Đặc công tà phi chương 143

Chương 143: Từng đi qua đây

Edit: ۣۜTử ۣۜSa

Beta : ۣۜVy ۣۜVy

            Trong một sơn động nhân tạo bên ngoài Ma quỷ đào lâm —-

            Ảo ảnh Lãnh Hình khoanh chân mà ngồi, cùng con sâu ngủ đấu tranh mấy hiệp, rốt cục thua trận dựa vào vách núi, cúi đầu ngủ gật.

            Ánh trăng dần dần lên cao, gió đêm ôn nhu phất qua đưa hương hoa đào lan tỏa khắp không gian. Thời gian chầm chậm trôi qua, bỗng nhiên một tiếng rít gào vang lên trên bầu trời, kéo Lãnh Hình ra khỏi mộng đẹp.

            Âm thanh gì vậy? Lãnh Hình từ trên đất bật dậy, hai tay chống lên vách núi giả, tai trái áp vào vách núi, nín hơi ngưng thần nghe.

            Bên ngoài núi giả, trăng đã lên cao, ánh trắng mờ ảo bao phủ khắp không gian, Huyết Bàng Vương vỗ đôi cánh lớn, nghển cổ hí dài một tiếng, sau đó chậm rãi đáp xuống tấm bia có khắc mười ba chữ to: Ma Quỷ Đào Lâm, kẻ nào tự tiện xông vào tất phải chết.

            Thượng Quan Ngưng Nguyệt ôm huyết tỳ bà nhảy xuống khỏi lưng đại bàng, ngón tay vuốt ve đầu Huyết Bàng vương, dung nhan xinh đẹp tươi cười nói: “Ngốc bảo, không tệ lắm! Tốc độ này của mi còn hơn cả máy bay nha.”

            Gà bay. . . Đó là cái thứ gì, gà biết bay sao?

            Huyết Bàng Vương có chút khó hiểu, thân thể của nó vốn đang cong cong phút chốc bỗng dựng thẳng dậy , khiến cho Ngân Lang và Thanh Báo còn chưa kịp nhảy xuống khỏi lưng nó liền nặng nề ngã xuống đất, đầu nó lập tức khó chịu ngẩng cao lên nói: “Nguyệt chủ tử, gà biết bay tốc độ làm sao có thể nhanh bằng ta? Rốt cuộc là con gà thối tha nào, người gọi nó ra đây, ta cùng nó bay thi một lần xem.”

            Thượng Quan Ngưng Nguyệt không nhịn được khẽ nhếch khóe miệng lên, im lặng cho Huyết Bàng Vương một ánh mắt xem thường. Ho khan một cái, cái gì mà gà a? Ta xin mi đó, nàng vừa nói là máy bay, phương tiện giao thông của thế kỷ hai mươi mốt.

            Thanh Báo bị Huyết Bàng Vương vô tình hất xuống đất, khẽ bật một cái đứng lên. Xoa xoa cái mông có chút đau sau đó quay đầu nhìn về hướng Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói: “Vương phi, trên đời lại có gà bay tốc độ so với Ngốc. . .”

            Thanh Báo còn chưa kịp nói xong, Ngân Lang cũng vừa từ dưới đất nhảy lên, lúc này liền kéo cánh tay Thanh Báo, lành lạnh nói: ” Này, ngươi sẽ không phải là da thịt ngứa ngáy, tìm mổ chứ?”

            Lúc trước, khi hội ngộ với Tiểu Vương phi, hắn và Thanh Báo nghe được Tiểu Vương phi gọi Huyết Bàng Vương là Ngốc bảo. Vì vậy liền cũng học theo Tiểu Vương phi gọi Huyết Bàng Vương một tiếng Ngốc bảo, thân thiết cùng Huyết Bàng vương bắt chuyện.

            Kết quả là, bọn họ vẻ mặt cười hì hì vừa gọi ra hai chữ Ngốc bảo, lập tức liền gặp phải Huyết Bàng vương trợn trừng hai mắt giận dữ nhìn. Sau đó, cổ hắn và Thanh Báo đã bị mỏ của Huyết Bàng vương, lấy tốc độ cực nhanh hung hăng thăm hỏi một chút. Cho tới bây giờ, cái cổ của hắn bị Huyết Bàng vương mổ vào vẫn còn có chút đau rát đây.

            Hắn tiếp thu dạy dỗ sau liền thông minh biết cái tên Ngốc bảo này, chỉ có Tiểu Vương phi mới có thể gọi. Còn bọn họ, nếu không muốn rơi vào cảnh da tróc thịt bong, thì tốt nhất vẫn là ngoan ngoãn xưng nó một tiếng Bàng vương.

Được Ngân Lang khẩn cấp nhắc nhở, cộng thêm ánh mắt hung tợn của Huyết Bàng vương, Thanh Báo nhanh chóng đưa tay che lại gáy của mình, một giọt mồ hôi lạnh chậm rãi rơi xuống nói: “Khụ, Vương phi, trên đời lại có gà bay mà tốc độ so với Bàng vương còn nhanh hơn sao? Con gà kia trông như thế nào, có phải là to hơn rất nhiều so với  con gà bình thường hay không? Người tại sao không đưa nó tới Vương phủ, để cho chúng ta mở rộng kiến thức một chút?”

            Lộn xộn cái gì, máy bay và gà căn bản là không liên quan đến nhau, bọn họ cư nhiên có thể kéo tới so sánh với nhau?

            Đỉnh đầu Thượng Quan Ngưng Nguyệt tựa như có một đàn quạ đen xếp hàng bay qua, vừa định mở miệng giải thích nàng nói là máy bay, là một loại phương tiện mà bọn họ cho tới bây giờ đều chưa từng thấy qua, cũng vĩnh viễn không thể nào nhìn thấy.

            Chỉ là, lời giải thích còn chưa nói ra khỏi miệng, Thượng Quan Ngưng Nguyệt bỗng nhiên giơ tay lên lau gò má phải, mắt đẹp phút chốc trợn lên giận dữ nhìn về phía Cầu Cầu  đang ngồi trên vai trái nàng, hàm răng cắn chặt hét lớn: “Chết tiệt, lau sạch nước miếng của ngươi mau đi, dính hết lên mặt của ta rồi.”

            Cầu Cầu nhanh chóng giơ móng vuốt nhỏ, lau khô miệng nước miếng trên khóe miệng, đầu giả bộ đáng thương rủ xuống nói: “Ô ô ô, xin lỗi tiểu chủ tử, người ta không phải cố ý đâu, chỉ là nghe được người bỗng nhiên nhắc đến gà, bao tử của ta bắt đầu có chút đói nha, cho nên liền không tự chủ được nhớ lại món đùi gà nướng thơm ngào ngạt trong phủ.”

            Thượng Quan Ngưng Nguyệt triệt để không biết nói gì, tay trái ôm huyết tỳ bà, tay phải chống mạnh vào hông, trên trán che đầy hắc tuyến nói: “Toàn bộ ngừng lại cho ta! Từ giờ trở đi, lập tức cấm bàn tán tất cả các chủ đề liên quan đến gà. Nếu có ai còn nói về gà, ta liền cho người đó biến thành gà nướng.”

            Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa dứt lời, Huyết Bàng Vương ngẩng đầu nhìn trời, mỏ nhọn khẽ giương lên. Không nói tới thì không nói tới, ngày sau nếu nó bắt được con gà thối kia, nó là nhất định phải bắt con gà thối đó cùng nó tỷ thí tốc độ bay.

            Cầu Cầu tham ăn vốn dĩ trong đầu hiện lên đùi gà xoay tròn thơm ngào ngạt, nghe xong lông và tai đáng thương cụp xuống, móng vuốt nhỏ ủy khuất cào cào, đồng thời trong lòng âm thầm lẩm bẩm: Thôi được rồi, không đề cập tới thì không đề cập tới, người ta ở trong lòng yên lặng nghĩ là được chứ gì?

            Gương mặt Thanh Báo khẽ giựt giựt, vội vàng ngậm chặt miệng thành đường thẳng. Ho khan một cái khụ. . . biến thành gà nướng? Vương phi, không cần phải tàn nhẫn như vậy chứ, người ta chẳng qua là nhất thời hiếu kỳ, nên mới nhịn không được hỏi một chút thôi mà.

            Ngân Lang khẽ nhún vai, vẻ mặt vô tội nhìn nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Vương phi a, người hung dữ với ai đều được, nhưng ngàn vạn lần không nên hung dữ với Ngân Lang nha. Việc này không liên quan gì đến Ngân Lang, ta không có nói tới một chữ gà nào nha.

            Thượng Quan Ngưng Nguyệt hài lòng nhìn mọi người một vòng rốt cục an tĩnh lại, lại không tiếp tục nói đến gà nữa, chợt hai lỗ tai nhạy bén bỗng nhiên run run, mắt ngọc lạnh lẽo nhìn về núi giả cách đó không xa nói: “Ai, đi ra!”

“Vương phi, là thuộc hạ.” Ảo Ảnh Lãnh Hình từ bên trong núi giả đáp lời, đồng thời thân ảnh nhanh chóng chạy nhanh đến trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

            Thượng Quan Ngưng Nguyệt cảm thấy bên trong núi giả ngoại trừ Lãnh Hình đã đi ra bên ngoài thì không còn khí tức nào khác, mày phượng khẽ chau lại nhìn về phía Lãnh Hình, mở miệng hỏi: “Tại sao ngươi lại một mình ẩn nấp bên trong núi giả? Diễm đâu, sao lại không đi cùng với ngươi, lẽ nào Diễm cùng nhóm Ảo Ảnh còn lại đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn?”

            Lãnh Hình hướng về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt cung kính cúi gập thắt lưng, trả lời: “Bẩm Vương phi, Vương gia cùng nhóm Ảo Ảnh còn lại đều bình yên vô sự, lúc này đang đi vào sâu trong Ma quỷ đào lâm. Bởi vì Ma quỷ đào lâm có bày trận pháp, phải cần phương thức đặc thù mới có thể đi qua, cho nên Vương gia phân phó thuộc hạ ở lại chờ Vương phi, để đưa Vương phi thuận lợi đi qua trận pháp kia.”

            “Thì ra là thế!” Biết được Hiên Viên Diễm bình yên vô sự mày phượng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt mới dần giãn ra, môi đỏ mọng nhếch lên nói: “Vậy chúng ta liền vào rừng đi, mau mau hội hợp với Diễm.”

            “Vương phi, gió trong Ma quỷ đào lâm có độc, cần. . .” Lãnh Hình đưa ngón tay chỉ về phía rừng đào, chợt nhớ tới công phu dụng độc của Vương phi so với Vương gia chỉ hơn chứ không kém, vì vậy liền vội vàng đem lời nhắc nhở còn chưa nói hết nuốt vào.

            Thượng Quan Ngưng Nguyệt quét mắt ngọc một vòng quanh rừng đào, dung nhan hiện lên nụ cười yêu diễm nói: “Cần ngắt lấy cánh hoa đào, mới có thể phòng ngừa gió độc nhập thể, phải không?”

            Vương phi nhà bọn họ chính là tổ độc (tổ tông của độc), cần gì hắn phải nhắc nhở chứ? Lãnh Hình nhịn không được gãi gãi đầu, nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười hắc hắc nói: “Là thuộc hạ ngu ngốc.”

            “Đi thôi.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt mở miệng cười tủm tỉm nói xong, dẫn đầu đi về phía lối vào Ma quỷ đào lâm.

            Chẳng qua là, khi đầu vai của nàng nhẹ chạm qua khối đá có khắc mười ba chữ to kia, ngón tay nàng nhẹ nhàng chạm, gảy lên một đạo tỳ bà.

            Ảo ảnh Ngân Lang, Thanh Báo cùng với Lãnh Hình luôn đi sau lưng Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đã nhận ra trên bia đá màu trắng bỗng nhiên hiện lên một đạo hồng quang chói mắt, mà đạo hồng quang chói mắt kia dường như là từ trong lòng Tiểu Vương phi phát ra. Vì vậy, ba người bọn họ dừng lại bước chân, hai tròng mắt tràn đầy tò mò nhìn bia đá một chút.

            “Tê. . .” Ngân Lang, Thanh Báo cùng với Lãnh Hình hít vào một hơi khí lạnh, hầu như đều tưởng mình bị hoa mắt, vội vã giơ lên mười ngón dùng sức dụi dụi hai tròng mắt rồi lại nhéo vào hai cánh tay.

            Cảm giác được hai cánh tay truyền tới cảm giác đau, ba người Ngân Lang, Thanh Báo và Lãnh Hình lúc này mới xác nhận, thì ra hình ảnh trước mắt bọn họ cũng không phải là ảo giác, mà đúng là chân chân thật thật tồn tại, gương mặt bọn họ hiện lên một chút kinh sợ.

            Giờ khắc này trên bia đá, mười ba chữ lớn màu đỏ “Ma quỷ đào lâm, kẻ nào tự tiện xông vào tất phải chết” đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là tám chữ lớn màu đỏ càng thêm chói mắt. Tám chữ lớn đó chính là: “Thượng Quan Ngưng Nguyệt, từng đi qua đây!”

            Trời cao ơi, đại địa ơi, Tiểu Vương phi uy vũ ơi, người có để cho người ta sống hay không?

            Van cầu người, sau này nếu không phải bất đắc dĩ, người chớ có tùy tiện hoạt động gân cốt. Nếu không, từ trước đến nay chúng ta vẫn cho rằng võ công của mình cũng tính là tuyệt đỉnh, thực sự sẽ có một loại xúc động gặp trở ngại mà chết.

            Ngân Lang, Thanh Báo và Lãnh Hình đồng thời nâng tay lên lau mồ hôi lạnh trên trán, lúc này mới nhấc chân đi vào trong Ma quỷ đào lâm.

            Đây đã coi là cái gì? Lấy linh lực của Nguyệt chủ tử bây giờ, chỉ cần phất động âm thanh của huyết tỳ bà phát ra cường đại uy lực, các ngươi căn bản liền chết như nào cũng không biết đâu.

            Huyết Bàng vương đi ở phía sau cùng, hai tròng mắt mang theo hèn mọn nhìn bóng lưng ba người Ngân Lang, Thanh Báo và Lãnh Hình, kiêu ngạo đầu nghểnh lên trời theo đuôi đi vào Ma quỷ đào lâm. . .

Chân thành cảm ơn các nàng đã ủng hộ và đọc truyện trong suốt thời gian qua !!!! Vì chủ nhà đi vắng quá lâu vậy nên ta cũng không biết làm sao nữa. :'( 

Vậy nên bắt đầu từ chương 144 trở đi, mời các nàng ghé qua Minh Nguyệt Gia Trang để tiếp tục đọc và ủng hộ truyện nhé !!!

https://minhnguyetgiatrang.wordpress.com/truyen-dang-cay/xuyen-khongnu-cuong/

๖ۣۜVy ๖ۣۜVy Thân !!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s