Đặc công tà phi chương 128

Chương 128:  Thu thập Thánh Tôn

Edit: ۣۜJmiu

Beta : ۣۜVy ۣۜVy

            Huyết Đại Vương – là con vật đầu tiên ở Linh Cung nhận chức Thần Điểu bảo vệ Thánh Đế.

            Thân dài 160 centimet, toàn thân lông vũ, mỏ hình móc câu, móng vuốt sắc bén toàn bộ đều đỏ như máu. Chỉ thấy trên bầu trời Huyết Bàng Vương xoay quanh một vòng  rồi hạ xuống, móng vuốt sắc bén ngạo nghễ bám vào trên cành cây đại thụ ở đối diện Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

            Con mắt Đại bàng điên cuồng quét quanh một vòng trên mặt đất đang rục rà rục rịch bầy ma xà. Huyết Bàng Vương bỗng chốc đập đôi cánh khổng lồ đỏ như máu xuống. Trong rừng cây, lúc này tất cả cây cối chấn động lắc lư run rẩy, trong nháy mắt lá cây thi nhau rơi rụng trải đầy đến nỗi không thấy mặt đất.

             Cùng lúc đó, bọn ma xà bắt đầu kêu lên chuẩn bị công kích tàn nhẫn đối với bốn người Thượng Quan Ngưng Nguyệt, liền bị Huyết Bàng Vương sải cánh quạt một cái toàn bộ thân thể bọn chúng bị lăn về phía sau.

            “Tê tê tê. . .” Đuôi rắn vội vã quấn lấy rễ cây siếtt chặt, thân thể bọn chúng liền lăn lộn về phía sau tránh thoát, lưỡi rắn phun ra âm thanh dữ tợn làm người ta kinh hãi rét lạnh, nhưng khi mắt rắn nhìn về Huyết Bàng Vương lại không thể khắc chế được tuôn ra khí tức hoảng sợ.

            Đại bàng, vốn là khắc tinh của loài rắn, huống chi xuất hiện trước mặt chúng nó còn là Huyết Bàng Vương? Trong loài Đại bàng tổng cộng có trăm vị Vương, mà Huyết Bàng Vương lại là Vương của trăm Vương, việc này sao có thể không làm cho bầy xà chúng nó kinh sợ đây?

            Huyết Bàng Vương, thật đúng là Huyết Bàng Vương? Nó xuất hiện, khiến cho song chưởng của Thánh Tôn nắm chặt, móng tay khảm sâu vào bên trong da thịt, máu một giọt tiếp một giọt rơi xuống trên mặt đất.

            Nó, không phải đã biến mất biệt tăm biệt tích mấy ngàn năm nay sao, vì sao hôm nay cực kỳ quỷ dị xuất hiện ở trong rừng cây này? Lẽ nào. . . Huyết Bàng vương là bị tiếng tỳ bà của Thượng Quan Ngưng Nguyệt gọi tới?

            Sao có thể như vậy được? Mặc dù linh lực của hắn đột phá đến tầng thứ ba, nắm giữ bản lĩnh gọi thú hùng mạnh, nhưng trước mắt hắn cũng chỉ có thể gọi tới vài loại thú.

            Mà Thượng Quan Ngưng Nguyệt bây giờ vẻn vẹn chỉ nắm giữ một nửa linh lực của Thánh Chủ, cũng đã có thể thôi thúc Huyết Tỳ Bà gọi ra Huyết Bàng Vương, nếu nàng đem toàn bộ linh lực của Thánh Chủ dung hợp lại, vậy nàng chẳng phải là . . .

            Huyết Bàng Vương xuất hiện, cũng khiến Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngừng lại động tác đánh đàn.

            Đầu hơi ngiêng về phía sau, phượng mi Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhíu lại hời hợt nhìn Huyết Bàng Vương. Xem tình hình, thì hẳn con vật này là bị tiếng tỳ bà của mình gọi tới. Mẫu thân lưu cho mình Huyết Tỳ Bà, quả thật cái bảo bối tốt nha.

            Vốn dĩ Huyết Bàng Vương đang bày ra một bộ dáng cao cao tại thượng, cảm nhận được mắt ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhìn mình, lúc này ngừng động tác vỗ cánh, Huyết Bàng Vương lúc này giống hệt như một con người cơ thể bỗng nhiên uốn cong, cung kính cúi chào Thượng Quan Ngưng Nguyệt một cái.

            Trời ơi! Đây không phải là do mình hoa mắt chứ? Nhìn thấy thái độ cung kính hành lễ của Huyết Bàng Vương với Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Nam Cung Tuyết Y không nhịn được đưa ngón tay xoa lên hai mắt của mình.

            Căn cứ thư tịch (sổ sách)bên trong Linh Cung ghi chép lại, thì Huyết Bàng Vương đã từng là con vật đầu tiên ở Linh Cung nhận chức Thần Điểu bảo vệ Thánh Đế, cũng vì là con vật đầu tiên nhận chức bảo vệ Thánh Đế cho nên thái độ của nó vô cùng kiêu ngạo mãnh liệt. Nhưng hôm nay, Huyết Bàng Vương này nhìn thấy Thượng Quan Ngưng Nguyệt, vậy mà lại khiêm tốn cung kính hành lễ với nàng?

Sau khi khiêm tốn cung kính hành lễ với Thượng Quan Ngưng Nguyệt xong, con mắt Huyết Bàng Vương bỗng chốc lạnh lẽo bắn về phía Thánh Tôn thân thể đang cứng ngắc, mở cái mỏ hình móc câu ra nói: “Mang cái đám rắn đáng ghét của ngươi, cút!”

Ngân Lang và Thanh Báo tất nhiên là nghe không hiểu tiếng nói của Đại bàng, cho nên tiếng Huyết Bàng Vương theo gió truyền vào tai bọn họ, chỉ là một trận tiếng kêu âm lệ sắc bén lạnh lẽo mà thôi.

            Nhưng thanh âm của Huyết Bàng Vương vừa dứt, thân thể Ngân Lang và Thanh Báo lại đồng thời không tự chủ được mà rùng mình.

            Con Huyết Bàng Vương to lớn này đại khí thế thực sự là rất mạnh, nhìn cặp mắt của nó lạnh lẽo bắn về phía Thánh Tôn, phóng thích ra một luồng khí thế bá đạo vô địch, linh thú như vậy chỉ có trên trời mới có dưới đất khó gặp.

             Ngân Lang và Thanh Báo tuy nghe không hiểu tiếng Đại bàng nói, nhưng ba người Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Nam Cung Tuyết Y cùng với Thánh Tôn có linh lực hộ thể, đương nhiên là có thể nghe hiểu rõ ràng tiếng Đại bàng nói.

            Khóe môi tuyệt đẹp của Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ nhếch lên, lúc này nàng ôm lấy Huyết Tỳ Bà đặt mông ngồi xuống trên cành cây.

            Thân thể lười biếng dựa vào cành cây to cứng cáp, khuôn mặt của Thượng Quan Ngưng Nguyệt tràn đầy phong tình nhìn Huyết Bàng Vương nở nụ cười. Không sai, Huyết Bàng Vương này thật hợp khẩu vị của nàng, nàng thích!

Ánh mắt Nam Cung Tuyết Y hiện ra một luồng ánh sáng phức tạp xem xét Thánh Tôn, lập tức hắn liền cúi đầu xuống dưới, ngón tay thon dài hững hờ vuốt ve lá cây mềm mại đang chập chờn theo gió.

            Dựa vào thư tịch bên trong Linh Cung ghi chép, bản lĩnh của Huyết Bàng Vương chỉ kém vị Thánh Đế đầu tiên nhận chức mà thôi. Nếu Thánh Tôn muốn cùng Huyết Bàng Vương cứng đối cứng, mà bản thân Thánh Tôn trước đó đã tiêu hao quá nhiều linh lực, sợ rằng không phải là đối thủ của Huyết Bàng Vương.

            Nhưng nếu như Thánh Tôn bị Huyết Bàng Vương đả thương, mình có nên ra tay cứu Thánh Tôn hay không?

            Hắn ghét và hận Thánh Tôn vì muốn phát tiết sự hận thù, nhất định phải cố chấp phá hủy Thánh Đế, mưu toan xưng bá Linh Cung. Nhưng mà, nếu để hắn trơ mắt nhìn Thánh Tôn bị Huyết Bàng Vương đả thương, hắn xác thực là không làm được. Dù sao, Thánh Tôn cũng là . . .

            Hơn nữa Thánh Đế cũng đã nói, năm đó quả thực là lão nhân gia người hổ thẹn với Thánh Tôn, nếu không phải là vạn bất đắc dĩ, Thánh Đế cũng không muốn cùng Thánh Tôn xung đột chính diện.

            Đây chính là lí do vì sao Thánh Đế biết rõ Thánh Tôn tự ý xuất cung, tìm mọi cách cản trở Thượng Quan Ngưng Nguyệt về Linh Cung tiếp nhận chức vị Thánh Đế đời tiếp theo, nhưng lại không đích thân xuất mã (tự mình đi làm) đối phó Thánh Tôn.

            Thánh Tôn hít sâu vài hụm khí lạnh, nắm tay thật chặt nổi lên gân xanh, nghiến răng nghiến lợi trả lời Huyết Bàng Vương: “Nếu như, Bản Tôn không chịu mang theo bọn ma xà rời khỏi đây thì sao?”

            “Đợi mấy ngàn năm, rốt cục cũng đợi chủ nhân thứ hai xuất hiện để ta bảo vệ. Nếu ngươi cố ý hiệu lệnh một đám rắn đáng ghét công kích chủ tử mới của ta, như vậy. . . Ngươi cùng một đám rắn đáng ghét này sẽ vĩnh viễn không có đường lui.”

            Huyết Bàng Vương kiêu ngạo mãnh liệt nói xong, ngẩng đầu thét lên một tiếng vang dội. Trong chớp mắt, bốn phương tám hướng nhất tề truyền đến vô số âm thanh tiếng kêu vang dội.

            Tiếp theo tiếng kêu, là gần trăm con Đại Bàng thân dài ước chừng 120 centimet, toàn thân lông vũ phát ra ánh sáng màu đen bay nhanh tới. Đồng thời đập cánh xoay quanh ở trên đỉnh đầu mọi người, chỉ thấy mỗi một con Hắc Đại bàng đều hung ác trừng mắt nhìn về phía bọn ma xà trên mặt đất.

            Huyết Bàng Vương ngẩng đầu kêu lên một tiếng vang dội, nghe thấy mệnh lệnh của Huyết Bàng Vương trăm con Hắc Đại bàng, giống như tức giận điên cuồng, mở lớn miệng mang theo khí thế như sấm vang chớp giật lao vào đám ma xà.

            Bọn ma xà lúc này vốn đang quấn đuôi quanh trụ rễ cây bị lay động văng lên, chúng nó nhanh chóng há miệng rắn sắc bén chứa đầy răng và nọc độc, ý đồ muốn nuốt Hắc Đại bàng vào trong bụng, để cắn nuốt Hắc Đại bàng đang tập kích chúng nó trước.

            Tốc độ công kích của ma xà tuy là cực nhanh, nhưng mà tốc độ công kích của Hắc Đại bàng lại càng nhanh hơn, nhanh đến nỗi khiến ma xà căn bản không có cơ hội phản kháng.

            Trong nháy mắt từng trận tiếng Đai bàng kêu vang trong gió, trăm con Hắc Đại bàng thân hình khổng lồ đột nhiên vọt mạnh xuống mặt đất.

            Trăm con Hắc Đại bàng vô cùng nhanh nhẹn tránh né khỏi hàm răng cùng đuôi rắn của ma xà đang tàn nhẫn tập kích, hình dạng mỏ của bọn chúng chẳng khác nào như móc sắt tàn nhẫn mổ lên thân thể ma xà. Mỏ Đại bàng mỗi một lần mổ xuống, liền có nhiều ma xà lâm vào tình trạng thoi thóp, sau đó bị bọn Hắc Đại bàng không chút lưu tình ngậm nuốt vào trong bụng.

            Trong rừng tiếng gió thê lương âm u rít gào, lá xanh trên cành rì rào mãnh liệt rơi xuống. Chỉ trong chớp mắt, số lượng ma xà trên mặt đất liền giảm đi hơn nửa, máu rắn chảy lan tràn trên mặt đất càng ngày càng nhiều.

            Thánh Tôn bị kích thích, móng tay của hắn gần như đâm nát lòng bàn tay, hai con mắt khẽ híp lại phóng ra trùng điệp nham hiểm nhìn về phía Huyết Bàng Vương.

            Ý định hiệu lệnh ma xà nuốt chửng Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đã bị Huyết Bàng Vương triệt để phá hủy. Giờ phút này hắn nên cấp tốc rút khỏi nơi này, hay là nên đánh cược một lần đây?

            Hắn biết bản lĩnh của Huyết Bàng Vương chỉ kém người nhận chức Thánh Đế đầu tiên, mà hiện nay linh lực của hắn lại tiêu hao quá nhiều, nếu miễn cưỡng ra tay với Huyết Bàng Vương, khả năng bị trọng thương dưới mỏ của Huyết Bàng Vương là rất lớn.

            Thế nhưng, nếu hắn có thể may mắn đánh gục được Huyết Bàng Vương thì sao?

            Như vậy, hắn sẽ có thể có được Huyết Phách thần châu trong cơ thể của Huyết Bàng Vương. Chỉ cần hắn có được Huyết Phách thần châu thì linh lực của hắn sẽ tăng lên mấy chục lần. Đến lúc đó, cho dù hắn không cách nào đem linh lực đột phá đến tầng cao nhất, tối thiểu hắn cũng sẽ không như hiện tại chỉ có thể triệu hồi vài loại thú, mà có thể triệu hồi trăm thú đi?

            Ngay khi trong đầu Thánh Tôn suy nghĩ cuồn cuộn quấn lấy nhau, Huyết Bàng Vương đang kiêu ngạo đứng trên cành cây vui đùa xem bọn Hắc Đại bàng nuốt lấy thân thể ma xà, giống như hiểu rõ ý nghĩ Thánh Tôn, đôi mắt Đại bàng lập tức lạnh lùng nhìn Thánh Tôn nói: “Ta vốn chuẩn bị chờ Hắc Đại bàng thanh trừ xong bọn rắn đáng ghét kia sẽ tới thu thập ngươi, nhưng dường như ngươi lại muốn cho dạ dày của ta sớm được ăn no, vậy thì ta đây có thể thành toàn cho ngươi.”

Thanh âm cuồng ngạo của Huyết Bàng Vương vừa phát ra, vì ham muốn Huyết Phách thần châu, lúc này Thánh Tôn liền hạ quyết tâm đánh cược một lần. Trong nháy mắt tay áo Thánh Tôn xoắn lại, cấp tốc giơ cao lên.

            Song chưởng ngưng tụ toàn bộ linh lực, chuẩn bị tàn nhẫn đánh xuống thân thể khổng lồ của Huyết Bàng Vương.

            Nhưng mà, còn chưa đợi lòng bàn tay Thánh Tôn phóng ra luồng khí mạnh mẽ, thì Huyết Bàng Vương đã dùng một tốc độ nhanh đến khó tin bay đến trước mặt Thánh Tôn.

            Cái mỏ sắc bén đầu tiên là mạnh mẽ mổ về phía song chưởng đang giơ lên cao của Thánh Tôn, tiếp theo lại mổ phía sau lưng, trước ngực, bả vai cùng với cánh tay của Thánh Tôn, tốc độ kia nhanh đến nỗi vượt qua cả phạm vi Thánh Tôn có thể tưởng tượng được, khiến cho Thánh Tôn căn bản không thể có một tia phản kích nào.

            Chỉ thấy Thánh Tôn vô cùng chật vật: né phải tránh trái, khắp toàn thân đều là máu tươi nhất thời giống hệt như suối trực phun ra bên ngoài. Huyết Bàng Vương đối với Thánh Tôn không chút nào lưu tình, cái mỏ bỗng chốc tàn nhẫn mổ về phía hai chân Thánh Tôn, tiếp đó bông nhiên lại vung cánh đánh xuống Thánh Tôn.

            Rầm — Thánh Tôn thương tích khắp người, lại bị cái cánh to lớn của Huyết Bàng Vương hất rơi xuống mặt đất lạnh lẽo.

            Y cố nén đau đớn thấu xương, muốn thử từ trên mặt đất bò đứng lên. Nhưng mà, hai chân của hắn chưa kịp đứng vững, thân thể lại lần nữa giống như núi đổ ngã xuống mặt đất lạnh lẽo.

            Đồng thời mồ hôi lạnh trên trán nhỏ xuống lấm tấm như hạt đậu, Thánh Tôn cúi đầu nhìn bắp đùi mình đang máu chảy thành sông.

            Hắn biết rõ, gân cốt trên hai chân đã bị Huyết Bàng Vương mổ trọng thương, nếu không mau dùng linh lực chữa thương, đôi chân này chỉ sợ sẽ thành tàn phế mất! Nhưng mà theo tình hình trước mắt xem ra, Huyết Bàng Vương nhất định sẽ không cho y cơ hội chữa thương.

            “Thịt ngươi quá bẩn, ta không có hứng thú nuốt. Bọn Hắc Đại bàng cũng đã thanh trừ sạch sẽ bầy rắn đáng ghét, bọn chúng tuyệt đối sẽ không ghét bỏ bộ dạng dơ bẩn này của ngươi, vì lẽ đó. . . Ta sẽ đem ngươi thưởng cho bọn Hắc Đại bàng làm bữa tối !”

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s