Đặc công tà phi chương 136

Chương 136: Tỷ thí nội lực

Edit & Beta : ۣۜVy ۣۜVy

“A — màng nhĩ của ta, màng nhĩ của ta hỏng rồi, ta không nghe thấy gì cả!”

“A — mắt của ta, mắt của ta mù rồi, ta không nhìn thấy gì cả!”       

“A — hai chân của ta, chân của ta đứt gân rồi, ta không thể đứng lên được nữa!”

Trong rừng đào liên tiếp vang lên những tiếng kêu thảm thiết, tiếng sau thê lương hơn, kinh khủng hơn tiếng trước.

Những tiếng kêu này vọng vào lỗ tai mười tên ảo ảnh, bọn họ nghe đến mồ hôi lạnh khắp người, lông tơ dựng đứng. Trời ạ! Đằng trước. . . Rốt cuộc xảy ra chuyện kinh người gì?

Chỉ trong giây lát, những tiếng kêu thảm không còn. Ngay sau đó, kèm theo từng tiếng rên rỉ đau đớn, là mùi máu tươi nồng đậm.

Hiên Viên Diễm nhíu mày, nhìn ba vị hộ pháp nhàn nhạt nói: “Nguyên nhân ba vị quay lại, chính là muốn nhắc nhở tại hạ nghe mấy tiếng kêu thảm thiết này sao?”

Lộ hộ pháp cười khẽ, thu tay về, chậm rãi nói: “Sở dĩ rừng đào này được gọi là Ma quỷ đào lâm, là bởi vì bên trong có vô số ma quỷ. Bọn họ không thích làm phiền người khác, càng không thích bị người khác quáy rầy. Nếu bọn họ bị quấy rầy, sẽ nổi giận lôi đình.”

Lộ hộ pháp vừa dứt lời, Vụ hộ pháp liền mở miệng nói tiếp: “Lục Hoành Thiên và bọn người của hắn đã quấy nhiễu ma quỷ trong rừng đào, cho nên bọn họ đương nhiên phải tiếp nhận trừng phạt.”

Vụ hộ pháp vừa dứt lời, Sương hộ pháp lại nói tiếp: “Nhận sự trừng phạt của đám ma quỷ, dù còn chưa tiêu diệt hoàn toàn đoàn người Lục Hoành Thiên, nhưng chắc chắn sẽ làm bọn họ chết hơn phân nửa. Nếu Lục Hoành Thiên bị trừng trị, mà còn mạnh mẽ xông vào, phía sau đương nhiên sẽ có những ma quỷ tính khí nóng nảy hơn trừng trị hắn.”

Hiên Viên Diễm tử y phiêu phiêu, hai mắt yêu dã, tà mị nhếch môi nói: “Ý của ba vị là. . . Nếu tại hạ cố tình xông vào, chắc chắn cũng sẽ bị đối xử như thế. Vì vậy, tại hạ nên biết khó mà lui?”

“Tuyết Ảnh Các thực sự không có người Thụy Vương muốn tìm.” Lộ hộ pháp tiến đến trước mặt Hiên Viên Diễm, đưa mắt nhìn hắn nói: “Vì vậy, Thụy Vương cần gì phải đặt mình vào nguy hiểm, đi làm một việc căn bản không có chút ý nghĩa nào chứ?”

Hiên Viên Diễm lười biếng vuốt ve bàn tay, cười tà nói: “Tới cũng đã tới, nếu không tự mình kiểm chứng rốt cuộc Thánh Thủ Y Vương có ở Tuyết Ảnh Các hay không, đã phất tay rời đi, chẳng phải sẽ tiếc nuối mà chết sao?”

Hai vị hộ pháp Vụ Sương nghiêng đầu, liếc mắt nhìn nhau một cái, chậm rãi bước lên chia nhau đứng hai bên trái phải Lộ hộ pháp, đồng thời mở miệng ôn nhu nói: “Tỷ tỷ, xem ra. . . Thụy Vương quết ý xông vào. E rằng dù có khuyên nhủ nhiều hơn, cũng chẳng ích gì.”

Trong lòng Lộ hộ pháp bất đắc dĩ thở dài một hơi, cười nhạt nói: “Nếu Thụy Vương cố ý xông vào, ba người chúng ta không khuyên nữa. Nhưng mà, chúng ta phụng mệnh trông chừng rừng đào, không thể để Thụy Vương dễ dàng đi vào, nếu không chính là bỏ bê công việc.”

“Đã như vậy, tại hạ cũng rất vui lòng luyện tập võ nghệ với ba vị cô nương một chút.” Hiên Viên Diễm nhún vai, cười ôn nhu, nhưng lại xen lẫn sự cuồng ngạo.

Ngoài mặt, Hiên Viên Diễm nói tỷ thí thành luyện tập võ nghệ.

Nhưng trên thực tế, ý tứ của Hiên Viên Diễm là: nếu muốn đánh nhau, như vậy đừng lãng phí thời gian. Ba người các ngươi cùng lên đi, Bổn Vương không ngại bồi các ngươi chơi một chút.

Hiên Viên Diễm vừa dứt lời, trong lòng Lộ hộ pháp không khỏi u ám thở dài. Võ công của Hiên Viên Diễm đến đâu, trong lòng các nàng đương nhiên rõ ràng.

Dù cả ba người liên thủ đánh Hiên Viên Diễm cũng không nắm chắc phần thắng.

Vừa phải tận lực tránh động đao thương với Hiên Viên Diễm, vừa phải bao vây hắn, khiến hắn phải chủ động rút lui. Các Chủ ơi Các Chủ, ngài quả thật giao cho chúng thuộc hạ một mệnh lệnh khó làm rồi!

Ba vị hộ pháp liếc nhìn nhau một cái, liền hiểu ý nhau.

Chỉ thấy ba người khẽ gật đầu, Lộ hộ pháp tha mặt nói ra ý tưởng: “Nghe nói nội lực của Thụy Vương từ lâu đã đạt đến đỉnh cao, bọn ta rất muốn thưởng thức nội lực của ngài, xem xem có danh xứng với thực không.”

Lộ hộ pháp ngừng lại, mắt lóe lên tia sáng, nhìn Hiên Viên Diễm nói tiếp: “Thụy Vương thấy như thế được không? Chúng ta không ngại lấy cánh hoa ra tỷ thí nội lực, nhưng nếu nội lực của ba người chúng ta may mắn cao hơn Thụy Vương, xin Thụy Vương lập tức rời khỏi đây. Ngược lại, nếu nội lực của chúng ta thấp hơn Thụy Vương, ba người bọn ta…. Đương nhiên không còn tư cách ngăn cản Thụy Vương nữa.”

Người của Tuyết Ảnh Các từ trước tới nay đều lấy hoa đào làm vũ khí, cho nên sử dụng hoa đào, đối với họ mà nói là một lợi thế.

Vì ngăn cản Hiên Viên Diễm đi tiếp, ba vị hộ pháp Lộ, Vụ, Sương không khỏi nghĩ đến lợi dụng vũ khí mình am hiểu nhất, nên đã yêu cầu tỷ thí nội lực với Hiên Viên Diễm.

Chỉ bằng nội lực so với Hiên Viên Diễm, đương nhiên khó có thể chống đỡ được. Nhưng mà, nếu phối hợp với thủ pháp tốt, Hiên Viên Diễm cũng chưa chắc có thể thắng các nàng.

Chỉ cần ba người các nàng thắng Hiên Viên Diễm, hắn đương nhiên sẽ có chơi có chịu dẫn thuộc hạ rút lui.

Hiên Viên Diễm không chút để ý chơi đùa mấy sợi tóc bên má, nở nụ cười, thanh âm đầy ma mị: “Lấy canh hoa tới tỷ thí nội lực? Đấu như thế nào, phiền ba vị nói rõ.”

“Rất đơn giản.” Thấy Hiên Viên Diễm sảng khoái đồng ý, ba người nở nụ cười, duỗi bàn tay hướng tới một cây đào gần đó.

Sau đó họ thu tay lại, ngón giữa mỗi người kẹp một đóa hoa đào.

“Đây là một đóa hoa đào đầy đủ, nếu chúng ta có làm lá, cánh hoa, ngụy rơi xuống, nó sẽ nát thành từng mảnh.”

Lộ hộ pháp mở miệng nói xong, liền nhìn hoa đào nát vụn trong tay.

Lộ hộ pháp ngẩng đầu lên nhìn Hiên Viên Diễm, nói tiếp: “Chúng ta ai có thể dùng nội lực, làm đóa hoa đã nát thành từng mảnh nhỏ này trở nên hoàn chỉnh năm trên cành cây. Như vậy…. Liền coi như người đó thắng.”

Hiên Viên Diễm nhún vai một cái, cười nói: “Tỷ thí thú vị như thế, tại hạ há có thể không đồng ý? Nếu ba vị cô nương là chủ, vậy để ba vị thể hiện trước đi.”

“Chờ một chút!” Hiên Viên Diễm vừa dứt lời, một người đứng cạnh Hiên Viên Diễm lạnh lùng liếc nhìn ba vị hộ pháp, sau đó mở miệng nói: “Nếu cả Vương Gia và ba người các ngươi, đều không thể làm được. Như vậy…. Trận tỷ thí này, tính như thế nào?”

Hai vị hộ pháp Vụ, Sương lập tức mở miệng đồng thanh cười nói: “Như vậy liền tính theo thủ pháp thực hiện. Người nào có thủ pháp hoàn mỹ hơn, người đó thắng. Thụy Vương, ngài nói sao?”

Hiên Viên Diễm khẽ gật đầu, tay phải làm tư thế mời, nói: “Mời ba vị làm trước.”

Ba người mở lòng bàn tay, nhắm ngay cành cây bọn họ lấy hoa đào xuống.

Tay còn lại vận nội lực, chỉ thấy lá, cánh hoa, nhụy từ lòng bàn tay ba người nhảy lên, lần lượt bay tới cành cây.

Tiếng vèo vèo vang lên rất nhỏ, mười tên ảo ảnh nín thở nhìn cành cây, trong lòng âm thầm kinh hô: Người của Tuyết Ảnh Các quả nhiên danh bất hư truyền, nội lực mạnh mẽ, ra tay chuẩn xác!

Lá cây khéo léo khảm vào cành cây. Ngay sau đó, cánh hoa, nhụy cũng khảm vào lá cây, một đóa hoa đào, lại hoàn hảo bám vào cành cây.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến, nhất định sẽ cho rằng đóa hoa đào này chưa từng rơi khỏi cành.

Ba vị hộ pháp hài lòng nhìn đóa hoa đào trên cành cây, nở nụ cười, ánh mắt kiêu ngạo nhìn Hiên Viên Diễm nói: “Thụy Vương, tới phiên ngài. Hi vọng Thụy Vương hết lòng tuân thủ quy tắc tỷ thí, nếu ba người bọn ta thắng, xin Thụy Vương lập tức rút lui.”

Hiên Viên Diễm chỉ cười không nói, duỗi tay hướng tới một cành cây.

Chỉ thấy một đóa hoa đang đầy sức sống bỗng nhảy lên. Ngay sau đó, bị nội lực của Hiên Viên Diễm đánh cho nát vụn giữa không trung.

Hiên Viên Diễm không để nó rơi vào lòng bàn tay, mà khẽ phất tay áo một cái, lá, cánh hoa, nhụy đồng loạt bay trở lại cành cây.

Tiếp, chỉ thấy Hiên Viên Diễm cụp mắt xuống, lười biếng vuốt ve các ngón tay.

Cùng lúc đó, tất cả mọi người tập trung nhìn vào cành cây, không khống chế được giật mình kinh hô: “Này….”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s