TYKGNT chương 123

Chương 123

Chủ nhà: Trước khi đọc chương này mng cho ta gửi lời xin lỗi chút nha vì ta đã nhầm tên nghề nghiệp của Huyền Minh, nghề của anh í là Thiên vận lý sư mà không phải Thiên Sư, từ chương này ta sẽ sửa lại, còn những chương trước khi có thời gian ta sẽ edit lại, mng thông củm cho sự hậu đậu của ta nhé ~

Lạc Hà chết, bị chết không rõ ràng, vẫn là ở trong Hoàng cung bị người giết chết, dùng độc, kịch độc hiếm thấy, cho nên khi rời đi, Long Tuyệt Phong có chút hứng thú dùng bình ngọc đựng một ít máu đã biến đen chảy ra từ trong thi thể của Lạc Hà, đợi trở về Phách Hồn cốc chậm rãi nghiên cứu.

Dù sao độc này nhìn qua cũng không tệ lắm.

Huyền Minh – Thiên vận lý sư duy nhất của đại lục Phách Hồn liền ở lại Hoàng thành làm quốc sư của đế quốc Phách Hồn, mà hai cha con Long Tuyệt Phong và Long Mặc Viêm đã ra cửa nhiều ngày, quyết định lập tức khởi hành quay về Phách Hồn cốc.

Lúc chia tay trong Hoàng cung, Long Mặc Viêm để cho Long Tuyệt Phong nói lời từ biệt với đám người Long Thanh Trảm, còn chính mình thì kéo Huyền Minh đến một góc khác, hắn có chuyện muốn hỏi.

“Huyền Minh, kỳ thật Lão đại ta vẫn luôn không hiểu được vì sao ngươi là Thiên vận lý sư, Thiên vận lý sư rốt cục là thứ gì? Tên gọi trâu bò như vậy ngươi đã dùng bao nhiêu năm? Toàn bộ đại lục chỉ có một Thiên vận lý sư, hiện nay chính là ngươi, như vậy trước ngươi là ai? Ta từng hỏi phụ thân, lịch sử của Thiên vận lý sư dài bằng với lịch sử của đại lục Phách Hồn, bởi vì tên của Thiên vận lý sư chỉ có một, chính là Huyền Minh. Cho nên… Huyền Minh a! Ngươi rốt cục là Thiên vận lý sư đời thứ mấy, bằng không Huyền Minh ngươi năm nay rốt cục bao nhiêu tuổi? Là vẫn luôn sống trên đời, hay là đầu thai chuyển thế luân hồi, liền giống như cái gì Lạt Ma, được đến ký ức truyền thừa… Lão đại ta rất ngạc nhiên, ngươi giống hệt một quyển Bách khoa toàn thư, tất cả lịch sử đều chảy trong đầu của ngươi.” Hắn cùng phụ thân phải về nhà, nhưng trước khi về nhà hắn kéo Huyền Minh sang một bên, muốn hỏi rõ nghi hoặc trong lòng, cho dù không chiếm được đáp án chính xác, cũng phải nói ra, miễn cho nghẹn chết.

Sau khi Huyền Minh nghe xong một loạt câu hỏi của Long Mặc Viêm, từ kinh ngạc đến kinh hãi, miệng đều muốn há lớn đến mức suýt trật khớp.

“Lão… lão… lão đại… sao ngươi lại biết?” Nếu Lão đại của mình đã hỏi ra, Huyền Minh cũng biết mình không cần phải lại lấy một vài lời nói bâng quơ trả lời qua loa cho xong.

“Bởi vì ta có đầu óc.” Long Mặc Viêm trêu ghẹo chỉ vào đầu mình, thực vừa lòng nhìn đến vẻ mặt như gặp quỷ của cấp dưới của mình. Xem ra cho dù chính mình đoán không toàn đúng, ít nhất cũng đúng hơn phân nửa. Có thể tồn tại ở hai thời không khác nhau, còn có thể linh hồn xuyên qua, Thiên vận lý sư thật là một nghề nghiệp nghịch thiên, muốn đi đâu cũng cực kì đơn giản.

“Ách… Lão đại ngươi đây là tự tin, hay là đang tổn hại người a!” Nghe thế nào cứ như đang nói chính mình không có đầu óc a.

“Tùy tiện đi, cho dù hai loại tình huống đều có, nói nhanh lên, lần này Lão đại của ngươi rời đi, liền là nhiều năm không gặp được, cho nên… ngươi nhanh chóng nói thật đi.” Long Mặc Viêm xoa tay, bày ra bộ dáng ngươi không nói liền không tha cho Huyền Minh.

Còn có thể thế nào? Huyền Minh đành phải thành thật khai ra, lại nói, đối với Long Mặc Viêm, Huyền Minh chính là dùng tới 200% trung thành, dùng tánh mạng để bảo hộ, cho nên không cần phải giấu diếm, trước kia không nói cũng không phải là cố ý, chỉ là cảm thấy về thân thế của mình, đều là chút truyện xưa cũ, cũng liền không nói rõ.

Hiện tại Lão đại muốn biết chuyện của mình, hắn liền coi như đang kể truyện xưa.

“Viêm nhi, Viêm nhi…” Ngồi trên lưng ngựa, thừa nhận vô số ánh mắt trên đường, có mê luyến, có thưởng thức, có si mê, có say mê, còn có có tìm tòi nghiên cứu…

Dù sao loại ánh mắt nào cũng có, hơn nữa tất cả ánh mắt đều tập trung vào Long Tuyệt Phong trên lưng ngựa, còn thiếu niên thanh nhã được y ôm vào trong ngực, cũng chính là Long Mặc Viêm đã bị người tự động xem nhẹ.

“A… Phụ thân…” Long Mặc Viêm ngẩng đầu lên.

“Viêm nhi đang nghĩ gì? Còn cười quái dị như vậy, ngươi cùng Huyền Minh nói gì?” Tuy rằng con trai để y đi cùng lão già kia nói lời từ biệt, nhưng mình cũng chỉ nói hai câu liền lười phản ứng, đi liền đi, còn từ biệt cái gì.

Nhưng Viêm nhi lại cùng tên Huyền Minh kia đứng ở trong góc thì thầm gần nửa canh giờ, chính mình đứng tại chỗ, không phải không muốn đi qua, mà là Viêm nhi đã nói trước, muốn cùng Huyền Minh nói chút việc tư.

Việc tư…

Giữa Viêm nhi và tên Huyền Minh kia lại có việc tư, tâm tình của Long Tuyệt Phong tối tăm xuống, tuy rằng trong lòng rõ ràng Viêm nhi chỉ thuộc về mình, y cũng phải cho Viêm nhi không gian tự do nhất định, nhưng thường thường nghe được tiếng cười to không kềm chế được của Viêm nhi từ trong góc truyền ra, Long Tuyệt Phong liền rất muốn xông lên cho Huyền Minh một kiếm, gọn gàng dứt khoát.
Từ trước tới giờ Viêm nhi chưa từng ở trước mặt mình cười thoải mái như vậy, Long Tuyệt Phong ghen tị.

Nếu không phải Long Mặc Viêm sau khi nói chuyện với Huyền Minh xong, khi về bên người Long Tuyệt Phong liền cho phụ thân mình một cái môi thơm, phỏng chừng lúc này Long Tuyệt Phong đã là mưa gió ầm ĩ, khiến người lạ chớ gần.

“Đến lúc nghỉ ngơi tối nay liền từ từ nói cho phụ thân.” Long Mặc Viêm chỉ cần vừa nghĩ tới nhữ trải nghiệm kỳ diệu của cấp dưới liền nhịn không được muốn cười.

Quả nhiên là một cáo già, thế nhưng từ đầu tới đuôi Huyền Minh chỉ là một mình hắn, nhưng lại không bị việc chuyển thế vĩnh vô chừng mực này làm buồn bực đã đủ cường hãn, còn sống tiêu sái như vậy, không có bởi vì sống đời này qua đời khác mà cảm thấy sinh hoạt buồn tẻ, mà hình như thân phận Thiên vận lý sư này còn là một nghề nghiệp có độ nguy hiểm cao, cho nên cuộc sống của Huyền Minh vẫn luôn vô cùng phấn khích.

Nhưng là…

Chủ nhân mà Huyền Minh chờ đợi vô số thế sao lại là chình mình, Huyền Minh hẳn là còn có chút chuyện chưa nói cho hắn, nhưng hắn không quan tâm, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc hắn ở cùng phụ thân, tùy tiện là gì cũng được.

Mặc kệ là hiểm cảnh có bao nhiêu gian nan, hắn tin tưởng, ở trước mặt mình cùng phụ thân đều có thể giải quyết dễ dàng.

“Vậy ngày mai hãy nói cho phụ thân, bởi vì buổi tối phải ăn Viêm nhi.” Long Tuyệt Phong chưa từng che giấu dục vọng của mình đối với Viêm nhi, chỉ cần hưởng qua một lần, Long Tuyệt Phong liền ghi khắc nhớ nhung không thể quên được, y muốn Viêm nhi luôn luôn không đủ, cho nên hàng đêm hoan ái đối với nam nhân yêu nghiệt như Long Tuyệt Phong hoàn toàn không có vấn đề.

Nhưng là Long Mặc Viêm…

“Phụ thân không thể nhịn một chút sao?” Sao lại có người như vậy, việc này căn bản không khỏe mạnh, Long Mặc Viêm nghĩ rằng cần phải nói việc lăn giường với phụ thân, vẫn là không thường xuyên mới tốt.

“Không thể.” Long Tuyệt Phong ôm eo con trai bảo bối, hai tay siết chặt khiến hai người dán càng gần, tà tứ cắn lên vành tai đã đỏ lên, trước mặt công chúng, khiến Long Mặc Viêm có chút ngượng ngùng, lại là bất đắc dĩ.

“Phụ thân, lãnh tĩnh.” Thực sự quá mức rõ ràng, khi hai người dựa gần, Long Mặc Viêm rõ ràng cảm nhận được vật nóng rực để ở giữa mông của mình, vẻ mặt càng thêm bất đắc dĩ.

“Ai biểu Viêm nhi câu dẫn ta.” Long Tuyệt Phong lại bắt đầu bẻ cong sự thật, Long Mặc Viêm rõ ràng không hề làm gì.

“Liên Dạ cũng về cùng chúng ta, phụ thân là cố ý đi!” Hoàng thành vào thời gian này, chính là có rất nhiều cơ sở ngầm, tuy rằng các thế lực từ sáng sớm liền rời đi Hoàng cung, nhưng ai có thể kết luận mọi người đều hoàn toàn rút đi, không để lại chút dấu vết?

Liên Dạ là nhân vật nổi tiếng trên giang hồ, tuy rằng hành tung bất định, nhưng không chút gây trở ngại tới việc mọi người nhận ra hắn.

Uy danh của Y Thánh cũng không nhỏ, kèm theo thân phận thần bí, bởi vì không có ai biết lai lịch của hắn, đi lại giang hồ nhiều năm như vậy, ngoại trừ biết rõ hắn là bạn thân của Bảo chủ Hắc Ưng Bảo, y thuật cao minh, võ công càng thêm cao cường, còn những chuyện khác đều không rõ ràng, không có sinh ra, không có xuất thân, giống như một người trống rỗng xuất hiện, không phải không có người đi thăm dò, nhưng không hề tìm được một chút dấu vết để lại.

Nhưng vào lúc này, lại nhìn thấy Y Thánh Liên Dạ giống như thị vệ theo sát phía sau hai người cũng không rõ thân phận, vẻ mặt nghiêm cẩn, không còn chút tùy tính tao nhã, tuấn mỹ phiêu dật như lời đồn trên giang hồ, chỉ có nghiêm túc cùng cảnh giới.

Hai người kia là ai? Tại sao chưa từng nhìn thấy, trên giang hồ cũng không có hai người này.

Lần hành trình đến Hoàng thành này, thật đúng là thu hoạch không nhỏ, nhưng ở dưới tình huống thu hoạch không nhỏ, lại có càng nhiều bí ẩn.

“Cần gì cố ý, Liên Dạ vốn là người của bổn tọa, nên trở về cùng bổn tọa.” Long Tuyệt Phong phô trương để Liên Dạ đi theo sau như vậy chính là có mục đích.

“Phụ thân, thanh âm của ngươi có thể nhỏ một chút.” Hắn đã nhìn thấy người nghe được lời của phụ thân đã trợn to ánh mắt đến hết cỡ.

“Được a!” Âm lượng vẫn là không thay đổi.

“Hắc Hà đâu?” Sao lại không thấy Hắc Hà? Vũ đều theo ở phía sau, sao không thấy Hắc Hà?

“Phụ thân sai hắn đi làm việc.” Vuốt tóc con trai.

“Phụ thân muốn giết ai?” Long Mặc Viêm hỏi thực trực tiếp.

“Một kẻ dám nhìn trộm Viêm nhi.” Long Tuyệt Phong cũng không có gạt con trai mình muốn giết ai.

“Để Hắc Hà quay về đi! Loại người này, Viêm nhi muốn đích thân ra tay.” Lúc tới là cùng nhau, lúc về cũng phải như vậy.

“Viêm nhi…” Long Tuyệt Phong nghe được lời của con trai, có chút kinh dị.

“Bởi vì Viêm nhi không cho phép có người nhìn trộm, Viêm nhi là của phụ thân.” Đây là trả lời của Long Mặc Viêm.

Câu trả lời khiến Long Tuyệt Phong nghe xong tâm đều phải say.

“Phụ thân cũng là của Viêm nhi.” Ôm càng chặt hơn.

“Vũ, tìm Hắc Hà về, sau đó đuổi theo chúng ta.” Long Tuyệt Phong dùng âm lượng đầy đủ thuộc hạ phía sau nghe được.

“Vâng.” Nhâm Nam Vũ đương nhiên rất vui lòng.

“Sư huynh, vậy phiền toái ngươi chú ý nhiều hơn.” Dù biết chủ tử của mình là vô địch, nhưng thân là thuộc hạ khiến bọn họ không thể có nửa điểm sai lầm.

“Ừ.” Liên Dạ đương nhiên biết mình nên làm gì, tuy rằng biết ở chỗ tối còn đi theo sáu dược nhân, nhưng chỗ sáng cũng chỉ có hắn đi theo chủ tử, phải cẩn thận chút.

Sư huynh…

Nam nhân kia thế nhưng kêu Y Thánh là sư huynh…

Những người này rốt cục là ai?

“Phụ thân, muốn chơi lớn một chút không?” Nhìn tòa thành gần ngay trước mắt, Long Mặc Viêm đột nhiên nói ra.

“Được! Đây không phải là mục đích của Viêm nhi khi để Thích Hồn Tiên trong tay áo mà không phải quấn bên hông sao.” Cưng chiều ấn nhẹ chóp mũi của bảo bối, y đem Liên Dạ đặt ở chỗ sáng chính là đang phối hợp bảo bối a.

Bọn họ hiện tại đều không có dịch dung, nhưng người trên giang hồ chỉ từng thấy dung nhan của Huyết Vương gia cùng tiểu Vương gia, Thích Hồn Tiên của Viêm nhi cũng chưa từng lộ ra, quả thật có tiền vốn để chơi lớn một hồi.

“Phụ thân, ngươi phải cả đời đều cưng chìu ta như vậy.” Ở trong ngực phụ thân cọ cọ, Long Mặc Viêm càng ngày càng hưởng thụ hạnh phúc như vậy, hắn phải bắt lấy cùng quý trọng hạnh phúc thuộc về hắn.

“Đương nhiên.” Cả đời chỗ nào đủ, y muốn vĩnh viễn đều cưng chìu Viêm nhi, yêu Viêm nhi.

“Vậy Viêm nhi đi.” Long Mặc Viêm nói xong liền từ trong ngực Long Tuyệt Phong mượn lực nhẹ nhảy lên trên tường thành.

Khinh công nhanh nhẹn phiêu dật kia, tư thái như tiên kia, khiến người hữu tâm nhìn thấy vô cùng kinh ngạc, thiếu niên kia mới bao lớn a! Lại người mang tuyệt diệu khinh công như vậy?

Nhưng thiếu niên đứng trên tường thành, rốt cục là muốn làm gì? Tư thái ngạo nghễ tự cao tự đại kia, vẻ mặt tùy tính lạnh lùng kia…

Không có ai biết Long Mặc Viêm muốn làm gì.

Mà Long Tuyệt Phong lại là vẻ mặt ôn nhu như nước nhìn bảo bối của y, mặc kệ Viêm nhi muốn làm gì, y đều ủng hộ.

“Các vị, sáu năm sau gặp lại trên Trường Sinh lộ.” Long Mặc Viêm nói xong câu này, mủi chân nhảy, về tới lưng ngựa, dựa vào trong ngực của phụ thân.

“Liên Dạ, chúng ta về nhà.” Long Mặc Viêm mặc kệ lời nói của mình sẽ tạo thành dạng hiệu quả gì.

Bởi vì hắn phải về nhà, trở về ngôi nhà thuộc về phụ thân cùng hắn.

Khiến cho những người đó chậm rãi đoán đi!

Bởi vì ngày mai, Thiên Dạ sẽ chiêu cáo thiên hạ phong Huyền Minh làm quốc sư, ngày mai, thiên hạ sẽ biết chuyện về Trường Sinh lộ.

Chính mình cũng chỉ là trước tiên nói cho bọn hắn biết một chút.

Thật sự chỉ là nhắc nhở a!

Đại khái đi!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s