TNTT chương 134-135

Chương 134

 

“Ngươi xem đi,” Hàn Lượng chỉ vào vị trí ngực của nhân vật trên tập tranh, “Nơi này vẽ là bộ ngực của nữ tử, cho nên hơi lớn cũng hơi cong lên; Bên này là nam tử, bằng phẳng mà thẳng tắp.”

 

“…” Lục Đỉnh Nguyên không nói chuyện, nhưng vẻ mặt rõ ràng như là đang nói – là đoán mò đi?

 

“Ha ha,” Hàn Lượng cười, biết quả thật khuyết thiếu sức thuyết phục, lại đem tập tranh lật đến tầng thứ bảy của công pháp, “Ngươi xem, bắt đầu từ tầng này, người trên tập tranh không còn mặc quần áo,” Lục Đỉnh Nguyên lại chỉ vào vị trí bộ ngực của nhân vật, “Hai nửa vòng tròn này rõ ràng chính là vẽ bộ ngực của nữ tử, tuy rằng hơi mơ hồ; Mà bên nam tử, không có vẽ hai đường dư thừa kia.”

Hắn cư nhiên dùng ngón tay chỉ vào bộ ngực của nữ nhân trên tập tranh là hai đường dư thừa! Lục Đỉnh Nguyên quả thật muốn trợn mắt trắng. Được rồi, ít nhất hắn thuyết phục được chính mình đó là nữ nhân.

 

“Vậy nói cách khác, ta luyện hơn hai mươi năm nội công của nữ tử?” Lục Đỉnh Nguyên quay đầu hỏi Hàn lượng, sau khi nhận được một cái gật đầu khẳng định của Hàn Lượng mới nói tiếp, “Ta luyện công sai lầm, sao ngươi lại là vẻ mặt mừng thầm?”

 

Hàn Lượng cong khóe môi, cười vô cùng trêu tức, “Chẳng lẽ ngươi không hề tò mò, vì sao một quyển võ công bí tịch lại muốn chia thành hai loại phương pháp tu luyện cho nam và nữ, hơn nữa còn vẽ kỳ quái như vậy sao?” Hàn Lượng nói, còn lắc lắc quyển tập trong tay.

 

“Được rồi, nói đi, ngươi rốt cục phát hiện cái gì? Ra vẻ thần bí.” Lục Đỉnh Nguyên bày ra tư thế đã chuẩn bị sẵn sàng.

 

“Được rồi, ta liền nói từng hạng cho ngươi.” Hàn Lượng gật đầu, nhưng biểu tình trên mặt rõ ràng là đang bày tỏ – cẩn thận đừng dọa đến ngươi!

 

“Chăm chú lắng nghe.” Lục Đỉnh Nguyên cười.

 

“Đầu tiên, bản bí tịch này chia làm hai phương pháp tu luyện nam nữ, cái này đã nói qua; Lại có, bí tịch này ghi lại là một quyển công phu song tu, nam nữ có thể cùng nhau luyện. Hai tầng đầu tiên, là bộ phận nền tảng, cho nên giống như công phu bình thường, là chia ra luyện, tầng ba, tầng bốn, do công phu còn thấp, cho nên có thể song tu cũng có thể chia ra luyện, nhưng bắt đầu từ tầng thứ năm, Ngọc Hư Công này nhất định phải bắt đầu song tu…”

 

“Nhưng là…”Lục Đỉnh Nguyên lên tiếng.

 

“Chờ ta nói xong,” Hàn Lượng phất tay đánh gãy y, “Ta biết ngươi muốn nói việc ngươi một mình luyện tới tầng thứ bảy, việc này đợi lát nữa ta giải thích cho ngươi.” Hàn Lượng tiếp tục lời nói trước đó, “Mà tầng thứ năm cùng tầng thứ sáu, lúc song tu chỉ là cùng nhau tu luyện; Nhưng bắt đầu từ tầng thứ bảy, môn công phu này sẽ bắt đầu sử dụng phương pháp thải bổ của đạo gia mới có thể tu hành, đây cũng là vì sao người trên tập tranh không có mặc quần áo.”

 

“Thải bổ?”

 

“Âm dương tướng hợp, cũng chính là sinh hoạt vợ chồng.”

 

Hàn Lượng nói đến đây, mặt của Lục Đỉnh Nguyên “phừng” một cái đốt lên, cuối cùng cũng biết được khi nãy vì sao Hàn Lượng lại cười kỳ quái như vậy.

 

“Lại có, đại khái bởi vì họa sĩ là nữ, cho nên ngượng ngùng đem đặc thù của nam tính vẽ quá mức rõ ràng, mới có thể làm cho người ta nhất thời không thể phân biệt nam nữ trên tranh.”

 

“Đặc thù giới tính?” Cách dùng từ của Hàn Lượng vẫn làm cho Lục Đỉnh Nguyên thường xuyên cảm thấy mờ mịt.

 

“Chính là chỗ có thể lập tức chia ra nam nữ.” Hàn Lượng cầm lấy khối thịt dưới khố của Lục Đỉnh Nguyên, đổi lấy một tiếng hít sâu của Lục Đỉnh Nguyên.

 

“Cuối cùng, chỉ là một vài suy đoán của cá nhân ta.” Hàn Lượng còn có lời khác muốn nói, cũng không tính tại thời điểm này lại cùng Lục Đỉnh Nguyên lăn lên giường, cho nên sau khi Lục Đỉnh Nguyên hiểu được ý của hắn, cũng chỉ nhéo nhọe một cái liền bỏ ra, không động tay động chân thêm. “Ta nhớ rõ ngươi từng nói với ta, một căn phòng khác chứa các bức tranh, chính là bức tranh của các đời cung chủ Nghiễm Hàn Cung cùng vật bên người mà các nàng thích nhất phải không?”

 

Chương 135

 

Sau khi được đến một cái gật đầu của Lục Đỉnh Nguyên, Hàn Lượng tiếp tục hỏi, “Trong cùng bên trái người mặc đạo bào, chính là cung chủ đời thứ nhất?”

 

“Đúng vậy.”

 

“Vậy thì đúng rồi, vật bên người của nàng là một cây phất trần, mà không phải kiếm hoặc nhuyễn kiếm như võ giả thông thường, có thể thấy được nàng đạo hạnh thâm hậu, hẳn là lấy tu đạo làm chuẩn, không hẳn chỉ đơn giản là tập võ. Như vậy bản bí tịch này, rất có khả năng không phải là một bí tịch võ công, mà trên thực tế là bí tịch tu đạo.”

 

“Bí tịch tu đạo? Có gì khác nhau?” Lục Đỉnh Nguyên có chút không theo kịp ý nghĩ của Hàn Lượng.

 

“Ha ha, mục đích cuối cùng của đạo gia khi tu luyện là gì?” Hàn Lượng mỉm cười hỏi Lục Đỉnh Nguyên.

 

“Mục đích cuối cùng? Tu đạo là tu đạo…” Lục Đỉnh Nguyên dột nhiên nhớ tới cái gì, “Chẳng lẽ là bắt yêu quái?”

 

“Ha ha ha, ngươi so với ta càng thêm có thể tưởng.” Hàn Lượng càng ngày càng phát hiện nhiều chỗ đáng yêu của Nai Con, “Giống như mục đích cuối cùng của tu phật không phải chịu khổ mà là thành Phật, mục đích cuối cùng của tu đạo, cũng không phải tập võ, mà là thành tiên.”

 

“Thành tiên?” Lục Đỉnh Nguyên hoàn toàn bị dọa đến.

 

“Phải, Đạo gia vô luận luyện đan, tập võ hay là rèn kiếm, kỳ thật mục đích cuối cùng đơn giản là thân thể bất tử, đây là một quyển bí tịch tu tiên. Hơn nữa ngươi nghĩ lại tên của giáo phái xem, Nghiễm Hàn Cung, Chẳng lẽ cho tới bây giờ ngươi không nghĩ tới, đây vốn là tên của tiên cung trên trăng sao? Vốn chính là nơi ở của thần tiên.

 

“A!” Lục Đỉnh Nguyên bị Hàn Lượng nói sửng sốt, hiển nhiên là chưa từng nghĩ tới.

 

“Theo ta đoán, cung chủ đời thứ nhất của các ngươi, vốn xuất thân từ đạo gia, cũng nên có phối ngẫu của mình – chính là tướng công của các ngươi. Nhưng có khả năng do nguyên nhân nào đó mà ra đi, thế là nàng trộm bí tịch của đạo phái, một mình rời đi lập phái.” Hàn Lượng phỏng đoán.

 

“Sao ngươi không đoán nàng là trong vô ý có được bản bí tịch này mới một mình lập phái mà là quăng nguyên lai tướng công?” Lục Đỉnh Nguyên cũng cùng Hàn Lượng chơi trò ‘Ta đoán ta đoán ta đoán sai sai.”

 

“Sẽ không, đây là bản công phu song tu, không có đạo lý sau khi nàng có được nó lại đem nửa kia quăng; Hơn nữa ngươi đã nói, đệ nhất cung chủ của các ngươi đã luyện công phu tới tầng thứ tám, nói cách khác nàng đã từng song tu. Lại có, ngươi xem tên của công phu này – Ngọc Hư Công, hiển nhiên xuất từ đạo gia. Cuối cùng còn có một chút, ta nghĩ nàng hẳn là muốn đem bản công pháp song tu này truyền xuống, nhưng tính cách có chút rụt rè, không có khả năng nói quá trắng ra, từ trên tranh nàng vẽ mơ hồ như thế liền có thể biết, cho nên pháp môn này ở trong truyền thừa đời sau hoặc là do cố ý hoặc do sơ sẩy mà bị mất.”

 

“Có ý gì?” Vài câu phía trước có thể hiểu được, mấy câu cuối cùng Hàn Lượng nói làm cho Lục Đỉnh Nguyên có chút không hiểu, cố ý làm mất? Chẳng lẽ còn ẩn tình gì?

 

“Ngươi xem, công phu này chỉ có chưởng môn mới có thể luyện phải hay không?”

 

Lục Đỉnh Nguyên gật đầu.

 

“Phương pháp vào mật thất này cũng là dùng miệng tương truyền không có ghi lại đúng không?”

 

Lục Đỉnh Nguyên lại gật đầu.

 

“Cho nên ta nói, pháp môn song tu này, chính là phương pháp tu luyện phía trước do nữ tử luyện, phía sau do nam tử luyện, đệ nhất cung chủ của các ngươi hẳn là cũng dùng miệng truyền cho đời cung chủ kế tiếp.”

 

Lục Đỉnh Nguyên nghĩ nghĩ, cũng chỉ có thể tiếp tục gật đầu.

 

“Ngươi xem, ngươi đã nói, mấy đời cung chủ đầu tiên đều luyện tới ít nhất là tầng thứ bảy, thuyết minh các nàng cũng từng song tu, nhưng những đời cung chủ sau nhiều nhất cũng chỉ luyện tới tầng thứ năm, hơn nữa ngươi nói Nghiễm Hàn Cung vốn là bang phái của nữ tử, cho nên ta phỏng đoán, hẳn là từ khi Nghiễm Hàn Cung biến thành bang phái nữ tử, phương pháp tu luyện của nam tử đã bị cố ý làm mất.. Hoặc là, ở dưới tình huống trường kỳ không có nam tử, phương pháp tu luyện của nam tử dần dần bị thất lạc khỏi truyền thừa.”

 

“Được rồi, cho dù ngươi nói rất hợp lý, nhưng điều kiện tiên quyết là, nếu điều này thật sự giống như những gì ngươi nói, một mình một người chỉ có thể luyện đến tầng thứ năm.” Lục Đỉnh Nguyên cũng có đầu óc của mình, cho dù đối Hàn Lượng ngoan ngoãn phục tùng hơn nữa, cũng không đến mức nói gì nghe nấy. “Vấn đề là, ta liền một mình luyện đến tầng thứ bảy, chẳng lẽ ngươi quên sao?” Đây cũng là vấn đề từ đầu Lục Đỉnh Nguyên đã nghĩ nói, lại bị Hàn Lượng cấm thảo luận.

 

“Hảo,” Câu hỏi hay! Hàn Lượng cực kỳ thưởng thức, chỉ kém vỗ tay trầm trồ khen ngợi, “Kế tiếp chúng ta nói về vấn đề của ngươi.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s