TYKGNT chương 121

Chương 121 Chỉ có thần phục

“Gia chủ…” Người hầu cận phía sau đang muốn nói gì nhưng Lãnh Thiên Lan đưa tay ngăn lại, ánh mắt cơ trí thâm thúy nhìn ma giáo giáo chủ bị thị vệ mời đi.

Đôi chân mày có chớp mắt hơi cau lại, Kinh Hồng Mệnh bị mời đi gặp riêng, là ai mời hắn?

Ở trong Hoàng cung, mặc dù là người đứng đầu Lãnh gia là hắn, cũng không đủ mặt mũi khi mình chủ động hỏi liền có thể để cho thị vệ đế quốc Phách Hồn đưa ra đáp án nên có, mỗi một thị vệ trong Hoàng cung đều không phải là nhân vật nhỏ, càng là có thực lực chỉnh thể đáng sợ khiến các thế lực khác vừa đỏ mắt lại không biết làm thế nào, trong lòng đều luôn cảm thán nếu thuộc hạ của mình mà cũng có thực lực mạnh mẽ như vậy sẽ là cảnh tượng như thế nào, ánh mắt quét nhìn những thế lực xung quanh đang nhìn xem Kinh Hồng Mệnh đi theo thị vệ kia rời đi.

Vẻ mặt khác nhau, nhưng đều có nghi hoặc giống nhau. Xem pháo hoa cái gì, còn chưa chấm dứt, người đã bị mời đi rồi.

Rốt cục là ai muốn thấy vị ma giáo giáo chủ Kinh Hồng Mệnh này? Lúc bệ hạ ở đây, cũng không có việc gì nha. Cho dù bọn họ đoán nát đầu, cũng đoán không ra, một khi đã như vậy, còn không bằng không chú ý.

Tiệc ngắm bắn pháo hoa đã tiếp cận giai đoạn kết thúc, vẫn là đừng có động tác gì lớn sẽ tốt hơn. Lúc này tốt nhất là bảo trì điệu thấp, không phải lúc biểu hiện mình, mà là nên bảo trì trầm ổn như vậy mới có thể bình tĩnh vượt qua một đem ở Hoàng cung, sáng mai bọn họ sẽ rời đi, ai về ổ nấy.

“Đêm nay rất không bình tĩnh a!” Lãnh Thiên Lan nhẹ giọng cảm khái, từ sau khi hắn tiếp quản Lãnh gia, liền che giấu tất cả thực lực chân thực của gia tộc, hắn không phải một nam nhân có dục vọng cùng dã tâm khổng lồ, không cần quá mức cường thế, nhất là sau chuyện xảy ra ở Long Vương phủ mười năm trước, lúc ấy đi theo phụ thân xuất hiện ở nơi đó, mới biết rằng gia tộc mà hắn cho rằng rất cường đại thật ra chẳng đáng kể chút nào. Ít nhất ở trước mặt thực lực của Long Vương phủ, chút đáy của Lãnh gia căn bản bé nhỏ không đáng kể, cho nên những năm gần đây, Lãnh gia ở dưới sự dẫn dắt của hắn, càng thêm nội liễm.

Bất quá che dấu mũi nhọn không phải vì chờ thời cơ mà động, là vì tự bảo vệ mình, ở trên giang hồ có được địa vị nhất định đồng thời có thể bài trừ nguy cơ, hắn không phải kẻ có dã tâm, lại càng không phải là trái hồng mềm ai cũng có thể ức hiếp, cho nên Lãnh gia càng không thể bị người coi thành quân cờ mà lợi dụng.

Nhớ tới lúc mới đến Hoàng thành, ngoài ý muốn bị một thế lực thần bì mời chào, nói thật, điều kiện đối phương đưa ra rất mê người, cũng rất chân thành, nếu đổi làm người khác tuyệt đối sẽ bị đối phương lợi dụ thành công, nhưng Lãnh Thiên Lan là một nam nhân cực kỳ lãnh tĩnh, hắn dứt khoát cự tuyệt, ngay cả lời mời muốn gặp một mặt của đối phương hắn cũng từ chối.

Mà sau chuyện xảy ra ở Ngự Hoa Viên hôm qua, Lãnh Thiên Lan phát hiện quyết định lúc đó của mình là cỡ nào chính xác.

Đế quốc chính là hòn đá tảng của mảnh đại lục này, ăn sâu bén rễ, căn bản không có khả năng bị lay động.

Đạo lý này mọi người đều hiểu được, nhưng không có bao nhiêu người có thể nhìn thấu triệt và quyết định chính xác như Lãnh Thiên Lan.

Lãnh Thiên Lan biết, đêm nay có không ít thế lực đang rục rịch, tuy rằng giữa trưa đã bị kinh sợ, nhưng ở trước mặt ích lợi tuyệt đối, có vài người vẫn là sẽ chọn đường tắt, mạo hiểm thử một lần.

Cũng không biết là bẫy rập thế nào, bởi vì lúc ấy chính mình cự tuyệt thực quyết đoán, cho nên cụ thể là điều kiện trao đổi gì hắn cũng không quá rõ ràng, nhưng có chút hắn có thể khẳng định, nhất định là có liên quan đến Hoàng cung này.

Người ở chỗ này chỉ biết là Kinh Hồng Mệnh bị thị vệ mời đi, nhưng không biết bị mời đi còn có một người nam nhân khác, thì phải là người hỏi thăm tung tích của Liên Dạ – Diệp Khuynh Lôi.

Khi hai nam nhân chạm mặt ở bên ngoài Long Hồn Điện, trong lòng đều là kinh dị.

“Ngươi cũng bị mời tới?” Kinh Hồng Mệnh đầu tiên là ngẩng đầu nhìn tên điện ngay trên cánh cửa: Long Hồn điện, sau đó trong giọng nói mang theo kinh ngạc hỏi Diệp Khuynh Lôi cũng đang vẻ mặt rất nghi hoặc, sau đó trái tim đột nhiên nhảy lên, đây là mùi gì?

Thực đậm sệt…

Là máu…

“Ừ.” Sao Mệnh cũng tới?

Ngay lúc trả lời Kinh Hồng Mệnh, Diệp Khuynh Lôi cũng lộ ra vẻ mặt như Kinh Hồng Mệnh, bị mùi máu tươi nồng đậm truyền ra từ trong điện làm cho hoảng sợ.

Ánh mắt dừng ở trên cánh cửa điện đóng chặt, vẻ mặt nghiêm túc, càng thêm cẩn thận.

“Vương gia ở bên trong chờ các ngươi, mau vào đi.” Thị vệ chỉ đưa đến trước cửa, hắn cũng không dám tùy tiện đi vào khi không được Vương gia gọi về. Hắn vẫn chưa sống đủ, cũng không muốn làm đối tượng cho chủ tử luyện tập, nhất định sẽ chết người.

Thị vệ không chút để ý tới mùi máu tươi tràn ngập trong không khí, thúc giục hai người đứng ngoài điện.

“Vương gia? Ngươi là nói người mời chúng ta tới là Huyết Vương gia?” Là người nam nhân cường thế đáng sợ giữa trưa sao? Lúc này gọi bọn họ đến là vì cái gì?

Hai người vốn đang cảnh giác khi nghe tới người mời bọn họ tới là một vị Vương gia, trong lòng căng thẳng, hy vọng không cần xảy ra chuyện lớn gì.

“Đúng, chính là Huyết…” Ngay lúc thị vệ đang muốn đáp lại, cửa điện mở, một mùi tanh nồng nặng nề bày ra, phải có bao nhiêu máu mới có thể chồng chất lên một mùi như vậy?

Thấy đi ra là hai vị Long Thanh Trảm cùng Phong Vô Trần, thị vệ không nói gì nữa, cũng không có tôn xưng, mà là dùng hành động bày ra sự kính sợ.

Quỳ một gối xuống đất, đầu cúi thấp đến không thể thấp hơn được nữa.

“Đến liền vào nhanh đi, để y chờ chính là sẽ mất mạng.” Đây là thanh âm của Long Thanh Trảm nói ra khi đi ngang qua hai người, khêu gợi, tà mị cũng lãnh phách.

“Sao Trảm lại tốt bụng mà nhắc nhở bọn họ như vậy?” Sóng vai đi cùng ái nhân, khi Kinh Hồng Mệnh còn có Diệp Khuynh Lôi chưa né người đi, trong tiếng nói từ tính mang theo trêu chọc.

“Ta là sợ tăng thêm máu tươi, nếu mùi máu tăng thêm sẽ làm cho Mặc Viêm ngủ không thoải mái.” Nếu Mặc Viêm ngủ không thoải mái, những người khác liền thảm, không chỉ là hai vị đứng ở ngoài cửa này.

Cứ như vậy, trong không khí trôi nổi lời nói khiến người lông tơ dựng thẳng, vạn phần kinh khủng của Long Thanh Trảm cùng Phong Vô Trần, khiến hai vị đứng ở đỉnh núi của lĩnh vực của mình như Diệp Khuynh Lôi cùng Kinh Hồng Mệnh cũng không tránh khỏi có chút do dự.

Cho dù trường hợp lớn gì bọn họ cũng đã trải qua, hai tay cũng dính đầy máu tươi, nhưng chính là không thể ức chế sự sỡ hãi trong lòng.

Đây là tâm tình mà bọn họ chưa từng có.

Ngay hôm nay, đứng ở trước cánh cửa này, bọn họ thế nhưng sinh ra cảm giác sợ hãi, nâng ra bước chân đi vào trong điện kia cần bao nhiêu dũng khí, bọn họ cũng không tính được.

Bởi vì bọn họ đã đứng ở trước đống thi thể, ít nhất có mấy chục người, chồng chất lên nhau ở dưới đất, máu tươi đúng là từ đống thi thể kia chảy ra.

“Thật là chậm.” Không có vẻ cãi bừa hay ngạo mạn, ba chữ kia từ trong miệng Long Tuyệt Phong nói ra có ý nhị nói không nên lời.

Nhẹ nhàng hơi đổi tư thế ngồi, ở dưới tình huống không quấy nhiễu tới bảo bối của mình, nhìn về phía hai nam nhân đứng sau đống thi thể. Nơi đáy mắt hơi dấy lên chút tinh thần, khiến Long Tuyệt Phong có chút mệt mỏi muốn ngủ hơi nhấc lên chút lực chú ý.

So với mười năm trước, hai nam nhân coi như hơi trưởng thành một chút, nói cách khác, chính mình sẽ giết bọn họ, bởi vì người vô dụng dù để lại cũng là một loại lãng phí, Long Tuyệt Phong y không cần đồ bỏ đi làm việc cho mình.

“Minh… Minh chủ…” Xụi lơ dưới đất, người sống sót duy nhất – hắc y nhân cách cái chết không xa sau khi nhìn thấy Diệp Khuynh Lôi, cuối cùng cũng tỉnh lại từ trong Nhiếp hồn thuật không quá nghiêm túc của Long Tuyệt Phong.

Vốn là muốn bò đi qua, lại bởi vì tứ chi bị phế, hơn nữa trong cơ thể lượng lớn máu tươi xói mòn, hắn đã sắp không được, tử vong đang tới gần, nhưng hắn không muốn chết.

“Cứu… ta…” Khi phát ra tiếng cầu cứu, cổ họng đột ngột im bặt, hoàn toàn mất đi hơi thở cuối cùng.

“Phiền chết.” Long Tuyệt Phong lười nhác rút về bàn tay ném ra kim độc, sau đó lại dừng ở trên lưng của Long Mặc Viêm, ổn định tư thế ngủ của bảo bối.

Đối với cử động của Long Tuyệt Phong, Kinh Hồng Mệnh cùng Diệp Khinh Lôi cũng không có bao nhiêu khiếp sợ, chết một người đối với bọn họ mà nói tính cái gì?

Nhưng…

Người nọ trước khi chết gọi Diệp Khuynh Lôi…

“Ngài chính là Huyết Vương gia.” Xem ra giữa trưa nhìn thấy Huyết Vương gia là đã dịch dung, Kinh Hồng Mệnh mở miệng nói trước.

Nhìn người ngồi trên chủ vị, thân thể cao gầy hoàn mỹ, cho dù chỉ ngồi ở nơi kia, cũng không cách nào phủ nhận nam nhân có dáng người thon dài tuyệt hảo, nam nhân tuấn mỹ nho nhã, tà tứ đến cực điểm ánh vào trong mắt của Kinh Hồng Mệnh cùng Diệp Khuynh Lôi.

Gương mặt tuấn mũ, ngũ quan thanh dật hỗn hợp khí chất nho nhã cùng tà mị, ẩn chứa vẻ tuấn mị chỉ thuộc về riêng nam nhân, tóc đen như tơ phủ lên áo choàng, một cây ngọc trâm gài tóc thành kế, cho người một loại cảm giác nhã nhặn tuấn nhã rồi lại nguy hiểm khiến người không thể kháng cự như một Ma vương.

Ngươi nam nhân này đúng là vị Huyết Vương gia kia, thực đáng sợ, không phải vì dung mạo dữ tợn, mà là vì khí thế tôn quý cực kỳ tự nhiên kia.

Người nam nhân này chính là tồn tại đứng trên chín tầng trời, nhìn xuống thương sinh.

Cho dù là bọn họ, không thừa nhận cũng không được, chỉ liếc mình một cái, liền đã rơi xuống hạ phong, bọn họ không phải đối thủ của người nam nhân này, nếu thực sự xảy ra chuyện gị, bọn họ ngay cả cơ hội ra tay cũng không có.

Bởi vì bọn họ đã hoàn toàn bị áp chế, lại không thể nào nhúng nhích.

Là khi nào trúng chiêu, bọn họ một chút cảnh giác cũng không có, “Đứng ở chỗ đó đừng nhúng nhích, bổn vương muốn gặp các ngươi cũng không phải là vì cho các ngươi xông lên cùng bổn vương đánh nhau, lại nói các ngươi cũng không có tư cách, càng không có năng lực kia.” Cuồng ngạo là bản tính của Long Tuyệt Phong, một chút cũng không cho mình nói vậy có cái gì không ổn.

Trên đời này, chỉ có Viêm nhi có thể cùng mình sóng vai.

“Không biết Huyết Vương gia triệu kiến chúng ta là có chuyện gì?” Ở một khắc nhìn thấy thuộc hạ của mình chết đi, Diệp Khuynh Lôi liền vẫn luôn bảo trì im lặng, Kinh Hồng Mệnh đã sắp trở thành đại ngôn của hắn.

“Thực giữ gìn a! Bá chủ hắc bạch lưỡng đạo, ha hả… lúc bổn vương biết chuyện này cũng không tránh khỏi có chút ghé mắt.” Cũng chỉ có thể gây ra chút chú ý nho nhỏ của Long Tuyệt Phong, nhưng không có quá nhiều hứng thú biết câu chuyện giữa bọn họ, chính mình không cần nghe bọn họ kể lể cái gì, mang bọn họ tới, chỉ là vì để cho bọn họ làm việc cho mình.

“Huyết Vương gia rốt cục có chuyện gì?” Kinh Hồng Mệnh không phải chất vấn, mà là lo lắng, thân thể không thể động, nhưng loại giữ gìn thân mật này, không khó nhìn ra tình cảm của hắn dành cho Diệp Khuynh Lôi.

“Bổn vương muốn các ngươi trong vòng sáu năm quản tốt tất cả thế lực của hắc bạch lưỡng đạo, việc này đối với hai vị mà nói không hề khó, nếu không nghe lời, không thành thật, bổn vương không hy vọng bọn họ ở trên đời này, gạt bỏ đi.” Long Tuyệt Phong không rảnh quanh co lòng vòng, y cũng muốn ôm bảo bối của mình nằm trên giường lớn mềm mại nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai phải đi về, trên đường thực sự rất mệt.

“Tại hạ vẫn không hiểu, ý của Vương gia là?” Đối mặt Long Tuyệt Phong, Kinh Hồng Mệnh cũng không có cách nào thong dong ứng đối, từ ngay từ đầu liền rất nghiêm túc.

“Ý của bổn vương đã thực rõ ràng, sau này các ngươi chính là thuộc hạ của bổn vương.” Minh chủ võ lâm, ma giáo giáo chủ, miễn cưỡng đúng quy cách đi!

“Các ngươi không có quyền lợi lựa chọn, chết hoặc là nguyện trung thành bổn vương.” Viêm nhi đã muốn ngủ không quá thoải mái, liên tục nhúc nhích, thay đổi vị trí trong ngực mình, cho nên Long Tuyệt Phong không tính tiếp tục kéo dài.

“Có thể được Vương gia coi trọng, thật sự là vinh hạnh của tại hạ.” Kinh hãi với sát khí kinh người do Long Tuyệt Phong bộc phát ra, Kinh Hồng Mệnh biết, bọn họ ở trước mặt tồn tại cường đại như vậy, không có tư cách nói điều kiện, càng không có quyền lợi làm bộ làm tịch, còn lại liền chỉ có thỏa hiệp.

“Tốt lắm, nhưng bổn vương muốn trung thành cũng không đơn giản như vậy, nếu bổn vương cảm thấy các ngươi không đủ trung tâm, các ngươi nhớ rõ, mặc kệ các ngươi chạy tới chân trời góc bể, bổn vương đều có biện pháp làm cho các ngươi sống không bằng chết, cuối cùng rơi vào kết cục vạn kiếp bất phục.” Nghe giống như vui đùa, ngôn ngữ thoải mái, mỉm cười ôn nhu, nhưng lực độ cùng sát khí kinh khủng trong lời nói lại làm cho hai người biết rõ, vận mệnh của bọn họ đã bị người nam nhân nhìn qua có vẻ tuấn mỹ nhã nhặn này nắm giữ.

Vẫn là ở dưới tình huống mới vừa tiếp xúc này.

“Nếu quyết định nguyện trung thành, liền sẽ không thay đổi, hy vọng Vương gia là một chủ tử tốt, thuộc hạ cũng không muốn chết sớm như vậy.” Diệp Khuynh Lôi nói chuyện, câu nói đầu tiên sau khoảng im lặng là nguyện trung thành.

“Sau này các ngươi sẽ biết lựa chọn hôm nay có bao nhiêu chính xác. Tốt lắm, các ngươi về trước đi, đúng rồi, Lôi, đôi mắt của đệ đệ ngươi cũng không cần trị, cũng không ai trị được, đồ vật do bổn vương tự tay hủy đi sao có thể có người trị được. Nhìn ở việc ngươi vừa mới nguyện trung thành bổn vương, liền cho ngươi một phần thưởng nho nhỏ, thần ý núi Mạt Lĩnh ngươi muốn tìm chính là bổn vương, Liên Dạ sau này cũng là đồng bạn của các ngươi, cho nên… ý của bổn vương ngươi hiểu được chứ? Không muốn đệ đệ của ngươi chết sớm, vậy thì để hắn tiếp tục mù đi.” Chính mình là muốn cho con kiến kia thống khổ cả đời.

Long Tuyệt Phong ôm lấy Long Mặc Viêm rời đi Long Hồn Điện tràn ngập mùi máu dưới dưới hai ánh mắt đang cực kì khiếp sợ.

One thought on “TYKGNT chương 121

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s