TYKGNT chương 116

Chương 116 Huyết Long Điện rất nguy hiểm

 

Thiên hạ phân lâu tất hợp, hợp lâu tất phân, đây là định luật, đương nhiên là định luật mà Long Mặc Viêm hiểu biết, nhưng là đưa mắt nhìn khắp đại lục Phách Hồn, thế giới lớn gấp mấy lần địa cầu này, nó chỉ có một đế quốc, đó chính là đế quốc Phách Hồn.

Từ khi biết đế quốc Phách Hồn thống trị thế giới này hơn vạn năm (10.000 năm), Long Mặc Viêm liền có cảm giác cả người nổi da gà, da đầu cũng run lên.

 

Địa cầu mà hắn hiểu biết, cũng chỉ có lịch sử năm ngàn năm, người ở đại lục nơi dị thế này sao có thể bị thống trị lâu dài như vậy, hơn nữa còn là do một quốc gia thống trị liên tục, thật sự khó mà tin được.

 

Hơn vạn năm a! Không phải là một trăm năm, một ngàn năm, bình thường mà nói, nếu một quốc gia có thể thống trị hơn năm trăm năm cũng đã rất tốt, nhưng là hơn vạn năm, còn có thể đời sau thịnh vượng cường thịnh hơn đời trước, một triều đại bước lên một bậc thang mới… Đại lục Phách Hồn cỡ nào khổng lồ, diện tích rộng lớn như vậy, đế quốc Phách Hồn là làm sao mà làm được, hơn nữa còn làm tốt như vậy?

 

Long Mặc Viêm không ngừng suy nghĩ, Long gia… rốt cục là kiểu tồn tại gì?

 

Thẳng tới giờ phút này, Long Mặc Viêm mới sinh ra suy nghĩ muốn hoàn toàn hiểu biết gia tộc của mình.

 

“Viêm nhi đang nghĩ gì mà mất hồn như vậy?” Ban đêm, trên bầu trời là pháo hoa rực rỡ, nhưng hai phụ tử cũng không có đi tới tiền điện ngắm nhìn buổi lễ long trọng tối nay mà là ngồi trên nóc nhà của Long Hồn Điện, trong đêm tối, vẫn có thể nhìn rất rõ ràng, còn không phức tạp.

 

Cũng sẽ không xảy ra phiền toái không cần thiết.

 

Sau bữa tối, Long Tuyệt Phong cùng Long Mặc Viêm liền từ chối lời mời thịnh tình của Long Thiên Dạ, làm ổ ở Long Hồn điện, ai cũng không được quấy rầy.

 

“Nghĩ chờ tới lúc về nhà, ta cũng nên đi vào cấm địa của Phách Hồn Cốc nghiêm túc học tập một phen.” Nơi đó có tư liệu đầy đủ về những gì mình muốn biết, xem cha của hắn bác học như vậy liền biết tư liệu trong cấm địa có bao nhiêu hoàn thiện.

 

Đây chính là tư liệu hơn vạn năm, thật sự là yêu nghiệt, biến thái, ai rảnh rỗi mà làm chuyện như vậy, đem tất cả chuyện lớn chuyện nhỏ xảy ra trên đại lục đều ghi chép tổng kết lại, quả nhiên người họ Long không có một người bình thường.

 

Ách…

 

Hình như hiện tại mình cũng họ Long, nếu tính từ gốc rễ, phỏng chừng chính mình mới là tồn tại khác loại nhất qua các đời của nhà họ Long.

 

Linh hồn xuyên qua tới, chỉ có hắn.

 

“Vậy sẽ mệt chết mất, Viêm nhi muốn biết gì cứ việc hỏi phụ thân là được, không cần tự mình đi xem những tư liệu kia.” Long Tuyệt Phong là thật sự đau lòng con trai, xem nhiều tư liệu như vậy, thực tổn hại thân thể, hơn nữa… y cũng không muốn con trai bận rộn không có thời gian ở cạnh mình.

 

Quả thực điều này mới là mấu chốt, Long Tuyệt Phong cực không muốn con mình đem lực chú ý đặt ở nơi khác, Viêm nhi muốn biết cái gì chỉ cần là điều y biết đến, tuyệt đối sẽ nói cho con trai nghe, nếu thật sự phải đi cấm địa một chuyến, sợ là trong thời gian ngắn y phải trải qua cuộc sống chỉ có một người.

 

Với tư chất của mình, có thể xem qua là nhớ, cũng phải qua nhiều năm mới xem xong, y mới không muốn để Viêm nhi đi cấm địa.

 

Ngày mai liền cho bồ câu quay về đưa tin, cho người lấp cấm địa lại, bằng không liền đốt, dù sao tất cả tư liệu đều nằm trong đầu của mình, còn cốc chủ đời sau, nếu cần tư liệu, căn bản không liên quan gì tới y.

 

Đây chính là Long Tuyệt Phong, ích kỷ lên tuyệt đối đạt tới level yêu nghiệt, nhưng lại không có cách nào làm cho người ta chán ghét.

 

Trên bầu trời từng chuỗi pháo hoa bắn lên cao, sáng lạn qua liền quay về bụi đất, liền giống như đời người, phấn khích xong liền biến mất, cho nên trường sinh là chuyện cỡ nào mê người, người của Bồng Lai Đảo đã xuất hiện, kế tiếp lại xuất hiện cái gì? Không có ai biết. Mà trước mắt, hai phụ tử ngồi trên nóc nhà cũng lười quản những chuyện này.

 

“Ta vốn là nghĩ như vậy, có vấn đề liền hỏi phụ thân, nhưng là…” Đó là vật gì, đúng lúc này trong tầm mắt của Long Mặc Viêm xuất hiện một bóng người, khiến hắn nói tới một nửa liền ngừng lại.

 

Người nào dám lén lút dùng khinh công bay qua Hoàng cung, hơn nữa mục đích còn là Huyết Long Điện.

 

Đừng cho rằng Long Mặc Viêm kết luận võ đoán, bởi vì Long Hồn Điện cách Huyết Long Điện không xa. Ngồi trên nóc nhà cao vời vợi, tầm nhìn vừa vặn có thể chạm tới Huyết Long Điện, hơn nữa phương hướng kia cũng chỉ có Huyết Long Điện là nơi quan trọng.

 

Sao lại có người không thành thật, dám thừa dịp giờ phút này Hoàng cung đem lực chú ý đều đặt ở tiền điện mà có hành động?

 

“Viêm…” Long Tuyệt Phong đương nhiên cũng nhìn thấy, nhưng lại bị Long Mặc Viêm dùng đầu ngón tay che miệng.

 

“Xuỵt… Phụ thân, chúng ta đi nhìn xem.” Đề tài học tập ở cấm địa cứ vậy mà bị bọn đạo chích đánh gãy, khi Long Mặc Viêm nhớ lại chuyện này, đã là nhiều năm sau, bởi vì Long Tuyệt Phong đã dùng hết thủ đoạn khiến con trai bảo bối quên sạch chuyện này.

 

Ngay lúc hai cha con chuẩn bị hành động, lại có vài bóng người quỷ dị xuất hiện gần Huyết Long Điện.

 

Xem ra là cùng mục tiêu! Cảm giác không phải là một nhóm người, nhưng lại có cùng mục đích.

 

Chẳng lẽ bọn người kia không biết, hiện tại Huyết Long Điện rất nguy hiểm?

 

“Có chuyện gì, đây là sao?” Thanh âm tận lực đè thấp, lại không che dấu được sự sợ hãi trong lòng, nhất là khi chính mình vừa tham gia vào lần đêm khuya đột nhập vào Huyết Long Điện, chân đột nhiên liền mềm nhũn, sau đó liền mắt mở trừng trừng nhìn chân mình dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được mà bị ăn mòn hết.

 

Không chút nào cảm thấy đau, nhưng lại làm cho người hết hồn.

 

Khi mấy nơi khác đều xảy ra chuyện giống như vậy, mấy người phía sau gặp may không dính phải, nhìn mấy đồng bạn ở phía trước tay chân bị ăn mòn thành máu loãng, khủng bố lại kinh khủng.

 

Đây rốt cục là có chuyện gì?

 

Đột nhiên ngã xuống, sau đó xảy ra một màn làm người ta kinh hãi như vậy.

 

Nhìn Huyết Long Điện gần ngay trước mắt, làm sao lại sinh ra ý tưởng mình đang đi lên con đường tiến tới địa ngục?

 

“Sao mới nhìn trong chốc lát Lôi liền rời đi, pháo hoa của đế quốc thật sự rất tuyệt a! Chẳng lẽ Lôi là nhìn thấy Y thánh đi theo hai vợ chồng Hắc Ưng Bảo vào Hoàng thành ở ngay trong Hoàng cung, kiềm chế không được muốn đi tìm Y Thánh? Cũng phải, tìm không thấy thần y núi Mạt Lĩnh, cũng chỉ có Cuồng Y của Long Vương phủ cùng Y Thánh có khả năng cứu được đệ đệ bảo bối của ngươi.” Bá chủ hai đường hắc bạch ngồi cùng một chỗ, đây là hình ảnh cỡ nào hài hòa, đương nhiên cũng chỉ hài hòa vào lúc này.

 

Chuyện sẽ xảy ra sau này, ai biết được?

 

“Ngươi có biết cái gì?” Diệp Khuynh Lôi dám khẳng định, người nam nhân xinh đẹp phóng đãng tính cách lạnh lùng ngồi cạnh mình này biết được gì đó, nếu không sẽ không nói ra những lời này.

 

“Ta sao có thể biết cái gì? Lôi, thời gian ta đưa ra sắp tới, nếu ngươi vẫn không thể vứt bỏ tình thân vô dụng kia, ta liền giúp ngươi dứt bỏ, Thủy Linh quả của bản giáo không dễ lấy như vậy, hơn nữa còn là cho tên nhóc kia dùng, Lôi, ta thực tức giận.” Vốn là có chút áp lực, Kinh Hồng Mệnh cũng không muốn ép người quá chặt.

 

Nhưng người này lại lần nữa chọc giận chính mình, là tin chắc chính mình sẽ không làm gì được hắn. Mình không thể làm gì hắn? Đối người khác cũng là không nương tay.

 

Vì tên nhóc kia, hắn thế nhưng không để ý nơi hiện tại mình ở là chốn uy nghiêm đáng sợ cỡ nào, nơi này là tuyệt không cho phép xằng bậy.

 

Vì tên nhóc kia, thế nhưng sai người đi trộm Thủy Linh Quả, viên trái cây ma giáo dùng để kính hiến, cũng là viên Thủy Linh Quả còn sót lại duy nhất trên đời này.

 

Chính mình cho Lôi một quả, để lại một quả làm hạ lễ sinh nhật cho Thái tử.

 

Không thể tưởng được Lôi bởi vì nhất thời tìm không thấy Thần y, cũng không mời được Cuồng Y cùng Y Thánh, thế nhưng sẽ nghĩ tới ăn cắp trái Thủy Linh Quả kia, để giải khẩn cấp. Chẳng lẽ vì tên nhóc kia, hắn liền mạng cũng không cần, chuyện xảy ra tại Ngự Hoa Viên hôm nay còn chưa đủ kinh sợ sao?

 

Hay là hắn cho rằng vị Vương gia kia sẽ nhìn ở hắn là võ lâm minh chủ mà bỏ qua hắn?

 

“Nó là đệ đệ của ta.” Diệp Khuynh Lôi cũng không nói xạo, ngữ khí vô cùng bất đắc dĩ cùng tuyệt vọng.

 

“Đệ đệ… Thật sự là buồn cười, ngươi xem nó là đệ đệ, nó có xem ngươi là ca ca hay không, phụ thân của ngươi, mẫu thân của ngươi, đệ đệ của ngươi, toàn bộ đều đáng chết, ngươi còn muốn lừa gạt mình đến khi nào?” Rõ ràng là một nam nhân sát phạt quyết đoán, vì cái gì lúc đối mặt những người đó liền trở nên không quả quyết?

 

“Đến lúc không hề được cần.” Đến lúc Khuynh nhi tiếp quản Minh chủ vị, đến lúc hoàn toàn bị vứt bỏ.

 

“Nhưng ta cần ngươi.” Tuy rằng ngồi cùng một chỗ, hai người cũng là ngồi ở một chỗ khá kín, hơn nữa mọi người đều chú ý về phía pháo hoa, cho nên hai người đối thoại cũng không khiến người chú ý. Âm lượng cũng đè thấp hết mức, dùng thanh âm chỉ có hai người nghe thấy tranh luận đề tài chưa từng thay đổi trong mấy năm qua.

 

“Mệnh, lại cho ta chút thời gian.” Hắn biết thân phận của mình ở Diệp gia có bao nhiêu mẫn cảm, nhưng là hắn không muốn cứ buông tha như vậy, ít nhất để hắn hoàn toàn chết tâm.

 

“Nửa năm, ta chỉ cho ngươi nhiều nhất nửa năm.” Nếu đến lúc đó Lôi vẫn không thể làm ra quyết định, hắn thật sự sẽ thay Lôi làm quyết định, nếu không sớm muộn gì Diệp gia cũng sẽ liên lụy Lôi tới chết, chính xác mà nói là sau khi lợi dụng xong liền vứt bỏ, hoặc là diệt khẩu.

 

“Được, ta đáp ứng ngươi, như vậy hiện tại ta liền đi tìm Liên Dạ.” Quả thực Diệp Khuynh Lôi cũng không ngờ rằng Y Thánh luôn hành tung bất định lần này lại cùng Hắc Ưng Bảo chủ đến Hoàng thành, đã sớm nghe nói Y Thánh có quan hệ với Hắc Ưng Bảo, lần này lại cùng lên tới tham gia tiệc trăm ngày của Thái tử, còn kính dâng lên tuyệt thế linh dược.

 

“Hừ…” Kinh Hồng Mệnh tức giận đem mặt xoay qua một bên, cứ để người nam nhân này đi tìm chết đi, hiện tại hắn lười quản.

 

Bởi vì hắn phát hiện các thế lực xung quanh đều có hành vi cổ quái.

 

Bất quá chuyện này căn bản không liên quan gì tới Kinh Hồng Mệnh hắn, động tác nhỏ là có, nhưng trong lòng Kinh Hồng Mệnh rất rõ ràng, lần hành trình Ngự Yến này, sợ là sẽ lau sạch dã tâm của tất cả mọi người.

 

Nhưng là dã tâm không có, lại ôm tâm tính may mắn, một ít động tác nhỏ là không tránh được.

 

Hoàng cung này chính là nguy cơ trùng trùng, tối nay nhất định là một đêm phấn khích, bởi vì ngày mai bọn họ sẽ xuất cung, hết thảy hành động đều tại tối nay, liền nhìn xem sẽ có tiết mục phấn khích tuyệt luân gì trình diễn.

 

Kinh Hồng Mệnh xinh đẹp tao nhã dựa lưng vào ghế mềm, nhìn bầu trời đêm xinh đẹp rực rỡ, đột nhiên cảm thấy một tầm mắt dừng trên người mình, liền đưa mắt nhìn qua.

 

“Lãnh gia chủ…” Chỉ nói ra họ người đang đi về phía mình, liền không nói gì khác.

 

“Kinh Hồng giáo chủ…” Nam tử tuấn dật nho nhã cũng nói ra họ của Kinh Hồng Mệnh, khóe miệng ôn nhã mỉm cười, bình tĩnh lãnh tĩnh, là nam nhân có đề tài nhiều nhất trên giang hồ hiện nay, người nổi bật trong giới trẻ. Mà ngay cả võ học kỳ tài của Diệp gia, Diệp Khuynh Phong cũng hơi kém nửa phần.

 

Nhưng không biết vị gia chủ Lãnh gia – Lãnh Thiên Lan này tìm tới Kinh Hồng Mệnh là có chuyện gì?

 

Về phần Diệp Khuynh Lôi rời đi tiền điện, đi hỏi nơi đi của Y Thánh Liên Dạ. Thị vệ của Hoàng cung đều trả lời không biết, nhưng khi Diệp Khuynh Lôi tới hỏi Hắc Ưng Bảo chủ Cừu Ưng, được đến đáp án cũng là chẳng biết đi đâu.

 

Như vậy ở loại thời điểm này, vị Y Thánh Liên Dạ đã nổi danh giang hồ rất lâu này đã đi nơi nào? Chẳng lẽ là đi nhà xí?

 

“Chậc chậc… Thật sự rất thảm, rất thảm…” Nam tử phiêu dật tuấn nhã, lại vẻ mặt đáng tiếc đứng trước một bãi máu loãng, sau đó đi một vòng xung quanh Huyết Long Điện, rốt cục nhìn thấy vài người sống.

 

“Liên Dạ…” Kinh hô…

 

“Y Thánh…” vẫn là kinh hô…

 

“Cứu mạng a!” Rốt cục có một thanh âm bình thường chút.

 

 

 

 

 

One thought on “TYKGNT chương 116

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s