TNTT chương 164-165

Chương 164

 

Hàn Lượng ôm Lục Đỉnh Nguyên trở về chủ viện, đặt lên giường. Nhìn Lục Đỉnh Nguyên ngủ say vẫn nhíu chặt đôi mày, không tránh khỏi liền một tiếng thở dài. Không phải là hắn không muốn giải thích rõ ràng với y, là thời gian không đúng.

 

“Nai Con, tin tưởng ta! Tin tưởng ta.” Vuốt ve tóc của Lục Đỉnh Nguyên, hôn hôn y, Hàn Lượng mới lưu luyến không rời mà rời đi.

Hàn Lượng rời đi không lâu, Lục Đỉnh Nguyên liền tỉnh lại, khi đó trời còn chưa sáng. Lục Đỉnh Nguyên thấy trên giường vẫn chỉ có một mình mình, liền biết Hàn Lượng nhất định đã đi rồi. Còn chưa kịp tức giận thương tâm, liền thấy bên gối hình như có vật gì, vươn tay lấy đến, là một bức thư ngắn gọn, ngay cả bao bì cũng không có. Bút tích là của Hàn Lượng, cứng cáp hữu lực, nhưng chữ viết hơi lộn xộn, xem ra là viết rất vội vàng. Số lượng từ không nhiều lắm, chỉ có hai câu ngắn gọn: Lộc, mấy ngày sau cùng ta hội họp, chờ ngươi. Đừng miên man suy nghĩ.

 

Ngay cả kí tên cũng không có.

 

Vén màn lên, phát hiện Tiểu Hà Tử đang ở gian ngoài chống tay lên bàn ngủ gật, phỏng chừng là lo lắng y, cho nên canh chừng không đi.

 

Lục Đỉnh Nguyên mang giày vào, Tiểu Hà Tử liền tỉnh, hiển nhiên ngủ rất cạn.

 

“Chủ tử.’ Tiểu Hà Tử thấy Lục Đỉnh Nguyên đứng dậy, vội vã chạy lại muốn giúp mang giày khoác áo, lại bị Lục Đỉnh Nguyên ngăn cản.

 

Thấy chủ tử một bộ đầy sương lạnh, Tiểu Hà Tử sợ Lục Đỉnh Nguyên thương tâm thương thân, vội vã giải thích: “ Churtwr, công tử thật sự chỉ là đi làm chút chuyện, bởi vì việc gấp mới không kịp giải thích cho ngài, ngài đừng nghĩ nhiều.”

 

Tiểu Hà Tử chưa nói xong, càng nói Lục Đỉnh Nguyên càng giận. Này rõ ràng là có chuyện gạt y, bằng không cần gì phải lo lắng y nghĩ nhiều?

 

“Chủ tử, chậm thì ba năm ngày, lấu thì tám chín ngày, ta sẽ lên đường đi tìm công tử. Công tử đã dặn, làm cho ngài không được bỏ bê luyện võ, còn phải luyện tập chăm chỉ hơn…” Tiểu Hà Tử càng nói, thanh âm càng nhỏ, thật sự là bởi vì sắc mặt của Lục Đỉnh Nguyên càng lúc càng đáng sợ.

 

“Hừ!” Lục Đỉnh Nguyên hừ lạnh một tiếng, không để ý tới Tiểu Hà Tử, tự rót cho mình một chén nước uống.

 

“Ta đến ta đến.” Phát hiện ý đồ của Lục Đỉnh Nguyên, Tiểu Hà Tử vội vã tiếp nhận. Trong lòng còn đang không ngừng oán thầm Hàn Lượng — ta nói công tử a, ngài tưởng chúng ta đều là ngài sao? Để lại cái việc khó hầu hạ như vậy cho chúng ta. Ngài tưởng chủ tử của chúng ta thực dễ dụ sao?

 

Lục Đỉnh Nguyên tiếp nhận cái chén mà Tiểu Hà Tử đưa qua, ừng ực hai hớp, không nói tiếng nào, buông chén xuống liền xoay người đi vào mật thất.

 

“Chủ tử…” Tiểu Hà Tử run giọng kêu lên, chỉ sợ chủ tử thật sự tức giận thương tâm.

 

“Giờ Tỵ kêu Phi Ảnh tới gặp ta.” Ngay trước một khắc tiến vào mật thất, Lục Đỉnh Nguyên trầm giọng nói, nói xong, người cũng đã vào mật thất.

 

“Hô…” Tiểu Hà Tử thở ra một hơi. May mắn may mắn, chủ tử chỉ là tức giận, vẫn chưa khổ sở đến thương thân. Vừa nghĩ, vừa vỗ vỗ trái tim suýt nữa nhảy lên cổ họng của mình, xoay người đi ra ngoài.

 

Tiểu Hà Tử không thấy được, ở trong một bàn bên trong ống tay áo buông xuống của Lục Đỉnh Nguyên, luôn luôn nắm chặt một tờ giấy.

 

Sau khi Phi Ảnh nhận được lời truyền của Tiểu Hà Tử, liền sớm đến chờ đợi trong phòng ngủ của Lục Đỉnh Nguyên. Hôm nay không phải lượt trực của hắn, nhưng hắn làm cho Thu Vân lui xuống, hắn biết chủ tử nhất định có chuyện muốn hỏi hắn.

 

Giờ Tỵ vừa đến, Lục Đỉnh Nguyên liền từ trong mật thất đi ra, tinh thần sáng láng, mắt mang chước quang, hiển nhiên vừa mới luyện công xong.

 

“Chủ tử.” Phi Ảnh muốn lạy, lại bị Lục Đỉnh Nguyên phất một tia nội lực ngăn cản. Liền một khoảnh khắc quỳ phất này, Phi Ảnh đã biết võ công của Lục Đỉnh Nguyên khôi phục hơn sáu phần, không khỏi cảm thấy một trận an ủi.

 

“Ngồi đi!” Lục Đỉnh Nguyên ngồi xuống đồng thời chỉ về phía vị trí đối diện.

 

“…Vâng.” Phi Ảnh hơi do dự, vẫn là ngồi xuống.

 

“Lần trước ta từ trên hồ sơ của Thu cung nhìn thấy một việc.” Lục Đỉnh Nguyên vừa nói, vừa nhìn Phi Ảnh.

 

Trong mắt Phi Ảnh chợt lóe, đoán được Lục Đỉnh Nguyên nhìn thấy là việc gì, cùng muốn hỏi hắn cái gì.

 

Lục Đỉnh Nguyên nhìn đến vẻ mặt của Phi Ảnh, biết Phi Ảnh đã hiểu y muốn biết cái gì, thế là không quanh co lòng vòng, trực tiếp hỏi: “Những việc trên giang hồ này là Lượng làm?”

 

“Vâng.” Phi Ảnh hơi suy tử, bổ sung thêm, “Có chút là công tử làm, có chút là công tử kêu chúng thuộc hạ làm.”

 

Chương 165

 

Kỳ thật Hàn Lượng cũng không có làm việc kinh thiên động địa gì, bất quá là trộm bản bí tịch, tặng một nữ tử, lại đâm bị thương một người mà thôi. Chẳng qua bí tịch là của phái nào đó gọi trấn phái chi bảo, mà kẻ địch của môn phái này hơi có vẻ nhiều, người rìn coi võ công bí tịch của phái này càng nhiều; Còn nàng kia, lại là nữ nhi của chưởng môn phái nào đó, vốn là muốn gả cho chưởng đà của bang phái bạn làm tiểu thiếp, sính lễ đều nhận, lại không hiểu sao bị đưa vào ổ chăn của đại đệ tử của môn phái đối địch, chẳng là đại đệ tử kia từng là đối tượng mà nàng kia lén ngưỡng mộ thôi; Mà người bị thương kia, trùng hợp là đại đệ tử kia, thời gian cũng vừa vặn cách lúc ngủ nữ tử đúng hai ngày sau.

 

Hơn nữa Hàn Lượng ở trên giang hồ bỏ ra chút tiền, ra vẻ nóng lòng mua cái tin tức, tìm người, lại ở vài cái hồng lâu nổi tiếng uống mấy ngày rượu, nói chút lời rượu điên sau khi say… Thế là, trên giang hồ liền hỗn loạn.

 

Mà trong mười bang tám phái, loạn thành một đống, tám chín phần đều là đã từng đi tìm Nghiễm Hàn Cung phiền toái, còn mấy cái khác không tham dự, đều là chút lòng tham không đáy, muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của thôi.

 

Lục Đỉnh Nguyên không muốn biết cái nào là Hàn Lượng tự mình làm, cái nào là Hàn Lượng sai người làm. Mặc dù nếu y thật sự muốn biết, y cũng sẽ đến hỏi Hàn Lượng, mà không phải thông qua miệng của Phi Ảnh nói cho y.

 

“Vậy lần này thì sao? Muốn chúng ta đi đâu hội họp? Làm cái gì?” Lục Đỉnh Nguyên biết, đây mới là việc y nên biết nhất cũng nên hiểu nhất vào lúc này.

 

“Đi sơn trang nơi lần trước luận võ. Công tử lần nữa tổ chức luận võ, muốn tìm về mặt mũi của Nghiễm Hàn Cung trên giang hồ.” Phi Ảnh tất cung tất kính nói.

 

“Tìm về mặt mũi của Nghiễm Hàn Cung?” Kỳ thật là muốn báo thù cho y đi? Lục Đỉnh Nguyên cười. “Tại sao phải chờ thêm mấy ngày?”

 

“Này…Công tử muốn bảo đảm số lượng môn phái tham gia.” Phi Ảnh hơi hơi do dự, bất quá vẫn trả lời chém đinh chặt sắt.

 

Lục Đỉnh Nguyên tin tưởng lời của Phi Ảnh là thật, nhưng hẳn là bên trong có chút ẩn tình. Hắn không muốn nói, chắc là do Hàn Lượng từng dặn qua, hoặc là có điều cố kỵ, cho nên Lục Đỉnh Nguyên cũng không hỏi lại, chỉ nói: “Khi nào xuất phát?”

 

“Đang đợi tin tức của công tử.”

 

“Được rồi, ta đã biết, ngươi đi xuống đi!” Lục Đỉnh Nguyên gật đầu.

 

Những ngày sau đó bởi vì tâm khoan, cũng là trôi qua nhàn nhã. Lục Đỉnh Nguyên ngoại trừ luyện công, thường thường sẽ trêu chọc Tiểu Hà Tử đang bị Hạ Thiên áp bức lợi hại, còn may mắn gặp được người vẫn luôn dây dưa Phi Ảnh kia. Khí phách bá đạo ẫn nhẫn hiển lộ ở từng giơ tay nhấc chân của người nọ làm cho Lục Đỉnh Nguyên mơ hồ đoán được thân phận của hắn, chỉ là có chút việc, biết liền thôi, không thích hợp nói ra, gật đầu làm lễ cũng liền không để ý. Nhưng là có chút kỳ quái, thời gian này, sao hắn còn có tâm tư ở nơi này dây dưa?

 

Tin tức của Hàn Lượng tới không sớm, cũng không tính muộn, buổi trưa ngày thứ năm tin tức đưa đến yêu cầu mọi người làm việc theo kế hoạch, đoàn người đã chuẩn bị sẵn sàng ngay cả thời gian thu dọn hành lý cũng không cần, ngay chiều tối hôm đó liền ra đi.

 

Lục Đỉnh Nguyên không biết nên khóc hay nên cười, sao những người này có vẻ còn gấp gáp hơn cả y? Nhìn Tứ hộ pháp một đường điên cuồng chạy đi, Lục Đỉnh Nguyên cuối cùng không nhịn được hỏi ra, “Sao cả bốn hộ pháp đều đi ra? Trong cung không để người lại?”

 

“Có Thu Vân cùng Lục thúc chống, còn có tam, tứ tịch của các cung đều ở, không có nhiễu loạn.” Hạ Thiên cười hì hì vừa vơ vét thức ăn vặt trong xe Lục Đỉnh Nguyên, vừa nói chuyện phiếm.

 

Hiện tại trong xe Lục Đỉnh Nguyên ngồi ba người: Lục Đỉnh Nguyên, Hạ Thiên cùng Đông Ly. Vốn là Lục Đỉnh Nguyên không muốn ngồi xe, nhưng Tiểu Hà Tử nói y phải bảo tồn thể lực, thuận tiện luyện công, Lục Đỉnh Nguyên tùy tiện nên cũng lười tranh với hắn, liền cùng Tiểu Hà Tử ngồi xe. Lục Đỉnh Nguyên đổi ngồi xe, liền làm cho Phi Ảnh đổi quần áo làm người đánh xe. Ai ngờ Hạ Thiên – tên nửa khắc không rời lão bà này cũng nhảy tới góp vui, chính mình đến thì thôi, còn kéo Đông Ly cùng nhau, nói cái gì ba hộ pháp đều đã lên xe, không nên để cho Đông Ly một nữ hài tử một mình cưỡi ngựa thổi gió lạnh. Kết quả không biết là Tiểu Hà Tử chịu không nổi Hạ Thiên dây dưa, hay ghen tị Hạ Thiên nghĩ quá toàn diện, liền chạy ra ngoài cùng Phi Ảnh lái xe.

 

 

3 thoughts on “TNTT chương 164-165

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s