Đặc công tà phi chương 130

Chương 130: Tích lệ thảo

Edit: ۣۜJmiu

Beta : ۣۜVy ۣۜVy

Ánh mắt Nam Cung Tuyết Y hời hợt buông xuống, đồng thời tránh né ánh mắt của Thượng Quan Ngưng Nguyệt bắn tới, môi mỏng chậm rãi phun ra ba chữ: “Tích lệ thảo.”

“Tích lệ thảo?” Sau khi quét mắt nhìn Nam Cung Tuyết Y, Thượng Quan Ngưng Nguyệt thâm thúy lạnh nhạt dò xét hắn, môi đỏ quyến rũ giương cao thanh âm nói: “Sau này, tại sao Diễm lại cần dùng đến Tích lệ thảo?”

“Nếu như ta đoán không lầm, ngươi rất nhanh sẽ đi tới Tuyết Ảnh Các tụ họp với Hiên Viên Diễm. Đến Tuyết Ảnh Các, ngươi tự nhiên sẽ biết tầm quan trọng của Tích lệ thảo đối với Hiên Viên Diễm.”

            Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ nâng mắt đen lên, Nam Cung Tuyết Y mở miệng tiếp tục khẽ nói: “Chờ Mai Lan Cúc Trúc – Tứ sứ giả thuận lợi đoạt được Tích lệ thảo, các nàng sẽ mang Mộng La Yên chạy tới Tuyết Ảnh Các.”

            Thượng Quan Ngưng Nguyệt bỗng nhiên ôm chặt Huyết Tỳ Bà vào lòng, tay áo tung bay trong gió, từ trên nhánh cây nhảy xuống mặt đất.

            Dung nhan Thượng Quan Ngưng Nguyệt được bao phủ bằng một nụ cười xao động càng thêm yêu dã quyến rũ, nàng khẽ cong đôi môi đỏ rực rỡ lên nói: “Nên biết cũng đã biết gần đủ rồi, ngươi có thể mang Thánh Tôn rời khỏi đây. Vì hắn bị nôn ra máu, ngươi đừng quên thay hắn tìm một địa phương thanh tịnh, để hắn có thể an tâm chữa thương.”

            Nụ cười của Thượng Quan Ngưng Nguyệt tuy rằng xinh đẹp tuyệt trần, âm thanh cũng mềm mại uyển chuyển như nước, nhưng bên trong lại ẩn giấu một loại khí tức lạnh lẽo âm u tĩnh mịch, khiến cho Nam Cung Tuyết Y không dám sơ sót chút nào.

            “Cáo từ.” Nam Cung Tuyết Y hít thở không thông, hàm răng siết chặt từ từ tuôn ra hai chữ, cong người cúi xuống mặt đất lạnh lẽo.

            Tay trái kéo lấy bả vai Thánh Tôn, tay phải nhanh chóng ôm chặt lấy thắt lưng Thánh Tôn, Nam Cung Tuyết Y phi thân giẫm đạp lên từng mảnh lá xanh tạo nên thanh âm rì rào, trong nháy đã mắt rú khỏi rừng cây.

            Nhìn Nam Cung Tuyết Y cùng Thánh Tôn biến mất ở trong tầm mắt, Ngân Lang và Thanh Báo cũng khẽ điểm nhẹ mũi chân lên cành cây một cái, chia nhau đứng yên ở hai bên trái phải của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

            Trong lòng tuy là mơ hồ đoán được dụng ý của nàng, nhưng Ngân Lang và Thanh Báo vẫn không nhịn được nghiêng đầu quay sang, trăm miệng một lời hỏi Thượng Quan Ngưng Nguyệt: “Vương phi, vì sao lại tha cho Thánh Tôn?”

            Thượng Quan Ngưng Nguyệt tóc đen theo gió ma mị nhảy múa, mắt ngọc hững hờ quét qua hướng Nam Cung Tuyết Y biến mất, môi đỏ khẽ cười tràn ra âm thanh vô cùng lười biếng: “Thánh Tôn là kẻ thù của ta, tương tự cũng là kẻ địch của Linh Cung. Tạm thời giữ lại tính mạng của Thánh Tôn, để nội chiến ở Linh Cung tiếp tục trình diễn, chuyện này đối với chúng ta mà nói cũng không phải một việc xấu.”

            Nghe được câu trả lời của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, hai người Thanh Báo và Ngân Lang lập tức nhìn nhau nở nụ cười, đồng thời trong lòng âm thầm  nói: Nguyên nhân Vương phi thả Thánh Tôn đi, quả nhiên giống như suy đoán trong lòng bọn họ.

            Nhưng ngay lập tức, lại nhìn thấy tuấn mi như kiếm của Thanh Báo nhăn lại, đôi mắt hiện lên chút sầu lo nói: “Vương phi! Thuộc hạ cảm thấy, Nam Cung Tuyết Y đối với người tuy không một chút dã tâm, nhưng hắn đối với Vương gia lại tựa hồ ẩn chứa muôn vàn ác ý. Chúng ta có cần ngay lập tức lên đường đi tới Tuyết Ảnh Các, cùng tụ họp với Vương gia hay không?”

            Thượng Quan Ngưng Nguyệt mắt ngọc xoay chuyển, cúi đầu thoáng suy nghĩ một chút, đôi môi tuyệt đẹp khẽ cười nói: ” Đi về Vương phủ trước, mang theo Cầu Cầu tới, sau đó chúng ta mới đi tới Tuyết Ảnh Các.”

            Giọng nói của Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa dứt, Ngân Lang và Thanh Báo còn chưa kịp lên tiếng trả lời, Huyết Bàng Vương đứng ở phía sau Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã đập cánh cướp lời mở miệng trước: “Chủ nhân, có thể trì hoãn đi tới Tuyết Ảnh Các không?”

            Thượng Quan Ngưng Nguyệt bỗng chốc xoay người lại, phượng mi như vẽ hiện lên vẻ kinh ngạc, nghiêng đầu ánh mắt thâm thúy nhìn Huyết Bàng Vương hỏi: “Tiểu Bàng Nhi sao lại nói lời ấy?”

            Lần thứ hai Huyết Bàng Vương nghe được Thượng Quan Ngưng Nguyệt gọi mình là “Tiểu Bàng Nhi”, cái mỏ nó bỗng nhiên co giật mấy lần, lập tức ngẩng đầu phát ra tiếng hú sắc bén lạnh nhạt đầy uy nghiêm.

            Nó đường đường là Huyết Bàng Vương một đời uy phong, sao có thể bị ba chữ Tiểu Bàng Nhi này triệt để phá hủy sạch sẽ chứ?

            Nó âm thầm thề, nếu chủ nhân còn chưa cho nó một cái tên thật khi phách, nó tuyệt đối sẽ không bao giờ gọi bọn thuộc hạ xuất hiện. Nó. . . Không muốn để cho bọn thuộc hạ nghe được cái tên Tiểu Bàng Nhi “vô cùng thảm thương” này đâu?

            Huyết Bàng Vương trong bụng miễn cưỡng kìm nén cảm giác khó chịu bởi tiếng cười của mấy trăm con Hắc Đại bàng, uy nghiêm ra lệnh cho chúng nó lập tức biến mất. Trăm con Hắc Đại bàng liền vội vã quạt đôi cánh đen kịt to lớn, thân hình khổng lồ vội vã bay nhanh như tên lao về bốn phương tám hướng.

            Mau mau trốn khỏi rừng cây đi! Tính khí của Đại Bàng Vương không được tốt, vạn nhất nếu như trốn chậm một chút, chúng nó thật không dám bảo đảm Đại Bàng Vương có mổ sạch hết lông đại bàng của chúng nó không đây!

            Huyết Bàng Vương kiêu ngạo lạnh nhạt quét qua mấy trăm con Hắc Đại bàng đang bay thoát thân một vòng, sau đó ánh mắt kiêu ngạo mang theo ánh sáng lạnh nhạt của Huyết Bàng Vương lập tức chuyển hóa thành màu sắc nhu hòa, phấn chấn múa đôi cánh lớn làm nũng vỗ bả vai của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, chậm rãi mở cái mỏ sắc nhọn nói:

            “Chủ nhân, ta cảm ứng được bên trong tay áo của người mang theo một viên đá thủy tinh chứa đựng linh lực. Người trước tiên đi với ta tới chỗ này đi, chỉ cần cho ta thời gian một đêm, ta không chỉ có thể khiến linh lực bên trong đá thủy tinh cùng linh lực trong cơ thể người dung hợp thành công, còn có thể khiến cho uy lực của linh lực dung hợp tăng cao mấy chục lần. Nhưng mà. . .”

            Giọng nói Huyết Bàng Vương kéo dài, mắt đại bàng nghiêng qua phía sau nhìn Ngân Lang và Thanh Báo, cái mỏ sắc nhọn tiếp tục nói: “Chỗ đó cực kỳ âm hàn, thân thể hai người bọn họ không có linh lực bảo vệ, nếu đi tới đó trong nháy mắt thân thể bọn họ sẽ bị đông cứng thành cây cột băng. Vì thế, người không thể mang theo hai người bọn họ cùng vào.”

            “Thì ra là như vậy!” Đầu ngón tay của Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhẹ nhàng vuốt ve cái cánh to lớn đỏ như máu của Huyết Bàng Vương, nghe được lời Huyết Đại Bàng Vương nói, trong lòng không khỏi âm thầm cân nhắc.

            Chỉ là lùi lại thời gian đi đến Tuyết Ảnh Các một buổi tối, chắc cũng không có chuyện gì đáng ngại xảy ra đâu?

            Hơn nữa, với trí tuệ cùng thân thủ tuyệt đỉnh của Diễm, dù cho Tuyết Ảnh Các có nguy hiểm trùng trùng, bốn phía ẩn núp các phương nhân mã bụng dạ khó lường, tin tưởng Diễm vẫn có thể hoàn toàn ứng phó được.

            Nếu như mình có thể dùng thời gian một buổi tối này để dung hợp toàn bộ linh lực, khiến cho uy lực của nó tăng cao mấy chục lần, như vậy đợi đến khi mình đi tới Tuyết Ảnh Các tụ họp vỡi Diễm, thì bất kể là đối với mình hay là đối với Diễm mà nói, đều là một việc vô cùng hữu ích.

            Thượng Quan Ngưng Nguyệt nắm chắc chủ ý liền mở miệng kêu: “Ngân Lang, Thanh Báo!”

            “Có thuộc hạ.” Ngân Lang và Thanh Báo thân thể lập tức thẳng tắp, đồng thời lên tiếng hết sức vang dội đáp.

            Dung nhan xinh đẹp ma mị của Thượng Quan Ngưng Nguyệt nở nụ cười, môi đỏ mềm mại chậm dãi mở miệng nói: “Tiểu Bàng Nhi muốn mang ta đi tới một nơi để dung hợp linh lực, lúc nãy Tiểu Bàng Nhi cũng nói rồi thân thể hai người các ngươi không thích hợp ở chỗ đó, vì thế hai ngươi về Vương phủ trước đi. Chờ sau khi linh lực của ta dung hợp thành công, ta sẽ phát tín hiệu đi Tuyết Ảnh Các cho hai ngươi. Đến thời điểm đó, hai người các ngươi nhớ đem Cầu Cầu đi theo.”

            “Thuộc hạ tuân mệnh.” Ngân Lang và Thanh Báo cung kính cúi người trước Thượng Quan Ngưng Nguyệt, bóng dáng nhanh chóng chớp một cái, đạp xuống đất biến mất ở trong rừng cây.

            “Chủ nhân, lên!” Cùng lúc đó, cái mỏ sắc nhọn của Huyết Bàng Vương nhẹ nhàng nhếch lên một nụ cười, thân thể cao lớn đột nhiên uốn cong hạ thấp xuống dưới, lên tiếng ra hiệu cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngồi lên trên người nó.

            Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhẹ nhàng điểm mũi chân xuống đất một cái, nhảy lên trên lưng vừa dày vừa rộng lại ấm áp của Huyết Bàng Vương. Tay ngọc đầu tiên là ôn nhu xoa đầu Huyết Bàng Vương, sau đó chuyển tới gáy của nó nhẹ nhàng gãi một lúc, lúc này mới mở miệng cười nói: “Lên đường đi, Tiểu Bàng Nhi.”

            Ô ô — lạị còn gọi người ta là Tiểu Bàng Nhi, chủ nhân, người lúc nào mới đặt cho người ta cái tên rất khí phách uy phong đây.

            Cái mỏ sắc nhọn của Huyết Bàng Vương liên tục co giật, sau khi âm thầm kêu khóc trong lòng xong, mới ai oán vỗ đôi cánh lớn bay lên, mang Thượng Quan Ngưng Nguyệt bay về phía bầu trời.

            Thời khắc này nếu như Huyết Bàng Vương biết được sau này Thượng Quan Ngưng Nguyệt sẽ đặt cho nó một cái tên “Vừa uy phong lại vô cùng khí phách”, nó nhất định sẽ ủng hộ chứ không mảy may cất lời oán hận, lại càng vô cùng thỏa mãn với cái danh tự “Tiểu Bàng Nhi” bây giờ.

            Huyết Bàng Vương mang Thượng Quan Ngưng Nguyệt bay lên, xuyên qua mây trắng thản nhiên nô đùa, thoả thích hưởng thụ ánh nắng vàng bao phủ lên bầu trời xanh. Thượng Quan Ngưng Nguyệt lười biếng cúi xuống thưởng thức phong cảnh thiên nhiên dưới chân, như bức tranh thơ mộng và quyến rũ, quả thực đẹp không sao tả xiết —

            Một cây liễu xanh ngạo nghễ đứng thẳng, cây mây xanh biếc luồn lách lan tràn, hoa dại rực rỡ tô điểm bên dòng suối nhỏ trong vắt, tóc đen bay múa trong gió Nam Cung Tuyết Y ôm Thánh Tôn bị thương nặng từ trên trời phi xuống.

            Dìu Thánh Tôn khắp người máu me đến một hòn đá cạnh cây liễu, hắn nhẹ nhàng đỡ Thánh Tôn từ từ ngồi xuống, lại săn sóc giúp đỡ Thánh Tôn dựa lưng vào thân cây, thân thể Nam Cung Tuyết Y lúc này mới xoay một cái, dùng bóng lưng của mình đối mặt với Thánh Tôn nói: “An tâm dùng linh lực chữa thương đi, ngươi hãy trị liệu cho tốt vết thương đang chảy máu trước, ta sẽ ở đây bảo vệ ngươi.”

            Thánh Tôn Linh Cung hơi thở cực kỳ suy yếu, vô cùng gian nan hít vào mấy hơi, đôi mắt âm trầm trợn lên giận dữ nhìn bóng lưng của Nam Cung Tuyết Y, bên trong ánh mắt ẩn chứa một cái gì đó làm người khác khó có thể dự đoán vẻ mặt lạnh lẽo nói: “Ngươi cút đi, Bản Tôn không cần ngươi bảo vệ.”

            Hắn không cần Nam Cung Tuyết Y bảo vệ, chính xác mà nói, hắn căn bản là không muốn để cho Nam Cung Tuyết Y nhìn thấy hắn chật vật như vậy.

            “Tiết kiệm chút sức đi! Nếu ngươi không sớm dùng linh lực chữa thương, sợ rằng không chỉ hai chân ngươi sẽ tàn phế, thậm chí ngay cả tính mạng cũng không còn. Nếu như ta đã cứu ngươi, ta cũng không muốn một lần nữa thay ngươi nhặt xác.”

            Thời điểm Thánh Tôn dùng linh lực chữa thương, không thể chịu được ở bên ngoài đột nhiên xuất hiện người quấy rầy, bằng không sẽ là kiếm củi ba năm thiêu một giờ, dẫn đến thổ huyết mà chết.

            Vì phòng ngừa có tình huống ngoài ý muốn xảy ra, Nam Cung Tuyết Y khẽ mở môi mỏng nhàn nhạt nói xong, hai tai nhanh chóng lắng nghe tiếng gió thổi cỏ lay bốn phía, mắt đen cũng vô cùng cẩn thận quan sát tình huống bốn phía.

            “Ngươi. . .” Thánh Tôn bỗng nhiên há to mồm, vừa muốn nói với Nam Cung Tuyết Y lời ác độc, nhưng lại cảm giác được gió thổi nhu hòa ấm áp, giờ khắc này hắn bỗng đem vô số lời nói gai góc sắc bén giống như lưỡi dao nuốt trở lại cổ họng.

            Thánh Tôn bị gió tạt lục phủ ngũ tạng quả thực đau đớn khó nhịn, thân thể không thể kiềm chế được liền run rẩy cầm cập, chỉ có thể nhắm mắt lại áp chế ngàn vạn tức giận, song chưởng hợp lại thành hình chữ thập dùng linh lực để trị thương.

            Thời gian lặng lẽ trôi qua, vết thương trên người Thánh Tôn vốn không ngừng chảy máu dần dần khép lại, thân thể  vốn đau đớn tới run rẩy cũng chậm rãi trở lại trạng thái bình thường.

            Sau nửa canh giờ, Thánh Tôn thở dài ra một hơi rồi từ dưới đất đứng lên.

            Hắn chắp hai tay sau lưng, tay áo hơi vung lên, trong lòng bàn tay nắm chặt hai viên thuốc màu đen không biết có tác dụng gì, đôi mắt âm lãnh lúc này lại phức tạp nhìn bóng lưng Nam Cung Tuyết Y nói: “Đã muốn đối nghịch với Bản Tôn, vậy thì cần gì phải cứu Bản Tôn?”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s