Đặc công tà phi chương 124

Chương 124: Lấy mệnh uy hiếp

Edit: ۣۜJmiu

Beta : ۣۜVy ۣۜVy

“Ha ha ha. . .” Thánh Tôn đột nhiên ngửa đầu cười điên cuồng, tiếng cười kia làm chấn động lá cây trong rừng rơi xuống. Tuy rằng trên mặt Thánh Tôn cười đến dữ tợn vô cùng, ánh mắt lại phát ra ánh sáng giống như một cái đầm sâu không đáy, chứa đựng hơi thở nham hiểm nặng nề làm cho người ta sợ hãi.

“Nam Cung Tuyết Y, với võ công này của ngươi, ngươi thật sự cho rằng có thể chống lại Bản Tôn hay sao?”

Tiếng cười điên cuồng của Thánh Tôn vừa ngừng lại, khuôn mặt bên trong mặt nạ mang theo sát khí lưu chuyển chăm chú nhìn về phía tên nam tử Linh Cung dịch dung thành tiểu thương Long Diệu, cũng là Nam Cung Tuyết Y trong miệng của hắn, thanh âm lạnh lẽo giống như U Minh đến từ Địa ngục: “Vừa mới lúc nãy, Tứ sứ giả muốn mang Mộng La Yên rút lui, nếu ta thật sự có tâm tư muốn lấy mạng các nàng, ngươi căn bản không thể ngăn cản.”

Nghe lời nói của Thánh Tôn, trong mắt Nam Cung Tuyết Y lộ ra chút ánh sáng nghi hoặc mở miệng thản nhiên trả lời: “Ngươi tấn công lấy mạng Tứ sứ giả cùng Mộng La Yên bằng linh lực màu đỏ, không phải bị ta dễ dàng hóa giải hay sao?”

“Nếu, Bản Tôn tấn công Tứ sứ giả cùng Mộng La Yên không phải là dùng linh lực màu đỏ, mà là. . .” Linh Cung Thánh Tôn kéo dài âm thanh lạnh băng, tay trái chậm rãi cao nâng lên xuất chưởng, hướng tới sát trước mặt Nam Cung Tuyết Y.

“Màu đen?” Trông thấy Thánh Tôn trên lòng bàn tay trái lóe lên ánh sáng màu đen, thân hình Nam Cung Tuyết Y không khỏi cứng đờ, thất thanh nói: ” Linh lực của ngươi cũng đột phá đến tầng thứ chín?”

Tu luyện linh lực, giống nhau đều chia làm bốn giai đoạn.

Giai đoạn thứ nhất, là linh lực từ tầng thứ nhất đến tầng thứ năm, lúc này linh lực hiện ra ánh sáng huyết sắc màu đỏ. Đột phá tầng càng cao, sắc đỏ phóng thích uy lực càng mạnh, mạnh đến nỗi năm ngón tay bắn ra sắc đỏ liền có thể bẻ gãy đao thương.

Mười bốn năm trước, có thể miễn cưỡng đem linh lực đột phá đến tầng thứ năm của giai đoạn thứ nhất, cũng chỉ có ba người. Bọn họ là: Thánh Đế, Thánh Tôn, cùng với Thánh Chủ — cũng chính là mẫu thân Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Giai đoạn thứ hai, là linh lực từ tầng thứ sáu đến tầng thứ tám, lúc này linh lực hiện ra ánh sáng không màu.

Mười bốn năm trước, trong đám người Linh Cung khi đó, vốn dĩ không ai có thể đột phá đến thứ tầng thứ sáu của giai đoạn thứ hai. Nhưng mười bốn năm sau, Linh Cung hộ pháp cùng với Tứ sứ giả Mai Lan Trúc Cúc làm được, mà hắn – Nam Cung Tuyết Y cũng đột phá đến tầng thứ tám của giai đoạn thứ hai. Uy lực của giai đoạn này là lúc trước Tứ sứ giả Mai Lan Trúc Cúc phát huy ở Tả tướng phủ, một chưởng có thể dễ dàng đánh rơi vạn mũi tên.

Giai đoạn thứ ba, là linh lực tầng thứ chín, lúc này linh lực sẽ hiện ra ánh sáng màu đen. Uy lực của giai đoạn này, nếu đạt tới cường đại có thể gọi thú.

Vốn tưởng rằng chỉ có mỗi Thánh Đế đột phá đến tầng thứ chín, không nghĩ tới Thánh Tôn cũng đột phá đến tầng thứ chín. Bất quá, trong tay Thánh Đế còn có linh khí Lục Cầm Ngọc (đàn ngọc màu xanh), mặc dù Thánh Tôn cùng Thánh Đế linh lực đột phá đến cùng giai đoạn, Thánh Tôn vẫn không thể chống lại Thánh Đế.

Bởi vì, ngay cả khi linh lực Thánh Tôn đột phá đến tầng thứ chín có thể gọi thú. Mà người đột phá đến tầng thứ chín giống như hắn, trong tay chỉ cần có được linh khí Lục Cầm Ngọc đều có thể dễ dàng chế trụ được linh lực gọi thú của Thánh Tôn.

Giai đoạn thứ tư, là linh lực tầng thứ mười, lúc này linh lực sẽ hiện ra ánh sáng màu hồng, cam, xanh lá cây, đen, xanh da trời, chàm, tím – ánh sáng thất sắc. Giai đoạn này uy lực cuối cùng sẽ rất mạnh, nhưng bí quyết Linh Cung lại chỉ viết hai chữ: không biết.

Bởi vì mấy ngàn năm nay, qua các thời kỳ Thánh Đế Linh Cung chưa từng có một vị Thánh Đế nào có thể đem linh lực đột phá đến giai đoạn cao nhất, cũng chính là uy lực không thể đoán được – tầng thứ mười.

“Linh lực ngươi đã đột phá đến tầng thứ chín, như vậy. . .” Mí mắt Nam Cung Tuyết Y có chút buông xuống, mở miệng thản nhiên hỏi: “Tại sao vừa nãy ngươi lại hạ thủ lưu tình?”

“Trong lòng ngươi rất rõ ràng, cần gì phải hỏi rõ vấn đề này? Trong nháy mắt lúc Tứ sứ giả Mai Lan Trúc Cúc mang Mộng La Yên lui lại, nếu như bản Tôn vận dụng đến linh lực tầng thứ chín, với linh lực tầng thứ tám của Nam Cung Tuyết Y ngươi, tuy rằng có thể để cho Tứ sứ giả Mai Lan Trúc Cúc mang theo Mộng La Yên thuận lợi rút lui, thế nhưng. . .”

Nhanh chóng thu lại ánh sáng màu đen ở giữa lòng bàn tay trái, hai mắt Thánh Tôn lạnh lẽo  híp lại nhìn về phía Nam Cung Tuyết Y, tiếp tục mở miệng nói: “Ngươi sẽ bị linh lực của ta mãnh liệt cắn trả, ảnh hưởng đến lục phủ ngũ tạng.”

“Bị thương lục phủ ngũ tạng thì thế nào? Đối với ta mà nói, chỉ cần điều tức một chút thời gian một chén trà, nội thương liền khỏi hẳn.”

Nâng ngón tay vén vài sợi tóc bay lượn theo gió, Nam Cung Tuyết Y phút chốc nghiêng mặt sang bên phải, không tự nhiên tránh đi ánh mắt rét lạnh thâm thúy của Thánh Tôn đang nhìn mình.

“Đủ rồi!” Thánh Tôn lạnh lẽo quát một tiếng, hai tròng mắt chăm chú nhìn Nam Cung Tuyết Y híp mắt càng sâu nói: “Vừa mới, bởi vì ngươi cố ý muốn cho Tứ sứ giả Mai Lan Trúc Cúc cứu đi Mộng La Yên, cho nên Bản Tôn mới thành toàn cho ngươi. Nhưng Bản Tôn cảnh cáo ngươi, lập tức ngưng kế hoạch kế tiếp của ngươi. Nếu không, cho dù là ngươi Bản Tôn. . .”

Thanh âm Thánh Tôn đột nhiên dừng lại một chút, nhưng lập tức giữa hai tròng mắt Thánh Tôn bắn ra đầy lệ khí mà nói tiếp: ” Bản Tôn cũng tuyệt đối không hạ thủ lưu tình.”

“Hoặc là, ngươi lập tức vận dụng linh lực tầng thứ chín với ta, để cho hài cốt của ta chôn vùi  trong rừng đất. Bằng không thì. . .” Nam Cung Tuyết Y mắt đen như mực kiêu ngao đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo của Thánh Tôn, giữa môi tràn ra một âm thanh tuy không cao, nhưng tràn đầy quyết tâm và kiên định vô cùng: “Ta tuyệt đối sẽ không ngưng kế hoạch tiếp theo, ta phải mang Thượng Quan Ngưng Nguyệt về Linh Cung, để cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt trở thành Thánh Đế Linh Cung tiếp theo.”

Trong mắt Thánh Tôn vẫn như cũ chứa đầy lệ khí, chỉ là giọng điệu bỗng nhiên lại dịu bớt, mang theo một chút phiền muộn: “Tuyết Y, vì sao ngươi lại không chịu thuận theo ý ta?”

“Vậy còn ngươi, vì sao ngươi không chịu thuận theo ý ta?” Nam Cung Tuyết Y hai tay nắm thành nắm đấm, lập tức hỏi lại Thánh Tôn một câu giống như thế.

“Tuyết Y, xem ra. . . Ngươi không nên ép ta phải động thủ bị hủy đi ngươi.” Tay phải Thánh Tôn phút chốc vừa nhấc, nhanh như chớp bóp cổ Nam Cung Tuyết Y.

Nam Cung Tuyết Y kỳ thật hoàn toàn có thể né tránh được, nhưng hắn lại không tránh đi, mà lại để cho Thánh tôn tùy ý dùng năm ngón tay phải xuất ra ánh sáng màu đen gắt gao bóp cổ chính mình.

Giờ phút này, chỉ cần ánh sáng màu đen giữa năm ngón tay Thánh Tôn phóng ra, mà Nam Cung Tuyết Y không dùng linh lực để hộ thể, như vậy cả người Nam Cung Tuyết Y sẽ hóa thành bột phấn trong nháy mắt.

Năm ngón tay Thánh Tôn bóp cổ Nam Cung Tuyết Y ngày càng chặt, lại phát giác được Nam Cung Tuyết Y cư nhiên lại không dùng chút linh lực nào để bảo vệ bản thân, hắn không khỏi nghiến răng, gằn từng tiếng lãnh lệ hỏi: “Ngươi đang dánh cuộc sao? Đánh cuộc ta không dám ra tay đối với ngươi, đánh cuộc rằng ta không đành lòng lấy mạng của ngươi?”

Khóe môi Nam Cung Tuyết Y khẽ nhếch hiện lên một chút độ cong, không có trả lời Thánh Tôn mà chỉ yên lặng nhắm mắt lại.

Giờ khắc này trên mặt Nam Cung Tuyết Y tuy rằng bao trùm một lớp dịch dung, trên người thì mặc xiêm y cực kỳ thô ráp của tiểu thương. Nhưng quanh quẩn hắn là một lớp sương trắng nồng đậm, toàn thân tỏa ra khí chất tựa như bầu trời trăng sáng, thanh tân bức người.

Nhìn thấy Nam Cung Tuyết Y không có trả lời câu nào của mình, ngược lại bày ra bộ mặt im lặng chờ chết, sắc mặt Thánh Tôn nhăn nhó vạn phần hít sâu vào mấy hơi, cuối cùng lại đem năm ngón tay đang xuất ra ánh sáng màu đen chậm rãi rời khỏi cổ của Nam Cung Tuyết Y.

“Thánh Đế dùng ngươi để khắc chế Bản Tôn thật đúng là một nước cờ tuyệt diệu.” Thánh Tôn tức giận vung ống tay áo, khóe môi lãnh lẽo nói một câu, hai tròng mắt toát ra nụ cười khát máu nhìn về phía Nam Cung Tuyết Y.

“Mạng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Bản Tôn muốn lưu lại để đối phó Thánh Đế. Ngươi không nên đối nghịch với Bản Tôn, xếp đặt kế hoạch để cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt trở về Linh Cung tiếp nhận Đế vị, nếu như vậy. . . Bản Tôn cũng không cần phải giữ lại tính mạng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, cũng không cần ra sức suy nghĩ dụ dỗ nàng đi đối phó Thánh Đế. Bản Tôn quyết định lấy mạng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt trước, về phần tánh mạng của Thánh Đế, Bản Tôn sẽ nghĩ biện pháp khác.”

Nam Cung Tuyết Y khẽ mở đôi mắt, khuôn mặt che dấu một cỗ hơi thở chua sót nhìn Thánh Tôn, nhẹ nhàng mở miệng nói: “Trừ khi ta chết, nếu không ta tuyệt đối sẽ không để cho ngươi tổn thương Thượng Quan Ngưng Nguyệt dù chỉ một chút.”

“Đừng dùng mạng của ngươi để uy hiếp Bản Tôn, Bản Tôn hiện tại phải đi lấy mạng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Nếu ngươi nhất định phải hết lần này đến lần khác khiêu khích giới hạn của Bản Tôn, Bản Tôn sẽ lục thân không nhận (không nhận người thân), đến lúc đó ngay cả tính mạng của ngươi cũng khó giữ.” Trong miệng Thánh Tôn tràn ra lời nói âm lệ, mũi chân nhẹ nhàng điểm một cái, thân ảnh biến mất trong sương trắng mờ mịt.

Nam Cung Tuyết Y mũi chân cũng nhanh chóng điểm một cái, thân ảnh lập tức đuổi theo phía sau Thánh Tôn. Hắn biết rõ, lời nói vừa rồi của Thánh Tôn, không phải là cố ý khiêu khích hắn, mà Thánh Tôn thật sự muốn lấy đi tính mạng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Với linh lực ở tầng thứ tám của hắn, tuy rằng không thể chống lại linh lực tầng thứ chín của y, nhưng nếu hắn dốc hết toàn lực, vẫn có thể miễn cưỡng cùng y liều mạng.

Huống hồ hắn thật sự không tin, y vì phát tiết hận ý trong lòng đối với Thánh Đế, thật sự nhẫn tâm muốn hủy hoại tính mạng của hắn. Dù sao, hắn cũng là người thân duy nhất của y. . .

Cùng lúc đó, một nơi khác trong rừng cây —

Bên trong rừng cây cuồn cuộn sương trắng dày đặc, ba thân ảnh như ẩn như hiện, rất nhanh xuyên qua những cây đại thụ xanh lá tốt um. Vì sương mù dày đặc che hết ánh mặt trời trong rừng cây như vậy, cho nên người bình thường chắc chắn sẽ không xông vào.

Bởi vậy, lúc này ba thân ảnh ở trong sương trắng như ẩn như hiện, theo mùi hương nhàn nhạt trong gió lưu lại của Ẩn hình truy tung phấn trên người Nam Cung Tuyết Y, Thượng Quan Ngưng Nguyệt một đường theo đến trong rừng cây, đi cùng với nàng còn có hai thuộc hạ Ảo ảnh cung, Ngân Lang và Thanh Báo.

Ngân Lang chóp mũi sau khi khẽ ngửi vài lần, nhẹ nhàng cất tiếng nói: “Vương Phi, mùi hương của Ẩn hình truy tung phấn lưu lại trong gió ngày càng đậm, xem ra. . . Nam tử Linh Cung kia giờ chắc cách chúng ta không xa .”

“Suỵt, đừng nói nữa!” Ngân Lang vừa dứt lời, Thượng Quan Ngưng Nguyệt ôm Huyết Tỳ Bà nhịp chân phút chốc bỗng dừng lại. Sát khí thật mạnh! Hơn nữa cỗ sát khí cường hãn vạn phần này, dường như là mãnh liệt đánh về phía ba người bọn họ …

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s