TNTT chương 174-175

Chương 174

 

Lục Đỉnh Nguyên không có ngây ngốc hỏi vì cái gì, bởi vì y đã cảm giác được có một vật cứng rắn như thiết lại nóng rực dán sát lưng y. “Lượng…” Lục Đỉnh Nguyên không chỉ thanh âm run lên, ngay cả trái tim cũng run lên, thân thể lại mềm nhũn dựa sát vào người Hàn Lượng.

 

Y và Hàn Lượng tác ra đủ lâu, thật sự đủ lâu, lâu đến mức y vừa nghĩ lại liền cảm thấy đè nén như hít thở không thông. Mà tư thế lúc này, làm cho thân thể lẫn ý nghĩ của y đều đồng thời nhớ lại lẫn phóng đãng trên ngựa cùng Hàn Lượng lúc trước, đã như vậy y sao có thể không động tình?

“Nai con…” Hàn Lượng cắn cắn gáy của Lục Đỉnh Nguyên.

 

“Lượng…” Kêu thêm một tiếng, hô hấp của Lục Đỉnh Nguyên đã trở nên dồn dập, ánh mắt cũng bắt đầu ướt át không nhìn rõ cảnh vật xung quanh, tay chân nhũn ra, ngay cả dây cương cũng không nắm được.

 

“A, ta không nhịn được.” Hàn Lượng gầm nhẹ một tiếng, gấp đến mức sắp cắn gáy của Lục Đỉnh Nguyên đến mức chảy máu.

 

Lục Đỉnh Nguyên lại làm sao có thể nhịn? Nhưng…

 

“Đừng ở chỗ này…” Tuy rằng nơi này không phải quốc lộ, nhưng giữa ban ngày khó tránh sẽ có người đi ngang qua, huống hồ đám thuộc hạ Nghiễm Hàn Cung đi ở ngay phía sau, tùy thời đều có thể đuổi theo.

 

Hàn Lượng dùng một tay tiếp nhận dây cương trong tay Lục Đỉnh Nguyên, một tay hung hăng xoa nắn thân thể dán sát trong ngực mình của Lục Đỉnh Nguyên, quay đầu ngựa, chạy như điên về phía sâu trong rừng rậm.

 

Cánh rừng không lớn, chỉ khoảng hơn một mẫu, cây cối lại đều là cây lâu năm cao đến mấy trượng, đại khái bởi vì không có ai quản, cành lá vô cùng tươi tốt, sum xuê, ánh mặt trời chiếu xuống, xuyên qua tàng cây chỉ còn lại chúa tia sáng nhợt nhạt.

 

Hàn Lượng vào rừng cây liền ném ngựa, hai tay ôm chặt Lục Đỉnh Nguyên, nhảy vài cái, đã đi vào chỗ sâu trong rừng rậm, tùy tiện tìm một thân cây to lớn liền nhảy lên. Bốn phía đều là cành lá, trong lỗ mũi thậm chí có thể ngửi được mùi hương tươi mát, ánh mặt trời lại cách  rất xa, trước mặt chỉ có lẫn nhau, nhưng lại làm cho người ta sinh ra cảm giác mình đang ở trong một không gian bịt kín.

 

Hàn Lượng đặt Lục Đỉnh Nguyên nằm giữa những chạc cây, gấp tới mức đừng nói là quần áo của bản thân, ngay cả quần áo của Lục Đỉnh Nguyên đều không kịp cởi, chỉ kéo ra vạt áo trước, đã cắn ngực Lục Đỉnh Nguyên đầy rẫy vết đỏ, nhiều chỗ đều chảy ra máu. Hai ba cái xé rách quần lẫn nhau, gầm nhẹ một tiếng liền trực tiếp đâm vào.

 

“Ngô…” Hàn Lượng động thân hai cái liền đâm Lục Đỉnh Nguyên cả người run rẩy, nước mắt liên liên, hai tay vẫn chặt chẽ ôm hắn, làm sao cũng không chịu buông tay.

 

Hàn Lượng nắm chặt hai cánh mông của Lục Đỉnh Nguyên ra sức rút ra đâm vào, trong mắt một mảnh đỏ tươi, đúng là trừ bỏ Lục Đỉnh Nguyên, cái gì cũng không nhìn thấy. Bình tính như Hàn Lượng, ít khi kích động tới mức lý trí hoàn toàn biến mất, lúc này lại có cảm giác bị dục vọng đốt phỏng người, chỉ cần Lục Đỉnh Nguyên, chỉ cần y! Hết thảy những chuyện khác tựa hồ đều không hề quan trọng.

 

Hàn Lượng là sau khi bắn hai lần mới chậm rãi khôi phục lý trí. Sợ thân thể Lục Đỉnh Nguyên chịu không nổi, chính Mình nghiêng người nằm trên cành cây, làm cho Lục Đỉnh Nguyên nằm sắp trên người mình. Vật kia lại vẫn luyến tiếc rút ra, liền không nghĩ nữa, tiếp tục chậm rãi cọ xạt trong thân thể Lục Đỉnh Nguyên, hưởng thụ khoái cảm được y vây chặt chính mình.

 

Lục Đỉnh Nguyên thì đã mềm thành một vũng bùn, từ lúc Hàn Lượng cùng y cưỡi một con ngựa, hậu huyệt của y đã bắt đầu dâm thủy xôn xao, đến lúc Hàn Lượng hung hăng cắm vào, y thế nhưng cứ vậy mà run rẩy bắn ra. Đến khi Hàn Lượng giống như dã thú gặm cắn thân thể y, y liền mềm ra trong ngực Hàn Lượng, sớm không biết đã bắn bao nhiêu lần.

 

Lúc này Hàn Lượng cũng thỏa mãn, tay chụp lưng y, cắn hôn lỗ tai mái tóc y, phân thân chầm chậm chầm chậm cọ xát bên trong thân thể y. Lục Đỉnh Nguyên vẫn cảm thấy chưa đủ, dựa vào trong bờ ngực ấm áp của Hàn Lượng, trong lỗ tai nghe nhịp đập hữu lực của Hàn Lượng, lại làm sao đều cảm thấy không chân thật. Hàn Lượng trở về bên cạnh y sao? Thật sự đã trở lại sao?

 

Chương 175

 

“Lượng……”

“Ừ.”

“Lượng……”

“Ta ở.”

“Lượng……”

“Nai con……” Chờ tới lúc Hàn Lượng hiểu được kỳ thật Lục Đỉnh Nguyên cũng không muốn nói gì, chỉ là muốn gọi hắn, tâm nháy mắt đau đớn.

 

“Lượng…”

 

“A…Nai con của ta.” Lửa lại bị châm, Hàn Lượng đem phân thân đang chôn sâu trong thân thể Lục Đỉnh Nguyên hung hăng va chạm lên.

 

Chờ tới lúc hai người Hàn Lượng, Lục Đỉnh Nguyên cùng bốn hộ pháp Nghiễm Hàn Cung hội họp, đêm đã khuya. Bầu trời trong vắt, biển sao vô tận, Lục Đỉnh Nguyên lười biếng dựa vào trong ngực Hàn Lượng, cưỡi một con ngựa chậm rãi trở về. Nhìn tươi cười mang theo chút mỏi mệt của Lục Đỉnh Nguyên, trong lòng bốn hộ pháp đều biết bọn họ đi làm gì, nhưng ai cũng không nói ra.

 

Con đường phía sau Lục Đỉnh Nguyên cùng Hàn Lượng đều ngồi trong xe ngựa, không làm gì khác, chỉ ôm lấy nhau, dựa vào nhau, liền cảm giác thực thỏa mãn. Điều khiển xe vẫn là Phi Ảnh, bên người Phi Ảnh vẫn là Tiểu Hà Tử, người khác không được đến quấy rầy; Đông Ly sớm dẫn một nửa người chạy gấp về trong cung — mang theo Toàn Hữu Câu bị trói thành bánh chưng; Hạn Thiên chỉ có thể thựa dịp nghỉ ngơi mới dám chạy lại quấn quýt Tiểu Hà Tử, lúc khác cũng không dám quấy rầy hai người.

 

Chờ tới lúc trở lại Nghiễm Hàn cung, đã gần tới nửa đêm, Hàn Lượng sau khi dàn xếp Lục Đỉnh Nguyên ngủ liền một mình đi ra ngoài. Mấy ngày nay Lục Đỉnh Nguyên đã quên với có nhiệt độ cơ thể cùng mùi vị của Hàn Lượng, cộng thêm gần một năm lo lắng sợ hãi, Hàn Lượng vừa rời đi, lập tức liền tỉnh lại, vừa vặn nhìn thấy được một bóng dáng rời đi của Hàn Lượng, trong lòng run lên, không tự chủ được liền từ xa xa đi theo.

 

Hàn Lượng đầu tiên từ chỗ ám vệ Thu cung đang trực nghe đến chỗ giam giữ Toàn Hữu Câu, lại hỏi gần đây có các phái của võ lâm đến kiếm chuyện hay không, biết được Toàn Hữu Câu đến đây trước bọn họ mười ngày, đang giam giữ trong một thạch thất độc lập trong nhà lao của Nghiễm Hàn cung, trong chốn võ lâm bởi vì danh dự của Toàn Hữu Câu đều đã quét rác, thân tín trong trận chiến trước đó đều chết thảm, cho nên không có ai đến gây chuyện.

 

Hàn Lượng gật đầu, sau đó trực tiếp đi tới nhà lao giam giữ Toàn Hữu Câu. Trải qua hai năm nay, địa vị của Hàn Lượng trong Nghiễm Hàn cung có thể nói là trên một người trên vạn người, tự nhiên căn bản không ai ngăn đón hắn.

 

Đợi tới nhà lao, phát hiện người bên trong cũng không nhiều, một bàn tay cũng không đếm hết, người gác cũng không nhiều, hai người Thu cung cộng thêm hai người Đông cung, còn có một người Đông cung phụ trách ăn uống. Nhà tù thôi, phần lớn không có gì khác biệt, nhà giam bằng sắt, xiềng xích nặng nề, âm u mà ẩm ướt, có chút khác biệt ngay tại nhà lao này coi như sạch sẽ không có mùi vị ghê tởm gì.

 

Bởi vì thời gian đã khuya, người ở bên trong đều đã ngủ, trừ bỏ hai người canh gác đang trực. Hàn Lượng đi theo một người trong đó tới trước cửa thạch thất.

 

“Công tử, chính là nơi này.”

 

“Được rồi, ngươi đi xuống đi.” Hàn Lượng cầm lấy chìa khóa, kêu người rời đi.

 

“Vậy công tử cẩn thận, Toàn Hữu Câu tuy rằng bị trói, nhưng mấy ngày qua vẫn luôn không yên tĩnh, tỉnh dậy không kêu thì mắng, tuy rằng đeo xích sắt, nhưng vẫn có hai lần suýt nữa đã bị thương người đưa cơm. Lúc này im lặng như vậy, hẳn là đã ngủ.” Người canh gác thực tận chức tận trách, nên dặn đều dặn, sợ thương đến vị bảo bối này của cung chủ.

 

Hàn Lượng gật gật đầu, “Ta đã biết.”

 

Người canh gác ôm quyền, đi xuống.

 

Hàn Lượng mở cửa đá đi vào, phát hiện Toàn Hữu Câu quả nhiên đang ngủ, cuộn người ở góc tường, quần áo cũ nát, tóc rối bù, toàn thân dơ bẩn, làm sao còn có uy nghiêm cùng ngăn nắp của Võ Lâm Minh Chủ ngày xưa? Càng miễn bàn tới thắt lưng cùng tứ chi đều bị trói lại bằng xích sắt.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s