Đặc công tà phi chương 133

Chương 133: Ma quỷ đào lâm *

Edit: ۣۜJmiu

Beta : ۣۜVy ۣۜVy

*Ma quỷ đào lâm: rừng đào ma quỷ. (trong truyện ý là tiến vào đều sẽ thành quỷ)

Thánh Thủ Y Vương lại một lần nữa chậm chạp nâng cánh tay lên, bàn tay trái run rẩy lạnh lẽo đưa về phía gò má Vô Ngân công tử, hơi thở tuy mong manh nhưng trong mắt lại nhiễm đầy ý cười nói: “Ngân Nhi, ta muốn đi tìm nương của con. Con . . .”

Vô Ngân công tử nhanh chóng đem phương thuốc cất vào trong tay áo, kề sát gò má của mình vào bàn tay lạnh giá đang khom lại của Thánh Thủ Y Vương, để che giấu đi cảm xúc bi thương sâu sắc.

“Ngân Nhi, con nhất định phải. . .” Từ mũi và môi bắt đầu chảy xuống huyết dịch màu đen, Thánh Thủ Y Vương hơi thở suy yếu cố gắng đem lời cuối cùng từ cổ họng nói ra, bàn tay cũng từ từ trượt khỏi gò má của Vô Ngân công tử.

Lúc này Thánh Thủ Y Vương đã không thể mở miệng nói tiếp được nữa, Nhưng Vô Ngân công tử sao lại không biết lời nói tiếp theo là gì?

Hai tay Vô Ngân công tử nắm lấy bàn tay đang chầm chầm buông xuống của Thánh Thủ Y Vương, cố gắng kiềm nén dòng nước mắt trực trào ra, khuôn mặt tuấn tú miễn cưỡng nở ra một nụ cười nói: “Người yên tâm đi tìm mẫu thân đi, Ngân Nhi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho mình.”

Vô Ngân công tử vừa dứt lời, trên mặt Thánh Thủ Y Vương mang theo một nụ cười hạnh phúc vĩnh viễn nhắm lại đôi mắt.

Thiến Nhi, cách nhau quá xa, nhớ nhung quá khổ. Vì thế ta phải đuổi theo nàng, nàng và ta. . . Gặp nhau trên đầu cầu Nại Hà*, hẹn ước kiếp sau hồng trần (cõi trần) cùng chung đường, lại nối tiếp tình cảm kiếp này còn dang dở.

*Cầu Nại Hà (phồn thể: 奈何橋, Nại Hà kiều) là cây cầu ở Địa ngục thứ 10 (Thập Điện Chuyển Luân Vương) là ranh giới cuối cùng của Địa ngục, đi qua cầu này, linh hồn sẽ được chuyển đến Phong Đô, là nơi đầu thai chuyển kiếp.

“Lão Các chủ, ngài hãy yên tâm ra đi.” Hai tỳ nữ vẫn yên lặng đứng phía sau Vô Ngân công tử, lúc này cung kính quỳ hai đầu gối trên mặt đất, dập đầu bái lạy ba cái với thánh thủ Y Vương đã mất.

Rốt cục Vô Ngân công tử cũng không nhịn được, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống thành hai hàng.

Chầm chậm đem bàn tay của Thánh Thủ Y Vương thả xuống, tự tay nhẹ nhàng lau đi vết máu chảy ra trên mũi môi của Thánh Thủ Y Vương, hai tay Vô Ngân công tử bế ngang thân thể của ông lên, ôm ông đi xuống bậc thang bằng trúc.

Trước cửa chính của Trúc lâu –

Bốn tên thuộc hạ đang đứng cạnh nhã kiệu, nhìn thấy Vô Ngân công tử cúi đầu ôm thân thể Thánh Thủ Y Vương đi ra, theo sau là hai tỳ nữ Tuyết Ảnh Các đang lặng lẽ nâng tay lau nước mắt, bọn họ đều biết Lão Các chủ đã qua đời.

Rầm một tiếng, hai đầu gối quỳ trên mặt đất, bốn tên thuộc hạ cúi đầu kề sát mặt đất nói: “Chúng thuộc hạ cung tiễn Lão Các chủ.”

Vô Ngân công tử hời hợt ngước mắt lên, xoay người nhìn hai tỳ nữ Tuyết Ảnh Các nói: “Ta muốn đi tới hầm mộ, đem phụ thân chôn chung với mẫu thân. Hai người các ngươi lập tức đi lấy chìa khóa hầm mộ, sau đó đem đến cho ta.”

Ngay sau đó, Vô Ngân công tử chầm chậm xoay người lại, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua bốn thuộc hạ vẫn còn đang quỳ nói: “Ta nghĩ. . . Phụ thân và mẫu thân đều thích thanh tịnh, không thích bị người khác quấy rối. Bốn người các ngươi đem tin Lão Các chủ đã qua đời báo cho mọi người trong Tuyết Ảnh Các biết, để bọn họ tạm thời khoác tang phục biểu hiện sự thương tiếc, còn nghi thức tới hầm mộ tế lễ thì miễn đi.”

“Chúng thuộc hạ đã rõ.” Bốn tên thuộc hạ và hai tỳ nữ cùng nhau đồng thanh đáp lại, đồng thời cúi người trước Thánh Thủ Y Vương đang nằm trong lòng Vô Ngân công một lần nữa, lúc này mới đi làm công việc Vô Ngân công tử sai bảo.

Ngay khi bốn tên thuộc hạ và hai tỳ nữ vừa rời khỏi, Vô Ngân công tử cũng ôm thi thể Thánh Thủ Y Vương đi đến hầm mộ, khi chỉ còn năm mươi thước nữa là tới nơi, phía sau Vô Ngân công tử bỗng nhiên xuất hiện một nữ tử trẻ tuổi dung mạo thanh tú.

Nữ tử trẻ tuổi này chính là một trong Bát Đại hộ pháp của Tuyết Ảnh Các, cũng là một trong ba vị hộ pháp bản lĩnh nhất.

Lúc nàng và bốn tên thuộc hạ gặp nhau, nàng đã biết được tin Thánh Thủ Y Vương đã qua đời. Nàng cung kính quỳ gối trên mặt đất, cúi đầu kề sát mặt đất nói: “Thuộc hạ cung tiễn Lão Các chủ.”

“Lộ hộ pháp, có khách không mời mà đến xuất hiện sao?” Vô Ngân công tử chợt xoay người lại, nén lại cảm giác bi thương trong lòng, đôi mắt híp lại nhìn nữ tử trẻ tuổi đang quỳ gối trên mặt đất.

Lộ hộ pháp tuy ngẩng đầu lên, nhưng hai đầu gối vẫn quỳ trên mặt đất, mở miệng trả lời: “Đúng vậy.”

Đến thật là đúng lúc! Trong lòng Vô Ngân công tử âm thầm nói một câu, mang theo nỗi khổ trong lòng hơi lắc đầu, môi mỏng nhẹ nhàng nói: “Tổng cộng có mấy nhóm đến đây, có biết lần lượt là ai dẫn đầu không?”

Lộ hộ pháp nhìn Vô Ngân công tử, đúng sự thật bẩm báo: “Tổng cộng có ba nhóm! Có hai nhóm sắp đến khu vực rừng hoa đào, một nhóm trong số đó dẫn đầu là Tả tướng giả – nội gián của Thương Nguyệt quốc ẩn nấp ở Long Diệu Hoàng Triều, nhóm khác dẫn đầu chính là Thụy vương Hiên Viên Diễm.”    

Nghe được Lộ Hộ Pháp trả lời, Vô Ngân công tử khẽ chau mày lại.

Trên đường về Tuyết Ảnh Các, nhận được bồ câu đưa thư của lão thợ rèn, hắn đã biết được chuyện phát sinh sáng nay ở Tả tướng phủ. Thì ra, Tả tướng và trưởng nữ Lăng Tiêm Tiêm, chính là nội gián của Thương Nguyệt Thái tử Dạ Dật Phong ẩn nấp ở Long Diệu Hoàng Triều.

Bởi vậy, ý đồ đến đây của Tả tướng giả và Thụy vương Hiên Viên Diễm, trong lòng hắn tất nhiên sáng tỏ. Chỉ là. . . Nhóm người còn lại thân phận ra sao, ý đồ đến đây của bọn họ thế nào?

Trong lòng Vô Ngân công tử khẽ nghi hoặc, tuấn mi càng nhíu chặt, lạnh nhạt hỏi: “Nhóm thứ ba người dẫn đầu là ai, bây giờ đã đi đến đâu rồi?”

“Nhóm người thứ ba tất cả đều dùng hắc sa (vải đen) che mặt, bọn thuộc hạ tới bây giờ không có cách nào biết được thân phận thật sự của bọn họ. Hơn nữa, khiến cho người khác có cảm giác hết sức kỳ lạ chính là. . .” Lộ hộ pháp khẽ lắc đầu sau đó tiếp tục bẩm báo: “Bọn họ chỉ quanh quẩn một chỗ bên thác nước cách rừng hoa đào hai mươi dặm, tạm thời hình như không có ý định xông vào rừng hoa đào.”

Chẳng lẽ, ý đồ đến đây của nhóm người thứ ba còn chưa rõ ràng, vậy thân phận thật sự của nhóm người bí ẩn này chính là . . .

Nếp nhăn trên lông mày Vô Ngân công tử khẽ giãn ra, dòng suy tư trong mắt dần biến mất, thoáng trầm mặc một lát, sau đó chậm rãi mở miệng nhẹ nhàng nói: “Lộ hộ pháp, ngươi cùng Sương, Vụ hai vị hộ pháp lập tức đi tới rừng hoa đào. Nên dùng loại hình thức nào đãi khách, trong lòng các ngươi chắc đã rõ.”

Ánh mắt Lộ hộ pháp kinh ngạc liếc nhìn Vô Ngân công tử, giọng nói chứa đầy nghi ngờ lập tức hỏi: “Các chủ, phương thức tiếp đãi khách với ba nhóm người đều giống nhau hay sao?”

“Nhóm người do Tả tướng giả dẫn đầu, cùng với nhóm người bí ẩn thân phận không rõ ràng, các ngươi dựa theo nội quy bình thường của Tuyết Ảnh Các mà tiến hành tiếp khách.” Ánh mắt Vô Ngân công tử thâm thúy thu lại, trong lòng lặng lẽ thở dài một hơi, tiếp tục lên tiếng: “Còn với. . . nhóm người do Hiên Viên Diễm dẫn đầu kia, các ngươi cố gắng hết sức đừng cùng bọn họ động binh khí, mà dùng lời nói khuyên bọn họ rút lui.”

Sương mù quẩn quanh, Lộ hộ pháp dùng ngón thon dài nhẹ nhàng gãi đầu, mở miệng hỏi: “Các chủ, nếu như Hiên Viên Diễm không chịu dẫn người rút lui, mà là cố ý xông vào Tuyết Ảnh Các thì sao?”

Ánh mắt Vô Ngân công tử hiện ra tâm tình phức tạp, trong lòng lần nữa lặng lẽ thở dài một hơi nói: “Tránh khỏi tình huống huyết chiến, nghĩ ra trăm phương ngàn kế vây chặt Hiên Viên Diễm, làm cho hắn biết khó mà dẫn người rút lui.”

“Vâng, thuộc hạ lĩnh mệnh.” Lộ hộ pháp vô cùng cung kính đáp lại, sau đó đứng lên khỏi mặt đất, dùng tốc độ cực nhanh đạp gió rời đi. Chỉ là, lúc Lộ hộ pháp lắc mình rời khỏi Trúc lâu, trong mắt nàng chứa đầy nghi hoặc.

Cuối cùng chuyện này là sao đây? Nếu hôm nay Lão Các chủ đã lựa chọn cái chết, vậy thì chứng tỏ rằng người tinh thông y thuật như Lão Các chủ đã nghĩ ra phương thuốc quý có thể cứu chữa quái bệnh của Mẫu Phi Hiên Viên Diễm.

Mặt khác đối với hai nhóm người “lai giả bất thiện” (người tới không có ý đồ tốt), Tuyết Ảnh Các tự có đạo đãi khách đặc thù. Chỉ là. . . Nếu Thụy vương Hiên Viên Diễm đã đến, không phải Các chủ trước tiên nên đưa phương thuốc giao cho các nàng, sau đó để các nàng đưa cho Hiên Viên Diễm hay sao?

Sao giờ đây, Các chủ lại không nhắc một chữ nào về chuyện phương thuốc, ngược lại còn đối với Thụy vương Hiên Viên Diễm nảy sinh tâm ý muốn đuổi khách đi chứ? Kỳ quái, thực sự là quá kỳ quái, kỳ quái làm nàng quả thực khó hiểu!

Vô Ngân công tử ôm lấy thi thể Thánh Thủ Y Vương, tiếp tục dời bước đi tới hầm mộ Tuyết Ảnh các, một thân bạch y trắng như tuyết lưu luyến nhảy múa trong gió, nhưng bóng lưng lại hiện ra vẻ lâm ly khó tả cùng luồng hơi thở bất đắc dĩ.

Phụ thân, người nói rất đúng. Người tuy là có lòng báo ân cho Hiên Viên Cực, nhưng mà ân huệ người muốn trả lại sợ rằng dốc hết toàn bộ lực lượng Long Diệu Hoàng Triều, cũng không thể có khả năng hoàn thành được.

Hiên Viên Diễm ơi Hiên Viên Diễm! Nếu như ngươi có thể dẫn người bình yên vô sự rời đi, đồng thời từ nay về sau không đặt chân vào Ma quỷ đào lâm tìm kiếm tung tích gia phụ, Vô Ngân ta có thể lưu lại phương thuốc trị liệu quái bệnh cho Mẫu phi ngươi, đây đương nhiên là điều tốt nhất. Nếu không thì . . .

Cùng lúc đó –

Những ngôi sao trên bầu trời giống như vô số viên đá quý tô điểm cho màn đêm càng thêm rực rỡ, ánh trăng tinh khiết chiếu rọi khắp nơi, khiến cho rừng hoa đào như được khoác thêm một tấm lụa bạc ảo mộng. So với mặt trời lộng lẫy treo cao giữa ban ngày, cảnh vật này càng có vẻ đẹp rực rỡ tuyệt luân.

Phóng tầm mắt nhìn ra xa, gần như không thấy được rìa rừng hoa đào, mà chỉ thấy vô số cây hoa đào khổng lồ ngạo nghễ đứng đón gió.

Trên mỗi một cành đào màu nâu, đều điểm đầy những bông hoa đào màu hồng nhạt kiều diễm ướt. Gió đêm nhởn nhơ mềm mại lay động, khắp nơi trong rừng hoa đào đều tràn ngập mùi hương thấm vào lòng người.

Vốn là một bức tranh tuyệt đẹp như tiên cảnh, nhưng bức tranh này lại nắm giữ một cái tên khủng khiếp khiến người trong giang hồ kinh tâm sợ hãi hồn bay phách lạc, cái tên khủng khiếp ấy gọi là —-

“Ma quỷ đào lâm, kẻ nào tự tiện xông vào đều phải chết.” Thụy vương Hiên Viên Diễm nhún đầu vai một cái, đồng thời môi mỏng mềm mại phát ra âm thanh tà mị, đầu ngón tay thon dài chạm vào một tảng đá lớn màu trắng cao vút ở trước mặt.

Xuyên qua ánh trăng màu bạc, có thể nhìn thấy rõ ràng trên tảng đá lớn màu trắng cao vút, khắc xuống mười ba* chữ lớn màu đỏ có chút chói mắt. Mà mười ba chữ lớn màu đỏ giờ đây đang tiếp xúc với đầu ngón tay của Hiên Viên Diễm, chỉ là  khi môi mỏng của Hiên Viên Diễm vừa đọc lên lời.

* Nguyên văn câu này : “Ma quỷ đào lâm, thiện sấm giả tử” (“魔鬼桃林, 闯者死.”)(Jmiu: tức là chỉ có tám chữ thôi nhưng dịch ra nghĩa tiếng việt hơi nhiều nên ta phải sửa lại.

Mười tên ảo ảnh đứng ở phía sau Hiên Viên Diễm, đang híp mắt xem xét ngắm ngía tảng đá màu trắng, đồng loạt mở miệng khẽ hỏi: “Vương gia, nghe đồn Ma quỷ đào lâm ở Tuyết Ảnh Các không phải nguy hiểm trùng trùng sao, nhưng vì sao bọn thuộc hạ lại không phát hiện được một chút nguy hiểm nào tồn tại?”

Hiên Viên Diễm khẽ chau mày,  trong mắt ẩn chứa nụ cười quỷ dị. Ngay lập tức, chỉ thấy cổ tay hắn bỗng xoay chuyển một cái, từ trong tay áo một cây ngân tiêu phóng ra ghim trúng vào một thân cây trong rừng hoa đào.

Giờ khắc này vị trí của nhóm ảo ảnh, chỉ vẻn vẹn cách xa rừng hoa đào có hai thước.

Mà cây hoa đào bị ngân tiêu của Hiên Viên Diễm bắn trúng, cũng chỉ cách nhóm ảo ảnh một cái cây, cho nên nhóm ảo ảnh bọn cũng thấy được rõ ràng chỉ trong nháy mắt ngân tiêu đã biến thành màu đen kịt.

Sắc mặt mười tên ảo ảnh lúc này khẽ biến, lập tức trăm miệng một lời kinh hãi hô lên: “Hoa đòa trong rừng có kịch độc.”

Khóe môi Hiên Viên Diễm khẽ hiện lên nụ cười, lắc đầu nói: “Cũng không phải là hoa đào trong rừng có kịch độc, mà là gió trong rừng có kịch độc. Điều này chứng tỏ, trình độ dụng độc của chủ nhân rừng hoa đào này cực cao, chỉ cần không bước vào bên trong rừng hoa đào, thì sẽ không bị độc khí trong gió xâm nhập thân thể.”

“May nhờ trước khi đi tới đây, Vương phi đã phát cho chúng ta mỗi người một viên thuốc giải bách độc (trăm loại độc).” Nhóm ảo ảnh vui mừng vỗ ngực, lời nói vừa nói ra khỏi miệng, bàn tay liền tham nhập vào trong áo định lấy viên thuốc giải độc ra.

“Đừng dễ dàng lãng phí viên thuốc quý giá của Nguyệt Nhi, chất độc trong gió của rừng hoa đào này có biện pháp giải, chỉ cần. . .” Hiên Viên Diễm mới nói được một nửa, môi mỏng phút chốc ngừng lại.

Đôi tai nhạy bén khẽ giật, Hiên Viên Diễm nhanh chóng dùng tay ra hiệu cho mười tên ảo ảnh. Lập tức, chỉ nghe thấy vài âm thanh nhịp chân vang lên, Hiên Viên Diễm cùng với mười tên ảo ảnh trong nháy mắt biến mất tại chỗ . . .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s