Đặc công tà phi chương 132

Chương 132: Phương thuốc làm cho người ta sợ hãi

Edit: ۣۜJmiu

Beta : ۣۜVy ۣۜVy

Quà trung thu part 2 ****

          Trong nhã kiệu là một luồng hương hoa đào nhàn nhạt theo gió tung bay.

          Nhờ ánh trăng chiếu rọi, còn có thể nhìn thấy vài cánh hoa đào bị vò nát bay ra từ trong kiệu, theo gió đêm tĩnh mịch lay động ở xung quanh nhã kiệu.

          Lúc này người ngồi ở trong kiệu, chính là Các chủ thần bí của Tuyết Ảnh Các, cũng là người trong truyền thuyết hiếm thấy đặt chân ở trên giang hồ, nhưng lại bởi vì sự tồn tại của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mà bắt đầu bôn ba hồng trần – Vô Ngân công tử.

          Bụi nhỏ tung bay, nhã kiệu tinh xảo ở trước cửa lớn Trúc lâu hạ xuống đất.

          Màn kiệu đón gió nhẹ nhàng lướt qua được một tên thuộc hạ dùng đầu ngón tay vén lên, mà giữa môi tên thuộc hạ kia lại nhẹ nhàng phát ra thanh âm theo gió bay tới truyền vào trong tai Vô Ngân công tử: “Công tử, vào trong đi thôi, Lão Các chủ đang ở trong phòng chờ người đấy.”

          Hai tay đang nắm chặt thành quả đấm phút chốc buông ra, khiến cho cánh hoa đào tươi đẹp bị vò nát trong bàn tay rơi xuống tạo thành một cảnh tượng thê lương, Vô Ngân công tử, bạch y lay động theo gió, trong nháy mắt đạp gió nhảy lên cực nhanh lao vào trong Trúc lâu.

          Chính giữa lầu hai, hai tỳ nữ Tuyết Ảnh Các đang lo lắng chờ đợi Vô Ngân công tử xuất hiện, nhìn thấy bóng dáng Vô Ngân công tử đang nhanh chóng leo lên bậc thang bằng trúc, âm thanh bi thương lúc này lại mang chút vui mừng nói: “Lão Các chủ, Các chủ đã trở về rồi.”

          Thánh Thủ Y Vương nằm ở trên giường, sinh mệnh hấp hối, sắc mặt trắng bệch như tuyết trên mặt phù thũng hiện lên một nụ cười vui vẻ.

Đầu gian nan xoay chuyển sang bên trái, đồng thời đôi mắt màu xám ảm đạm ngóng nhìn về hướng Vô Ngân công tử, Thánh Thủ Y Vương chậm chạp nhấc tay trái lên duỗi ra đưa tới trước mặt Vô Ngân công tử, âm thanh vô cùng suy yếu, hổn hển nói: “Ngân Nhi, con đã về rồi?”

          Vô Ngân công tử nhanh chóng bước đến trước giường, ngồi xuống một bên giường, hai tay ôn nhu nắm lấy bàn tay trái lạnh lẽo của Thánh Thủ Y Vương, môi mỏng nhẹ nhàng tràn ra một chữ: “Dạ.”

          Tuy là một chữ ngắn gọn, nhưng ẩn chứa bên trong muôn vàn tâm tình bi thương, Thánh Thủ Y Vương sao lại không nhận ra được?

          Nụ cười hiện lên trên khuôn mặt trắng bệch như tuyết càng rực rỡ, tay phải của Thánh Thủ Y Vương cũng không vội nhấc lên.

          Thánh Thủ Y Vương vỗ nhẹ bàn tay Vô Ngân công tử, đứt quãng nói: “Ngân Nhi, con vẫn luôn biết rằng. Có thể sớm ngày xuống gặp mẫu thân của con, đối với phụ thân mà nói thì không có chuyện gì vui sướng bằng. Vì thế, con căn bản không cần thương tâm, trái lại nên cảm thấy cao hứng vì phụ thân sắp được thỏa lòng mong muốn.”

          Nội tâm Vô Ngân công tử tuy tràn ngập ưu thương cùng không muốn, nhưng cuối cùng khóe môi vẫn cứng rắn nặn ra một nụ cười, mở miệng nhẹ nhàng đáp: “Phụ thân, Ngân Nhi không có thương tâm.”

          Đúng, hắn quả thực vẫn luôn biết. Có thể sớm ngày xuống hoàng tuyền gặp mẫu thân, thực sự là tâm nguyện lớn nhất của phụ thân từ trước tới nay. Thậm chí giờ đây, mạng sống của phụ thân bị đe dọa, cũng là bởi vì vô số loại kịch độc ẩn núp trong cơ thể phụ thân phát tác.

          Mặc dù vô số loại kịch độc trong cơ thể Phụ thân, chính là do người khác hạ và phụ thân tự mình nghiên cứu chế ra, nhưng thân là Thánh Thủ Y Vương, phụ thân muốn hóa giải kịch độc thì có gì khó đâu?

          Là phụ thân một lòng muốn chết, căn bản không muốn tự mình giải độc cũng không cho phép hắn – thân là nhi tử, cưỡng ép giải đi vô số loại kịch độc trong cơ thể mình.

          Tất cả những điều này, ngọn nguồn là do từ hai mươi mấy năm trước —

          Ám Vi là Các chủ Tuyết Ảnh Các cũng chính là Thánh Thủ Y Vương hiện tại, thời điểm ông hành tẩu trên giang hồ, ông đã kết giao với mẫu thân ôn nhu của hắn.

          Sau đó, phụ thân vì để có thời gian ở bên làm bạn với mẫu thân, liền đem hết thảy sự việc trong Tuyết Ảnh Các ném cho hộ pháp mình tín nhiệm nhất. Rồi cùng mẫu thân thoải mái ẩn cư ở một toà phong cảnh bên trong Bách Hoa Cốc, thỉnh thoảng nếu phụ thân bước chân vào giang hồ, sẽ đi làm việc thiện, trị bệnh cứu giúp người khác.

          Phụ thân làm nghề y cứu giúp rất nhiều người, nhưng cũng bởi vậy mà kết oán với không ít kẻ thù. Nguyên nhân chính là do người bị bọn họ đả thương, đều được Thánh Thủ Y Vương là phụ thân cứu chữa bình yên vô sự, cho nên đem sự tức giận cùng thù hận toàn bộ đổ lên trên đầu ông.

          Năm đó, lúc phụ thân phụng bồi mẫu thân đang mang thai cùng nhau ngắm cảnh trong Bách Hoa Cốc, thì chợt có hai mươi mấy cao thủ võ nghệ vô cùng cao cường bịt mặt xông vào trong cốc.

          Tuy rằng phụ thân tung độc phấn thành công đánh gục những người bịt mặt kia, nhưng trước khi những người bịt mặt kia bị mất mạng, có một tên võ công cao nhất trong bọn họ đã đánh một chưởng trí mạng ở sau lưng mẫu thân.

          Một chưởng kia không chỉ làm lục phủ ngũ tạng mẫu thân chấn động vụn vỡ, cũng làm cho hắn ở trong bụng mẫu thân thoi thóp. Nếu không phải bởi vì phụ thân y thuật thực sự cao minh, Mẫu thân cùng hài tử trong bụng là hắn tuyệt đối không thể sống sót.

          Phụ thân tuy tạm thời thi châm bảo vệ được tính mạng của thê nhi (vợ con), nhưng người cũng biết trên đời chỉ có một loại thảo dược duy nhất có thể trị được thương tích của hai mẹ con hắn là Vãn Hồn Thảo ngàn năm. Nếu không tìm được, thì tính mạng hai mẹ con hắn nhiều nhất cũng chỉ có thể kéo dài hai tháng.

          Phụ thân biết được, Vãn Hồn Thảo ngàn năm là loại thảo dược thế gian hiếm thấy, cuối cùng lại được Long Diệu Hoàng ban thưởng cho Thái tử năm đó là Hiên Viên Cực, cũng chính là Phụ hoàng của Hiên Viên Diễm và Hiên Viên Ly.

          Vì vậy phụ thân liền ban đêm lẻn vào phủ Thái tử canh phòng nghiêm ngặt, ý đồ lén lút đánh cắp Vãn Hồn Thảo ngàn năm. Song khi phụ thân lẻn vào dược phòng phủ Thái tử kiểm tra, thì người căn bản không tìm được tung tích Vãn Hồn Thảo ngàn năm kia.

          Ngay lúc phụ thân rời khỏi dược phòng phủ Thái tử, chuẩn bị đi những nơi khác tiến hành bí mật tìm kiếm, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi hương kỳ dị chỉ có Vãn Hồn Thảo ngàn năm mới có từ trong một gian phòng ngủ bay ra.

          Phụ thân lúc này kinh hỉ phá cửa phòng ngủ xông vào, lại phát hiện một nữ tử trẻ tuổi dung nhan thanh tú đang cầm Vãn Hồn Thảo ngàn năm ở trong tay, chuẩn bị cho Hiên Viên Cực ăn, còn Hiên Viên Cực bởi vì tranh giành quyền lợi trong hoàng thất, mà bị các hoàng tử còn lại thuê sát thủ cắt đứt chân gân, đang nằm ở trên giường đau đớn đến chết đi sống lại.

          Chỉ cần ăn vào Vãn Hồn Thảo ngàn năm thế gian hiếm thấy, thì dược tính của nó có thể khiến cho gân chân đứt đoạn của Hiên Viên Cực khỏi hẳn. Mà với y thuật cao minh của mình, người cũng có thể chữa trị khỏi cho Hiên Viên Cực.

          Khác nhau chính là, nếu Hiên Viên Cực ăn vào Vãn Hồn Thảo ngàn năm gân chân đứt đoạn trong nháy mắt có thể khỏi hẳn, mà cảm giác đau đớn thấu tim cũng sẽ biến mất.

          Còn nếu để cho Phụ thân thi châm trị liệu, gân chân đứt đoạn của Hiên Viên Cực cũng có thể khỏi hẳn, thế nhưng sẽ phải chịu đựng cảm giác đau đớn thấu tim. So với bị hành hạ còn đau đớn hơn gấp mấy chục lần suốt ba canh giờ. Bởi vì, trong quá trình phụ thân trị liệu cho Hiên Viên Cực, nhất định phải sử dụng đến mấy chục loại độc phấn độc tính vô cùng mãnh liệt, mà những loại độc phấn kia còn chưa có thuốc khắc chế.

          Từ trước đến giờ phụ thân luôn làm việc thiện, biết mình nếu không cướp được Vãn Hồn Thảo ngàn năm, sẽ không cách nào cứu được tính mạng của thê nhi. Nhưng nếu như cướp đoạt Vãn Hồn Thảo ngàn năm, Hiên Viên Cực sẽ trở thành một người tàn phế.

          Tư tưởng phụ thân tiến hành đấu tranh kịch liệt, sau đó bày tỏ ý đồ đến đây với Hiên Viên Cực cùng nữ tử trẻ tuổi. Khẩn cầu Hiên Viên Cực và nữ tử trẻ tuổi kia đem Vãn Hồn Thảo ngàn năm cho mình, người sẽ thi châm trị liệu tốt cho Hiên Viên Cực.

          Kỳ thực trong lòng Phụ thân cũng rõ ràng, là người ai cũng sẽ có một chút ích kỷ, người ta nhất định sẽ không đáp ứng đề nghị hoang đường của ông.

          Rõ ràng trong nháy mắt có thể khỏi hẳn trọng thương, nhưng phải kiên quyết đổi thành chịu đựng đau đớn thấu tim suốt ba canh giờ, e sợ rằng bất luận là ai, cũng sẽ không tiếp nhận.

          Nhưng để cứu vãn tính mạng của thê nhi, người từ trước đến giờ luôn làm việc thiện như phụ thân quyết định, nếu như Hiên Viên Cực và nữ tử kia không chịu chấp nhận, thì người chỉ có thể làm điều ác là trắng trợn cướp đoạt.

          Nhưng điều khiến phụ thân tuyệt đối không thể nghĩ tới là, Hiên Viên Cực và nữ tử trẻ tuổi khi biết được ý đồ của ông, chỉ liếc mắt nhìn nhau một chút, sau đó không chút nào do dự đem Vãn Hồn Thảo ngàn năm giao cho ông.

          Phụ thân nhận được ân huệ lớn như vậy, liền đem một viên Kim Phỉ Thúy giao cho Hiên Viên Cực.

          Phụ thân nói với Hiên Viên Cực: Chỉ cần ông còn sống, chỉ cần Hiên Viên Cực muốn ông báo ân, theo địa chỉ bên trong Kim Phỉ Thúy đến tìm ông. Bất luận Hiên Viên Cực muốn ông làm chuyện gì, ông nhất định sẽ bấp chấp tất cả trợ giúp Hiên Viên Cực đạt được, dù cho phải chết cũng không chối từ.

          Nhưng điều khiến phụ thân không ngờ được chính là, Hiên Viên Cực không quan tâm tới ân huệ này, cũng không có xem qua địa chỉ bên trong Kim Phỉ Thúy, trái lại đem Kim Phỉ Thúy khảm vào trong Hổ phù.

          Kim Phỉ Thúy tuy là có giá trị không nhỏ, nhưng đối với Hiên Viên Cực mà nói chỉ có giá trị cất giữ. Nguyên nhân thực sự dẫn đến Hiên Viên Cực cất giữ Kim Phỉ Thúy, là bởi vì kim Phỉ Thúy chứa đựng tình cảm sâu đậm của Thánh Thủ Y Vương với thê tử.

          Mãi đến tận hơn mười năm sau, phụ thân còn chưa kịp báo đáp ân tình của Hiên Viên Cực, thì nghe được tin dữ là Long Diệu Hoàng – Hiên Viên Cực băng hà.

          Lại qua mấy năm nữa, phụ thân biết được phi tử Hiên Viên Cực yêu nhất, cũng là nữa tử trẻ tuổi năm đó ở trong phòng ngủ của Hiên Viên Cực, mắc phải bệnh kỳ lạ, được Thụy vương Hiên Viên Diễm đưa đến một chỗ bí mật tiến hành chữa trị kéo dài tính mạng.

          Phụ thân biết Hiên Viên Diễm và Hiên Viên Ly vẫn luôn đang tìm kiếm ông, cũng biết Mẫu phi của Hiên Viên Diễm và Hiên Viên Ly mắc phải bệnh gì.

          Nhưng phụ thân cũng không chủ động hiện thân, bởi vì tình huống Mẫu phi Hiên Viên Diễm mắc phải là quái bệnh, trên y học bảo điển của phụ thân cũng có ghi chép, thế nhưng phương pháp trị liệu lại chỉ có hai chữ: Không biết!

          Quái bệnh này là một bệnh duy nhất mà người tinh thông y thuật như phụ thân không cách nào trị liệu. Vì muốn trả lại ân tình năm đó cho Hiên Viên Cực, phụ thân bắt đầu dốc hết tâm huyết nghiên cứu phương pháp cứu chữa cho Mẫu phi Hiên Viên Diễm.

          Một năm rưỡi trước, mẫu thân mất sớm, phụ thân bi thương vốn muốn đi theo mẫu thân. Nhưng mà phụ thân còn chưa trả hết món nợ ân tình, ông liền quyết định trước tiên phải trả hết món nợ ân tình năm đó, sau đó mới xuống hoàng tuyền gặp mẫu thân.

          Vì suy nghĩ ra phương pháp trị liệu quái bệnh, phụ thân đem thân mình ra thử thuốc, nếm trải mấy ngàn loại độc dược cùng thuốc giải.

          Mãi cho đến một tháng trước, sau khi phụ thân thí nghiệm các loại độc dược xong cũng không tự mình hóa giải, mà lại sử dụng loại độc khác độc tính mãnh liệt hơn tiến hành khắc chế lẫn nhau.

          Hắn biết, Phụ thân đối với quái bệnh đã có một chút manh mối. Hắn cũng hiểu rõ, một khi phụ thân nghiên cứu được phương thuốc chữa quái bệnh, thì lúc này vô số loại độc dược trong cơ thể cũng phát tác dẫn đến mất mạng.

          Chỉ là hắn không nghĩ tới, ngày đó lại đến nhanh như vậy.

          Bây giờ vô số loại độc dược trong cơ thể phụ thân phát tác, nhưng. . . phụ thân vắt hết óc rốt cục cũng nghiên cứu thành công phương thuốc có thể cứu chữa quái bệnh cho Mẫu phi Hiên Viên Diễm.

          Phụ thân, Ngân Nhi biết từ sau khi mẫu thân qua đời, người thân tuy sống, nhưng tâm thì đã chết.

          Mặc dù bây giờ Ngân Nhi có thể cưỡng ép giải độc cho người, đem mạng của ngươi kiên quyết kéo từ quỷ môn quan quay trở về, nhưng người sẽ nhất định thừa dịp Ngân Nhi không chú ý, mà chấp nhất đi tới hoàng tuyền làm bạn với mẫu thân.

          Đối với người mà nói, tiếp tục sống chính là không ngừng đau khổ.

          Mà cùng mẫu thân đoàn tụ, mới là hạnh phúc người ngày đêm mong đợi. Vì thế cho dù trong lòng Ngân Nhi có thương tiếc phụ thân đến đâu cũng há có thể bóp chết tâm nguyện được giải thoát của phụ thân đây?

          “Ngân Nhi, phương thuốc này chính là ân huệ phụ thân muốn trả, trên phương thuốc viết chính là biện pháp duy nhất có thể chữa trị quái bệnh của Mẫu phi Hiên Viên Diễm.” Thánh Thủ Y Vương hơi thở càng ngày càng suy yếu, đem tay của mình chậm rãi hút ra mở khỏi lòng bàn tay Vô Ngân công tử, sau đó từ trong tay áo móc ra một phương thuốc đưa cho Vô Ngân công tử.

          “Chỉ tiếc, phụ thân tuy là có lòng muốn trả ân cho Hiên Viên Cực, có điều ân huệ này e rằng Hiên Viên Cực có dốc hết toàn bộ lực lượng Long Diệu Hoàng Triều, cũng không thể có khả năng lấy được!”

          Vô Ngân công tử đưa tay tiếp nhận phương thuốc, nghe được Thánh Thủ Y Vương yếu ớt nói ra lời nói sâu xa đầy hàm súc, mắt đen lúc này kinh ngạc nhìn dòng chữ màu đen trên phương thuốc.

          Trong phút chốc, thân thể Vô Ngân công tử cũng cứng ngắc không khác nào cột đá, trong ánh mắt hiện ra thần sắc kinh hãi đến cực điểm.

Trời ạ! Phụ thân dốc hết tâm huyết cả đời để nghiên cứu ra phương thuốc duy nhất điều trị quái bệnh, cư nhiên lại là . . .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s