Đặc công tà phi chương 140

Chương 140: Thần châu hiện thế
Edit: ๖ۣۜJmiuღ
Beta : ๖ۣۜVy ๖ۣۜVy

Thượng Quan Ngưng Nguyệt bước chân nhẹ như bước sen, ôm Huyết Tỳ Bà trong ngực ngồi xuống một tảng đá màu trắng trơn nhẵn, cặp mắt hơi híp lại nhìn về phía đầm nước, lần nữa mở miệng kêu: ” Tiểu Bàng Nhi?”

Bao quanh và che kín đầm nước là một màn sương mù màu trắng, cho nên mắt của Thượng Quan Ngưng Nguyệt chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy được một chút ở bên trên mặt đầm, không cách nào nhìn thấy được tình huống dưới đáy đầm.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhìn xuyên qua lớp sương mù mỏng để dò xét, phát hiện trên mặt đầm nhìn như yên lặng không có sóng, nhưng ở vị trí chính giữa mặt đầm, kỳ thật lại hiện ra từng vòng sóng nhỏ lăn tăn, mà sóng đang lăn tăn kia đang rung động thỉnh thoảng còn có bọt nước xuất hiện.

Đây là tình huống gì vậy? Nàng cho rằng Tiểu Bàng Nhi đã xảy ra chuyện gì nguy hiểm, cho nên lòng như lửa đốt chạy tới giúp nó. Nhưng Tiểu Bàng Nhi ngược lại rất tốt, rõ ràng còn chơi trò cút bắt với mình đây?

Bỗng chốc nàng vụt đứng lên, đặt Huyết Tỳ Bà nằm ngang ở trên khối đá trắng, hàng mi như cánh bướm của Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ bay múa, nàng dời bước đi đến ven bờ đầm nước.

“Tiểu gia hỏa, không cần lặn nữa, chui ra đi!” Thượng Quan Ngưng Nguyệt cong môi cười khẽ, đồng thời cúi người ngồi xuống, đưa bàn tay phải chuẩn bị thăm dò nước bên trong đầm.

Ngay tại lúc ngón tay của Thượng Quan Ngưng Nguyệt chuẩn bị chạm vào nước trong đầm, thì nước trong đầm bỗng xoáy lên giống như pháo hoa, chính giữa đầm, nước bỗng nhiên bắn lên tung tóe, bọt nước lăn tăn rung động, còn ngón tay của nàng tựa như chạm vào điện nàng vội rút tay khỏi đầm nước.

“Hí. . .” Sau khi nhanh chóng rũ bỏ vài giọt bọt nước lạnh như băng dính trên đầu ngón tay, Thượng Quan Ngưng Nguyệt không nhịn được khẽ hít nhẹ một hơi, lập tức mở miệng hoảng sợ nói: “Đầm nước này lạnh quá.”

Nàng cũng hoài nghi, nếu như vừa rồi nàng không kịp thời rút tay ra khỏi đầm nước lạnh như băng này, thì giờ phút này bàn tay phải của nàng . . . có phải là sẽ bị đông cứng lại thành cột băng hay không.

Huyết Bàng Vương nghe thấy Thượng Quan Ngưng Nguyệt kinh hô, thoáng một cái vụt lên khỏi đầm nước nhô cái đầu to lớn của mình lên, vội vàng vỗ cái cánh to lớn đỏ như máu quạt cánh bơi đến bên cạnh chân của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Một nửa thân hình khổng lồ của Huyết Bàng Vương nhô ra khỏi đầm nước, cái đầu to lớn của nó ngửa lên nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, cất miệng hỏi, trong giọng nói của nó ẩn chứa đầy quan tâm: “Chủ nhân, người có bị đông lạnh không?”

“Tiểu gia hỏa, rốt cuộc là mi đang định giở trò quỷ gì vậy?” Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhìn Huyết BàngVương bằng nửa con mắt, tức giận đưa tay vỗ nhẹ xuống cái đầu đại bàng đỏ như máu của nó đang nhô ra khỏi mặt đầm.

Nhìn thấy bàn tay của Thượng Quan Ngưng Nguyệt duỗi ra sắp chạm lên đầu của mình, Huyết Bàng Vương sợ hãi vội nghiêng đầu sang bên trái tránh khỏi tay của nàng, đồng thời vội vàng há mỏ nói: “Chủ nhân, người không thể đụng vào ta!”

Bởi vì Huyết Bàng Vương nhanh nhẹn tránh đi, bàn tay của Thượng Quan Ngưng Nguyệt dĩ nhiên không chạm được lên đầu của nó, nhưng vẫn trượt nhẹ xuống chạm vào vai của Huyết Bàng Vương.

“Hí. . .” Thượng Quan Ngưng Nguyệt lại một lần nữa hít nhẹ vào một hơi, ánh mắt chứa đầy kinh ngạc xem xét lòng bàn tay bị đỏ ửng của mình, khóe miệng lập tức trở lên run rẩy hỏi: “Tiểu Bàng Nhi, trên người của mi làm sao lại phỏng như lửa vậy?”

“Bởi vì. . .” Huyết Bàng Vương đang muốn giải thích cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt hiểu rõ, nhưng trong miệng vừa mới thốt ra hai chữ, còn chưa kịp nói tiếp thì lập tức trong cơ thể lại một lần nữa dâng lên đau đớn kịch liệt làm cho nó phải cứng rắn ức chế xuống.

Bỗng chốc Huyết BàngVương phải hạ thân hình chìm vào trong đầm nước lạnh như băng, vẻn vẹn chỉ lộ ra khỏi mặt nước cái mỏ nhọn của mình, lại một lần nữa liên tục không ngừng rống lên tiếng rống thảm thiết chứa vạn phần đau đớn,run rẩy kêu: “Chiếp chiếp chiếp — “

Lỗ mũi Thượng Quan Ngưng Nguyệt lập tức có chút đau xót, đồng thời hai tay nắm chặt lại thành quả đấm, cặp mắt nhìn chằm chằm nhìn về phía mặt đầm, vẻ mặt tỏa ra cảm động và lo lắng, hốc mắt cũng có chút ẩm ướt.

Nàng. . . Rốt cuộc đã hiểu rõ là chuyện gì xảy ra.

Tiểu Bàng Nhi nếu muốn thành công lấy được Huyết Phách Thần Châu ở trong cơ thể ra, sau đó đưa cho mình dung hợp Linh lực để Linh lực của mình được nâng cao, thì nó phải chịu đựng một cơn đau đớn như tra tấn trong một khoảng thời gian dài dằng dặc.

Thời điểm Tiểu Bàng Nhi vận dụng nội lực bức Huyết Phách Thần Châu ở trong cơ thể ra, sẽ thúc dục năng lượng cường đại của Huyết Phách Thần Châu, mà năng lượng này sẽ làm cho thân hình của Tiểu Bàng Nhi giống như bị ngọn lửa đang cháy rừng rực mạnh mẽ thiêu đốt vậy.

Cho nên Tiểu Bàng Nhi nhất định phải tìm một nơi thập phần âm hàn, để chống cự lại luồng nhiệt lưu vạn phần nóng bỏng trong cơ thể.

Nước ở trong hàn đàm nước quả thật vô cùng lạnh buốt, mà cho dù đầm nước có vô cùng lạnh buốt như vậy, nhưng vẫn không cách nào có thể hoàn toàn ngăn cản được luồng nhiệt lưu nóng hổi ở trong cơ thể của Tiểu Bàng Nhi, tối đa thì cũng chỉ có thể làm giảm bớt được một chút luồng nhiệt lưu cực kỳ nóng hổi đang tập kích ở trong cơ thể của Tiểu Bàng Nhi mà thôi.

Tiểu Bàng Nhi lúc trước nói dối là trong sơn cốc này cực kỳ âm lãnh, không thích hợp cho Ngân Lang và Thanh Báo đi theo tới đây, thật ra là nó không muốn để cho Ngân Lang và Thanh Báo nghe thấy tiếng kêu thảm thiết đầy thống khổ của nó, để tránh khỏi ở trước mặt loài người diệt đi một đời Bàng Vương hùng dũng uy phong của nó.

Mà khi nó để mình ở lại một chỗ trong sơn động, một mình chạy đến hàn đàm để bức Huyết Phách Thần Châu ra, trước khi đi vẫn còn đặc biệt dặn dò mình, nếu như nghe được nó phát ra âm thanh kỳ lạ gì, thì ngàn vạn lần không nên men theo âm thanh đấy mà chạy tới tìm nó.

Kỳ thật Tiểu Bàng Nhi làm như thế chỉ có hai nguyên nhân, thứ nhất: Tiểu Bàng Nhi không muốn để cho mình lo lắng cho nó. Thứ hai: Tiểu Bàng Nhi rất kiêu ngao lại rất thích thể diện, nó không hy vọng chủ nhân của mình, thấy được bộ dáng chật vật không chịu nổi đau đớn này của nó.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt không đành lòng để Huyết Bàng Vương phải chịu đựng bị ngọn lửa cháy ác liệt thiêu đốt, đôi mi thanh tú khẽ nhíu lại, ánh mắt gắt gao chằm chằm nhìn mặt đầm nói: “Tiểu Bàng Nhi, nghe lời hà hơi ra! Để Huyết Phách Thần Châu tiếp tục ở lại trong cơ thể của mi đi, mặc dù không thể dùng Huyết Phách Thần Châu để dung hợp thành công linh lực trước thời hạn, thì linh lực chứa bên trong đá thủy tinh và linh lực trong cơ thể ta, sớm muộn vẫn có thể thuận lợi dung hợp.”

“Chiếp chiếp chiếp –” lại sau một hồi tiếng kêu rít gào liên tiếp nữa, ở trong đầm nước Huyết BàngVương vì đau đớn hai cánh đại bàng to lớn đập liên tục làm rung động tạo thành vô số bọt nước, làm cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt phát run, Huyết Bàng Vương gắng gượng cất giọng đáp lại.

“Không! Nếu như không có Huyết Phách Thần Châu hỗ trợ, mặc dù linh lực của chủ nhân sớm muộn cũng có thể dung hợp, tuy nhiên lại vĩnh viễn không cách nào để linh lực đột phá đến tầng cao nhất. Nếu có Huyết Phách Thần Châu hỗ trợ, không những linh lực của chủ nhân có thể dung hợp trước thời hạn, mà còn có thể lập tức làm cho linh lực của chủ nhân nâng cao uy lực gấp mấy chục lần. Đến lúc đó linh lực muốn đột phá đến cực hạn, chỉ là trong tầm tay.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt biết rõ Huyết BàngVương cố ý muốn lấy Huyết Phách Thần Châu ra, là vì để cho sau này nếu mình gặp được cường địch sẽ có thể địch lại, nàng vội vàng mở miệng nói: ” Ngốc, mặc dù không cách nào đột phá linh lực đến cực hạn, thì với thân thủ hiện nay của ta, ta vẫn hoàn toàn có thể tự vệ.”

Huyết BàngVương chẳng những vẫn đáp lại bằng âm thanh cực kỳ run rẩy đau đớn như cũ, mà trong đó còn bao hàm thái độ kiên quyết nói: “Thế sự khó liệu, không thể không đề phòng. Bảo vệ chủ nhân là sứ mạng của ta, ta phải giúp chủ nhân ngăn chặn tất cả khó khăn nguy hiểm có thể sẽ xảy ra sau này. Chỉ cần linh lực của chủ nhân đột phá đến cực hạn, từ nay về sau không có ai có thể làm người bị thương được rồi.”

“Mi..cái tiểu gia hỏa này. . .” Nhìn thấy Huyết BàngVương tình nguyện nhận hết tra tấn, mà vẫn cố chấp muốn lấy Huyết Phách Thần Châu ra như vậy, Thượng Quan Ngưng Nguyệt giẫm mạnh chân, hai tay chống hông cúi xuống quát: “Này! Ta bây giờ lấy thân phận chủ nhân của mi ra lệnh cho mi, lập tức ngừng lại hành động lấy Huyết Phách Thần Châu ra ngay lập tức.”

“Chủ nhân, người đừng hung hăng như vậy nha. Huyết Phách Thần Châu phải được lấy ra, nếu như bây giờ chấm dứt như người nói, thì qua trình đau đớn mà lúc trước ta phải khổ sở chịu đựng chẳng phải là sẽ uổng phí hay sao?”

Âm thanh run rẩy đau đớn còn xen lẫn gọng nói nũng nịu nói ra, ở trong đầm nước Huyết BàngVương vì đau đớn mà đôi cánh cuộn lại làm mặt nước rung động càng nhiều hơn. Cùng lúc đó, sương mù màu trắng vốn bao phủ quanh đầm nước, bỗng nhiên lại chuyển biến thành sương mù màu đỏ như máu.

“Mi đó nha.” Nàng vạn phần đau lòng nhìn Huyết BàngVương ở trong hàn đàm vì chịu đau nhức đang đập vẫy đôi cánh, cuối cùng Thượng Quan Ngưng Nguyệt lựa chọn yên lặng lui về phía tảng đá trắng đặt Huyết Tỳ Bà.

Sau khi đẩy Huyết Tỳ Bà xê dịch sang một bên một chút, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đặt mông ngồi lên trên nửa tảng đá màu trắng.

Lời nói vừa rồi của Tiểu Bàng Nhi nói cũng không có nói sai, nó sắp bức Huyết Phách Thần Châu ở trong cơ thể ra rồi, nếu như lúc này kiên quyết bức nó không làm nữa, thì quá trình đau đớn trước đó nó phải khổ sở chịu đựng đúng là sẽ uổng phí. . .

Thời gian nửa chén trà qua đi —

Chỉ nghe thấy một tiếng nổ oanh động vang lên, nước trong hàn đàm phảng phất giống như sóng dữ đang nổi lên cuồn cuộn mãnh liệt, thân hình khổng lồ của Huyết BàngVương thoáng một phát vụt bay ra khỏi hàn đàm.

Sau khi Huyết BàngVương vỗ đập mạnh đôi cánh của mình, làm rung động thân hình rũ bọt nước rơi xuống đất, ánh mắt ẩn chứa đầy niềm vui, nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt nở nụ cười.

Giờ này khắc này, luồng khí lưu nóng rực trong cơ thể nó đã hoàn toàn được cởi bỏ, còn trong cái mỏ chim vừa dài vừa nhọn của nó đang ngậm lấy một viên hạt châu nhỏ tỏa ra tia sáng màu đỏ tươi vừa được phóng thích ra, viên hạt châu nhỏ này đúng là do nó thiên tân vạn khổ bức từ trong cơ thể của mình ra – Huyết Phách Thần Châu.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngồi ở trên tảng đá trắng, trông thấy trong miệng Huyết Bàng Vương ngậm lấy một hạt châu nhỏ, thì nhanh chóng đứng lên, trên mặt nở một nụ cười rực rỡ chạy nhanh đến chỗ Huyết BàngVương đang ở trước mặt.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt chạy đến trước mặt Huyết BàngVương, lập tức ôm chầm lấy thân hình của Huyết BàngVương thân hình, mở đôi môi đỏ căng mọng nhẹ nhàng nói: “Ngốc Bàng Nhi, rốt cục mi cũng không sao rồi.”

Ô ô ô — chủ nhân thật đúng là tốt, nó yêu chủ nhân hết sức!

Nguyên nhân bởi vì trong mỏ ngậm lấy Huyết Phách Thần Châu, cho nên lúc này Huyết BàngVương không cách nào nói ra thành tiếng, cái đầu to lớn lập tức làm nũng nhẹ nhàng cọ sát bả vai của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Đôi môi căng mọng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ thốt ra lời nói, còn trên khuôn mặt thì bao phủ nụ cười đẹp rực rỡ, nó biết rõ lúc này Thượng Quan Ngưng Nguyệt vui vẻ không phải là do nó lấy được Huyết Phách Thần Châu ra, để cho linh lực của nàng lập tức có thể dung hợp và nâng cao, mà nàng vui vẻ vì thân thể nó rốt cục cũng thoát khỏi đau đớn vì bị bỏng của luồng nhiệt lưu nóng hổi.

Nha, thiếu chút nữa nó quên mất! Một khi Huyết Phách Thần Châu được lấy ra khỏi cơ thể của nó, nếu tiếp xúc qua lâu trong không khí, năng lượng của nó sẽ dần dần bị mất. Không được nó phải mau mau đem năng lượng của Huyết Phách Thần Châu truyền lại cho chủ tử.

Bỗng chốc nó rút đầu ra khỏi bờ vai của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đồng thời thân hình cũng tránh ra khỏi cánh tay của Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang vòng qua vuốt ve nó, nhanh chóng dùng mỏ ngậm lấy Huyết Phách Thần Châu dán lên trên cái trán của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Huyết Phách Thần Châu vừa mới chạm lên trán của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, thì trên trán xuất hiện ấn ký là một đóa hoa sen xinh đẹp đỏ tươi như máu, còn Huyết BàngVương lúc này thì bị một luồng khí lưu vạn phần cường đại đánh trúng rơi vào trong hàn đàm, bộ dáng thật đúng là vô cùng chật vật . . .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s