TYKGNT chương 122

Chương 122 Quốc sư chờ lệnh

Thính giác bị điểm huyệt đạo, nhưng các giác quan khác một chút vấn đề đều không có, chính mình cũng không phải người tê liệt toàn thân, cái gì cũng không cảm giác được.

Ngọ nguậy thân thể có chút lạnh run, muốn tìm một nơi ấm áp, vốn đang ngủ thật ngon, sao đột nhiên lại lạnh như vậy, tuy rằng không đến mứclạnh tới xương, nhưng cũng là lạnh tỉnh não, nhưng chính mình lại không muốn tỉnh lại, chỉ muốn ngủ say.

Đột nhiên không chỉ có cảm giác lạnh lẽo, trên mặt được rơi xuống từng nụ hôn nhẹ, gương mặt, chóp mũi, cuối cùng là đôi môi bị nhẹ nhàng liếm láp gặm cắn, mang đến động tình cùng tê dại.

Sau đó đến vành tai, khi lỗ tai ấm áp của mình bị vật thể ấm áp trêu chọc, Long Mặc Viêm lại không còn cách nào bình yên nghỉ ngơi được nữa.

Mở ra đôi mắt vẫn còn chút sương mù buồn ngủ, cánh môi hơi hơi mở ra, thân thể cũng bởi vì cỗ xao động lan tràn trong cơ thể mà trở nên bất an, bắt đầu vặn vẹo, eo cũng không tự chủ được mà nâng lên.

“Ân… Phụ thân.” Phụ thân thật sự rất xấu rồi, tại sao có thể nhân dịp lúc hắn ngủ say mà đánh lén, hơn nữa còn là sây dưa thân mật như vậy.

“Viêm nhi tỉnh.” Long Tuyệt Phong chống hai tay, cúi đầu chăm chú vào chí ái được mình đặt ở dưới thân.

“Vẻ mặt tiếc hận kia của ngươi là có ý gì?” Không cúi đầu nhìn, Long Mặc Viêm cũng có thể biết mình bây giờ là tình huống nào, nhất định là toàn thân bị lột sạch, an an ổn ổn nằm dưới thân của phụ thân.

“Đương nhiên đáng tiếc, ta vốn là cho rằng… đến lúc tiên vào Viêm nhi thì Viêm nhi mới có thể tỉnh lại, trước đó có thể từ từ nhấm nháp mỹ vị của Viêm nhi.” Thời điểm Long Tuyệt Phong nói đáng tiếc, thân trên ép xuống, đầu dừng ở bên tai của Long Mặc Viêm, hít thở khí tức mê người, vươn ra đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm láp vành tai no đủ ngọc nhuận xinh đẹp của bảo bối.

Khiến Long Mặc Viêm toàn thân run rẩy, phụ thân này, sao lại làm động tác sắc như vậy, khiến hắn đều có chút ngượng ngùng.

“Ta cũng không phải thức ăn.” Đỏ mặt, đem đầu nghiêng sang một bên, phụ thân ở loại thời điểm này, làm cho người ta không cách nào kháng cự nhất.

“Sao lại không, phụ thân tùy thời đều muốn đem Viêm nhi một hơi nuốt vào bụng.” Ôm con trai đi vào một cung điện cực độ xa xỉ khác, dặn dò không bất cứ kẻ nào quấy rầy.

Đối mặt con trai đang ngủ say, Long Tuyệt Phong vốn là không có bao nhiêu tự chủ, lại càng sẽ không ép buộc chính mình chịu đựng dục vọng đang xao động mãnh liệt, cho nên khi đem Long Mặc Viêm đặt xuống giường, không chút do dự liền lột sạch quần áo của bảo bối, khi dáng người thon dài của thiếu niên hiện ra trước mắt y, trong đôi mắt sâu thẳm là tràn đầy dục vọng làm sao cũng không thể áp chế được.

Y đối với Viêm nhi có cảm giác trực tiếp nhất, y yêu Viêm nhi, càng muốn Viêm nhi, một khắc cũng không thể chờ.

“Phụ thân… Ân…” Nói thì nói, làm gì dùng tay nắm chặt phân thân của mình. Nơi hiểm yếu đột nhiên được ấm áp bao lấy khiến Long Mặc Viêm có chút hoảng thần, xem ra đêm nay phụ thân sẽ không bỏ qua cho mình.

Liền thấy trong đôi mắt sáng người thuần túy như ngọc thạch đen đang tràn ngập tình mê của Long Mặc Viêm đột nhiên biến thành một đôi mắt có tròng lam con ngươi trắng bạc, đây là một đôi mắt quỷ dị, mộng ảo cũng thực kỳ lạ.

Long Tuyệt Phong càng thêm mê muội.

Sau đó với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy, Long Tuyệt Phong liền chứng kiến thân thể dưới thân vốn là dáng vóc thiếu niên lại ở trong thời gian ngắn xảy ra biến đổi lớn, làn da ngọc oánh như ngọc, tóc đen mềm mại buông xõa như thác nước, môi hồng ướt át yêu diễm như vực sâu tuyệt mị khiến người mê say nhất trong thiên địa, vết máu giữa trán lại như thiên nhãn của thần, trong huyết mang ngân, hoàn mỹ biến thành tư thái trưởng thành.

Bởi vì vỗn đã trần trụi, cho nên cũng không nứt vỡ quần áo, có thể nói Long Tuyệt Phong đã chuẩn bị thực chu đáo.

“Phụ thân ở.” Cúi đầu, trong mắt chỉ có bảo bối đang vì mình bày ra mị lực, Viêm nhi của y tại sao có thể hấp dẫn mình như vậy.

Nhìn nam tử yêu mị mang theo anh khí tao nhã dưới thân, đây là bảo bối của y a! Là chí ái y đặt ở trên đầu quả tim.

Nâng mặt bảo bối, không phải nông cạn chỉ nhìn thấy dung nhan yêu dã tuấn mỹ, mà là nhìn thấu linh hồn tuyệt mỹ che dấu trong thân thể, đây tuyệt đối là người khiến lòng người rung động nhất trên đời.

“Ân… Phụ thân…” Long Mặc Viêm sau khi trưởng thành yêu dã tuyệt đại, trong tiếng nói trầm thấp xinh đẹp mang theo mị hoặc lười nhác, khiến Long Tuyệt Phong vốn đang muốn chậm rãi liếp láp, hôn môi toàn thân bảo bối của mình căng thẳng nửa người dưới, phân thân vốn đã sưng đỏ lại trở nên càng thêm khó có thể chịu đựng, trong mắt cũng đã không còn thong dong như trước, mà là khát khao khó nhịn, chỉ muốn một hơi nuốt vào.

Nụ hôn dừng trên nụ anh hồng đã đứng thẳng trước ngực bảo bối, dùng đầu lưỡi châm ngòi, câu động, cuối cùng ngậm trong miệng, nhẹ nhàng hút lại liếm liếm, y muốn Viêm nhi thoải mái, mặc dù mình nhẫn thực vất vã, mồ hôi trên người nhỏ xuống trước ngực Long Mặc Viêm, lóng lánh xinh đẹp.

Tiếp đó tay của Long Tuyệt Phong chạy khắp trên làn da trơn mịn nhẵn nhui như tơ lụa của Long Mặc Viêm, cuối cùng nâng lên đùi Long Mặc Viêm đặt trên tay của mình.

“A… Ân… Phụ thân, ngươi thật xấu, bẩn… ưm… Phụ thân…” Bởi vì phụ thân lại vùi đầu ở nơi hạ thân của mình, còn…

“Hết thảy của Viêm nhi đều là đẹp nhất.” Long Tuyệt Phong làm sao có thể buông tha mỗi một tấc tốt đẹp của bảo bối mình, không có ngẩng đầu, đầu lưỡi xẹt qua phần đỉnh phân thân của bảo bối, trêu chọc như có như không kia thiếu chút nữa bức điên Long Mặc Viêm.

Quả thật… Phụ thân thật là rất xấu rồi, tại sao có thể như vậy…

Ngay lúc Long Mặc Viêm trăn trở run rẩy, muốn thoát khỏi cảm giác tê dại, bủn rủn ngập đầu kia, eo lại bị gắt gao siết chặt.

“Viêm nhi, là ta, là ta.” Tay siết bên hông một đường trượt xuống, đi đến nếp uốn mềm mại đang đóng chặt kia, vừa nhấn vừa xoa, lực đạo vừa phải, khiến Long Mặc Viêm có chút thất thần.

Vì sao mỗi lần ân ái, phụ thân đều có thể hoàn toàn kích phát ra dục vọng nguyên thủy nhất của mình. Làm cho mình hoàn toàn đắm chìm trong hoàn cảnh chìm nổi này, hắn chỉ có thể ôm chặt mảnh ván di động – phụ thân, hơn nữa là cả đời, thiếu một giây một phút cũng không được.

Khi toàn thân Long Mặc Viêm đều thả lỏng, mềm xuống, Long Tuyệt Phong cảm thấy đã có thể, liền đè eo xuống, chặt chẽ kết hợp cùng nhau.

“A…” Bởi vì loại liên kết chặt chẽ không phân biệt được này, khiến hai người đồng thời phát ra thở dài, bao bọc chặt chẽ, mãnh liệt va chạm.

Đôi cha con Long Tuyệt Phong cùng Long Mặc Viêm cũng là một đôi người yêu, hai trái tim của bọn họ hoàn toàn dung hợp lại.

“Viêm nhi, nói con là của ta.” Mồ hôi đầm đìa, trong mắt chỉ có chí ái duy nhất, Viêm nhi của y, bảo bối của y, Long Tuyệt Phong không ngừng di chuyển eo, y muốn Viêm nhi nói ra, nói ra quyền sở hữu.

“A… Phụ thân, nhẹ chút, Viêm nhi là của ngươi… Đương nhiên là của ngươi.” Long Mặc Viêm đã đắm chìm trong bể dục vặn vẹo thân thể, chỉ ở trước mặt phụ thân bày ra mị lực độc đáo, đồng thời hai tay ôm lấy cổ Long Tuyệt Phong, kéo nhẹ một cái, khiến đôi môi của hai người dính vào nhau.

Tình cảm mãnh liệt chỉ vừa mới bắt đầu, ai biểu đêm còn dài.

Đêm dài hay không là quy luật của thiên nhiên.

Sáng hôm sau, không muốn dậy cũng phải dậy, bởi vì hôm nay phải rời khỏi Hoàng cung.

Nhưng là…

“Đây là có chuyện gì?” Khi Long Tuyệt Phong ôm Long Mặc Viêm xuất hiện ở Huyết Long Điện liền nhìn thấy một khối thi thể nữ, vẫn là một nữ nhân khá quen thuộc, ít nhất đối với Huyền Minh đã xuất hiện tại Huyết Long Điện, hắn tuyệt đối sẽ không nhận sai.

Cung chủ U Lan cung Lạc Hà, người đồng phụ dị mẫu với mình.

“Ả chết như thế nào?” Người này phải là do chính mình hoặc là Huyền Minh ra tay diệt trừ, Long Mặc Viêm rất không vui, bởi vì có người giết chết con mồi của hắn.

“Sáng nay trong phòng của ả, bị cung nữ phát hiện.” Còn không phải là thuộc hạ của mình, mà là cung nữ trong cung, người trả lời là Long Thanh Trảm, vốn là sáng sớm đang muốn cùng Trần rời đi Hoàng cung, lại không ngờ xảy ra việc này, xem ra buổi tiệc trăm ngày này của Thái tử xảy ra thực nhiều chuyện.

“Thật đúng là đáng tiếc.” Chết thống khoái như vậy, nếu là mình, sẽ không xong việc đơn giản như vậy, dám đối xử Huyền Minh như vậy, liền phải trả một cái giá lớn.

“Nếu Viêm nhi cảm thấy đáng tiếc, đợi tới lúc tìm được kẻ giết người, phụ thân cùng con cùng nhau tra tấn hắn được không?” Long Tuyệt Phong thật sự không chịu được việc trên mặt con trai xuất hiện vẻ mặt không vui dù chỉ là một tia bé nhỏ.

Trong đôi mắt ôn nhu hiện lên ngoan tuyệt, ai không biết điều như vậy, dám khiến Viêm nhi ở trong lòng không vui. Long Tuyệt Phong đã bắt đầu mô phỏng vô số biện pháp cùng cảnh tượng tra tấn người trong đầu.

“Được.” Long Mặc Viêm không có từ chối, ai biểu hắn cực kỳ không thích cục diện bị chặn ngang này, nếu như để hắn biết ai ngứa tay, chính mình sẽ làm cho đối phương biết cái gì gọi là địa ngục Tu La, sống không bằng chết. Mình tuyệt đối sẽ thả phụ thân ra làm cho đối phương hối hận.

“Xem ra tử kiếp của nàng quả nhiên là ở Hoàng thành a!” Từ lúc nhìn thấy thi thể của Lạc Hà vẫn một mực yên lặng, Huyền Minh đột nhiên lên tiếng, vẫn là một câu nói mơ hồ như vậy.

“Huyền Minh định làm như thế nào?” Nếu người cũng đã chết, kế tiếp hắn cùng phụ thân muốn về Phách Hồn cốc, không biết Huyền Minh có muốn về cùng hắn hay không, ánh mắt của Long Mặc Viêm dừng trên người Hỏa Tịch đang bảo vệ bên người Huyền Minh.

“Lão đại, ta vốn tính đi theo ngươi đến Phách Hồn cốc, nhưng hiện tại… Hi vọng Lão đại cho phép, ta muốn xưng là quốc sư của đế quốc Phách Hồn, ta muốn cho toàn đại lục đều biết, ta – Thiên vận lý sư Huyền Minh – tỉnh, hơn nữa nguyện trung thành chỉ có đế quốc Phách Hồn.” Trường Sinh lộ mở ra sau vài năm nữa không phải là chuyện nhỏ, cùng với giấu diếm thân phận, không bằng quậy lớn một hồi.

Mặc dù hiện nay mình làm thế nào cũng không nhìn ra chuyện vấn đỉnh trường sinh, nhưng quẻ tử vi đã gợi ý, tất cả cơ hội đều ở trên người lão đại cùng phụ thân của lão đại, cho nên so với việc yên lặng theo dõi kỳ biến chờ đợi thời cơ, còn không bằng trong vài năm này tranh thủ tăng mạnh thực lực, ít nhất khi sự việc bùng nổ, chính mình có đầy đủ năng lực giúp đỡ lão đại.

“Ngươi quả thật rất tùy hứng, ngươi tìm phiền toái cho lão đại ta.” Nhưng… Long Mặc Viêm hắn cũng không phải là loại người sợ phiền toái.

“Phụ thân, chúng ta trở về đi! Để cho Huyền Minh ở lại phụ tá Thiên Dạ.” Ngẩng đầu nhìn phụ thân của mình, Long Mặc Viêm cười nhạt làm ra quyết định.

“Viêm nhi định đoạt.” Long Tuyệt Phong có bao nhiêu cưng chìu Long Mặc Viêm, không ai biết, bởi vì đó là vô biên vô hạn.

Cứ như vậy, việc đi ở của Huyền Minh liền quyết định.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s