TNTT chương 124-125

 

 

 

Chương 124

Hàn Lượng nhìn Lục Đỉnh Nguyên bị thương nặng, trong lòng giống như không ngừng bị quất roi, nếu lúc trước hắn ngăn cản Lục Đỉnh Nguyên, y có thể sẽ không như vậy hay không? Nếu lúc trước chính mình đi theo, sự tình có thể sẽ tốt hơn một chút không? Hàn Lượng chưa từng nếm qua mùi vị hối hận là gì, lúc này lại bị tâm tư của mình tra tấn đến mức mỏi mệt không chịu nổi.

 

Xe đi tới nửa đường, người của Đông Cung thu được thư từ tổng đà Nghiễm Hàn Cung, nói là nhân mã các nơi đều đã rút lui, hỏi có cần hủy bỏ Võ Lâm Tru Sát Lệnh không? Hàn Lượng miễn cưỡng trả lời “Chủ tử của các ngươi một ngày chưa tỉnh, Tru Sát Lệnh một ngày không hủy”, người của Đông Cung không dám nói gì, chi tiết báo lại.

Xe ngựa một đường chạy vô cùng chậm, sợ xóc nảy đến Lục Đỉnh Nguyên bị trọng thương cùng Phi Ảnh, nhưng là không hề dừng lại, ăn ngủ đều ở trên xe, người của Đông cung thay phiên đánh xe, thúc ngựa, dù vậy, cũng chạy khoảng năm ngày đường, mới trở lại địa bàn của Nghiễm Hàn cung.

 

Cạnh núi rừng, Đông Ly dẫn theo mọi người từ xa đứng đón. Trong những ngày Hàn Lượng rời đi, địa bàn của Nghiễm Hàn cung đã được dọn dẹp thỏa đáng, nên chôn thì chôn, nên đốt liền đốt, nên sữa chữa liền sữa chữa, mặc dù không thể nói hoàn toàn không nhìn ra dấu vết từng bị chính phái chà đạp qua, nhưng mùi máu tươi cũng là không còn quá dày đặc.

 

Tiểu Hà Tử từ hai ngày trước đã tỉnh lại, từ trong xe bước ra, nhìn thấy Đông Ly nghênh đón, khó được hai người không có đấu võ mồm mà chỉ im lặng vỗ vỗ vai lẫn nhau.

 

Lục Đỉnh Nguyên tự nhiên là do Hàn Lượng thật cẩn thận ôm ra, Phi Ảnh cũng là để người khác nâng ra, nhiều ngày như vậy vẫn chưa tỉnh, có thể thấy được là bị thương rất nặng.

 

Đường vào cốc quá hẹp, xe ngựa đi không dễ, cho nên xe ngựa luôn luôn không vào cốc, mà là để lại trong Lục gia trang cho người bên dưới dùng. Lần này xe ngựa đi tới đầu đường, con đường còn lại, mọi người chỉ có thể đi bộ.

 

Hàn Lượng dùng áo choàng thật dày che kín Lục Đỉnh Nguyên, không hề mượn tay người khác, tự mình ôm người vào cốc, trừ bỏ Đông Ly cùng mấy người tiếp ứng hơi chớp lên, còn đám người Đông Cung ở chung với Hàn Lượng mấy ngày nay đã sớm nhìn quen. Biết vị Hàn công tử này cực kì để bụng chủ tử, căn bản không cho người bên ngoài có đường chen tay vào.

 

Chờ tất cả mọi người vào cung, hết thảy được an bài thỏa đáng, cũng là lúc Tiểu Hà Tử bận rộn. Lục Đỉnh Nguyên không đến nỗi nào, cho dù nhiều ngày chưa ăn cơm, có Hàn Lượng miệng đối miệng đút một ít thức ăn lỏng, vẫn có thể miễn cưỡng vượt qua; Phi Ảnh lại không lạc quan, Tiểu Hà Tử chỉ có thể dùng mảnh vải dính nước thấm ướt làn môi khô khốc của hắn, lại không thể đút vào bất cứ thứ gì, cho dù có đan dược vừa vào miệng liền tan do Tiểu Hà Tử luyện chế, nhưng thuốc cũng không thể trở thành cơm mà ăn, người hôn mê nhiều một ngày, liền càng nguy hiểm một chút.

 

Cứ vậy qua hai ngày, trái tim của mọi người vẫn chưa buông xuống, Phi Ảnh lại ở một đêm khuya đột nhiên biến mất, Nghiễm Hàn cung liền nổ tung. Bốn hộ pháp mất tích hai, hơn nữa đều là ở ngay dưới mí mắt của mọi người. Lúc Hạ Thiên mất tích còn có thể tạm giải thích được, dù sao người có thể đi có thể chạy, lại là đang lúc hỗn chiến; Phi Ảnh hôn mê đều có thể biến mất, cũng quá làm cho người ta khó có thể tiếp nhận.

 

“Nhất định là có người đến bắt đi.” Đông Ly khẳng định nói.

 

“Có thể thoải mái đi lại trong cung, tất cả ảnh vệ đều không phát hiện? Công phu của người này cao đến độ nào?” Thu Vân có chút không tin. “Hay là…” Trong cung của chúng ta có nội quỷ? Thu Vân không dám nói những lời này ra miệng.

 

“Đều là lỗi của ta, ta không nhìn kĩ Thu Ảnh.” Tiểu Hà Tử một mực khóc, một mực trách cứ chính mình. Mọi người cũng không trách hắn hay khuyên hắn cái gì, kỳ thật mọi người đều biết, hắn khổ sở, đâu chỉ bởi vì Phi Ảnh mất tích, càng nhiều, là lo lắng đối với Hạ Thiên, chỉ là không thể phát tiết ra thôi.

 

Chương 125

 

“Chúng ta có cần phát Võ Lâm Thiếp…” hỏi một chút?

 

Thu Vân còn chưa nói xong, Đông Ly liền ngắt ngang, “Được rồi, còn ngại ném mặt không đủ sao? Người ở ngay dưới mí mắt không thấy, còn muốn chiêu cáo giang hồ để người người đều biết sao?”

 

Đông Ly nói chuyện hơi gắt gỏng, khiến cho Thu Vân lần đầu tiên tham gia nghị sự của hộ pháp cảm thấy sợ hãi không thôi. “Người của Thu cung chúng ta đi tìm?”

 

“Không cần phiền toái, đợi thêm chút nữa đi!” Hàn Lượng vẫn luôn im lặng cuối cùng cũng mở miệng, “Nếu là bị người bên ngoài bắt đi, nhất định là muốn đưa ra điều kiện, sẽ không vô duyên vô cớ mà bắt người; Nếu là Phi Ảnh tỉnh tự mình đi, các ngươi đi tìm cũng không thấy được.”

 

“Còn Hạ Thiên…”Vị kia nhưng lại là vô duyên vô cớ biến mất.

 

“Chuyện của Hạ Thiên, chúng ta cũng không hiểu biết,” Hàn Lượng trầm ngâm, “Việc này vẫn là chờ Đỉnh Nguyên tỉnh sau đó bàn lại.”

 

Chuyện tìm người cứ vậy mà gác lại. Trận chiến này, đối với Nghiễm Hàn cung mà nói, quả thật là một đả kích nặng nề, nhưng các phái khác trong giang hồ cũng không chiếm được tốt đẹp gì. Đáng giá nhắt tới là, từ sau khi Hàn Lượng lãnh đạo mọi người ngăn địch cộng thêm cứu về Lục Đỉnh Nguyên, lời đồn đãi về Hàn Lượng trong Nghiễm Hàn cung cũng đã thay đổi. Không còn người dùng những từ ngữ như nam sủng, tiểu quan để gọi hắn, đối với chuyện của hắn và Lục Đỉnh Nguyên, mọi người cũng không dám nghị luận thêm gì nữa. Nói về Hàn Lượng, mọi người cũng cung kính gọi một tiếng “Hàn công tử”, địa vị của Hàn Lượng ở trong Nghiễm Hàn cung đột nhiên đề cao lên, đối với việc Hàn Lượng là bạn lữ của Lục Đỉnh Nguyên, dường như cũng là im lặng cam chịu.

 

Đây là chuyện tốt, nhưng tâm tình của Hàn Lượng lại làm sao cũng không tốt lên được. Nguyên nhân không phải do hắn, mà là do Lục Đỉnh Nguyên.

 

Thời gian Lục Đỉnh Nguyên hôn mê không thể nói là không lâu, trước sau cộng lại ít nhất cũng là mười ngày, thật vất vả tỉnh lại, còn chưa cho người ta một hơi thở ra, liền phát hiện một vấn đề khác. Có lẽ là do đan điền bị thương, mấy ngày nay Lục Đỉnh Nguyên luôn dễ dàng mệt, trong một ngày đã có nửa ngày là say ngủ, cái này cũng chưa nghiêm trọng, nghiêm trọng nhất là, chỉ cần Lục Đỉnh Nguyên bắt đầu vận công, đan điện ở bụng dưới liền đau như bị lửa đốt. Lục Đỉnh Nguyên từng hai lần mạnh mẽ vận công, đau đến toàn thân đều là mồ hôi là chuyện nhỏ, ngươi lại rõ ràng đau đến ngất xỉu thì Hàn Lượng mặc kệ, sao có thể để cho y tiếp tục luyện? Thế là cùng tiểu Hà Tử mỗi ngày chui vào trong núi sách thuốc, tìm cách để làm cho Lục Đỉnh Nguyên mau khỏe lại.

 

Chỉ chớp mắt, tháng chạp đã qua hơn phân nửa, cửa ải cuối năm cũng đến gần, không khí trong Nghiễm Hàn cung lại luôn là một mảnh nghiêm nghị. Đông Ly gấp a, đến bây giờ Võ Lâm Tru Sát Lệnh vẫn không dừng lại, nhưng Hàn Lượng không nhắc đến, Đông Ly cũng không dám nói, không có biện pháp, bốn hộ pháp hai mất tích, thương thế của chủ tử lúc tốt lúc xấu luôn không thấy chuyển biến tốt đẹp. Nhưng lập tức là lễ mừng năm mới, trước không nói lễ mừng năm mới năm rồi đều là do Tiểu Hà Tử xử lý, hiện tại hắn căn bản không rãnh rỗi mà quan tâm, nhưng cứ đội một Tru Sát Lệnh, ngày Tết này qua cũng không an ổn.

 

Thế là hôm nay, tranh thủ lúc Hàn Lượng đi Dược Lô cùng Tiểu Hà Tử luyện dược, Đông Ly đi tới chủ viện của Lục Đỉnh Nguyên, cũng là vào cũng không được, không vào lại không cam lòng. Vào, sợ làm phiền chủ tử – bình thường Hàn Lượng đều là chờ Lục Đỉnh Nguyên ngủ mới rời đi; Không vào, năm cũ sắp qua, cách năm mới chỉ mấy ngày, nếu không bỏ Tru Sát Lệnh, có còn cho người của các cung an ổn mừng năm mới hay không?

 

Đang do dự, lại nghe thấy từ trong phòng Lục Đỉnh Nguyên truyền ra một tiếng “phịch” nặng nề, Đông Ly liền vội vã vọt vào.

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s