TYKGNT chương 124

Chương 124 Tao nhã yêu nghiệt

Thời gian chưa bao giờ sẽ vì bất kì ai bất kì chuyện gì mà dừng lại không đi, cho nên nói vô tình nhất không phải người, mà là thời gian. Bởi vì nó không hề quay đầu lại, chỉ biết tiến về trước, thẳng đến vĩng hằng, không có cuối, một cơ hội đổi ý đều không có.

Người liền không giống, phức tạp nhất đó là người, khó hiểu nhất khó tin nhất cũng là người, còn sống sẽ có vô hạn kỳ ngộ, sạng tạo vô cùng mị lực.

Đại lục Phách Hồn, chính là một thế giới kỳ diệu như vậy, mọi người ở trên thế giới này, có cuộc sống trường thọ hạnh phúc, trung gian xen kẽ các loại việc mạo hiểm kích thích, khiến cuộc sống trở nên rất thú vị.

Nói ví dụ như năm năm trước Thiên vận lý sư trong truyền thuyết đột nhiên hiện thân, xưng là đệ nhất đảm nhiệm quốc sư của đế quốc Phách Hồn, cũng là lần đầu tiên Thiên vận lý sư có đối tượng nguyện trung thành rõ ràng, khi chí tôn của đế quốc Phách Hồn – bệ hạ Long Thiên Dạ đem chuyện này chiêu cáo thiên hạ… Toàn đại lục đều chấn động, khiến cho một trận ồ lên thật lâu cũng không thể bình ổn, ngay lúc mọi người vẫn chưa hồi hồn lại, chuyện kế tiếp, đủ để cho cả đại lục sôi trào tới một độ cao khó mà tưởng tượng.

Trường Sinh lộ mở ra…

Trường Sinh lộ – chỉ tồn tại trong lịch sử, trong dã sử thần thoại trong truyền thuyết sẽ mở ra ở phương Đông sau sáu năm nữa.

Người người đều có tư cách vấn đỉnh trường sinh, nhưng là…

Vẫn có điều kiện tiên quyết, đúng là người người đều có tư cách, nhưng cũng phải có cái mệnh kia mới được, cho nên chuyện lớn vấn đỉnh trường sinh này, cũng là chuyện lớn của toàn bộ đại lục Phách Hồn vẫn là chỉ thích hợp cho người có năng lực tham gia.

Dân chúng vẫn trải qua cuộc sống an nhàn, không bình tĩnh chỉ có nhà dã tâm, không bình tĩnh chỉ có người có thực lực cao cường.

Trong năm năm này, thế lực khắp nơi của toàn bộ đại lục sôi nổi phát triển về phía Đông,nhất là vị trí ở mặt biển phía Đông của đại lục Phách Hồn đã phát triển một cách khủng bố. Năm năm này trên giang hồ có thế lực biến mất, cũng có thế lực mới quật khởi, tóm lại, tất cả mọi người đều đang chuẩn bị cho việc trọng đại của nửa năm sau, không muốn lạc hậu hơn bất kì kẻ nào, ai cũng không rảnh rỗi.

Mà đế quốc Phách Hồn vẫn cường thịnh như trước, không có bởi vì liên tiếp sự tình xảy ra mà quấy rầy đến sự phát triển vững bước của đế quốc, bởi vì sự tồn tại của bản thân đế quốc Phách Hồn chính là một quái vật lớn không cách nào lay động cũng sâu không lường được. Trước khi chưa có thực lực vô địch tuyệt đối, ví dụ như trước khi thành tựu thân thể trường sinh, tốt nhất là ngoan chút, thành thật chút.

Tiếp đó là Bồng Lai đảo được dân chúng gọi là Thần Tiên đảo, cũng trong vài năm này nhanh chóng tiến vào tầm mắt của mọi người.

Bởi vì Trường Sinh lộ mở ra, Bồng Lai đảo là một phe dẫn đường, ai cũng không đắc tội nổi, tự nhiên liền trở thành đối tượng được chạy theo như vịt. Vho nên trong vài năm trước khi Trường Sinh lộ mở ra, toàn bộ đại lục có thể nói là vô cùng náo nhiệt. Nhưng náo nhiệt như vậy lại không truyền đến một nơi ngăn cách như Phách Hồn cốc.

Nơi này vẫn bốn mùa như xuân, thoáng như phong cảnh thần tiên, thanh u, mộng ảo, còn có cảm giác hạnh phúc nhàn nhạt tỏa khắp trong không khí.

Không có biện pháp, ai biểu trong Phách Hồn cốc có một đôi người yêu cực kỳ ân ái, bọn họ vừa có huyết thống thân mật nhất không cách nào dứt bỏ, lại có tình yêu tha thiết quay quanh.

“Viêm nhi đâu?” Long Tuyệt Phong mới từ trong mật thất bế quan đi ra liền hỏi Hắc Hà vẫn luôn canh giữ bên ngoài mật thất luyện công, bảo bối của y tại sao không có ở đây, bởi vì trước kia mỗi lần chính mình bế quan Viêm nhi đều canh giữ ở bên ngoài.

Hiện tại Long Tuyệt Phong không phải vì Huyết Long thảo mà bế quan, mà là vì tăng lên tu vi cùng nội lực của mình, cứ vậy mà vĩnh vô chừng mực đề cao thực lực của tự thân. Khiến đám thuộc hạ vốn đã rất kính sợ y hiện tại ngay cả mắt cũng không dám nhìn chủ tử nhà mình, bởi vì sợ bị khí thế như có như không kia chấn tâm mạch vỡ tan, không phải là chưa từng có ví dụ như vậy.

Thời gian năm năm chỉ ở trên người Long Tuyệt Phong hiện ra năng lực càng thêm sâu không lường được, còn về dung nhan, giống như thời gian đã ngừng lại, Long Tuyệt Phong vẫn tuổi trẻ, tà cuồng, tùy ý làm bậy như trước. Hơn nữa càng thêm nhân tính, khiến người khó có thể đo lường.

“Thiếu chủ ở ngoại thính, là người của Tuyệt Viêm tửu lâu trở về hội báo tình huống bên kia cho thiếu chủ.” Tuyệt Viêm tửu lâu, trong năm năm này nhanh chóng trải rộng khắp đại lục Phách Hồn trở thành đệ nhất tửu lâu, cũng là tửu lâu siêu lớn có địa vị độc nhất vô nhị ở khu biển phía Đông. Không có ai biết Tuyệt Viêm là thuộc về Phách Hồn cốc.

Nói chính xác hơn là chỉ thuộc về thiếu chủ.

Bởi vì toàn bộ Tuyệt Viêm đều là do thiếu chủ một tay tạo thành, mặc kệ là phong cách kiến trúc, dừng chân, nghỉ ngơi, kiểu thức ăn, ngay cả rượu đều là do thiếu chủ tự mình nghiên cứu chế tạo ra, tất cả đều là thiếu chủ quyết định, mấy năm ngắn ngủn, lợi ích mà Tuyệt Viêm mang lại cho Phách Hồn cốc khiến cho luôn luôn bình tĩnh nhất như Thất Thải (cầu vồng) trưởng lão đều mỗi ngày cười thỏa mãn, bởi vì thiếu chủ đem tài vụ của Tuyệt Viêm đều giao cho bọn họ toàn quyền xử lý.

Ngẫm lại, mỗi ngày nhìn từ khắp các nơi trên đại lục đưa về tình trạng tài vụ của Phách Hồn cốc, Hắc Hà nghĩ, bảy vị trưởng lão sợ là dù đang ngủ đều đang tại cười.

Toám lại thiếu chủ quả thực sắp thành thần, tuy rằng chủ tử vẫn nắm giữ mạch máu kinh tế của toàn bộ đại lục như trước, nhưng Hắc Hà không thừa nhận cũng không được, bên dưới chủ tử là thiếu chủ có tiền nhất.

Nói đến Tuyệt Viêm tửu lâu trải rộng toàn bộ đại lục, người xây dựng là đám thợ mộc mà thiếu chủ nhận lấy vào năm 4 tuổi, ba ách nô không ách (câm) cũng ở dưới sự an bài của thiếu chủ trở thành ông chủ bên ngoài của Tuyệt Viêm.

Bọn họ cũng tôn sùng thiếu chủ là thần, bởi vì thiếu chủ cho bọn họ sân khấu hoàn toàn triển lãm chính mình, còn có không gian phát huy kỳ diệu như vậy.

Hắc Hà vẫn cho rằng, đi theo bên người chủ tử cùng thiếu chủ, tiền dồ không thể đo lường a!

“Tại sao lại hội báo với Viêm nhi, không phải là mới hội báo sao?” Viêm nhi của y nên ở bên cạnh y, y đã có hai ngày không nhìn thấy bảo bối của mình, thật nhớ thật nhớ Viêm nhi, Long Tuyệt Phong vốn là tà cuồng lãnh liệt đột nhiên trở nên mềm mại nhu tình.

“Chủ tử, lần hội báo gần nhất đã là vào nửa năm trước…” Hắc Hà vốn đang muốn nói ra sự thực của chuyện này, nhưng khi thấy chủ tử đưa ánh mắt dừng ở trên người mình, Hắc Hà bị dọa, không dám nhiều lời nữa.

Lại nói tiếp Hắc Hà vẫn là một trong số ít người dám dùng mắt nhìn Long Tuyệt Phong, ai kêu hắn mỗi ngày đi theo bên người hai vị chủ tử cường thế, vẫn là có chút lực miễn dịch, tuy rằng chỉ có một chút, nhưng cũng đã là thực giỏi.

Chủ tử rõ ràng là muốn độc bá thiếu chủ, còn không cho hắn nói ra sự thực. Vốn là một tháng hướng thiếu chủ hội báo một lần, kết quả dưới sự nhúng tay của chủ tử liền biến thành hai tháng một lần, sau đó là ba tháng, hiện tại tốt lắm, nửa năm mới hội báo một lần.

Nói trắng ra là, chính là chủ tử không muốn người khác nhiều nhìn chủ tử hai mắt, cũng phải, theo tuổi tăng lên, thiếu chủ là càng ngày càng…

“Bốp” một tiếng, má phải của Hắc Hà lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà sưng lên cao cao.

“Chủ tử…” Hắc Hà đều nhanh phát âm không rõ.

Vẻ mặt vô tội nhìn Long Tuyệt Phong mới đánh mình một bạt tay, cảm thấy chính mình thật oan, má trái nhờ Vũ giúp đỡ mới hết sưng, bây giờ má phải lại tao ương.

Chủ tử a… Ngài chừng nào thì có thêm ham mê đánh người bạt tai, hơn nữa đối tượng bị đánh hiện tại giới hạn chính mình.

Sao hắn lại xui xẻo như vậy…

“Ngươi mới rồi đang nghĩ gì đừng tưởng rằng bổn tọa không biết, vẻ mặt say mê kia còn dám thất thần ở trước mặt bổn tọa. Nói cho ngươi biết, Viêm nhi là của bổn tọa, ngươi bảo vệ hai mắt của mình cho bổn tọa, không cho phép ngươi nhiều nhìn Viêm nhi, hừ…” Vì thế Long Tuyệt Phong đây là đang ăn dấm.

Vừa rồi thấy Hắc Hà vẻ mắt hoảng hốt hướng tới, Long Tuyệt Phong liền biết điều đó đại biểu cho cái gì. Bởi vì bắt đầu từ lúc Viêm nhi tròn 18 tuổi hoàn thành lột xác, vẻ mặt say mê, hướng tới, mộng ảo còn có chút ngẩn người y như Hắc Hà lúc này đã xuất hiện trong Phách Hồn cốc không ít lần.

Bởi vì mỗi ngày đều sẽ có, cho nên Long Tuyệt Phong cực kì quen thuộc, làm sao có thể giấu diếm được ánh mắt của y.

Nếu không phải Viêm nhi ngăn cản, chính mình đã sớm hủy bỏ tất cả ánh mắt của đám người trong Phách Hồn cốc, không cho bọn họ nhìn Viêm nhi của y như vậy.

Thật muốn đem Viêm nhi giấu đi, chỉ thuộc riêng mình y. Nhưng Viêm nhi không phải kẻ yếu, ngược lại còn là kẻ mạnh có thể cùng mình sóng vai đứng ở đỉnh cao. Cho nên Long Tuyệt Phong thực rối rắm, trong một năm rưỡi này là càng ngày càng rối rắm.

Viêm nhi của y là càng ngày càng yêu nghiệt tao nhã, tuyệt đại vô sông, tuy rằng dùng từ như vậy hình dung một kẻ mạnh tuyệt đỉnh như Viêm nhi có chút quái dị không được tự nhiên, nhưng cũng chỉ có từ miêu tả như vậy mới có thể hiện ra một phần ngàn tốt đẹp của Viêm nhi.

“Chủ tử, thuộc hạ biết sai rồi.” Rất muốn thêm một câu: không có lần sau, nhưng Hắc Hà chột dạ, bởi vì hắn không làm được.

Trong Phách Hồn cốc cũng chỉ có chủ tử có thể tiếp thu tuyệt thế yêu nghiệt như thiếu chủ, bọn họ thật sự không có tâm trí cường hãn đủ để tiếp nhận sự tuyệt mị không thuộc về nhân loại.

Đó là sự yêu dã cực hạn khiến thần ma đều sẽ mê thất.

Thiếu chủ của bọn họ, chính là tồn tại độc nhất vô nhị trên thế gian này, là nhu tình chỉ thuộc về chủ tử.

“Có thêm bình phong chưa?” Trong đôi mắt sâu thẳm tà cuồng của Long Tuyệt Phong nhìn chằm chằm Hắc Hà, rất có ý nếu Hắc Hà dám nói không thêm liền một kiếm bửa hắn ra.

“Có, có… Thuộc hạ bỏ thêm hai cái.” Tuy rằng mặt sưng phù, khóe miệng động đậy còn có chút đau, nhưng Hắc Hà vẫn là thực vội vã trả lời, hy vọng chủ tử có thể hiểu được trái tim giữ gìn thiếu chủ của hắn.

Tại sao có thể để thiếu chủ bị đám người thô lỗ kia nhìn thấy.

“Coi như ngươi thức thời, theo bổn tọa đi đón Viêm nhi, sắp giữa trưa, kêu phòng bếp chuẩn bị vài món ăn Viêm nhi thích ăn.” Hai ngày không gặp, chính mình thực sự rất nhớ. Tuy rằng kêu Hắc Hà đuổi kịp chính mình, nhưng lời vừa nói hết, đã nháy mắt biến mất trong tầm mắt của Hắc Hà.

Chủ tử, ngài từ từ, đợi thuộc hạ với.

Mái tóc đen dài tới mông không có được buộc lên, mà là tùy ý xõa tung trên người, mềm mại như tơ lụa, ngón tay thon dài chống chiếc cằm hoàn mỹ tinh xảo, có chút dung nhã lười nhác, một thân trường y chế tạo từ Mặc tàm ti, đem dáng người hoàn mỹ tuyệt thế nổi bật đến cực hạn đỉnh cao. Quấn bên eo là một trường tiên màu đỏ có cán hình rồng, tay còn lại thì vuốt ve Huyết Long ngọc bội chưa từng rời người, ngón tay thon dài ngọc oánh, ngọc bội màu đỏ trong suốt, hai màu sắc hai hình ảnh lại sinh ra một cảm giác mộng ảo.

Đôi mắt trong lam mang ngân, vết máu như thiên nhã nơi trán, đôi môi mỏng cong lên thành nụ cười không mang theo nửa phần tình cảm lại có thể câu dẫn linh hồn của người khác, lông mi như cánh bướm hơi hơi vỗ, chiếc mũi hoàn mỹ được khắc vào trên dung nhan tuyệt đại yêu dã không có cách nào dùng ngôn ngữ để hình dung.

Nhìn như tùy tính, lạnh nhạt, lại giữa từng cái giơ tay nhấc chân đều lộ ra quyết đoán cùng khí thế khiến người kinh hồn táng đảm.

Giống như thần thánh ngồi trên ghế mềm, cách bình phong nghe thuộc hạ hội báo.

Nhìn bình phong kia, sợ là dày tới hơn 20cm đi! Hơn nữa không chỉ là một cái, mà là hai cái đặt ở trước mặt mình, ngăn cản tầm mắt của mình, đồng thời cũng ngăn cản tầm mắt của đám thuộc hạ, thật là có chút cảm giác buông rèm chấp chính.

Cười khẽ ra tiếng, trong đôi mắt vốn không có nửa phần tình cảm cuối cùng xuất hiện một tia cảm xúc dao động.

Hắc Hà vẫn là rất khẩn trương, là lo lắng phụ thân đi!

Nhưng mà… phụ thân cũng gần xuất quan đi! Thật sự rất nhớ.

Khụ khụ, phụ thân nói, vì có thể để cho mình có thể ở trên Trường Sinh lộ chơi đùa thoải mái, có thể làm cho mình không ở trong hỗn loạn không bị một chút hỗn loạn, y nhất định phải có thực lực cường đại tuyệt đối, cho nên vì tăng lên thực lực mà thường thường bế quan một hai ngày, Long Mặc Viêm muốn ngăn cũng không ngăn được.

Bởi vì phụ thân đều là vì mình a! Tại sao mình có thể ngăn cản y!

Tâm ý của phụ thân, hắn đương nhiên phải tiếp nhận.

“Tốt lắm, các ngươi đều đi xuống đi, ở trong cốc nghỉ ngơi một ngày, ngày mai hãy rời đi.” Hắn không phải là một chủ tử không biết thông cảm cho thuộc hạ.

“Vâng, thiếu chủ.” Vài người đứng sau hai mặt bình phong nghe lệnh lui xuống.

“Phụ thân.” Long Mặc Viêm vốn đang muốn đứng dậy về Phong Nhân cư, một đôi tay liền từ phía sau gắt gao ôm lấy hắn.

“Viêm nhi, phụ thân đến đón con.” Long Tuyệt Phong nói chuyện, đồng thời quay con trai chỉ lùn hơn mình nửa cái đầu lại, nhìn bảo bối của mình, không ức chế được khát vọng trong lòng, rơi xuống một cái hôn, vươn ra đầu lưỡi, liếm liếm đôi môi mỏng mê người của Viêm nhin, nhanh chóng cạy ra hàm răng của Viêm nhi, làm sâu sắc nụ hôn này.

“Ân… phụ thân… hôn môi phải là như vầy.” Long Mặc Viêm nâng mặt của phụ thân, hơi hơi tách ra, sau đó chủ động khắc lên cánh môi của Long Tuyệt Phong, sau đó bổ sung một nụ hôn nồng nhiệt triền miên không thôi, nhắc về phương diện động tình của phụ thân nơi duy nhất không đủ chính là hôn môi.

Mỗi lần đều sẽ cắn thương môi của mình, cực kỳ mãnh liệt, ngoại trừ hôn môi, ở những mặt khác, chính mình liền chỉ có thể tùy ý phụ thân ngắt lấy quả tình.

2 thoughts on “TYKGNT chương 124

  1. Mình chưa xem truyện này, chỉ tình cờ ghé vào nhà nàng thôi nhưng nhìn thể loại + đọc văn án thấy quá hấp dẫn quá nên rất muốn nhảy hố. Mừ lâu rồi chưa thấy bạn ra chương mới nên sợ nhảy hố rồi không lên được, khổ tâm lắm a~ T^T nên mong nàng đừng bỏ bộ này…TT_TT Abyways, rất cảm ơn những nàng đã edit truyện cho tụi tui đọc !!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s