TYKGNT chương 119

Chương 119 Đến vì Huyết Long Ngọc

“Cần phải như vậy sao?” Nhìn tấm thảm xa xỉ làm từ da lông thực bị máu tươi nhuộm màu, mùi máu tươi cũng tràn ngập Huyết Long Điện, Long Mặc Viêm ngồi trên đùi Long Tuyệt Phong cũng không cảm thấy mình lớn như vậy còn dựa vào trong ngực của phụ thân có chỗ nào không ổn. Chỉ là nhíu mày, tỏ vẻ có chút bất mãn đối với tình huống trước mắt.

“Chẳng lẽ Viêm nhi không cảm thấy màu của máu là màu sắc đẹp nhất trên đời sao?” Tầm mắt của Long Tuyệt Phong chuyển qua trên người những hắc y nhân bị đánh gãy gân tay gân chân phế bỏ võ công, máu trên người họ như chiếc cống không có nắp đậy, vẫn luôn chảy ra ngoài, mãi đến khi chảy khô chảy hết sinh mệnh mới có thể dừng lại.

“Ta không phủ nhận màu đỏ của máu quả thật rất đẹp, nhưng là… phụ thân, trong chốc lát chúng ta còn phải nghỉ ngơi, ta không thích trong phòng có mùi máu tươi.” Đây là chỗ khiến Long Mặc Viêm bất mãn, mùi máu tươi của những người này khác với hương vị của phụ thân, hương vị của phụ thân phát ra là tinh ngọt, độc đáo, mãnh liệt, thô bạo, trầm mê, đó là hương vị chỉ thuộc về riêng phụ thân, những người này căn bản không thể sánh bằng.

Ở trong mắt Long Mặc Viêm, những người này, đều là rác rưởi.

“Như vậy a! Chúng ta đổi một cung điện đi nghỉ ngơi.” Dù sao trong hoàng cung còn nhiều chỗ không có người ở nhưng vẫn hoa lệ như nơi đây.

“Vậy hiện tại…” Tầm mắt của Long Mặc Viêm cũng rơi trên người chủ nhân của bãi máu loãng dưới đất, những người này thật đúng là đủ ngu, không biết rằng mình đi là con đường chết, còn nghe lời như vậy đi do thám Huyết Long Điện.

“Liền xem bọn hắn, ai muốn chết thống khoái, ai muốn sống không bằng chết.” Dù sao chỉ có một con đường chết, liền nhìn bọn họ chọn kiểu chết sảng khoái, hay là thích bị tra tấn đến chết, Long Tuyệt Phong vẫn nhã nhặn ôn nhu, dung nhan tuấn mị đến mức người bên ngoài không cách nào sánh nổi.

Long Tuyệt Phong là người nam nhân xứng đôi với hai từ tuyệt thế, cũng hoàn mỹ thuyết minh hai chữ này, y có khí chất mà người bên ngoài không có cách nào so sánh, loại khí chất cùng khí thế này là không thể dùng ngôn ngữ để hình dung ra được. Mà là một loại ý cảnh chỉ có thể hiểu không thể diễn đạt bằng lời, khiến người tự nhiên mà cho rằng, hắn mới là tồn tại chưởng khống hết thảy mà không phải nói ra hay hình dung ra được.

Chỉ có thể dùng bình thường và cực hạn, mà bản thân Long Tuyệt Phong là kẻ đứng trên đỉnh núi của cực hạn.

“Buông tha chúng ta, chúng ta không biết gì hết, buông tha chúng ta…” Một đám vốn không chung đường, nguyện trung thành với thế lực và chủ tử khác nhau, nhưng vào giờ khắc này, đều đã bị cấm vệ quân phế bỏ, bọn họ chỉ có thể kéo dài hơi tàn, hy vọng có thể sống sót.

Chỉ khi đối mặt với việc một chân bước vào trong quỷ môn quan, mặc kệ là tử sĩ hay người có ý chí mạnh mẽ, đều sẽ vào giờ khắc này sinh ra tâm lý sợ hãi không cách nào áp chế.

Cầu xin tha thứ, liều mạng cầu xin tha thứ.

Bọn họ thật sự không biết, bọn họ chỉ là phụng mệnh đến Huyết Long Điện trộm một đồ vật, trộm một miếng Huyết Ngọc hình rồng.

Ngay lúc đám hắc y nhân bối rối cầu xin tha thứ, ánh mắt đều không hẹn mà quét về phía ngọc bội treo bên hông của Long Mặc Viêm.

Huyết Ngọc… hình rồng…

Trong lòng đều đang nghĩ, chủ tử không phải là nói Huyết Ngọc hình rồng ở trên người tiểu Thái tử sao? Sao lại ở trên người thiếu niên này? Đôi phụ tử này rốt cục là ai? Nhưng có thể có được một cung trong Hoàng cung, tuyệt đối không phải người thường.

“Nói ra mục đích của các ngươi khi tới Huyết Long Điện, bổn tọa có thể suy xét bỏ qua cho các ngươi.” Đương nhiên là thật sự bỏ qua, chính mình sẽ cho bọn họ toàn thây, làm cho bọn họ chết thống khoái một chút.

“Thực xấu.” Long Mặc Viêm nhìn đám người đã không thể bình thường vận dụng tứ chi, vì một cơ hội sống sót không hề tồn tại mà nhúng nhíc muốn cướp lời nói ra mục đích lần này.

“Là rất xấu.” Long Tuyệt Phong rất không thích những con kiên dưới đất đang bò về phía chỗ ngồi của mình, tay áo hơi phất qua, chết một nửa.

Bất quá là chớp mắt, cũng bởi vì thế, Long Hồn Điện vốn đang ầm ầm lập tức im lặng như tờ, chỉ có mấy tiếng hít thở gần như không thể nghe thấy.

“Ngươi nói…” Long Tuyệt Phong chỉ vào một người, để hắn nói.

“Ta là nghe lệnh đến Huyết Long Điện trộm một khối ngọc bội.” Lúc người nọ nói chuyện liền nhìn về phía eo của Long Mặc Viêm, bất quá rất nhanh, ánh mắt mở to, không còn thở.

Một thanh âm vang lên rồi ngã xuống.

Tiếng hít thở thật mạnh vang lên.

Không phải nói chỉ cần nói ra mục địch là có thể còn sống sao, sao lại… Bởi vì quá mức kinh hãi, ngay cả đau đớn trên người đều quên.

“Bổn tọa không thích có người nhìn chằm chằm vào Viêm nhi.” Đây là lý do Long Tuyệt Phong giết người, rất đơn giản, cũng thực bá đạo. Nhìn nhiều một cái cũng không được.

Ngọc bội! Xem ra là hướng về phía Phách Hồn cốc.

Nhưng hình như đối phương không biết cốc chủ Phách Hồn cốc cùng tộc trưởng Long gia, còn có Đế Hoàng hoàng thất không phải do cùng một người đảm nhiệm, mặc dù mình đồng thời là tộc trưởng Long gia cùng chủ nhân của Phách Hồn cốc, nhưng nhiều năm rồi không có ai biết tình huống đích thực của ba thế lực này, nếu không cũng sẽ không đến Huyết Long Điện trộm Huyết Long ngọc bội.

Là cho rằng tới lúc người thừa kế mới xuất hiện, nên truyền thừa, cho nên đem chủ ý đánh tới trên người tiểu quỷ trong Huyết Long Điện kia.

Trong vẻ mặt ôn nhu của Long Tuyệt Phong chậm rãi tràn ra hàn băng.

Thanh Long cốc a! Hình như tộc trưởng Đế gia cùng cốc chủ Thanh Long cốc luôn luôn là do một người đảm nhiệm. Là muốn có Huyết Long ngọc bội, tiến vào tộc địa của Long gia, mở ra gia phả viết tên vào sao?

Họ Đế a! Chính mình thiếu chút nữa đã quên bại tướng dưới tay Long gia này, hơn nữa vẫn luôn bại tới hiện tại, sau này cũng giống vậy.

Gia phả vĩnh viễn chỉ thuộc về Long gia, họ Đế a! Dùng một câu Viêm nhi đã từng nói: chỗ nào mát mẻ tới chỗ đó ở đi.

“Các ngươi cũng là đến Huyết Long Điện trộm ngọc bội?” Vừa rồi những người này nhìn đến Huyết Long ngọc bội trên eo Viêm nhi liền đồng loạt lộ ra vẻ khiếp sợ, y chưa từng không chú ý.

Nhưng…

Y nhớ rõ hình như có hai người không có lộ vẻ giật mình, mà là sợ hãi, chỉ có sợ hãi khi rơi vào tử vong.

Xem ra trăm năm trước Thanh Long cốc ngoại trừ có động tác hơi lớn, Đế gia yên tĩnh nhiều năm lại bắt đầu không an phận.

Long gia trước kia là do lão ca ca của y quản lý, có lẽ sẽ bỏ qua cho bọn họ một con ngựa! Dù sao ở xa xôi trước kia, quan hệ của hai nhà Long Đế vẫn là vô cùng tốt.

Nhưng điều này không có quan hệ gì với Long Tuyệt Phong y, y cũng không cho phép có người ở bên cạnh y giương oai.

Hiện tại Long gia là do Long Tuyệt Phong y chấp chưởng, nếu họ Đế không thành thật, y không để ý khiến trên đời này thiếu một tồn tại phiền toái, diệt là được.

Nhưng nhìn những kẻ rác rưởi nằm dưới đất trước mặt, xem ra móng vuốt của Đế gia duỗi cũng rất dài.

Cũng không biết có thể chơi với y bao lâu.

Có lẽ vài năm sau khi Trường Sinh lộ mở ra, sẽ có động tác lớn hơn nữa, chính mình sẽ chờ bọn họ có động tác, sau đó… ngay tại một khắc cuối cùng giết bọn họ.

Mùi vị lúc đó nhất định là tốt nhất.

“Phụ thân, ngươi cười thật máu me, đang suy nghĩ gì?” Long Mặc Viêm lắc lắc nam nhân hiếm khi thất thần, nhìn phụ thân mình từ lạnh lùng nghiền ngẫm đến tàn nhẫn khát máu.

Cũng không biết trong đầu phụ thân lại đang suy nghĩ chuyện máu me gì.

“Suy nghĩ làm sao có được khoái cảm giết người.” Long Tuyệt Phong có giỏi về chuyện khác hay không, không có ai biết được, nhưng là giết người, không có ai chuyên nghiệp hơn Long Tuyệt Phong.

“Không phải đang hỏi bọn họ mục đích tới Huyết Long Điện sao? Tại sao lại nghĩ đến giết người?” Có đôi khi Long Mặc Viêm cũng thật bội phục tư tưởng của phụ thân mình, ngoại trừ nghĩ về mình, liền là giết người.

“Viêm nhi mất hứng.” Bĩu môi, Long Tuyệt Phong đem mặt chôn vào hõm vai của con trai, cọ a cọ.

“Không có mất hứng.” Long Mặc Viêm có chút đau đầu, hiện tại rốt cục là tình huống nào, những người này phải xử lý như thế nào?

“Trừ hắn ra… các ngươi cũng rất thành thật.” Long Tuyệt Phong cười thực mê người, mặc dù đều là nam nhân, cũng có một chớp măt mê muội, nhưng mê muội qua đi, đó là địa ngục.

Trên trán một cây ngân châm mỏng như tóc lộ ra ánh sáng lạnh màu tím tỏ rõ sinh mệnh của bọn họ chung kết. Đến chết bọn họ cũng không biết mình tại sao lại chết, nam nhân vì cái gì lại lật lọng, ra tay giết bọn họ? Những điều này chỉ có chờ tới Diêm Vương Điện hỏi Diêm Vương gia mới có thể có được đáp án chính xác.

Nhìn một đám người đang có thể hô hấp biến thành không còn hít thở, người nam nhân duy nhất còn sống đã không thể vận dụng đầu óc một cách bình thường.

Ánh mắt chỉ có thể mở thật lớn, cả người sợ run, đau đớn nơi tứ chi đã không tính là gì, chỉ có thể giống một tù phạm đang đợi tử hình, ánh mắt đờ dẫn nhìn Long Tuyệt Phong cùng Long Mặc Viêm, hắn không biết mình còn có thể sống mấy hơi thở.

“Bổn tọa thực hứng thú với việc ngươi đến Huyết Long Điện là vì cái gì?” Thật sự là khó được a! Bên trong những người này còn có một tên khác loại.

“Ta… Ta… Ta…” Có lẽ là bị thủ đoạn nói giết liền giết của Long Tuyệt Phong dọa sợ, người sống sót duy nhất không ngừng nói lắp.

“Tham kiến Vương gia.” Nhưng vào lúc này, từ bên ngoài đi vào một Cấm vệ quân.

“Nói.” Tóc Viêm nhi thực suôn, vuốt thật thoải mái, mặt của Long Tuyệt Phong đã dời từ hõm vai của Long Mặc Viêm đến giữa tóc của Long Mặc Viêm. Mũi liên tục ngửi.

“Minh chủ võ lâm Diệp Khuynh Lôi đang hỏi thăm hành tung của Liên Dạ công tử.” Bởi vì Long Tuyệt Phong đã dặn dò, tất cả mọi người trên tiệc bắn pháo hoa đêm nay đều bị Cấm vệ quân còn có ám vệ giám thị, vừa có động tác liền hồi báo.

Xem ra tiền điện đã có động tĩnh.

Khi tên của Diệp Khuynh Lôi xuất hiện trong Long Hồn Điện, hắc y nhân đã bị dọa ngốc kia có phản ứng.

Mà Long Tuyệt Phong cùng Long Mặc Viêm đều nhìn thấy rất rõ ràng.

Có chút thú vị, Minh chủ võ lâm đều tham dự vào.

“Mục đích của ngươi.” Thanh âm của Long Tuyệt Phong rất nhẹ, rất mềm, lại mang theo mê hoặc quỷ dị nào đó.

“Thủy Linh quả… Minh chủ muốn Thủy Linh quả.” Vẻ mặt người nọ có chút dại ra, thanh âm nói chuyện cũng thực máy móc.

“Phụ thân, ngươi còn biết thôi miên?” Vốn tưởng rằng chỉ có mình biết, không nghĩ tới phụ thân cũng biết, Long Mặc Viêm có chút ngạc nhiên nhìn phụ thân của mình.

“Không cao thâm như của Viêm nhi, chỉ là một ít thủ đoạn thô sơ giản lược mà thôi.” Trong mắt Long Tuyệt Phong, thôi miên của bảo bối mình mới là cao cấp nhất, ở điểm này Long Tuyệt Phong tự nhận không bằng con trai của mình.

Điều này không có gì khó thừa nhận.

“Đi đem Ma giáo giáo chủ còn có Minh chủ võ lâm mời tới, Bổn vương muốn gặp bọn họ.” Nếu Thanh Long cốc đã không an phận, bổn tọa liền khiến cho sự tình trở nên càng thêm thú vị một chút đi.

2 thoughts on “TYKGNT chương 119

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s