TNTT chương 154-155

Chương 154

 

“Ngươi còn muốn nhìn lén bao lâu?” Hàn Lượng buông quyển tập trong tay xuống, quay đầu nhìn y.

 

Lục Đỉnh Nguyên cười hắc hắc, đứng dậy.

 

“Cẩn thận miệng vết thương.” Hàn Lượng bước lại, cẩn thận nâng Lục Đỉnh Nguyên dậy, không để y ngồi đè lên miệng vết thương.

 

“Nhét thứ này vào trong chăn làm gì?” Lục Đỉnh Nguyên chỉ chỉ túi nước nóng. Nghiễm Hàn Cung của y bốn mùa như xuân, cho dù là vào ngày lạnh nhất cũng không cần vật như vậy, huống chi ngày lạnh cũng đã qua.

“Ngươi còn dám nói? Là ai không để ý tới thân thể của mình đi ngủ trên giường hàn ngọc khiến tay chân đông lạnh?”

 

“Ngươi liền vì chuyện này mà phạt ta?” Lục Đỉnh Nguyên nghiêng đầu nhìn Hàn Lượng, cảm thấy Hàn Lượng mà y quen thuộc đã trở lại.

 

Hàn Lượng liếc mắt trừng y một cái, không nói lời nào. Hắn có thể nói cái gì? Nói chính mình là tự tìm tội chịu, suốt mấy ngày chơi đùa kẻ mà mình nhìn liền cảm thấy ghê tởm, còn phải diễn ra vẻ mặt đầy say mê, rồi mới nghẹn khuất trở về lấy y trút giận? Hắn không có cái mặt này.

 

Hàn Lượng ngồi xuống cạnh bàn ăn, thấy Lục Đỉnh Nguyên không tim không phổi muốn trực tiếp ngồi xuống liền trực tiếp vươn tay ôm người vào lòng. “Ngươi không biết đau sao?”

 

Lục Đỉnh Nguyên cười, cũng không đi tính sổ trễ, hỏi Hàn Lượng tại sao lúc bị thương y lại không cố kỵ, chỉ hưởng thụ sự sủng ái lúc này của Hàn Lượng.

 

Hàn Lượng giống như ôm con nít để cho Lục Đỉnh Nguyên ngồi trên đùi của mình, Lục Đỉnh Nguyên liền đương nhiên mà dựa vào trong ngực Hàn Lượng.

 

“Bữa nay sao không ăn dược thiện?” Nhai một ngụm đồ ăn do Hàn Lượng gắp đưatới bên miệng, Lục Đỉnh Nguyên tò mò hỏi.

 

“Tiểu Hà Tử nói gần đây ngươi ăn càng ngày càng ít, ta phỏng chừng ngươi cũng đã awnngans, cho ngươi đổi khẩu vị vài ngày, hai ngày sau liền đổi lại.” Hàn Lượng vừa đút no hai người, vừa thuận miệng trả lời câu hỏi của Lục Đỉnh Nguyên.

 

Hàn Lượng nói bâng quơ, Lục Đỉnh Nguyên lại nghe ra được ý khác, “Hai ngày nữa ngươi còn phải đi?”

 

“Không, lần này ở lâu hơn một chút, ta cùng ngươi bảy ngày, sau bảy ngày liền đi.” Lục Đỉnh Nguyên hỏi, hắn trả lời.

 

“Ngươi…rốt cục là đang làm gì?” Lục Đỉnh Nguyên thấy Hàn Lượng trả lời trôi chảy, tựa hồ không chút e ngại, cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi ra miệng.

 

Hàn Lượng nhìn Lục Đỉnh Nguyên, chỉ cười, không nói gì.

 

“Ta không thể hỏi sao?” Lục Đỉnh Nguyên thật cẩn thận hỏi.

 

Hàn Lượng lắc đầu, “Bây giờ vẫn chưa phải thời điểm, chờ ta làm xong, sẽ nói cho ngươi biết.”

 

Lục Đỉnh Nguyên mếu máo, đem trán nhập vào hõm vai của Hàn Lượng, ngửi được mùi hương trên người Hàn Lượng đã được rửa sạch liền chôn càng sâu chút. Luôn cảm thấy đã ngửi được mùi hương kia ở đâu đó, nhưng tại sao nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra? Lục Đỉnh Nguyên nhíu mày, còn chưa kịp nghĩ kĩ liền đã bị Hàn Lượng nhét một ngụm thức ăn.

 

Bảy ngày này Hàn Lượng thật sự cùng Lục Đỉnh Nguyên mọi lúc mọi nơi. Cùng Lục Đỉnh Nguyên luyện công – tuy rằng hắn tầng năm cùng tầng ba luyện không có ích gì với hắn; Cùng Lục Đỉnh Nguyên ăn cơm – vô luận là bữa cơm bình thường của ba ngày đầu, hay là dược thiện của bốn ngày sau; Cùng Lục Đỉnh Nguyên hoan ái, là chân chân chính chính hoan ái, không hề là kịch một vai, cũng không phải là một phương tùy ý làm, mà là hai người vành tai tóc mai chạm nhau, ngọt ngán mà nhiệt liệt. Không được hoàn mỹ là tư thế cơ thể mà bọn họ có thể sử dụng thiếu rất nhiều, nguyên nhân tự nhiên là vết thương trên mông Lục Đỉnh Nguyên vẫn chưa khỏi hẳn!

 

Lần này khi Hàn Lượng rời đi, không có né Lục Đỉnh Nguyên, mà là sau khi cùng Lục Đỉnh Nguyên ăn xong bữa tối, ở trước mặt Lục Đỉnh Nguyên thu thập sẵn sàng.

 

“Nhất định phải đi lúc này sao?” Lục Đỉnh Nguyên hỏi.

 

“Ừ, thừa dịp đêm tối chạy đi, đi sớm về sớm, nếu không cũng không biết còn phaỉ kéo dài bao lâu.” Hàn Lượng vỗ vỗ Lục Đỉnh Nguyên, “Nhớ luyện công, ta về sẽ kiểm tra.” Ngươi sớm luyện xong, ta cũng sớm ngày chấm dứt loại ngày chung đụng thì ít xa cách thì nhiều này. Câu cuối cùng, Hàn Lượng tự nhiên không nói ra.

 

Chương 155

 

Đợi Hàn Lượng đi rồi, Lục Đỉnh Nguyên đột nhiên cảm thấy rảnh rỗi hư không. Bỗng nhiên hồi tưởng, thế nhưng không nhớ nổi trước kia lúc mình không có Hàn Lượng là sống thế nào?

 

Luyện công, luyện công! Lục Đỉnh Nguyên vẫy vẫy đầu, tự nói với mình.

 

Từ nay về sau ngày cứ như vậy mà trôi đi, Hàn Lượng trở về mấy ngày, rời đi mấy ngày. Nhưng ngày rời đi càng lúc càng dài. Từ đi bảy ngày, đến đi chín ngày, sau đó là mười ngày, tháng gần đây thậm chí có nửa tháng không xuất hiện ở trong Nghiễm Hàn Cung.

 

Lục Đỉnh Nguyên tựa hồ cũng đã quen loại ngày như vậy, lúc Hàn Lượng không ở cả ngày chỉ ăn dược thiện và luyện công, Hàn Lượng trở lại cải thiện mấy ngày thức ăn cho y, trừ thời gian hai người lăn giường ôm ấp, phần lớn thời gian vẫn là luyện công. Phần lớn việc trong Nghiễm Hàn Cung là do Đông Ly xử lý, có việc không xử lý được, cũng là chờ Hàn Lượng trở về hỏi Hàn Lượng, trên cơ bản Lục Đỉnh Nguyên đã không quản chuyện. Không phải các cung không bẩm báo cho Lục Đỉnh Nguyên, mà là phần lớn thời gian mọi người không gặp được y. Thử hỏi một người dành 10/12 canh giờ một ngày ở trong mật thất luyện công, ngươi làm sao để gặp được y? Y có thể xuất hiện ăn cơm đi ngủ đã làm cho bốn hộ pháp cảm động đến rơi nước mắt.

 

Cho nên một ngày này, khi Lục Đỉnh Nguyên đột nhiên nổi hứng đến hậu phòng của Tụ Sự Đường, tìm đọc tình hình gần đây của giang hô do Thu cung vơ vét tới, không chỉ dọa sợ Thu Vân đang ở ca trực, ngay cả Tiểu Hà Tử đến đưa cơm cũng bị Lục Đỉnh Nguyên dọa đến.”Chủ tử, ngươi muốn ăn cơm ở đây a?”

 

“Dọn đi, chờ ta xem xong cuốn này liền đi qua ăn.” Lục Đỉnh Nguyên ngay cả đầu cũng không nâng.

 

“Có chuyện gì quan trọng cần ngài tự mình hỏi tới sao?” Tiểu Hà Tử tò mò.

 

“Sao vậy, Nghiễm Hàn Cung thay đổi người đứng đầu? Ta xem một cuốn tình báo còn phải cần người cho phép sao?” Lục Đỉnh Nguyên liếc Tiểu Hà Tử một cái.

 

Thấy bên môi Lục Đỉnh Nguyên là một tia cười nhạt, biết Lục Đỉnh Nguyên là đang đùa hắn, Tiểu Hà Tử cũng không sợ, chỉ nghịch ngợm nói, “Coi ngài nói, ta sao dám a? Ta còn đợi ngài làm chỗ dựa cho ta đâu! Nếu ngày không quản nữa, ta còn có gì ăn a?”

 

Lục Đỉnh Nguyên buông hồ sơ, bước lại ngồi xuống, “Liền ngươi biết nói xạ, ngươi còn sợ không có gì ăn? Sao, Hạ Thiên không cho ngươi ăn no?”

 

“Chủ tử!” Tiểu Hà Tử nhất thời mặt đỏ bừng, không nghĩ tới Lục Đỉnh Nguyên sẽ ở trước mặt người của Thu Cung lấy việc này ra trêu chọc hắn.

 

“Được rồi, nói việc đứng đắn.” Lục Đỉnh Nguyên vừa ăn vừa gọi Tiểu Hà Tử ngồi xuống. “Ta từ trên tình báo của Thu Cung thấy một vài chuyện khó lường đâu! Việc này, ngươi biết bao nhiêu?”

 

“Việc…việc gì? Chuyện trên giang hồ, sao ta biết được? Ngươi hẳn là hỏi Thu Ảnh mới đúng.” Tiểu Hà Tử ngồi ghế còn chưa nóng đít, đã có chút ngồi không yên.

 

Quả nhiên, những người này có việc gạt y. “Ta có nói là việc trên giang hồ sao? Chuyện lớn như vậy, ngươi cũng không biết sao? Ngươi không phải thích nhất ở trong cung nghe ngóng mấy loại chuyện này sao?”

 

“Trong cung? Trong cung có chuyện lớn gì sao?” Tiểu Hà Tử rõ ràng nhẹ nhàng thở ra.

 

Lục Đỉnh Nguyên liếc mắt nhìn Tiểu Hà Tử một cái, “Ngươi cũng không biết, ta cần ngươi có ích lợi gì?”

 

“Chủ tử…” Tiểu Hà Tử chơi xấu, Lục Đỉnh Nguyên không để ý tới hắn, chỉ lo ăn xong.

 

Đợi ăn xong cơm, Lục Đỉnh Nguyên nghĩ đến Phi Ảnh hẳn là đã về thay ca, vừa lúc có chuyện hỏi hắn, liền lững thững quay về đình viện của mình, ngay lúc vừa sắp vào viện liền chợt nghe tới tiếng đánh nhau, kèm theo tiếng khắc khẩu.

 

Ai dám ở trong viện đánh nhau? Khoan đã, thanh âm kia sao nghe giống như Lượng?

 

Nghe ra thanh âm của Hàn Lượng, Lục Đỉnh Nguyên không dám đến gần, ở xa lắng nghe, với công lực hiện tại của Hàn Lượng, có thể dễ dàng phát hiện y đã đến, y vẫn là đừng quá đến gần sẽ tốt hơn.

 

“Ta không có làm việc có lỗi với Đỉnh Nguyên.” Thanh âm của Hàn Lượng vẫn lãnh đạm như ngày thường.

 

 

One thought on “TNTT chương 154-155

  1. ai yo :3 lâu ngày không vào được đọc 1 chặp thấy thiệt hạnh phúc a :v
    Hi , chủ nhà đại nhân làm em hóng bộ này suốt :3 Dù sao cx cảm ơn đại nhân đã tiếp tục dịch ;;-;; yêu đại nhân nhiều ;;-;;❤

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s