TYKGNT chương 117

Chương 117 Quan hệ giữa lang và bái

(Bái: Một giống thú như chó sói. Ngày xưa nói con lang con bái phải đưa nhau đi mới được, lìa nhau thì ngã, vì thế cùng nương tựa nhau gọi là lang bái 狼狽. Như lang bái vi gian 狼狽為奸 cùng dựa nhau làm bậy.)

Khi nhìn thấy hình ảnh ăn mòn kia, Long Mặc Viêm không hề cảm thấy không đành lòng, cũng không có lòng nhân từ, lại càng sẽ không sinh ra đồng tình. Những người có tâm tư xấu xa này không ở phía trước xem pháo hoa, cảm nhận không khí vui mừng của cả nước lại lén lút chạy tới Huyết Long Điện, muốn làm cái gì không cần nói cũng biết. Bởi vì Hoàng hậu cùng Thái tử đều không đi tham dự bắn pháo hoa mà là nghỉ ngơi trong Huyết Long Điện.

Những người này xuất hiện vào lúc này muốn làm gì, ăn trộm hay ăn cướp, mặc kệ là làm gì, chắc chắn đều không là chuyện tốt.

Tuy rằng Long Mặc Viêm đối với việc chết vài người không có ý kiến gì, nhưng…

“Viêm nhi, tại sao con lại nhéo thắt lưng của phụ thân?” Một chiêu này hơi có dùng lực, hình như mỗi lần Viêm nhi có ý kiến với mình, đều sẽ dùng chiêu này. Cùng con trai đứng ở chỗ cao ngắm nhìn, Long Tuyệt Phong cảm thấy phần lưng của mình nhất định đã xanh tím. Ai biểu làn da của y quá tốt, dùng lực lớn nhéo một cái như vậy, tuyệt đối bị thương, hơn nữa thật sự rất đau. Lần này y lại làm sai chỗ nào lại chọc tới Viêm nhi hung hăng nhéo một vòng lên lưng mình?

“Còn nói, phụ thân ngươi rốt cục bố trí độc cục gì ở Huyết Long Điện? Sao lại ghê tởm như vậy?” Cũng không phải là ghê tởm sao, người trúng độc nhìn chân của mình, tay của mình từng chút từng chút bị ăn mòn, biến thành máu loãng, tiếp theo là thân thể, ruột hoàn toàn lộ ra, lại là một đợt ăn mòn, thẳng đến ngũ tạng lục phủ cũng biến thành một bãi máu loãng, ngay cả lông, xương đều không sót lại, chỉ có một bãi máu nổi bọt vàng, hòa tan vào bùn đất, quả thực cực kỳ phấn khích. Cũng khiến người vô cùng buồn nôn, đây là Long Mặc Viêm lần đầu tiên có chút không thích ứng. Có lẽ bởi vì thủ pháp giết người của hắn là rõ ràng dứt khoát, mà phụ thân lại là hoàn toàn lấy tra tấn làm vui.

“Chỉ là Bách độc chướng bình thường, chỉ cần tới gần Huyết Long Điện, mà không uống giải dược trước, sẽ như vậy.” Đừng tưởng rằng đêm nay mọi người đều tụ tập ở lầu các của tiền điện thì ở Huyết Long Điện sẽ không đề phòng sâm nghiêm như bình thường. Hiện tại, Huyết Long Điện chẳng những đều là do ám vệ tinh anh canh giữ, thực lực phi phàm, lại còn có độc cục do Long Tuyệt Phong, người nam nhân làm tằng thúc tổ của người ta, bày ra. Ai tới gần, người đó liền là tự mình muốn chết.

Cho nên hiện tại Huyết Long Điện ngay cả cung nữ thị vệ, nếu không phải là người của Huyết Long Điện lại vô tình tới gần, như vậy thật có lỗi, ngươi có thể cùng thế giới nói bye bye, trước thời gian đi Địa phủ báo danh.

Ngẫm lại, độc do Long Tuyệt Phong tự mình bày ra, chỉ có thể dùng đáng sợ để hình dung.

“Độc chướng bình thường, phụ thân, ta dễ dụ lắm hả?” Nếu thật sự là như vậy, căn bản không thể có hiệu quả như vậy, vừa nghe lời nói của phụ thân, Long Mặc Viêm rất hoài nghi, bởi vì điều này căn bản không phù hợp với tính cách của phụ thân, nếu y không làm chút chuyện gì đó, quả thực là rất xin lỗi bản lĩnh độc thuật như yêu nghiệt của y.

“Ha hả, bỏ thêm chút độc khác vào.” Long Tuyệt Phong không hề có chút xấu hổ khi bị con trai liếc mắt liền nhìn thấu, trực tiếp thừa nhận.

“Bỏ thêm cái gì?” Ngay cả cảm giác đau đều không có, chỉ có thể ngu ngơ nhìn chính mình từng chút bị ăn mòn hết, phải thừa nhận bao nhiêu sợ hãi?

Phụ thân hình như càng ngày càng biến thái, càng ngày càng yêu nghiệt.

“Chỉ là Xích Cốt Phấn cùng Ngũ Giác Thương.” Là độc dược mới được nghiên cứu chế tạo ở Phách Hồn Cốc, vẫn chưa thí nghiệm, hôm nay vừa lúc.

Xem ra hiệu quả không tệ.

Xích Cốt Phấn, Ngũ Giác Thương, nghe tên liền biết không phải là thứ tốt gì.

Thôi, phụ thân cũng chỉ có những yêu thích này, hắn sẽ không hạ lệnh cấm. Nhưng hình như phụ thân chung tình với việc biến người thành máu loãng, vị lão nương vô duyên của hắn năm đó chính là kết thúc như vậy.

Hơn nữa độc này của phụ thân là càng dùng càng cực hạn, liền từ dấu hiệu trúng độc vừa rồi có thể nhìn ra, căn bản là vô sắc vô vị, hơn nữa làn da, hô hấp đều có thể trúng độc, nói cách khác trừ khi võ trang đầy đủ, đội mặt nạ phòng độc, mặc đồ phòng độc phòng ăn mòn, nếu không ở dưới tình huống không có giải dược, chỉ có một chữ chết.

Nhưng hình như ở thế giới này không có đồ vật tiên tiến như vậy, cho nên độc của phụ thân có thể nói là vô địch.

“Người tới còn thật nhiều.” Sức nặng nửa người trên của Long Tuyệt Phong hoàn toàn đặt trên người Long Mặc Viêm, đầu cũng dựa vào trên vai bảo bối, ngữ khí sâu xa nói.

Ngoại trừ những kẻ bị độc chướng hòa tan thành máu loãng, hắc y nhân đứng bên ngoài độc chướng còn rất nhiều.

Khi bọn hắn từ các góc độ nhìn thấy đối phương, đều có cảm giác xấu hổ, cực độ xấu hổ, tuy rằng đều mang khăn che mặt, nhưng trên gương mặt dưới lớp khăn đen lại xuất hiện màu đỏ đáng ngờ.

Hơn nữa còn có đồng bạn trúng độc vẫn chưa chết đi, cũng không dám tiến lên vươn tay giúp đỡ, lại càng không dám đụng tới đồng bạn đã xụi lơ dưới đất, chờ chết, bởi vì hết thảy đều tới quá mức đột nhiên, bọn họ cũng sợ bị lan tới, dù đây là đồng bạn ngày thường cùng nhau xuất sinh nhập tử, xem ra người đều là sợ chết, ích kỷ, nhưng mãi đến giờ phút này, bởi vì một màn kinh khủng đáng sợ này mới hiện ra tới.

Tóm lai hình ảnh lúc này thực quỷ dị. Càng quỷ dị chính là, rõ ràng bọn họ đều bị thị vệ của Huyết Long Điện phát hiện, lại không có người nào hành động, vẫn thủ vững cương vị của mình như trươc, dường như đã đem bọn người đã bại lộ như họ trở thành tàng hình.

Đúng lúc này, từ đằng xa đi tới một người, còn là người quen, càng là cứu tinh.

Ít nhất trong mắt của bọn họ vào giờ khắc này Y Thánh Liên Dạ tuyệt đối được gọi là cứu tinh, đại cứu tinh.

“Sao hắn lại tới đây?” Long Mặc Viêm nghiên đầu hỏi nam nhân dựa vào trên vai mình, Liên Dạ a! Bọn họ đã có mười năm không gặp nhau. Nhìn nam nhân ngồi xổm trước bãi máu loãng dưới đất, dùng nhanh cây chọt tới chọt lui, mười năm thời gian dường như cũng không để lại chút dấu vết nào trên người nam nhân, vẫn là bộ dáng của mười năm trước, ngoại trừ khí chất càng thêm nội liễm trầm ổn, thật sự là một chút cũng không thay đổi.

Có lẽ là thế giới này thực sự dưỡng người đi! Trường thọ a trường thọ.

Cũng không biết người phụ nữ được cứu kia sinh ra một đứa bé như thế nào, hẳn là đã mười tuổi!

Bởi vì mười năm này chính mình vẫn luôn cùng phụ thân ở trong Phách Hồn Cốc, lần xuất cốc này, liền đụng phải rất nhiều gương mặt quen.

“Phụ thân kêu hắn tới, thuận tiện bắt mạch cho Viễn Quang.” Ở trên yến hội giữa trưa chính mình liền nhìn thấy Liên Dạ, liền âm thầm kêu dược nhân liên hệ hắn.

Liên Dạ là sư huynh của Vũ, cũng nên về đơn vị, ở bên ngoài tiêu dao nhiều năm như vậy, mặc dù là do mình hạ mệnh lệnh cho hắn chạy bên ngoài thành lập thế lực, bất quá bây giờ là lúc quay về Phách Hồn Cốc.

“Phụ thân, ta phát hiện rất nhiều lúc ngươi hạ lệnh ta đều không biết được.” Long Mặc Viêm không có tức giận, chỉ cảm thấy kỳ quái, phụ thân rốt cục còn có chuyện gì mà mình không biết, y rốt cục là làm sao mà làm được? Chính mình một chút dấu vết đều không phát hiện, phụ thân liền làm xong, thật sự rất cường hãn a! Làm cho mình cũng phải bội phục.

Có một vị phụ thân vô địch như vậy, rất kiêu ngạo cũng càng thêm hạnh phúc, bởi vì một vị nam nhân bá tuyệt như vậy yên mình đến tận xương tủy, khắc ở sâu trong linh hồn.

“Vậy sao này mặc kệ phụ thân làm gì cũng đều nói cho Viêm nhi biết được không?” Có lẽ là do thói quen của nhiều năm, cho nên Long Tuyệt Phong đều có một phong cách làm việc riêng, nếu hiện tại Viêm nhi nói ra, y liền vì Viêm nhi thu thu thói quen của mình.

“Không cần, cứ như vậy đi! Ta muốn làm sâu gạo vui vẻ của phụ thân, không muốn quan tâm quá nhiều chuyện.” Long Mặc Viêm rất không nể tình từ chối, thân thể lại càng dán sát vào trong ngực Long Tuyệt Phong làm cho hai người dựa vào lẫn nhau, ấm áp lại ngọt ngào.

Hành động như vậy lại làm cho Long Tuyệt Phong cực kì yêu thích, để lại một nụ hôn, nhẹ nhàng gặm đôi môi mềm mại của Viêm nhi, thực ngọt.

“Phụ thân…” Lúc Long Tuyệt Phong rời khỏi cánh môi của Long Mặc Viêm, đầu lưỡi nhanh chóng quét một vòng, thật sự là vô hạn châm ngòi, chọc tới Long Mặc Viêm từng đợt run rẩy.

Có chút hờn dỗi gọi Long Tuyệt Phong, sao phụ thân lại đột nhiên hôn mình như vậy, còn mê người như vậy.

“Thực ngọt.” Long Tuyệt Phong thực nể tình than thở, đôi mắt sâu thẳm cực nóng, nhìn tới mức Long Mặc Viêm đều đỏ mặt.

Thật sự không phân biệt được trường hợp, nhưng là, ai để ý?

“Y Thánh, Y Thánh, ngài nhất định phải cứu ta a!” Ở trước mặt chữ chết, những người trúng độc chỉ có thể mặt dầy cầu cứu, căn bản không thể quản tới hiện nay là tình hình gì, đều hướng về phía Liên Dạ còn đang nghiên cứu máu loãng kêu cứu mạng.

“Cứu các ngươi, tại sao phải cứu các ngươi?” Hơn nữa dù mình muốn cứu, cũng không cứu được, độc của chủ tử càng lúc càng ngoan tuyệt, vốn tưởng rằng cố gắng mười năm có thể sánh bằng nửa phần của chủ tử, lại không nghĩ rằng vẫn là khác nhau một trời một vực.

Quả nhiên a! Chủ tử là trời, hắn là kẻ dưới mặt đất, tại sao có thể va chạm bầu trời ở trên đám mây cao cao tại thượng kia.

Liên Dạ hỏi ngược lại khiến những người ở chỗ này đờ đẫn sửng sốt. Đúng vậy! Tại sao phải cứu bọn họ? Còn có tại sao Liên Dạ lại tới đây, còn là quang minh chính đại xuất hiện?

“Cư nhiên dám chạy tới chỗ này, các ngươi không muốn sống, chủ nhân của các ngươi đều là đồ ngu sao? Giữa trưa mới bị cảnh cáo, buổi tối liền gây chuyện, xem ra giang hồ là nên rửa sạch một hồi, chủ tử, thiếu chủ, các ngài nói có đúng hay không?” Liên Dạ vốn ngồi chồm hổm lại đột nhiên quỳ một gối xuống, mặt hướng về một phía, cực kỳ kính sợ.

Một màn này nhìn vào trong mắt cũa những hắc y nhân bịt mặt kia, chỉ cảm thấy toàn thân càng thêm lạnh như băng.

Bọn họ có phải là tới lầm hay không, hoặc là bản thân bọn họ có phải chỉ là quân cờ dò đường hay không, sống hay chết căn bản không có quan hệ gì tới chủ nhân nơi đây.

“Liên Dạ, nhiều năm không gặp, ngươi vẫn không có chút thay đổi.” Thanh âm thanh lãnh của thiếu niên vang lên, không phải dịch dung, mà là mặt thật gặp người.

“Thiếu chủ cũng là càng thêm xuất sắc.” Cũng không phải là như vậy sao, đứng ở bên người chủ tử có khí thế vô hình uy nghi đáng sợ như vậy, chẳng những không hề có một chút cảm giác không hợp, còn đặc biệt xứng đôi, không hề bị so xuống, khiến người khác xem nhẹ, rất có cảm giác tồn tại.

“Viêm nhi của bổn tọa há là hai chữ xuất sắc có thể hình dung, Dạ, ngươi nên trở về khổ độc một phen, lần sau đừng phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy.” Ở trong lòng Long Tuyệt Phong, trên đời này sẽ không có bất kì từ miêu tả nào có thể dùng để miêu tả được sự tốt đẹp của bảo bối.

Chỉ có trong lòng mình hiểu được, người bên ngoài không có tư cách xoi mói.

“Thuộc hạ biết sai, tuyệt không tái phạm.” Chủ tử đối với thiếu chủ, vẫn là cưng chiều không đổi như trước, có lẽ là càng hơn.

“Đứng lên đi.” Long Tuyệt Phong không quá thích có người quỳ trước mặt mình, mà là càng thích giết người hơn. Đối với loại lễ thường này, tốt nhất đừng quá chú trọng, nếu không một thuộc hạ dễ dàng khom lưng, không cần cũng được.

“Vâng.” Tuy rằng hàng năm không ở bên cạnh chủ tử, nhưng Liên Dạ một khắc cũng không dám quên tính cách của chủ tử nhà mình. Lập tức đứng thẳng, đứng trong thiên địa, tuấn dật phi phàm, tư thái không kiêu ngạo không nịnh nọt.

Chủ tử muốn là thuộc hạ cường đại lại trung thành, mà không phải là thuộc hạ ngu xuẩn không biết biến báo, nếu ngay cả điều cơ bản này cũng không làm được, như vậy chỉ có con đường chết.

“Các ngươi, các ngươi là ai, rốt cục là có quan hệ gì… A…” Nhìn hai phụ tử không dịch dung từ chỗ cao bay xuống, có người không quản được miệng mình.

Nếu quản không được liền không cần nói chuyện.

Ra tay không phải là Long Tuyệt Phong, mà là Long Mặc Viêm, roi dài trực tiếp xỏ xuyên qua yết hầu của đối phương, một lát liền hóa thành tro bụi.

“Roi này dùng thực tốt, phụ thân, không trách ta ra tay chứ?” Líu ríu, thực ồn, hơn nữa, chỉ bằng những rác rưởi này, có tư cách gì tra hỏi hắn cùng phụ thân là ai?

“Không trách, lần sau đừng ra tay, mệt.” Giúp con trai đem roi cất kỹ.

Ai biểu những người này căn bản không có tư cách tham gia yến hội giữa trưa, cho nên sự khủng bố của Thích Hồn Tiên tự nhiên dọa sợ những người này.

“Thiếu chủ, nói như thế nào trước kia chúng ta hợp tác là vô cùng vui vẻ.” Đối với việc Long Mặc Viêm không giải thích lại trực tiếp ra tay giết người, Liên Dạ là một chút ý kiến cũng không dám có. Tốt nhất giết sạch những người này, dám ở trước mặt chủ tử lớn tiếng như vậy, cho dù thiếu chủ không ra tay, chính mình cũng sẽ giải quyết sạch đám người này.

“Ngươi là nói việc cấu kết với nhau làm việc xấu, gạt người tiền tài?” Được rồi! Năm đó ở dãy núi Mạt Lĩnh quả thực từng có việc như vậy.

2 thoughts on “TYKGNT chương 117

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s