Đặc công tà phi chương 142

Chương 142: Phương pháp phá trận

Edit: ۣۜJmiu

Beta : ۣۜVy ۣۜVy

Trong Ma quỷ đào lâm —

          Treo lơ lửng trên không là ánh trăng sáng màu bạc, gió đêm thổi nhẹ, hoa đào xinh đẹp bay múa, quẩn quanh bên mũi là một mùi hương thấm vào tận xương. Bộ áo bào màu tím trên người Hiên Viên Diễm đang tung bay, cùng với đó là một mùi hương thơm ngát của hoa đào, lúc này Hiên Viên Diễm và nhóm ảo ảnh bị cản đường đang đứng yên ở trước một dòng suối.

          Dòng suối thanh tịnh đang chảy ngang qua này thật ra cũng không rộng lắm, chỉ cần bước một bước ngắn, là có thể nhẹ nhàng vượt qua.

          Nhưng mà, dòng suối thanh tịnh căn bản không thể gọi là chướng ngại này, lại làm cho Hiên Viên Diễm vốn đang đi về phía trước phải dừng bước, cũng làm cho nhóm ảo ảnh không dám hành động thiếu suy nghĩ một chút nào.

          “Vương gia, Độc Vương và bọn thuộc hạ của hắn, tất cả sẽ không phải đều…..” Đôi mắt khẽ lướt qua dòng suối nhỏ đang chảy ở trước mặt, hoảng sợ nhìn sang bờ bên kia, đồng thời ngón trỏ của bàn tay phải dơ lên chỉ về phía mặt đất ở bờ bên kia, một tên ảo ảnh trong nhóm thất thanh nói: “Tất cả bọn chúng hồn đã đi hoàng tuyền rồi phải không?”

          Bên kia bờ của dòng suối nhỏ thanh tịnh, vẫn như cũ là một mảnh rừng có ngàn cây đào kiêu ngạo đứng thẳng đón gió, vạn bông hoa xinh đẹp màu hồng phấn yêu kiều hé nở, mùi hương thơm ngát tràn ngập rừng hoa đào. Điểm khác nhau giữa hai bên rừng hoa đào chính là, bên rừng hoa đào mà bọn họ đang đứng, trên mặt đất toàn là bùn đất .

          Còn rừng hoa đào ở bờ bên kia dòng suối nhỏ thanh tịnh, nhìn qua không thấy tồn tại chút bùn đất nào, mà chỉ thấy đen, trắng, vàng, xanh lá, xanh lục năm loại màu sắc của đá cuội lót đất, mỗi một hòn đá cuội đều to bằng bàn tay.

          Giờ khắc này, ở bờ bên kia, đang có một đám người nằm ngổn ngang trên những hòn đá cuội đó.

          Bởi vì đám người kia nằm ở vị trí, cách dòng suối nhỏ vẻn vẹn có vài bước chân. Cho nên xuyên qua ánh trăng đang bao phủ lên cảnh vật, thì có thể thấy được rõ ràng nằm ở trên mặt đá cuội, tổng cộng là bốn mươi mốt người.

          Mà bốn mươi mốt người này, chính là đám người lúc trước miễn cưỡng lắm mới tránh khỏi công kích hung ác của Ong Đoạt Mạng – Độc Vương Lục Hoành Thiên và bốn mươi tên thuộc hạ còn sót lại của hắn.

          Bọn họ đã vượt qua dòng suối nhỏ thanh tịnh, tiến vào mảnh rừng đào ở đối diện kia, kết quả vẫn chưa đi xa được mấy chục bước Độc Vương và mấy tên thuộc hạ còn sót lại toàn bộ đều đã nằm trên mặt đất.

          Có thể thấy được mảnh rừng đào ở đối diện kia, nhìn như thanh tú mỹ lệ tuyệt luân, yên lặng giống như không có gì nguy hiểm, kì thực ẩn chứa sát cơ kinh hãi mà không ai có thể dự đoán trước được. Điều này. . . Cũng chính là nguyên nhân mà Hiên Viên Diễm và nhóm ảo ảnh bỗng nhiên dừng lại không tiến lên phía trước.

          Gió đêm nhẹ nhàng thổi lướt qua đôi má của Hiên Viên Diễm, ánh mắt không chút nào gợn sóng nào nhìn sang bờ bên kia, tiếng cười quyến rũ ôn nhu cất lên: ” Hồn của tất cả bọn họ thật sự đã đi hoàng tuyền cả rồi.”

          “Thế nhưng mà. . . Cái chết của bọn họ có phần hơi kỳ quặc phải không?” Tên ảo ảnh lúc trước mở miệng hỏi, không nhịn nổi mà chớp cặp mắt chứa vạn phần nghi hoặc, ngón trỏ vốn đang chỉ sang bờ bên kia, lại nhịn không được đưa vào trong miệng dùng răng gặm cắn.

          Hắn hoàn toàn không cảm nhận được Độc Vương và bọn thuộc hạ của hắn còn mảy may có chút hơi thở sống nào, thật ra thì  hắn cũng biết Độc Vương và bọn thuộc hạ của hắn xác thật là đã chết trong rừng đào rồi, chỉ là . . .

          Nằm ngang trên mặt đá cuội là bốn mươi mốt cỗ thi thể, trên người không có một vết đao, kiếm thương, cũng như dấu vết bị ám khí làm tổn thương, mà nhìn sắc mặt của bọn họ, hình như cũng không có dấu hiệu trúng độc nào.

          Thậm chí, ở trên người của bọn họ căn bản còn không thấy một giọt máu nào, mà ngay cả ở trên những hòn đá cuội mà bọn họ đang nằm cũng vậy, không thể tìm ra một giọt máu nào. Vậy thì. . . Nguyên nhân cái chết của bọn họ, rốt cuộc là do đâu cơ chứ?

          “Muốn biết nguyên nhân cái chết của bọn họ, rất đơn giản.” Nghe được lời nói đầy nghi hoặc của tên ảo ảnh kia, trên khuôn mặt của Hiên Viên Diễm phong tình lưu chuyển, cổ tay bỗng chốc hạ xuống sau đó giơ lên.

          Trong lòng bàn tay của Hiên Viên Diễm có một luồng hơi y hệt một làn khói nhẹ lập tức bắn ra, xoắn lại phóng tới một cây hoa đào.

          Trong lúc đó tay áo gấm màu tím bay múa vòng đi vòng lại, mạnh mẽ tách một một đóa hoa đào xinh đẹp màu hồng phấn trên một cành cây màu xám, hoa đào rơi lả tả thành năm cánh hoa mềm mại ướt át, ngay ngắn bay vào trong lòng bàn tay của Hiên Viên Diễm.

          Lập tức, Hiên Viên Diễm truyền chút nội lực đến năm cánh hoa nằm trong bàn tay, ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng lướt qua năm cánh hoa nằm ở phía dưới, nội lực của Hiên Viên Diễm ngưng bám vào năm cánh hoa mảnh mềm mại, bao bọc lấy mùi thơm thấm vào ruột gan là một khí thế bén nhọn, bắn về phía mấy hòn đá cội ở rừng hoa đào phía đối diện.

          Sưu sưu sưu — âm thanh vang lên, năm mảnh cánh hoa đào màu hồng nhạt chia ra khảm sâu vào năm viên đá cuội màu đen, trắng, vàng, xanh lá, xanh lục, đồng thời ở bên trong năm hòn đá cuội bị năm cánh hoa đào khảm sâu vào, trong gió âm thanh sưu sưu sưu vang lên một lần nữa.

          Trên mặt đất được lót đá cuội của mảnh rừng hoa đào kia, tất cả năm loại đá cuội bất đồng phương hướng với những cây hoa đào, bỗng nhiên ở trong cây khô cường tráng màu xám bắn ra vô số cây ngân châm dài mảnh.

          Vô số cây ngân châm dài mảnh này, bay vọt ra tập kích với một tốc độ cực kỳ nhanh, mà vị trí và mục tiêu công kích của mấy cân ngân châm kia, chính là năm hòn đá cuội đang bị năm cánh hoa đào mềm mại găm sâu vào.

          Mười tên ảo ảnh tận mắt thấy cảnh tượng như vậy, lúc này đã hiểu rõ Độc Vương và bọn thuộc hạ của hắn, vì sao vừa mới phóng qua dòng suối nhỏ thanh tịnh, không kịp đi xa khỏi nơi đó vài bước chân toàn bộ đều đã bị phơi thây đầy trên mặt đất, toàn thân cao thấp lại không có bất kỳ vết thương hay dấu hiệu bị trúng độc nào.

          Thì ra là do vô số đá cuội lót trên mặt đất của mảnh rừng hoa đào này, ngoại trừ tầng đá cuội ngoài cùng gần dòng suối nhỏ thanh tịnh này, thì mỗi một hòn đá cuội còn lại đều là cơ quan tuyệt diệu .

          Mỗi một hòn đá cuội đều là chốt khởi động cơ quan, mà không thế nào phá hủy chúng được.

          Chỉ cần một người đạp trúng hòn đá cuội kia thì sẽ khởi động cơ quan, lúc này liền sẽ có vô số cây ngân châm dài mảnh tập kích từ những phương hướng mà ngươi hoàn toàn không thể đoán biết được. Hơn nữa những ngân châm này vọt đến tốc độ cực kỳ nhanh, quan trọng là đều nhắm vào những huyệt vị nguy hiểm trên cơ thể.

          Mười tên Ảo Ảnh liếc mắt nhìn nhau, trong mắt hiện lên chút hổ thẹn vẻ mặt có chút áy náy nhìn Hiên Viên Diễm, đồng thời mở miệng yếu ớt nói: “Vương gia, ngoại trừ người ra, thì bọn thuộc hạ chỉ sợ . . .”

          Ngân châm bắn tới tốc độ thật sự là quá nhanh, mà phương hướng của bọn chúng căn bản lại không thể nào dự đoán dược.

          Với võ công của Vương gia, đối phó với những cây ngân châm này là thừa sức. Thế nhưng với võ công của bọn họ nếu chỉ cần đạp lên đá cuội, đừng nói là khua kiếm thành công đánh rớt ngân châm, mà ngay cả muốn tránh cũng tránh không khỏi công kích trí mạng của mấy cây ngân châm này, cho nên bọn họ hoàn toàn không thể nào mà vượt qua.

          Lông mày khẽ chau lại, mắt đen lạnh nhạt lướt qua ánh mắt cùng vẻ mặt có chút áy náy và hổ thẹn của mười tên Ảo Ảnh, cổ tay của Hiên Viên Diễm lại một lần nữa dơ lên, lòng bàn tay hút lấy dòng nước đang chảy thúc giục một luồng khí lưu đánh lên cánh hoa đào phấn nộn trên cành cây.

          Năm màu đá cuội đen, trắng, vàng, xanh lá, xanh lục lót trên mặt đất, trình tự quả thực lộn xộn, mà những cây hoa đào chập chờn đón gió cũng lung tung lộn xộn.

          Thế nhưng mà, nếu như bầy bố năm loại đá cuội màu sắc khác nhau một cách bừa bã lộn xộn, lại kết hợp cùng với từng cây từng cây hoa đào, cũng không khó phát hiện thật ra thì ở chính giữa hàm chứa nhiều loại trận pháp cao minh như vậy.

          Vô Ngân công tử, nếu như bổn vương đoán không sai, thì để dung hợp được cơ quan và trận pháp thành một kiệt tác tinh xảo tuyệt vời như vậy, có lẽ. . . đây chính là tác phẩm của ngươi đúng chứ ?

          Hiên Viên Diễm tự nhiên là biết rõ nên phá giải trận này như thế nào, chỉ có điều vì phòng ngừa vạn nhất, hắn quyết định trước tiên nên sử dụng cánh hoa đào để xác nhận lại, như vậy sẽ càng an toàn hơn.

          Tay áo gấm màu tím nhẹ nhàng nhảy múa, chỉ thấy ngón tay thon dài của Hien Viên Diễm chậm rãi tung ra lướt nhẹ qua,  lòng bàn tay một lần nữa hút lấy năm cánh hoa đào mềm mại, liên tục bắn lên mấy hòn đá cuội ở trên mặt đất phía đối diện.

            Năm cánh hoa đào bị Hiên Viên Diễm lần lượt đưa bắn đi, thì cánh hoa đào đầu tiên một nửa hơi khảm ở giữa hòn đá cuội màu đen, một nửa thì hơi khảm ở giữa hòn đá cuội màu trắng.

            Bốn cánh hoa đào còn lại thì nối đuôi nhau, đều một nửa hơi khảm ở giữa đá cuội màu nọ và màu kia đó là: đá cuội màu trắng và màu vàng, màu vàng và màu xanh lá, màu xanh lá và màu xanh da trời, màu trắng và màu xanh da trời.

          Chỉ trong nháy mắt toàn bộ năm cánh hoa đều được Hiên Viên Diễm đưa về phía dòng suối thanh tịnh ở bờ bên kia, ngoại trừ gió đêm vẫn thổi qua nhẹ nhàng như cũ, thì không có tình huống nào phát sinh cả.

          Ồ, chuyện gì xảy ra đây? Cánh hoa đào bị Vương gia dùng nội lực ngưng tụ mà hơi khảm vào đá cuội, cũng chỉ giống như là dùng chân đạp lên thôi.

          Nhưng vì sao lúc này đây, rõ ràng đá cuội bị độ mạnh yếu khác nhau đụng chạm, nhưng không có nhanh chóng khởi động cơ quan cơ chứ? Chẳng lẽ . . .

          Trong đó một tên Ảo Ảnh sau khi gãi đầu suy tư, mở miệng nói ra suy đoán trong lòng: “Vương gia, có phải chỉ cần mỗi bước chân của chúng ta bước ra, đồng thời dẫm lên hai loại đá cuội màu sắc bất đồng thì sẽ không khởi động cơ quan của rừng đào, không bị vô số ngân châm công kích phải không?”

Hiên Viên Diễm lười biếng xoa hai bàn tay vào với nhau, môi mỏng nhếch một độ cong xinh đẹp quyến rũ nói: “Mỗi một bước chân bước ra, đồng thời dẫm lên hai loại đá cuội màu sắc bất đồng, thì sẽ không khởi động cơ quan của rừng đào. Nhưng các ngươi phải nhớ kỹ, màu sắc hai loại đá cuội mà mình giẫm lên, nhất định phải là đen trắng, trắng vàng, vàng xanh lá, xanh lá xanh da trời, xanh da trời trắng. Nếu như dẫm lên hai loại màu sắc khác thì cơ quan vẫn sẽ khởi động theo.”

          “Đen trắng, trắng vàng, vàng xanh lá, xanh lá xanh đa trời, . . .” Nghe được lời nói của Hiên Viên Diễm, trong miệng mười tên Ảo Ảnh đồng thời nhẩm đi nhẩm lại nhiều lần, trong lòng từng người đều nhớ kỹ.

          Biết rõ Thượng Quan Ngưng Nguyệt đối với trận pháp không tinh thông cho mấy, Hiên Viên Diễm lo lắng nàng sẽ có khả năng không phá giải được đào trận này, tuấn mi không nén nổi hơi nhíu lại, lập tức ngón trỏ phải dơ lên chỉ vào một người trong nhóm Ảo Ảnh.

          “Lãnh Hình, bây giờ ngươi lập tức theo đường cũ trở ra bên ngoài Ma quỷ đào lâm, ở chỗ bia đá màu trắng có khắc mười ba chữ “Ma quỷ đào lâm, người nào tự tiện xông vào ắt phải chết” đợi đến lúc Vương phi xuất hiện, thì ngươi nói cho Vương phi biết phương pháp an toàn để phá trận, sau đó ngươi tiếp tục hộ tống Vương phi tiến vào bên trong Ma Quỷ Đào Lâm.”

          “Thuộc hạ lĩnh mệnh.” Lãnh Hình nhận được chỉ thị của Hiên Viên Diễm, nhanh chóng cúi đầu, đồng thời trong lòng ghi nhớ kỹ phương pháp an toàn di chuyển bằng màu sắc của các hòn đá cuội, hai chân nhanh chóng đạp gió hướng phía ngoài Ma Quỷ Đào Lâm mà đi.

          “Những người còn lại, theo bổn vương tiếp tục đi về phía trước.” Hiên Viên Diễn thản nhiên mở miệng nói, y bào màu tím theo gió tung bay, mũi chân lập tức điểm nhẹ trên mặt đất, dẫn đầu nhảy qua dòng suối nhỏ thanh tịnh ở trước mặt . . .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s