TYKGNT chương 120

Chương 120 Thời kì có thể tùy ý điên cuồng

Ngáp dài, dựa vào trong ngực của phụ thân thực sự rất thoải mái, Long Mặc Viêm đều có chút mệt rã rời.

“Viêm nhi mệt nhọc.” Nhìn động tác dụi mắt của bảo bối, thật sự là đáng yêu hơn mười năm vẫn chưa từng thay đổi, không hề tận lực biểu hiện, vẻ mặt cũng thực bình tĩnh, nhưng chính là hành động tự nhiên như vậy khiến Long Tuyệt Phong cực kỳ yêu thương, mặc kệ là mặt nào của bảo bối, một cử một động đều hấp dẫn ánh mắt của y thật sâu, ánh mắt của y căn bản không có cách nào từ trên người Viêm nhi dời đi, không hề dùng mặt cọ tóc của con trai, ôm người trong ngực chặt hơn, không chừa một kẽ hở.

Ai biểu bọn họ là người thân nhất trên đời này.

Cứ ôm như vậy, không hề có dấu hiệu buông tay, mặc dù biết lúc này con trai đã rất mệt mỏi, cũng luyến tiếc buông con trai ra để con trai nằm nghỉ ngơi càng thêm thoải mái.

“Ân… phụ thân, ta muốn ngủ một lát.” Hoàng cung đủ lớn, người hẳn là không tới nhanh như vậy, lúc này đổi thành Long Mặc Viêm liền cọ hõm vai của phụ thân, rất muốn ngủ một giấc.

“Được, ngủ ngay trong ngực phụ thân đi.” Ôm Viêm nhi cực kì thoải mái, Long Tuyệt Phong không hề ôm người về hậu điện nghỉ ngơi, y một khắc cũng không muốn cùng Viêm nhi tách ra.

“Vậy không được ồn đến ta, phụ thân, ngươi vẫn là che lại thính giác của ta trước đi, như vậy ta có thể ngủ ngon một chút.” Long Mặc Viêm thực chủ động yêu cầu, hắn không muốn trong chốc lát lại nghe được thanh âm gào khóc thảm thiết, nếu tại lúc đang ngủ thoải mái nhất lại bị người quấy rầy, tâm tình sẽ thực không xong.

“Được.” Long Tuyệt Phong nhẹ nhàng điểm một cái nơi gáy của Long Mặc Viêm, hai tay siết lại, điều chỉnh tư thế ngồi một chút, làm cho con trai ngủ càng thêm thoải mái.

Thiếu niên thanh tú dựa vào trong ngực nam nhân ôn nhã tuấn mỹ, hình ảnh ấm áp lại vô cùng xinh đẹp.

Dù sao ở trong mắt của Long Thanh Trảm và Phong Vô Trần, tình cảm của đôi phụ tử này, không có người có thể phá vỡ.

“Các ngươi không phải đi tộc địa sao, sao lại trở về nhanh như vậy? Chẳng lẽ chuyện quan trọng như Trường Sinh lộ, chỉ nửa ngày liền nói xong?” Dù trên đùi ôm Long Mặc Viêm, tư thái của Long Tuyệt Phong vẫn tà mị nho nhã, làm cho người không thể xem nhẹ.

Một tay chống cằm, ôn nhuận nhìn hai người đang đi tới, đáy mắt có trêu chọc, còn có trào phúng trực tiếp đối với sự xuất hiện của người Bồng Lai đảo.

“Không phải là Trường Sinh lộ, chuyện đó có to tát gì, ngươi người làm tộc trưởng này còn không biết chuyện của Trường Sinh lộ sao?” Long gia đối với người người đối với việc vấn đỉnh trường sinh chạy theo như vịt thật là có tư cách khinh thường tới bến. Vì cái gì sẽ như vậy, tương lai sẽ biết, hiện tại nói ra, không còn gì thú vị.

“Đám tro cốt (~ đống xương tàn, người chết) kia là làm thế nào để ứng đối, xem ra bọn họ ngoại trừ để bụng tới việc hôn nhân của ta, bình thường cũng thực rảnh rỗi a! Rảnh đến mức còn có lui tới với người Bồng Lai đảo.” Đối phương muốn trao đổi cái gì cũng không liên quan gì tới y, người là ai mời đến thì người đó chịu trách nhiệm, cho nên người Bồng Lai đảo muốn thương lượng cái gì y cũng không cần thiết tham dự.

Nhưng y không cần tham dự, cũng để cho lão ca ca của mình đi xem tình huống, y cũng không cho phép có người ở sau lưng y làm vài động tác nhỏ, y là sẽ thực tức giận.

Mà hậu quả khi tức giận… Thử xem sẽ biết.

Long Tuyệt Phong nói thoải mái, nhưng người hiểu y cũng biết, đối với việc người Bồng Lai đảo đột nhiên xuất hiện, y rất không vui.

“Quả thật rất rảnh, bất quá lần này thái độ của đám lão tro cốt kia có chút kỳ quái, người rõ ràng là bọn họ mời đến, hơn nữa cũng cần phải gặp mặt một lần, dù sao Long gia chúng ta chưởng quản gia phả, xảy ra chuyện lớn như Trường Sinh lộ mở ra, gặp nhau một lần, thương lượng đối sách cũng là chuyện tất nhiên. Nhưng… Ta cùng Trần đều phát hiện, đám tro cốt kia hình như rất không thích đối phương, thái độ cũng thực có lệ, còn có một việc khiến chúng ta tương đối để ý, đối phương nhiều lần nhắc tới việc đám hỏi, đều bị đám tro cốt dời đề tài đi, cuối cùng còn bị Đệ nhất thái thượng trưởng lão nghiêm khắc răn dạy, mới không đề cập tới nữa, phản ứng của đối phương cũng là đối với việc này cảm thấy rất kỳ quái.” Long Thanh Trảm đem tình huống mình nhìn đến trong tộc địa phân tích ra.

Thân là người cầm quyền của mảnh đại lục này, tự nhiên muốn ổn định trật tự sau khi chuyện lớn xảy ra ở tương lai, không thể loạn được.

Nếu thực sự loạn lên, dọn dẹp cũng không dễ.

“A… Đám hỏi a! Là ngươi, hay là Thiên Dạ?” Dù sao Long Tuyệt Phong tuyệt đối sẽ không nghĩ tới chính mình. Y là thuộc về Viêm nhi, căn bản không nằm trong phạm vi đám hỏi.

Nghe thấy lời nói của Long Tuyệt Phong, Long Thanh Trảm cùng Phong Vô Trần đều nhất thời không nói gì.

Đám hỏi này, chọn thế nào cũng là Phong nhi mới phải.

Bất quá nói vậy thôi, trong lòng mọi người đều rõ ràng, lại không dám nói ra, bởi vì Long Tuyệt Phong chỉ gọi ra tên của Long Thiên Dạ cùng Long Thanh Trảm, nhưng không đem y tính vào trong, cho nên vẫn là thận trọng từ lời nói đến việc làm sẽ tốt hơn, nhất là khi có Mặc Viêm ở.

“Mặc Viêm làm sao vậy?” Đối với việc người Bồng Lai đảo xuất hiện trên đại lục, mấy người ở chỗ này đều hiểu rõ trong lòng, cho nên cũng không nói thêm gì, dù sao hiện tại nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng, hết thảy phải chờ vài năm sau khi Trường Sinh lộ mở ra mới là lúc quyết đấu chân chính, mới biết ai là người làm chủ thăng trầm.

“Viêm nhi mệt mỏi, nghỉ ngơi trong chốc lát.” Vừa nói tới bảo bối của mình, tất cả trào phúng lạnh lùng của Long Tuyệt Phong đều biến mất, chỉ có ôn nhu. Hơi cúi đầu nhìn Long Mặc Viêm đã nhanh chóng tiến vào trạng thái giấc ngủ, nơi đáy mắt đều là tình yêu, còn có thật sâu quyến luyến.

Phản ứng như vậy được Long Thanh Trảm cùng Phong Vô Trần đều thu vào trong mắt, trong lòng mãi cảm thán, Phong nhi thật là rơi vào, vẫn là hoàn cảnh không thể nào tự kềm chế.

Nhưng ai để ý, chỉ cần bọn họ cao hứng, vui vẻ, hạnh phúc là tốt rồi, cố kỵ rất nhiều căn bản không phải là tính cách của con cháu Long gia.

“Nơi này là tình huống gì?” Cường giả chính là cường giả, bắt đầu từ lúc xuất hiện ở Long Hồn điện, liền có thể hoàn toàn không nhìn đến một đống thi thể nằm dưới đất. Hiện tại mới nói đến chuyện này, thật đúng là rất giỏi.

Nhất là khi nhìn đến thi thể vẫn còn quỳ dưới đất, miệng vết thương nơi tứ chi vẫn còn chậm rãi trào ra máu tươi, trên quần áo màu đen cũng xuất hiện cảm giác ướt sũng, liền biết Phong nhi lại ra tay.

Lần này người chết cũng đủ để đếm.

“Ta không thích bọn họ nhìn chằm chằm vào Viêm nhi.” Kỳ thật là nhìn vào Huyết Long ngọc bội Long Mặc Viêm đeo bên hông, nhưng ở trong mắt Long Tuyệt Phong đều là như nhau, mặc kệ là bản thân hay vật trang trí của Viêm nhi, đều thuộc về Viêm nhi, y sẽ không để cho bất luận kẻ nào có cơ hội nhìn trộm bảo bối của y.

Cho nên liền giết, không cần rất nhiều lý do, Long Tuyệt Phong y muốn giết người liền không cần lý do, chỉ bằng tâm tình.

Còn có…

“Ta có phải là có thể giết nam nhân kia hay không, ta đã nhịn thật lâu.” Dám ở ngay trước mặt y muốn biết tên của Viêm nhi, chính mình để lại hắn đem việc nên nói cùng đám tro cốt kia nói xong cũng đã tận hết chức trách, nếu chuyện cần trao đổi đã trao đổi xong, y cũng không cần nhịn nữa.

Có lẽ là bởi vì Viêm nhi, Long Tuyệt Phong phát hiện mình lúc này đã nhân từ rất nhiều rất nhiều.

Hiện tại Viêm nhi đang ngủ, y có thể hơi làm càn một chút, y cũng không muốn bị Viêm nhi trừng mắt không tiếng động lên án hành động của mình. Tuy rằng y biết Viêm nhi sẽ không trách mình.

Nhưng cho dù là một ánh mắt chỉ hơi không tốt, Long Tuyệt Phong đều cảm thấy chính mình không chịu nổi.

Nói y nhỏ nhen, ích kỷ đều được, y chính là muốn làm một người phụ thân hoàn mỹ của Viêm nhi, không chấp nhận được bất kì hạt cát nào.

“Phong nhi, ngươi muốn ra tay ta đương nhiên sẽ không nhúng tay, bất quá… người đã đi rồi, sau khi thương lượng công việc xong, đối phương liền mang theo vị hậu duệ tiên nhân bị thương kia rời đi Hoàng cung.” Dường như biết người Long Tuyệt Phong nói là ai, Long Thành Trảm trả lời có chút khó xử. Nhìn đối phương có vẻ thực gấp, chẳng lẽ đối phương còn có việc phải làm, nhưng những việc này đều không liên quan gì đến bọn họ.

“Hắc Hà, nếu đến đây liền đi ra cho bổn tọa, lập tức đi thăm dò tung tích hiện tại của người Bồng Lai đảo, bổn tọa muốn sống, hiểu chưa?” Đi, đi thì đi! Y muốn tự tay giết chết nam nhân kia.

Ách…

Hắc Hà vừa mới tận chức tận trách quay về vị trí nghe được lời của Long Tuyệt Phong liền hai chân mềm nhũn, chủ tử, hắn vừa mới có thể đứng ổn để âm thầm thủ vệ chủ tử cùng thiếu chủ, thắt lưng còn rất mềm yếu, đi đường cũng bởi vì mãnh liệt túng dục một ngày một đêm mà liên tục run rẩy.

Lúc này liền muốn hắn đi bận việc, chủ tử, hắn có thể hơi nghỉ ngơi một đêm không?

Hắc Hà biết, hắn không có quyền lợi phản bác, hơn nữa cũng không phản bác được, cũng không định phản bác, đối với mệnh lệnh của chủ tử hắn đã hình thành thói quen, thoái quen hoàn toàn quán triệt, cho nên hiện tại dù là chân hắn chặt đứt, bò đi cũng phải hoàn thành nhiệm vụ của chủ tử giao cho.

Nhưng trong lòng Hắc Hà đã mắng Nhâm Nam Vũ gần chết, vừa rồi cũng không biết giữ lại mình thêm một chút, hắn cứng rắn muốn lại đây canh giữ chủ tử cùng thiếu chủ, hai người mới giằng co không được trong chốc lát, Vũ liền đồng ý quyết định của chính mình.

Không biết đau lòng thân thể của mình vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, không biết cường thế giữ mình lại nghỉ ngơi.

Hiện tại tốt lắm, muốn nghỉ ngơi một đêm cũng không được.

Bồng Lai đảo, xem ra hắn còn phải thu thập một chút tư liệu mới được, nếu không hắn làm sao đi tìm một người mà ngay cả lai lịch của đối phương hắn cũng không biết.

“Đi Lưu Vân điện tìm Huyền Minh, hắn sẽ nói cho ngươi biết làm thế nào để tìm được.” Tin tưởng Thiên sư Huyền Minh đối với người dám mạo phạm lão đại của mình, cũng không có hảo cảm gì. Hẳn là sẽ nói cho Hắc Hà. Có lẽ đi!

Hắc Hà, ngươi phải cố lên, bổn tọa chính là thực xem trọng ngươi.

“Vâng.” Thanh âm thanh lãnh của Hắc Hà từ chỗ tối vang lên.

“Phong nhi, ngươi có tính toán gì không?” Đối với mệnh lệnh Long Tuyệt Phong hạ cho Hắc Hà, Long Thanh Trảm sẽ không quản, nhưng Phong Vô Trần là một nam nhân có quan hệ rắc rối phức tạp với Bồng Lai đảo cũng không hề có chút khác thường.

Liền cứ như việc Long Tuyệt Phong muốn đánh, muốn giết người đều là chuyện hiển nhiên.

“Ngày mai ta liền cùng Viêm nhi trở về.” Bên ngoài không chơi vui như vậy, đột nhiên nhớ nhà. Hơn nữa y cũng nhìn ra, Viêm nhi cũng nhớ nhà, cho nên mới quyết định trở về.

“Ngày mai bước đi?” Có chút gấp.

“Ừ.” Nếu việc ban tên cho Thái tử đã làm xong, không còn cần phải ở lại, về phần Hoàng thành cùng với hình thức của đế quốc hiện nay vẫn chưa có thể làm cho Long Tuyệt Phong hứng thú, cho nên những người đó muốn tranh đấu thế nào cũng không có vấn đề gì.

“Tốt lắm, ngày mai ta cũng cùng Trần quay về Thiên Tuyệt đảo, chúng ta gặp lại trên Trường Sinh lộ.” Người khác phải đi vấn đỉnh Trường Sinh huyền bí, mà Long gia bọn họ, chính là chuyên môn đi phá hoại tồn tại huyền bí này, hết thảy liền mỏi mắt mong chờ.

Long Tuyệt Phong cùng Long Thanh Trảm trao đối ánh mắt, nơi đáy mắt đều xuất hiện sát ý dày đặc, không phải nhằm vào đối phương, mà là đối với việc sẽ xảy ra vài năm sau.

Không thể tưởng được người Long gia đời này có thể bắt kịp thời kì có thể tùy ý điên cuồng như vậy.

One thought on “TYKGNT chương 120

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s