỉ có Thụy Vương phi Thượng Quan Ngưng Nguyệt .

Mà từ ngày Long Diệu Hoàng Triều  khai quốc tới nay, chưa bao giờ có sự kiện đại bất kính hô thẳng tục danh của Đế Vương, nhưng đây là do Long Diệu Hoàng – Hiên Viên Ly chủ động đề xuất đối với Hiên Viên Diễm cùng Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

“Ừ.” Nghe được lời Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, khuôn mặt Hiên Viên Ly lập tức mỉm cười hướng về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt gật đầu.

Nhận được câu trả lời của Hiên Viên Ly, dung nhan xinh đẹp của Thượng Quan Ngưng Nguyệt hiện lên nụ cười tuyệt dã, mái tóc phiêu dật bay trong gió, sau đó liền dẫn quản gia Phương Hoành cùng bảy tên ảo ảnh đi về phía cửa lớn Tả tướng phủ.

Mà ngay khi Thượng Quan Ngưng Nguyệt cất bước rời đi, khóe miệng Hiên Viên Ly khẽ nhếch, phút chốc cánh tay vung lên trên không, dẫn mấy trăm tên cấm vệ quân nhảy từ trên tường cao xuống, cất bước đi về phòng khách Tả tướng phủ.

Thân phận của Tả tướng giả và Lăng Tiêm Tiêm giả là nội gián của Thương Nguyệt quốc nay đã rõ, Tả tướng chân chính thì vẫn còn lưu lại thân quyến. Mặc dù giống nhau là đều bị giáng làm thứ dân, nhưng lúc Tả tướng thật còn sống ở trên đời vẫn đối với Long Diệu Hoàng Triều tận tâm trung thành. Cho nên vì điểm này, hắn cũng nên an bài cho thân quyến của y một cách thỏa đáng.

Mà những người bên trong Tả tướng phủ này lại không biết rõ sự tình, hơn nữa nhóm hộ vệ không có làm xằng làm bậy, tuy nhiên vẫn cần phải tiến hành lập kế hoạch chỉnh đốn bọn họ một phen. Những người này tuy rằng không biết rõ sự tình, nhưng lại thay Tả tướng giả lén lút làm không ít chuyện độc ác, tất nhiên là đều phải áp giả vào đại lao như nhau.

Mặt khác, Tả tướng giả cùng Lăng Tiêm Tiêm giả ở biên giới Long Diệu mở rộng sòng bạc, tửu lâu, hiệu cầm đồ… đủ các loại sản nghiệp có thể kiếm tiền, hắn cũng phải nắm chặt thời gian bảo Diễm hoàng đệ chỉnh đốn lại những nơi này.

Còn có một đám tiểu thương Long Diệu đang ngất xỉu trên mặt đất kia, phải kêu cấm vệ quân đưa bọn họ bình yên vô sự trở về nơi ở, sau đó chỉ việc chờ bọn họ ngày mai đem chuyện Tả tướng giả cùng Lăng Tiêm Tiên giả là nội gián của Thương Nguyệt quốc tuyên truyền ra ngoài nữa là ổn.

Một đại cục diện rối răm như vậy, Hiên Viên Ly thu thập quả thật là rất vất vả. Chắc phải thu thập đến thời điểm mặt trời lặn xuống phía tây biến thành màu đỏ, Hắn. . . hẳn mới có thể hồi tẩm cung nghỉ ngơi đây?

Ngay tại lúc Long Diệu Hoàng – Hiên Viên Ly vội vàng thu thập cục diện rối rắm của Tả tướng phủ, thì Thượng Quan Ngưng Nguyệt vội vã hồi Thụy Vương phủ lấy Huyết Tỳ Bà, chuẩn bị tiến hành theo dõi nam tử Linh Cung thần bí kia.

Trong rừng cây nào đó —

Cây cối xanh um tươi tốt mọc ra chải dài, lá cây tươi mới ướt át luân phiên theo gió lay động như múa, trong không khí mùi hương thanh nhã của lá cây nhẹ nhàng lay động, toàn bộ rừng cây vốn là nên bày ra một vẻ đẹp mỹ lệ như bức tranh màu xanh lục được cuộn tròn. Nhưng mà, sự thật lại không phải như thế. Liếc mắt nhìn qua, toàn bộ rừng cây làm cho người ta có cảm giác giống như ban đêm ở trên núi hoang tháp cổ, xuyên qua đó là tầng tầng lớp lớp hơi thở âm trầm khủng bố. Chỉ vì, trong rừng sương mù cực kỳ nồng đậm. Đậm đến mức tầm mắt cơ hồ không nhìn thấy cái gì, trước mắt một mảnh trắng xoá.

Theo lý thuyết sương mù cường đại bao phủ như vậy, chỉ cần đặt chân vào trong rừng cây bước đi sẽ khó đi. Bởi vì nếu không cẩn thận một cái, sẽ hoàn toàn không mò ra được tình hình người phía trước, thân thể có thể sẽ va vào đại thụ bất cứ lúc nào.

Thế nhưng, còn thật sự có người có thể ở trong rừng cây, cây cối dày đặc tràn ngập sương mù nồng đậm này xuyên qua một cách dễ dàng như bình thường. Đó là bốn nữ tử áo xanh của Linh Cung.

Trong lúc vạt áo bị gió cuốn biến dạng, bốn nữ tử áo xanh mũi chân đạp lên lá cây tươi ướt át, thân ảnh quỷ mị bay nhanh hướng tới chính giữa rừng cây.

Trong nháy mắt, bốn nữ tử áo xanh đến chính giữa rừng cây, mũi chân ở trên lá cây nhẹ nhàng xoay tròn một cái, đạp giẫm sương trắng đứng yên ở trên mặt đất trong rừng.

Trong đó một nữ tử áo xanh cánh tay phút chốc hất lên, trong tay nữ tử áo xanh đó giờ phút này đang cầm chính là  Độc Tiên Mộng La Yên, nàng ta không lưu tình chút nào bị ném trên mặt lạnh như băng.

Rầm, đồng thời thân thể vang lên tiếng đập ầm ầm tung bay ở trong gió, trong không gian cuồn cuộn sương trắng nồng đậm truyền đến Độc Tiên Mộng La Yên kêu la đau đớn vô cùng: “A — “

Không có tâm tư bận tâm đến thân hình cảm giác đang đau đớn bao nhiêu, Độc Tiên Mộng La Yên trợn tròn hai mắt tập trung nhìn thân ảnh bốn nữ tử áo xanh trong sương trắng, nhưng lại không nhìn được chút xíu nào thân ảnh của bốn nữ tử áo xanh, thanh âm không khỏi kinh hãi ngẩng đẩu hỏi: “Ngươi. . . Các ngươi, đến tột cùng là loại. . . người nào?”

“Đông hàn nhị phá, hương mai tràn đầy.” Nữ tử áo xanh nguyên bản tay mang theo Độc tiên Mộng La Yên, mở miệng lạnh lùng nói đồng thời lòng bàn tay hướng về trên ống tay áo dùng sức lau đi. Chỉ thấy trên vẻ mặt nàng ta là biểu tình chán ghét, phảng phất như nàng vừa mới xách không phải là thân hình Độc Tiên Mộng La Yên, mà là vật dơ bẩn nhất trên thế gian không ai chịu đựng nổi.

Mặt khác, một nữ tử áo xanh khác phút chốc khoanh tay lại trước ngực, giọng điệu giống như hàn băng nói: “Nhàn cư u cốc, nhã lan gọi gió.”

Hai nữ tử áo xanh còn lại đồng thời kiêu ngạo châm biếm giễu cợt, thanh âm một trước một sau nói: “Tiêu dao thướt tha, thúy trúc ngạo tư.” “Phương hoa nghênh thu, du cúc cười vũ.”

Bốn nữ tử áo xanh vừa dứt lời, sắc mặt Độc Tiên Mộng La Yên lập tức trắng bệch như tờ giấy, giữa môi tràn ra thanh âm hoảng sợ run rẩy: “Các ngươi. . . Các ngươi là Linh Cung Mai Lan Trúc Cúc tứ. . . Tứ sứ giả.”

Người đem theo nàng từ trong Tả tướng phủ tới rừng cây, thế nhưng lại là tứ sứ giả thần bí của Linh Cung? Loại cảm giác sợ hãi phảng phất như linh hồn bất cứ lúc nào cũng sắp bứt ra này, quả thực so với cho nàng bị vạn tiễn xuyên tâm còn đáng sợ hơn.

Mộng La Yên nuốt xuống một ngụm nước bọt, linh hồn tuy rằng hoảng sợ cực độ, nhưng trong lòng vẫn nghi hoặc hỏi: “Không biết Tứ sứ giả Linh Cung vì sao lại hạ thấp mình vào Tướng phủ, cứu ta từ trong tay vạn cấm vệ quân của Long Diệu Hoàng Triều?”

Mai sứ giả lòng bàn tay lại hướng trên ống tay áo dùng sức lau, giữa môi tràn ra âm thanh không có chút độ ấm: “Làm tay của bản sứ giả bị bẩn vì cứu ngươi, đương nhiên là có nguyên nhân. Có một số việc bọn ta không tiện ra tay, cần ngươi đi làm. Có thể thay Linh Cung bọn ta làm việc, chính là phúc phận tu luyện mấy đời mới được của Mộng La Yên ngươi.”

Mộng La Yên cả người mồ hôi lạnh ứa ra, vội vàng mở miệng nói: “Có thể thay Linh Cung làm việc, quả thật là phúc phận tu luyện mấy đời mới được của Mộng La Yên ta. Chỉ là không biết, bốn vị sứ giả cần ta làm chuyện gì đây?”

“Đi tới Tuyết Ảnh các, cùng Hiên Viên Diễm. . .”

Mai sứ giả giữa môi vừa tràn ra chín chữ, đột nhiên đem những chữ còn lại chưa kịp thốt lên lập tức nuốt ngược trở lại. Hai tròng mắt đột nhiên bắn ra hàn khí, đầu của nàng đột nhiên xoay nhanh sang một bên, cất tiếng hô to: “Ai?”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s