TNTT chương 126-128

Chương 126

 

“Chủ tử?” Vào phòng, lại phát hiện Lục Đỉnh Nguyên hai tay ôm bụng đầu đầy mồ hôi lạnh ngã xuống đất ngay trước giường, hiển nhiên là từ trên giường rớt xuống dưới. Đông Ly vội vã chạy tới nâng người dậy.

 

“A…” Lục Đỉnh Nguyên được Đông Ly nâng mới miễn cưỡng đứng dậy, nằm xuống giường liền gian nan ói ra một ngụm khí, hơi thở mới thông thuận lại.

 

“Chủ tử, ngài lại lén luyện công? Hàn công tử không phải đã nói…” Không cho ngài tùy tiện luyện sao?

 

“Ngươi đừng nói cho hắn!” Đông Ly còn chưa nói xong, Lục Đỉnh Nguyên liền đánh gãy.

“Nhưng…Hàn công tử nói bệnh của ngài chưa hiểu rõ lại tùy tiện vận công, sẽ là thương càng thêm thương.” Đông Ly nhíu mày, đây cũng không phải là việc nhỏ.

 

“Ta chỉ là muốn thử lại một lần, không có lần sau.” Trời mới biết lời y nói là muốn gạt người hay lừa quỷ? Nhìn bộ dạng muốn trợn mắt trắng của Đông Ly liền biết nàng căn bản không tin. Lục Đỉnh Nguyên vội vàng nói sang chuyện khác, y cũng không muốn việc này ồn ào đến tai Hàn Lượng, người khác tức giận y có thể không để ý tới, Hàn Lượng tức giận y nhưng là không thừa nhận được.

 

“Nói đi, ngươi tìm ta có việc gì?” Cấp dưới này của hắn là loại người vô sự không đăng tam bảo điện, y so với ai khác đều càng thêm rõ ràng, một đám đều vội muốn chết, ai có rảnh mà chạy tới chỗ của y nói chuyện phiếm?

 

Đông Ly vừa nghe, nhớ tới ý đồ của mình liền vội vàng đem mọi việc nói ra.

 

“Tru Sát Lệnh a, bỏ đi!” Lục Đỉnh Nguyên thực ngắn gọn.

 

“A?” Đông Ly có chút phản ứng không kịp, “Không cần thương lượng với Hàn công tử sao?”

 

“Phốc ~” Lục Đỉnh Nguyên bật cười một tiếng, “Rốt cục hắn là chủ tử của ngươi? Hay ta là chủ tử của ngươi? Ai là đương gia của Nghiễm Hàn cung?”

 

“Thuộc hạ không dám!” Đông Ly vừa nghe lời này liền vội vàng quỳ xuống.

 

“Được rồi, đứng lên đi!” Lục Đỉnh Nguyên khoát tay, căn bản không để ý, “Lượng là bởi vì vết thương của ta, gấp lên liền quên mất chuyện này, nếu hắn từng nỏi ta tỉnh liền hủy, vậy thù hủy đi.” Lục Đỉnh Nguyên khó được mà giải thích một lần. “Còn chuyện lễ mừng năm mới, ngươi đợi ta suy nghĩ thêm một chốc.”

 

Đây là năm đầu tiên Hàn Lượng ở nơi đây đâu!

 

Nhìn gương mặt Lục Đỉnh Nguyên nháy mắt cười đến vô cùng ôn nhu, Đông Ly có chút há hốc mồm. “Chủ tử? Ngài…nở nụ cười?”

 

“Ta cười rất kỳ quái sao?” Lục Đỉnh Nguyên ngạc nhiên. Y là người, cũng không phải yêu quái, cười có cái gì kỳ quái?

 

 

Trước kia chủ tử rất ít cười, hiện tại y là thật sự hạnh phúc đi?! Đông Ly nghĩ như vậy, lại cái gì cũng không nói, chỉ lắc đầu, nói câu “Ngài nghỉ ngơi đi” liền lui ra.

 

Lại trải qua nửa tháng điều dưỡng, vết thương trên người của Lục Đỉnh Nguyên đều đã khỏi hẳn, ngay cả vết thương nặng nhất trên ngực trái cũng chỉ còn lại một vệt trắng; Lục Đỉnh Nguyên luyện công vẫn gian nan như cũ, không có hiệu quả gì, nhưng đan điền cũng không đau đớn cực kỳ như trước. Lúc này Tiểu Hà Tử mới cón tinh thần rãnh rỗi mà quan tâm chuyện khác, vừa quay đầu lại, cư nhiên phát hiện ngày hôm sau chính là giao thừa, nhưng hắn cái gì cũng chưa xử lý!

 

“Này này này…làm sao bậy giờ đây?” Tiểu Hà Tử gấp đến độ xoay vòng.

 

“Ngươi làm gì vậy? Thương của đỉnh Nguyên không phải đều khỏi hẳn sao?” Hàn Lượng vừa đút xong dược cho Lục Đỉnh Nguyên, ra cửa liền nhìn thấy Tiểu Hà Tử ở trong sân xoay quanh, còn tưởng rằng thương của Lục Đỉnh Nguyên lại có cái gì.

 

“Ngày mai là giao thừa a!” Trong mấy ngày này, Tiểu Hà Tử cùng Hàn Lượng càng thêm thân, ở chung so với người bên cạnh càng thêm tự nhiên, cũng có một chút là sự ăn ý giữa y giả.

 

“Mau như vậy?” Hàn Lượng nhất thời không phản ứng kịp, chính mình cư nhiên đã đến nơi này gần một năm? “Năm mới liền năm mới, ngươi gấp cái gì?” Nhưng Hàn Lượng chính là Hàn Lượng, rất nhanh liền phục hồi tinh thần, bình thản hỏi Tiểu Hà Tử.

 

Chương 127

 

“A? Sao các ngươi đều ở đây? Lúc này không phải là ở Dược Lô sao?” Đông Ly ôm một đống sách đi vào viện, từ lần trước làm cho Lục Đỉnh Nguyên, Lục thúc liền ngượng ngùng gặp Lục Đỉnh Nguyên, sổ sách của Lục gia đều là Hạ Thiên đưa tới, sau khi Hạ Thiên cũng mất tích, việc của Hạ Cung liền rơi xuống trên đầu Đông Ly, kỳ thật không chỉ Hạ Cung, ngay cả việc của Thu Cung, cơ bản đều dừng ở trên đầu của nàng, may mắn còn có Thu Vân giúp đỡ, gần đây lại thêm việc của Tiểu Hà Tử, việc của Đông Cung, Đông Ly có thể làm thay đều bao hết.

 

“Ngươi tới lúc này là…” Hàn Lượng híp mắt, nhìn việc của các cung trong tay Đông Ly, lại nhìn bộ dạng quen thuộc của Đông Ly, lập tức hiểu được, mấy ngày nay đại khái Lục Đỉnh Nguyên căn bản là không có ngoan ngoãn nghỉ ngơi, mà là thừa dịp lúc bọn họ đi Dược Lô liền giải quyết công việc của các cung.

 

“Này…” Đông Ly lúc này mới giật mình, đại khái cũng hiểu được Hàn Lượng phát hiện cái gì, nhưng là nàng không nghĩ tới Hàn Lượng sâu sắc như vậy, chỉ nhìn thấy nàng, liền đại khái đoán được chân tướng.

 

“Chủ tử…Chủ tử…” Ngay lúc Đông Ly còn chưa nghĩ ra làm sao để ứng đối, Thu Vân liền ầm ĩ chạy tới, người chưa tới âm thanh đã truyền ra, hơn nữa từ trong thanh âm, có thể nghe ra nồng đậm vui vẻ cùng thản nhiên lo lắng.

 

“Làm gì mà hô to gọi nhỏ như vậy?” Lục Đỉnh Nguyên đi ra cửa, “A? Các ngươi đều ở?” Một câu, khiến người ở đây đều xót xa trong lòng, công lực của y, lại tổn thất đến mức này, bọn họ một đống người đứng ở cửa nói nửa ngày, cho dù là hạ giọng nói nhỏ, nhưng y thế nhưng cũng chưa phát hiện sao?

 

“Chủ tử…” Đúng lúc này, Thu Vân chạy tới. “Hộ pháp, Hộ pháp…đã trở lại.”

 

“Hộ pháp?” Mọi người trăm miệng một lời, “Hộ Pháp cung nào?”

 

“Hạ hộ pháp cùng Thu hộ pháp, cùng nhau trở lại.”

 

“Ở đâu?”
“A?”

 

Đông Ly cùng Tiểu Hà Tử đồng thời kinh hô.

 

“Trở về liền trở về, còn cần cố ý báo lại sao?” Thanh âm của Lục Đỉnh Nguyên cực kỳ thản nhiên. Hàn Lượng chỉ hơi nhướng máy, cũng nghe ra ý tứ trong lời của Lục Đỉnh Nguyên, trở về liền tự mình tới gặp y, cần gì dùng thông báo?

 

“Còn… còn ở ngoài cung, chờ chủ tử truyền.” Ý ở ngoài lời, ngay cả cửa cung cũng chưa dám vào đâu!

 

“Hừ…” Lục Đỉnh Nguyên hừ lạnh một tiếng, xoay người liền vào nhà, đem mọi người để ở bên ngoài.

 

“Này…” Thu Vân sợ hãi, không biết nên làm sao.

 

Đông Ly, Thu Vân đồng loạt nhìn về phía Tiểu Hà Tử. Vốn là Tiểu Hà Tử hiểu rõ ý tử Lục Đỉnh Nguyên nhất, nhưng hiện nay, bởi vì chuyện liên quan tới Hạ Thiên, quan tâm sẽ bị loại, liền không dám tùy tiện phỏng đoán, không dám xác định ý của Lục Đỉnh Nguyên. Thế là chỉ có thể nhìn Hàn Lượng.

 

A…Hàn Lượng lắc đầu, “Đi gọi bọn họ vào đi!” Khó trách giang hồ thịnh truyền Lục Đỉnh Nguyên hỉ nộ vô thường, y nói một nửa, ai hiểu?

 

Chờ tới khi Hàn Lượng mang Hạ Thiên cùng Phi Ảnh cùng một đám người đi vào, Lục Đỉnh Nguyên đang uống trà sâm, vẻ mặt thản nhiên, nhưng Hàn Lượng vẫn nhìn ra y đang tức giận, không chỉ Hàn Lượng nhìn ra, ngay cả tứ hộ pháp đi theo Lục Đỉnh Nguyên nhiều năm cũng đã nhìn ra.

 

“Chủ tử…” Phi Ảnh, Hạ Thiên đồng loạt quỳ xuống.

 

Lục Đỉnh Nguyên giương mắt, không nói chuyện, kĩ càng đánh giá hai người một lần. Tốt lắm, đều thực chỉnh tề, không thương không bệnh, ngoại trừ sắc mặt của Hạ Thiên nhìn qua có chút tiều tụy. “Đã trở lại?”

 

“Vâng.” Hai người trăm miệng một lời, cũng đồng dạng không dám ngẩng đầu.

 

“Làm chuyện gì thực xin lỗi bổn tọa?” Ngữ điệu lạnh lẽo.

 

“A?”

 

“Tuyệt đối không có!”

 

Hạ Thiên cùng Phi Ảnh đồng loạt cả kinh mà ngẩng đầu, tội danh này quá lớn, bọn họ không thể gánh nổi.

 

“Không có thì làm gì bày ra một bộ cúi đầu nhận tội như vậy?” Lục Đỉnh Nguyên trào phúng. “Đông Ly.”

 

“Có thuộc hạ.” Đông Ly vội vàng tiến lên.

 

Lục Đỉnh Nguyên cầm lấy mấy quyển sự vụ trên tay Đông Ly, qua loa lật xem, liền rút ra mấy bản, ném xuống đầu của Hạ Thiên cùng Phi Ảnh, “Chuyện của mình thì tự mình đi làm đi, còn muốn liên lụy người bên ngoài tới bao giờ?”

 

Hạ Thiên cùng Phi Ảnh cuối cùng biết Lục Đỉnh Nguyên kỳ thật là giận bọn họ ra vẻ xa lạ, căn bản không có ý hoài nghi, cũng không dám trốn, chỉ có thể nhận.

 

“Vâng.” Phi Ảnh như trút được gánh nặng.

 

“Nga…hắc hắc…” Hạ Thiên lại là một bộ cợt nhả, không còn cung kính như trước.

 

Chương 128

 

Trong Nghiễm Hàn cung thêm hai người Phi Ảnh cùng Hạ Thiên liền giống như trở nên vô cùng náo nhiệt, cũng bắt đầu lộ ra không khí ngày Tết, hết thảy giống như không có gì biến hóa, lại vẫn có gì đó khác biệt. Cẩn thận cảm nhận sẽ phát hiện, Phi Ảnh không hề chỉ là bóng dáng, thân ảnh của hắn xuất hiện nhiều nơi trong Thu cung, không hề luôn xoay quanh Lục Đỉnh Nguyên; Mà Hạ Thiên, cũng không lại đi Lục gia trang ở, chính thức vào ử Hạ viện trong Nghiễm Hàn Cung, thường thường xung quanh liền truyền ra tiếng thét chói tai rống giận của Hà đại tổng quản.

 

Mà Hàn Lượng nhiển nhiên chính là một trong những người cẩn thận kia.

 

“Ngươi không hỏi bọn họ đã xảy ra cái gì?” Ăn xong cơm trưa, Hàn Lượng ôm Lục Đỉnh Nguyên ở trong sân phơi nắng, xa xa, từng đợt thanh âm ồn ào truyền ra không khí đặc biệt của ngày Tết, mà chỗ này của bọn họ, là góc yên tĩnh duy nhất.

 

 

“Chuyện của Hạ Thiên ta có thể đoán được một ít, không phải kẻ thù cũ chính là việc nhà trong Thiên Ưng bang của hắn.” Lục Đỉnh Nguyên mị mắt hưởng thụ cảm giác lười biếng dưới ánh mặt trời, nhất là khi còn có Hàn Lượng ở kề bên.

 

“Thiên Ưng Bang?” Hàn Lượng híp mắt, nhớ lại ngày đó người làm Lục Đỉnh Nguyên bị thương.

 

“Ngươi không nhớ rõ? Ngày ấy ngươi hẳn là cũng gặp được.” Lục Đỉnh Nguyên nhĩ đến Hàn Lượng không có ấn tượng.

 

“Nhớ rõ, bộ dạng rất giống Hạ Thiên, nhưng khí chất kém rất nhiều.” Hắn sẽ không nhận lầm hai người, Hạ Thiên cho người ta cảm giác thực ánh mặt trời, mặc dù ngẫu nhiên có hơi trầm buồn, nhưng người ngày hôm đó lại quá mức âm trầm.

 

“Ân, bang chủ hiện tại của Thiên Ưng Bang là em trai sinh đôi của Hạ Thiên.” Lục Đỉnh Nguyên gật đầu.

 

“Hèn gì ngươi không cho Phi Ảnh giết hắn, là ngại với Hạ Thiên?”

 

“Xem như đi!” Lục Đỉnh Nguyên thở dài, chuyện của Hạ Thiên thật sự rất loạn, không phải một hai câu có thể nói rõ. “Còn Phi Ảnh, ta chỉ có thể khẳng định hắn là bị người khác mang đi, còn cái khác, ta cũng không đoán ra.”

 

“Nga? Khẳng định như vậy?” Hàn Lượng nhướng mày.

 

“Ừ, nếu Phi Ảnh tự mình rời đi, liền sẽ tuyệt đối không quay về. Nhưng mà…” Lục Đỉnh Nguyên trầm ngâm, “Lần này hắn trở về có chút hơi khác.”

 

“Ngươi cũng phát hiện?” Hàn Lượng hỏi.

 

“Ngươi cũng phát hiện?” Lục Đỉnh Nguyên quay đầu hỏi lại, y phát hiện không có gì kỳ quái, dù sao Phi Ảnh đi theo y nhiều năm như vậy, nhưng Hàn Lượng cũng phát hiện, vậy nói lên cái gì?

 

“Ha ha, hắn thế nhưng là tình địch của ta, sao có thể không chú ý nhiều một chút?” Hàn Lượng cười.

 

“Tình địch?” Lúc đầu Lục Đỉnh Nguyên đối với từ ngữ như vậy không phản ứng kịp, nghĩ ngĩ, lại nhìn vào đôi mắt cười đến sáng lên của Hàn Lượng, chậm rãi cũng hiểu được ý nghĩa. Mặt đỏ lên, quay đầu không nói nữa.

 

Nhưng về việc Phi Ảnh bị người bắt đi, quả thật khó có thể tưởng tượng. Rốt cục là ai bắt Phi Ảnh đi? Xuất phát từ nguyên nhân gì? Ai có bản sự lớn như vậy có thể từ hệ thống phòng vệ kín đáo của Nghiễm Hàn cung người không biết quỷ không hay mà mang một người đi? Hơn nữa còn là người bị thương nặng? Công phu của người này cao tới mức nào? Hơn nữa, vì sao Phi Ảnh khỏe mạnh lại trở về? Người bắt đi hắn dễ dàng thả người như vậy? Một đống nghi vấn, khiến Hàn Lượng vô cùng đau đầu, thế là nhẹ giọng gọi, “Đỉnh Nguyên…” Không động tĩnh.

 

“Đỉnh Nguyên?” Cúi đầu, lại phát hiện Lục Đỉnh Nguyên đã ở trong ngực của mình ngủ say.

 

“…” Hàn Lượng cười khẽ. Gần nhất thương thế của Lục Đỉnh Nguyên tuy rằng có chút chuyển biến tốt đẹp, nhưng vẫn dễ dàng mệt mỏi như cũ. Ôm chặt người trong lòng, Hàn Lượng đứng dậy vào phòng. Hôm nay là trừ tịch, ngày mai là mùng 1 năm mới, đây là năm mới đầu tiên của hắn ở niên đại này, vì có Lục Đỉnh Nguyên làm bạn, làm cho hắn đối với hết thảy đều vô cùng chờ mong. Nha, lại nói tiếp, hình như Lục Đỉnh Nguyên còn nhỏ hơn mình hai tuổi đâu, vậy có phải là cần chuẩn bị tiền mừng tuổi hay không? Nhưng là, trên tay mình không có bạc vụn, Lục Đỉnh Nguyên lại giàu có như vậy, cho y cái gì mới đáng giá đây? Vấn đề này, có chút làm khó luôn luôn thông minh Hàn Lượng.

 

 

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s