Đặc công tà phi chương 126

Chương 126: Nhân xà đại chiến ( Người – rắn đại chiến)

Edit: ۣۜJmiu

Beta : ۣۜVy ۣۜVy

Nghe thấy tiếng xà (rắn) văng vẳng giống hệt như khúc tấu của ma quỷ đến từ địa ngục âm u, lại thấy trong sương mù màu trắng dày đặc vạn con ma xà màu sắc sặc sỡ như ẩn như hiện mãnh liệt tập kích, mắt ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt bỗng tiêu tan ý cười, lập tức hé cặp môi đỏ tà mị nói: “Lên cây.”

Vừa dứt lời, Thượng Quan Ngưng Nguyệt tóc đen theo gió lưu luyến múa một vòng, mũi chân khẽ điểm một cái trên mặt đất lấy đà bay lên, bóng dáng xinh đẹp tuyệt trần kiêu ngạo đứng thẳng ở trên một cành cây cứng cáp.

Cùng lúc đó, Nam Cung Tuyết Y cùng Ngân Lang, Thanh Báo mũi chân cũng nhanh chóng điểm một cái trên mặt đất, ba người yên lặng chia nhau đứng thẳng ở ba cành cây cứng cáp khác.

Ngay khi Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng bốn người nhảy lên cành cây điểm đầy lá xanh, trong chớp mắt trên mặt đất lạnh lẽo đã bị chi chít ma xà che kín.

Chỉ thấy mỗi một con ma xà đều có thân hình thô to, tình trạng hình như hết sức khó chịu vì nuốt chửng con mồi không thành.

Thân thể ma xà quấn quanh chồng chất lẫn cả lên nhau, ngẩng cao cái đầu khổng lồ xấu xí, miệng rắn mở lớn lưỡi đỏ như máu tanh hôi phun ra nuốt vào, hướng về cành cây mà bốn người Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang đứng gào thét khiêu khích bằng âm thanh của loài rắn: “Tê tê tê . . .”

Vô số ma xà đuôi hướng về phía mặt đất mãnh liệt vung vẩy, làm trên mặt đất bay lên vô số bụi bặm nhỏ vụn, tốc độ chúng nó cũng nhanh như tia chớp trườn đến bên dưới gốc cây mà bốn người Thượng Quan Ngưng Nguyệt đứng.

Ngân Lang, Thanh Báo cụp mắt quan sát bầy rắn tụ tập bên dưới gốc cây to. Chỉ thấy chúng nó đông đến nỗi gió thổi không lọt, cổ tay hai người vội vàng xoay chuyển một cái, trường tiên (roi dài) đang nắm chặt trong lòng bàn tay bỗng chốc thấm đầy mồ hôi lạnh.

Giờ khắc này ma xà dày đặc đã che kín mặt đất, bọn họ nếu không đúng lúc lựa chọn tránh trên cành cây, chỉ sợ thân thể của bọn họ đã sớm bị ma xà không thương tiếc cắn xé nuốt sống rồi, biến thành một bộ bạch cốt trong bụng ma xà.

Mặc dù tránh trên cành cây, cũng chỉ là tạm thời an toàn, bởi vì vô số ma xà này bất cứ lúc nào có thể cực nhanh phóng lên trên cây, dữ tợn tập kích bọn họ.

Nghĩ đến đây, Ngân Lang và Thanh Báo mở to hai mắt, thập phần cảnh giác trừng về ma xà bên dưới gốc cây đang rục rà rục rịch, trường tiên trong lòng bàn tay cũng khẩn trương che chắn ở trước ngực, làm công tác chuẩn bị thật tốt cho một hồi ác chiến kịch liệt cùng bọn ma xà sắp leo lên kia.

Còn Thánh Tôn đang đứng vững ở bên trong bầy ma xà, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt tràn đầy lệ khí hời hợt quét qua một vòng, rồi nhìn thẳng Thượng Quan Ngưng Nguyệt mắt ngọc đang rủ xuống đầu ngón tay thon thả mềm mại vỗ về dây đàn của Huyết Tỳ Bà.

Thánh Tôn lại quét mắt nhìn về phía Nam Cung Tuyết Y khí tức tuôn ra cuồn cuộn nhưng ánh mắt lại ẩn náu một tia cay đắng.

Thấy Nam Cung Tuyết Y không có dấu hiệu nghênh đón ánh mắt của y, mà chỉ thấy hắn cúi đầu thấp xuống, đầu ngón tay thon dài mềm mại tiếp xúc với từng mảnh lá xanh biếc trên cành cây, cay đắng trong mắt Thánh Tôn nhất thời chuyển hóa thành một nụ cuời âm u khiến cho người khác không thấy gió mà vẫn cảm thấy rét lạnh.

Tuyết Y, Bản Tôn mới là người thân duy nhất của ngươi, nhưng mà địa vị của Bản Tôn ở trong lòng ngươi, lại không sánh bằng sự tôn kính của ngươi đối với Thánh Đế. Bản Tôn không muốn cũng không đành lòng lấy mạng ngươi, nhưng. . . Tại sao ngươi cứ nhất định phải bức bách Bản Tôn xuống tay đây?

Song chưởng bỗng chốc tập hợp lại, tuôn ra ánh sáng màu đen bao phủ thân thể vạn con ma xà, Thánh Tôn gạt bỏ hết thảy tình cảm trong lòng đối với Nam Cung Tuyết Y, giữa môi phun ra lời nói lạnh như băng: “Vạn xà nghe lệnh, lập tức xuất kích.”

Thánh Tôn vừa dứt lời, vô số ma xà lập tức bay vọt lên, thân thể mang theo mùi hương cực kỳ tanh hôi phóng đến tập kích về phía bốn người Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang đứng trên cành cây.

Ngân Lang và Thanh Báo cánh tay bỗng chốc hướng tới phía dưới quét ngang một đường, trường tiên trong lòng bàn tay từ hai phía cấp tốc quấn chặt đầu ma xà rồi xiết lại, khiến cho đầu ma xà cùng thân thể đứt làm đôi. Trong nháy mắt máu xà bắn ra tung toé, trường tiên trong lòng bàn tay Ngân Lang và Thanh Báo cũng càn quét càng ngày càng mạnh, càng ngày càng nhanh hơn.

Ma xà liên tục không ngừng nghỉ leo lên thân cây, động tác kia quả thực có thể nói thần tốc đến cực điểm.

Nam Cung Tuyết Y không dám có chút xem thường, đầu ngón tay bứt lấy lá xanh mềm mại trên cành cây liên tục bắn phá, từng mảnh từng mảnh lá xanh mềm mại lúc này hóa thành vũ khí sắc bén chém sắt như chém bùn, cùng nhau xuyên qua một vị trí trí mạng là điểm bảy tấc trên thân của ma xà.

Ầm ầm ầm — đầu ngón tay của Nam Cung Tuyết Y liên tục bắn ra lá cây xuyên qua vị trí bảy tấc của ma xà, thân thể ma xà lúc này liên tiếp nổ tung ở giữa không trung, thân rắn nổ thành mảnh vụn bắn tung lên trong gió, máu rắn tanh hôi bắn lung tung cơ hồ nhuộm đỏ màn sương trắng dày đặc.

Chỉ là, ma xà ngửi mùi máu rắn tanh hôi của đồng bọn chết trận lưu lại trong gió, càng điên cuống tập kích về phía cành cây kia, mắt rắn càng tỏa ra âm u lãnh lệ, liên tục tấn công càng thêm mãnh liệt.

“Thanh Báo, cẩn thận phía sau.” Ánh mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt tà mị nhẹ nhàng quét qua, môi đỏ đồng thời nhắc nhở, cổ tay ngọc bỗng chốc giương lên nhắm về sau lưng Thanh Báo.

Ba cái tú hoa châm nối liền với dây tơ hồng nhanh như tia chớp phóng về phía sau Thanh Báo, vèo vèo vèo, ba cái tú hoa châm đồng thời đâm vào vị trí bảy tấc trên thân ma xà đang đánh lén sau lưng Thanh Báo.

Đầu ngón tay cũng không dừng lại mà cấp tốc đem dây tơ hồng kéo về, dây tơ hồng đem thân thể ba con ma xà siết chặt lại quấn thành một đoàn. Cổ tay ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt lần thứ hai bỗng chốc giương lên, đem ba cái Ma Xà sặc sỡ bị dây tơ hồng quấn chặt, đóng đinh ở trên cành cây khô màu nâu.

Đầu ngón tay của Thượng Quan Ngưng Nguyệt lập tức gảy lên trên dây đàn của Huyết Tỳ Bà, tập trung tư tưởng vào đối phó ma xà đang mãnh liệt tiến công từ bốn phía. Tóc đen theo gió lượn quanh thân thể của nàng, ống tay áo xoắn đầy bụi nước nhanh nhẹn bay múa, vô số đạo hồng quang rực rỡ từ dây đàn Huyết Tỳ Bà bắn ra.

Hồng quang mang theo uy lực mạnh mẽ, trong nháy mắt xuyên qua vô số vị trí trí mạng trên thân nhiều con ma xà, khiến cho thi thể ma xà dồn dập nổ tung rơi lã chã dưới tàng cây. Trong khoảng thời gian ngắn, sương trắng dày đặc bị máu rắn nhuộm thành sương mù màu đỏ vô cùng thê lương, xác rắn bị gió lạnh thổi dữ dội đung đưa trong gió.

Ngân Lang, Thanh Báo tay khua trường tiên càn quét, Nam Cung Tuyết Y lá xanh đánh phá như bay, Thượng Quan Ngưng Nguyệt tấu vang âm thanh uy oai của Huyết Tỳ Bà, làm cho ma xà bị đánh bại càng ngày càng nhiều.

Chẳng qua là, số lượng ma xà chết trận càng ngày càng nhiều, thì số ma xà còn lại lực công kích càng ngày càng mạnh. Chúng nó tre già măng mọc, tiến hành tập kích điên cuồng cắn xé không ngừng nghỉ.

Thánh Tôn vốn dĩ đang khoanh tay xem bốn người Thượng Quan Ngưng Nguyệt chiến đấu cùng ma xà, trong lòng bàn tay bỗng nhiên ngưng kết lại một vầng ánh sáng đen kịt quấn lấy cánh tay sau đó hai bàn tay đột nhiên tách rời ra, Thánh Tôn lạnh lùng mở miệng nói: “Bản Tôn xem các ngươi có thể chống đỡ được bao lâu.”

Thanh âm vừa dứt, song chưởng màu đen của Thánh Tôn nhanh chóng đánh về phía trước, uy áp mạnh mẽ đánh úp về phía cành cây bốn người Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang đứng.

Răng rắc — trong nháy mắt cành cây bị chưởng lực mạnh mẽ của Thánh Tôn đánh gãy lìa ra, xoay tròn rơi xuống dưới mặt đất lạnh lẽo nơi mà Ma Xà đang tụ tập.

Mũi chân tuyệt đối không thể chạm đất, bằng không bọn họ nhất định sẽ bị vô số ma xà công kích, đợi đến lúc bọn họ mất đi lực lượng chống đỡ, chỉ có thể bị những con Ma Xà còn sống cắn xé mà chết.

Thân thể bốn người Thượng Quan Ngưng Nguyệt ở giữa không trung mềm mại xoay tròn, mũi chân thả sức giẫm đạp lá cây trong gió, nhanh chóng lập tức bay lên, từng người một lần nữa đứng trên một cành cây to khác.

Nhưng mà, ngay khi bốn người Thượng Quan Ngưng Nguyệt vùa mới đứng vững trên cành cây, lại tiếp tục dùng tốc độ cực nhanh tiến hành chiến đấu với những con ma xà trước mặt, Thánh Tôn lại lần nữa dùng chưởng phong đánh gẫy cành cây.

Trong chớp mắt, bốn người Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã thay đổi mấy chục cành cây to.

Vừa phải ứng phó ma xà đang điên cuồng tập kích, lại phải để ý Thánh Tôn đang dùng chưởng đánh gãy cành cây. Cho dù bốn người Thượng Quan Ngưng Nguyệt bản lĩnh có cao cường hơn nữa, vẫn cảm thấy vô cùng vất vả.

Số lượng ma xà thực sự quá nhiều, mà sức lực trong cơ thể bọn họ dù sao cũng có hạn. Giờ khắc này trong lúc cơ thể đang tiêu hao sức lực quá nhiều, Ngân Lang bỗng nhiên bị một con Ma Xà hai đầu đánh lén từ phía sau lưng.

Mũi chân Ngân Lang bỗng chốc đạp lên cành cây xoay một vòng, trường tiên trong tay trái quấn lấy cái đầu của ma xà. Ngón tay hơi dùng sức kéo mạnh trường tiên một cái, phút chốc đầu rắn cùng thân rắn lập tức bị tách ra. Trong nháy mắt thân rắn rơi xuống đất, cái đầu của ma xà hai đầu bị trường tiên quấn quanh bỗng nhiên há to miệng, phun ra một luồng độc khí cực kỳ tanh hôi về phía Ngân Lang.

Ngân Lang nhanh chóng đem trường tiên quấn lấy đầu rắn ném văng ra xa, nhưng bởi vì chót ngửi phải một ít độc khí tanh hôi từ trong miệng ma xà phun ra, cho nên ngay tức khắc Ngân Lang liền cảm thấy tứ chi đột nhiên tê dại vô lực. Mũi chân giẫm lên cành cây bỗng chốc bị trượt, thân thể Ngân Lang liền bị ngã về phía mặt đất lãnh lẽo tràn ngập ma xà đang trườn bò phía dưới.

“Ngân Lang –” Thanh Báo nghiêng người nhìn thấy Ngân Lang rơi vào tình huống vô cùng nguy hiểm, thanh âm lúc này bỗng trở lên kinh hoàng, vội vã kêu lên.

Chỉ tiếc, Thanh Báo tuy rằng đứng trên cành cây cách Ngân Lang không quá xa, nhưng mà thân thể lại phải đối mặt với vô số ma xà đang từ bốn phía điên cuồng công kích, bản thân Thanh Báo còn khó bảo toàn, cho nên không cách nào có thể tung người bay vọt qua cứu lấy Ngân Lang.

Vèo, một thanh âm vang lên, Nam Cung Tuyết Y vội càn quét đám ma xà trước mặt rồi nhanh chóng xuyên qua đám lá cây, bóng dáng tựa như tia chớp bay về phía Ngân Lang đang rơi xuống giữa không trung. Cánh tay nhanh chóng túm lấy ngang eo của Ngân Lang, Nam Cung Tuyết Y vội vàng đỡ Ngân Lang tứ chi vô lực đứng lên trên một cành cây to bên trái Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt vốn chuẩn bị dùng dây tơ hồng bên trong tay áo để cứu Ngân Lang đang bị rơi xuống, nhưng nhìn thấy Nam Cung Tuyết Y đã trước mình một bước cứu được tánh mạng của Ngân Lang, lúc này môi đỏ khẽ mở, tà mị nói: “Nam Cung Tuyết Y, cảm ơn.”

“Không cần nói cảm ơn! Tại hạ tuy rằng giúp được Ngân Lang tránh bị ma xà xơi tái vào bụng, nhưng hắn lại vừa bị trúng độc khí của ma xà, giờ khắc này sinh mệnh đã sắp cạn, chỉ sợ rằng không sống quá nửa chén trà.”

            Nam Cung Tuyết Y nhàn nhạt trả lời Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mặt khác một cánh tay ôm eo Ngân Lang, nhanh chóng phi thân lên trên một cành cây, đầu ngón tay thon dài bắn ra từng mảnh từng mảnh lá xanh đánh tan vô số ma xà đang lao về phía mình.

“Thuốc này có thể giải bách độc.” Cánh tay phải của Thượng Quan Ngưng Nguyệt ôm lấy Huyết Tỳ Bà, đồng thời đầu ngón tay khẽ gảy lên dây đàn đánh nát thân thể ma xà dưới chân, cánh tay trái nhanh chóng động, đem một viên thuốc màu đỏ dùng máu của Tiểu Kim Điêu chế tạo thành quăng cho Nam Cung Tuyết Y.

            Nam Cung Tuyết Y duỗi đầu ngón tay kẹp lấy viên thuốc màu đỏ, mắt đen bỗng dưng hiện lên e sợ, vô cùng kinh hãi, sắc mặt hoảng sợ thất thanh hét lớn: “Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mau tránh.”

Thì ra, Thánh Tôn thừa dịp lúc Thượng Quan Ngưng Nguyệt đưa thuốc giải độc cho Nam Cung Tuyết Y nhất thời không đề phòng, lòng bàn tay ngưng tụ lại mười phần uy lực màu đen tàn nhẫn phóng tới thân thể Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt mũi chân nhanh chóng đạp lên cành cây, nhảy lên né tránh chưởng lực của Thánh Tôn. Chỉ là, cho dù Thượng Quan Ngưng Nguyệt có kịp né tránh, nhưng nàng vẫn không tránh khỏi bị chưởng lực màu đen của Thánh Tôn làm tổn thương lục phủ ngũ tạng.

“Phốc –” lục phủ ngũ tạng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt đau đớn, môi đỏ tuyệt đẹp lúc này bỗng phun ra một ngụm máu đỏ tươi. Máu bắn tung tóe theo gió giống hệt như những giọt mưa, trong đó có một giọt rơi lên dây đàn của Huyết Tỳ Bà.

Bỗng nhiên, dây đàn bị nhiễm máu của Thượng Quan Ngưng Nguyệt kia, lại tự mình chuyển động như khiêu vũ. Tang…., một thanh âm vang lên, trên dây đàn bỗng nhiên nổi lên một vệt sáng.

Ánh sáng này phát ra, không chỉ khiến Nam Cung Tuyết Y há to miệng cực kỳ khiếp sợ, cũng làm đầu ngón tay của Thánh Tôn bỗng chốc nắm chặt khảm sâu vào trong lòng bàn tay, mặt nạ lạnh lẽo trên mặt tỏa ra hơi thở kinh hãi dữ tợn, khó có thể tin . . .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s