TNTT chương 149-150

Chương 149

 

Hậu đình của Lục Đỉnh Nguyên hung hăng cắn chặt ngọc thế làm từ ấm ngọc trong dũng đạo, tuy nói hình dạng không khác gì mấy vật kia của Hàn Lượng, làm cho y nháy mắt rơi vào tình trạng càng thêm điên cuồng, nhưng vẫn cảm thấy không đủ, nhịp đập của Hàn Lượng, nhiệt độ cơ thể của Hàn Lượng, cho dù là ấm ngọc có hình dạng giống hệt cũng không thể thay thế được, vực sâu của dục vọng thăm thẳm đến mức khiến trong lòng y càng thêm sợ hãi cùng mất mát.

 

Lượng…

 

Nước mắt càng thêm gấp gáp chảy ra, cũng không phải tất cả đều là vì dục vọng. Muốn ôm ấp kia, muốn thân thể được nhồi đầy đồng thời cũng bị bờ ngực kia gắt gao giam cầm.

 

Tuy rằng dục vọng hung mãnh, nhưng nơi đáy lòng của Lục Đỉnh Nguyên vẫn luôn dư lại nửa điểm thanh minh, không bằng như lúc trước mỗi lần đều làm đến mức tâm trí đều không còn.

Lượng…Còn muốn… Không đủ… Không phải ngươi, loại đồ vật này cho ta nhiều hơn nữa cũng không đủ… Lượng…

 

Đáng tiếc Hàn Lượng không nghe được tiếng hò hét trong lòng của Lục Đỉnh Nguyên, chỉ khiến cây roi trong tay múa càng thêm tung bay.

 

Từ trước đến sau, từ gậy thịt đến song châu, lại đến khúc cán lộ ra bên ngoài của ngọc thế, thậm chí ngay cả kẽ mông của Lục Đỉnh Nguyên, Hàn Lượng đều không bỏ qua, mỗi một roi đều làm cho thân thể Lục Đỉnh Nguyên hung hăng nhảy lên một chút, mà tần suất nhảy lên giống như là bị điện giật. Cuối cùng trước khi gậy thịt của Lục Đỉnh Nguyên sưng thành màu tím đậm, Hàn Lượng mở ra trói buộc nơi gốc của y, mà Lục Đỉnh Nguyên thì không cam lòng mà nghênh đón một lần cao trào dài dòng. Chất lỏng dâng trào đem gậy ngọc chôn ở trong cơ thể y đẩy bay ra ngoài, lại văng lên vài giây mới dừng lại, có thể thấy được có bao nhiêu gấp gáp. Mà ở phút cuối cùng phun ra, Lục Đỉnh Nguyên cũng ngất đi. Thẳng đến trước khi ngất xỉu, y vẫn không có một lần có thể kêu ra tên đầy đủ của Hàn Lượng.

 

Hàn Lượng nhìn Lục Đỉnh Nguyên ngất đi, có chút đămchiêu mà bắt đầu gỡ xuống từng dụng cụ trên người Lục Đỉnh Nguyên. Trừng phạt như vậy rốt cục có ý nghĩa hay không? Bất quá là thỏa mãn dục vọng của Lục Đỉnh Nguyên thôi, thực sự có thể làm cho y quyết tâm luyện công sao? Hay là không như mong muốn, ngược lại sẽ khiến y vì thỏa mãn dục vọng mà cố ý không đàng hoàng luyện công? Hàn Lượng có chút mờ mịt.

 

Khi Lục Đỉnh Nguyên tỉnh lại, cơ hồ là bừng tỉnh. Bên cạnh không người! Lục Đỉnh Nguyên  giật mình mở mắt, đến khi nhìn thấy bóng dáng trước giường mới an tâm.

 

Hàn Lượng ngồi trước bàn viết gì đó, ánh sáng mặt trời chiếu vào trên người hắn, phủ lên một tầng ánh sáng vàng ấm áp.

 

“Tỉnh?” Hàn Lượng cảm giác được ánh mắt nhìn về phía mình, quay đầy cho Lục Đỉnh Nguyên một nụ cười.”Ngươi cũng thật có thể ngủ, đã là sáng hôm sau.” Vừa nói, vừa thổi khô nét mực trên giấy, sau đó gấp lại đứng dậy đưa cho Phi Ảnh đang canh giữ ở chỗ cửa sổ ngoài phòng ngủ.

 

“Đứng lên ăn điểm tâm đi! Tiểu Hà Tử đã đem đồ ăn sáng đặt ở gian ngoài.” Hàn Lượng nói, bước lại giúp Lục Đỉnh Nguyên mang giày.

 

“Lượng…” Lục Đỉnh Nguyên thật muốn nhào vào trong bờ ngực kia, nhưng ban ngày ban mặt, cửa sổ đều mở toang, y không làm được loại chuyện này. Trước mặt mọi người quỳ xuống trước mặt hắn là một chuyện, để cho người khác nhìn thấy chuyện thân mật của bọn họ lại là một chuyện khác.

 

Hàn Lượng vỗ vỗ tay của Lục Đỉnh Nguyên, kéo y đi dùng cơm.

 

Ba ngày này, Hàn Lượng cơ hồ không rời Lục Đỉnh Nguyên nửa bước, không phải nhìn y ăn cơm chính là cùng y luyện công. Vốn là như hy vọng làm bạn nhiều ngày khiến người cảm thấy ngọt ngào, nhưng không biết vì sao, trong lòng Lục Đỉnh Nguyên vẫn luôn cảm thấy bất an.

 

Đến buổi tối ngày thứ ba, Hàn Lượng lại ấn Lục Đỉnh Nguyên xuống giường trong mật thất, vẫn đem phần gốc trói lại, nhưng không hề dùng bất kì đạo cụ kỳ quái nào, chỉ hung hăng phát tiết vài lần trong cơ thể y, thẳng đến gần hừng đông, mới cho Lục Đỉnh Nguyên giải phóng một lần.

 

Tuy rằng y khát cầu thân thể Hàn Lượng đã lâu, nhưng đáy lòng Lục Đỉnh Nguyên vẫn có chút đau đớn, ẩn ẩn cảm thấy được cái gì, lại vẫn không ngăn được sau khi bắn tinh xong liền ngất đi.

 

Chương 150

 

Ngày hôm sau, sau khi tỉnh lại, y nằm ở trên giường trong phòng ngủ mà không phải mật thất, trên người nhẹ nhàng chỉnh tề thoải mái, thậm chí ngay cả tất cũng đều được mang sẵn, nhưng trên giường cũng chỉ có một mình y.

 

Lục Đỉnh Nguyên vén màn ra, quả nhiên Tiểu Hà Tử cùng Phi Ảnh đang canh giữ bên ngoài, chẳng qua lúc này ngay cả Phi Ảnh cũng không dám nhìn thẳng vào y.

 

“Lượng đâu?” Vẫn là câu kia, chẳng qua trong giọng nói đã không còn kinh ngạc cùng nghi vấn.

 

“Công…Công tử ra cửa làm việc đi.” Trả lời là Tiểu Hà Tử.

 

“Ừ.” Lục Đỉnh Nguyên chỉ hừ một tiếng xem như đáp lại.

 

Tiểu Hà Tử đến gần muốn hầu hạ chủ tử mặc quần áo mang giầy, lại bị Lục Đỉnh Nguyên ngăn cẩn, lúc này ngay cả Tiểu Hà Tử nhiều ngày không yên lòng cũng phát hiện chủ tử nhà mình không thích hợp.

 

“Chủ tử…” Tiểu Hà Tử hoảng sợ gọi một tiếng.

 

“Ta đi luyện công.” Lục Đỉnh Nguyên mang giày vào, ngay cả áo khoác cũng không mặc, lấy dây cột tóc buộc tóc lại liền đi vào mật thất.

 

“Đồ ăn sáng…” Tiểu Hà Tử nhìn Phi Ảnh, không biết phải làm sao để giải quyết tình huống này.

 

“Dọn đi, ta đi ra dùng.” Nói xong, người đã đi vào trong mật thất.

 

“Sao lại như vậy.” Tiểu Hà Tử dậm chân.

 

Phi Ảnh cũng nhíu mày, không biết có phải mình là làm sai hay không.

 

Lúc Hàn Lượng trở về, đã là ba ngày sau. Mới mấy ngày, Lục Đỉnh Nguyên cũng là gầy yếu trông thấy. Bất quá Hàn Lượng cũng không thoải mái gì, đầy người phong sương, vẻ mặt mệt mỏi.

 

Lúc Hàn Lượng vào cửa, Lục Đỉnh Nguyên mới từ mật thất đi ra, còn chưa kịp hỏi kĩ, lại bị Hàn Lượng đẩy về trong mật thất. Gặp mặt chuyện thứ nhất, Hàn Lượng vẫn là kiểm tra tình trạng luyện công của Lục Đỉnh Nguyên. Chờ thấy Lục Đỉnh Nguyên có đàng hoàng luyện công, thả lỏng cười, trực tiếp đem người ném vào trong ôn tuyền.

 

Mấy ngày không gặp, Hàn Lượng tựa hồ so với Lục Đỉnh Nguyên càng thêm gấp gáp, ở trong ôn tuyền muốn Lục Đỉnh Nguyên hai lần. Lục Đỉnh Nguyên vẫn luôn run rẩy, run từ thân thể đến thẳng trong lòng. Mùi hương trên người Hàn Lượng quá nặng, cho dù cởi quần áo cũng không biến mất, giữa tóc còn có một cỗ mùi phong trần, đó là mùi son phấn chỉ có ở kĩ quán mới có, Lục Đỉnh Nguyên từng tới đó, tự nhiên nhận biết.

 

Lượng đây là đi nơi nào? Kĩ quán sao? Trong lòng bị một đống nghi vấn đè nặng, tuy rằng phân thân không bị trói chặt, Lục Đỉnh Nguyên cũng không có bắt một lần.

 

Hàn Lượng tựa hồ cực kì mệt, không có chú ý tới phản ứng của Lục Đỉnh Nguyên, vội vã muốn y hai lần, vội vàng dọn dẹp hai người, rồi mới ôm Lục Đỉnh Nguyên nằm trong phòng ngủ trong mật thất ngủ thiếp đi.

 

Bữa tối chỉ có Lục Đỉnh Nguyên một người ăn, Hàn Lượng vẫn còn đang ngủ. Lục Đỉnh Nguyên thấy hắn tựa hồ là cực kì thiếu ngủ, liền không kêu hắn dậy, sau khi ăn cơm xong, liền an tâm cùng Hàn Lượng nghỉ ngơi. Đợi tới sáng hôm sau, Lục Đỉnh Nguyên lại một mình tỉnh lại trong mật thất.

 

Ra mật thất, thấy Tiểu Hà Tử cùng Phi Ảnh đang ở cửa thấp giọng nói chuyện với nhau, Lục Đỉnh Nguyên trực tiếp hỏi: “Lượng đi khi nào?”

 

Hai người giật mình, đại khái không nghĩ tới Lục Đỉnh Nguyên ra nhanh như vậy.

 

“Chủ tử…” Tiểu Hà Tử vẻ mặt sợ hãi, không biết phải trả lời làm sao.

 

“Trời vừa sáng, cuối giờ Dần đầugiờ Mẹo (khoảng 5h sáng).” Phi Ảnh thản nhiên trả lời, nhìn thẳng về phía Lục Đỉnh Nguyên.

 

“Đã biết.” Lục Đỉnh Nguyên ngay cả liếc mắt nhìn hai người đều lười, trực tiếp xoay người vào mật thất luyện công.

 

“Chủ tử… bữa sáng…” Tiểu Hà Tử còn chưa nói xong, Lục Đỉnh Nguyên cũng đã không còn bóng dáng, lúc này ngay cả một thanh âm cũng không có.

 

Lần này Hàn Lượng vừa đi liền đi 7 ngày. Ba ngày đầu Lục Đỉnh Nguyên vẫn có thể bình thường luyện công, đến tối ngày thứ ba sau khi ngồi trong phòng cả đêm cũng không đợi được Hàn Lượng, Lục Đỉnh Nguyên bắt đầu trái tim băng giá. Rõ ràng là khí hậu mùa xuân, Lục Đỉnh Nguyên lại cứ như đã đứng nửa ngày trong gió tuyết mùa đông, chẳng những tay chân lạnh như băng, ngay cả thân thể cũng lạnh đến mức không ngừng run rẩy.

 

Công phu là không luyện nổi nữa, mỗi ngày đều uể oải nằm trên giường hàn ngọc trong mật thất, trong lòng chỉ có một câu: Lượng, ngươi ở đâu?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s