ngạ phu chương 17+18

Chương 17 Thầy thuốc quả nhiên rất có tiền đồ

Cái gì gọi là giàu nứt đố đổ vách, cái gì gọi là có tiền không chỗ để, phỏng chừng chính là tình hình hiện tại, Mạc Thanh Dật dù là trước hay sau khi xuyên qua vẫn luôn là giai cấp bình thường nhất trong xã hội, cho nên khi có nhiều tiền như vậy, nhiều bạc như vậy đặt ở trước mặt hắn, hắn cũng chỉ có một loại cảm giác.

Kinh ngạc, vạn phần kinh ngạc…

Ai có sáng ý như vậy a! Đem nhiều bạc đặt ở dưới đất như vậy, không biết như vậy không chỉ chói mắt mà còn cản đường sao, ít nhất hiện tại Mạc Thanh Dật không biết phải để chân chỗ nào, cũng không thể đạp lên trên đống bạc này đi.

Đã từng vô cùng tôn kính nhân dân tệ, cho nên hiện tại đối với ngân lượng, Mạc Thanh Dật cũng cảm thấy không thể đạp hư, lỡ ngày nào đó gặp báo ứng, nhiều thê thảm a!

Cho nên Mạc Thanh Dật quyết đoán, trực tiếp rút chân về, chỉ đứng ở ngoài cửa.

“Nhị Nha, động tác nhanh lên.” Phong Bất Kinh lười biếng ngồi ở trung ương tiền thính đương nhiên nhìn thấy Mạc Thanh Dật, thấy Mạc Thanh Dật vốn tưởng bước vào rồi lại lui về, liền bắt đầu có chút không kiên nhẫn.

Lập tức hối thúc Nhị Nha đang đem từng thỏi nguyên bảo lớn bỏ vào trong hòm cho dễ vác đi.

Chủ tử, ta thật sự đã vô cùng nhanh…

Hai tay cũng sắp biến thành dây cót, đã không thấy rõ tay, chỉ thấy tàn ảnh không ngừng nhét bạc vào trong hòm lớn – Nhị Nha bĩu môi, đều sắp khóc ra.

Sao mỗi lần đều là nàng a! Sao chủ tử không gọi người khác a!

Chẳng lẽ là muốn rèn luyện ý chí của nàng…

Nhưng phần vinh quang này ó thể ban cho người khác sao?

“Nhanh thêm chút nữa.” Trong giọng nói của Phong Bất Kinh đã tràn ra mùi thô bạo.

Nhị Nha liền giống như bị kích thích tới điểm nào đó trên cơ thể đã hoàn toàn không nhìn thấy ảnh thực, chỉ thấy liên tiếp bóng dáng không ngừng dọn dẹp trong tiền thính.

Mà một màn này, không chỉ chấn trụ bình dân như Mạc Thanh Dật, còn chấn trụ chủ nhân của đống bạc dưới đất.

Phong cốc quả nhiên không đơn giản, nói chính xác hơn là sâu không lường được, chỉ một tiểu nha hoàn đều người mang tuyệt kĩ, vậy điểm mấu chốt của vị Diêm Vương thần ý thần bí này rốt cục là ở nơi nào?

“Thần y, chúng ta đã mang một trăm vạn ngân lượng tới, hy vọng ngươi có thể thực hiện hứa hẹn làm cho thiếu cung chủ của chúng ta sống sót.” Không sai, đưa tới nhiều ngân lượng như vậy chính là người của Quỳnh Hoa cung.

“Ta làm chuyện gì không có thói quen bị người nhắc nhở.” Không ai thấy rõ trong đôi mắt nửa khép nửa mở của Phong Bất Kinh đã hiện lên dày đặc không kiên nhẫn cùng nóng nảy, còn có càng sâu ngoan liệt.

Bị Phong Bất Kinh trách móc như vậy, người của Quỳnh Hoa cung đột nhiên không biết phải nói tiếp thế nào. Bọn họ cũng là lần đầu tiên tiếp xúc Diêm Vương thần y, nếu không phải thiếu cung chủ trúng phải kịch độc không thể trị, bọn họ sẽ không đi gặp vị Diêm Vương thần y nghe đồn có tính tình vô cùng không tốt này, mọi người tốt nhất là nước giếng không phạm nước sông.

Nhưng hiện tại không có cách nào, thiếu cung chủ hãm sâu Phong cốc, bọn họ chỉ có thể lo lắng suông.

“Vậy hy vọng thần y có thể để cho chúng ta gặp thiếu cung chủ một lần.” Bọn họ rất muốn biết hiện tại thiếu cung chủ có khỏe hay không.

“Đưa bạc chậm như vậy, còn muốn gặp người, lăn.” Phong Bất Kinh thờ ơ nói, tựa hồ trong mắt hắn một trăm vạn lượng bạc căn bản không có tư cách nói điều kiện.

“Thần y, không phải chúng ta đưa chậm, thật sự là trong thời gian ngắn chúng ta không thể lấy ra nhiều hiện ngân như vậy, mà phải đi thật nhiều nhà ngân hiệu (~ ngân hàng) mới có thể có được một trăm lượng bạc hiện ngân đưa tới.” Chỉ là vận chuyển đều phải dùng rất nhiều xe ngựa mới đưa tới được, bọn họ cũng không dễ dàng a.

“Chỉ có thể chứng minh các ngươi vô năng, cư nhiên tốn nhiều thời gian như vậy.” Phong Bất Kinh càng nói càng cay nghiệt.

Nhất thời, người của Quỳnh Hoa cung rốt cục không nói nên lời.

“Tề thúc, tiễn khách.” Phong Bất Kinh đã hoàn toàn không có tâm tình tiếp tục nói chuyện.

Bởi vì…

“Thanh Dật, ta đói bụng.” Tuy rằng nhìn có vẻ suy yếu, nhưng Phong Bất Kinh lúc này lại cho người cảm giác mị hoặc xen vào giữa xuất trần cùng gợi cảm, làm người ta trầm luân, lười nhác ngồi trên ghế, trong đôi mắt ảm đạm chỉ nhìn thấy một người.

Còn Mạc Thanh Dật, trong đầu còn đang quanh quẩn con số điên cuồng kia…

Một trăm vạn lượng bạc, một trăm vạn lượng bạc….

Trời ạ!

Cứu một người phải tốn nhiều tiền như vậy.

Thầy thuốc….

Quả nhiên là một nghề nghiệp vô cùng có tiền đồ.

Chương 18 Tựa hồ thật sự cần phải đi

Thầy thuốc, không sai, tới đây ngày hôm sau Mạc Thanh Dật liền biết Phong Bất Kinh là đang làm gì, lấy gì làm nguồn cung cấp cho sinh hoạt, nuôi sống môt đống người.

Không phải là hắn cố ý hỏi thăm, mà là Phong Bất Kinh có một đám hạ nhân vô cùng nhiệt tình, một đám hận không thể đánh nhau một trận để tranh thủ cơ hội đến trước mặt hắn thuyết minh, chủ tử nhà bọn họ là đang làm gì.

Kết quả nói đến nói đi cũng là chủ tử nhà bọn họ là xem bệnh cho người khác, cũng chính là thầy thuốc, khi biết điều này, trong lòng Mạc Thanh Dật liền cảm thấy kỳ quái, nếu là một thầy thuốc, sao không khám bệnh cho mình, với tật xấu kén ăn kiêng ăn kia của y, liền chứng minh câu cách ngôn: thầy thuốc khó tự y.

Liền bộ dáng yếu đuối, gió thổi liền gục kia, chữa bệnh cho người khác, đừng chữa ra càng nhiều tật xấu liền tính may mắn.

Cho nên mặc dù nhìn thấy những dược liệu gieo trồng trong cốc, mặc dù một loại cũng không biết,mặc dù trên người Phong Bất Kinh có mùi thuốc nhàn nhạt, tuy rằng biết Phong Bất Kinh thực sự là một thầy thuốc, nhưng Mạc Thanh Dật vẫn không có quá nhiều cảm xúc như trước.

Thầy thuốc liền thầy thuốc đi, cũng không phải nghề nghiệp đáng kinh ngạc gì, không cần phải hô to gọi nhỏ.

Nhưng ngay vừa rồi, Mạc Thanh Dật liền bị thu nhập kếch xù của thân là thầy thuốc Phong Bất Kinh dọa tới.

Đây chính là một trăm vạn lượng bạc a! Nếu đem tới TK XXI đổi thành nhân dân tệ cũng là vài trăm triệu, thậm chí nếu thị trường tốt một chút, lên hàng tỷ cũng là có khả năng.

Chữa một người bệnh liền có thu nhập như vậy, điều này khiến Mạc Thanh Dật cho rằng sự xa xỉ trong trang viên đều là tài phú mà tổ tiên Phong Bất Kinh để lại lập tức hiểu ra, thì ra tất cả đều là do Phong Bất Kinh chữa bệnh kiếm được.

Hoặc là nói thời đại này thầy thuốc cực kỳ thưa thớt thậm chí tới mức hiếm có, cho nên mới dẫn tới một thầy thuốc nhìn qua bệnh hoạn không đáng tin như Phong Bất Kinh đều có được thu nhập khủng bố như vậy.

Nhất thời Mạc Thanh Dật cảm thấy chính mình hoàn toàn không hiểu biết thế giới này, quả thực quá mức mơ hồ.

Hơn nữa vừa rồi thấy thái độ của Phong Bất Kinh đối với những người cần y kia, đó là một mặt hoàn toàn khác biệt, tuy rằng vẫn yếu đuối, nhưng Mạc Thanh Dật lại cảm thấy Phong Bất Kinh như vậy cùng mình là người của hai thế giới.

Cảm giác giống như hai đường thẳng song song, vĩnh viễn đều không thể giao nhau.

Không biết vì sao, Mạc Thanh Dật có chút buồn bã bàng hoàng, đột nhiên sinh ra cảm giác không hợp với nơi này.

Ngẩn người đến mức thực hạp trong tay bị Phong Bất Kinh lấy đi cũng không biết.

“Thanh Dật, ngươi đang suy nghĩ gì sao lại thất thần như vậy?” Một gương mặt cực kỳ xuất sắc kề sát vào, ngay cả tiếng hít thở đều có thể nghe thấy.

Thậm chí hơi thở của Phong Bất Kinh đã gần đến mức để lại độ ấm nhè nhẹ trên gương mặt của Mạc Thanh Dật.

“A, không, không nghĩ cái gì, không là đói bụng sao? Chỗ này của ta có chút điểm tâm, ngươi ăn… hộp?” Mạc Thanh Dật tỉnh hồn đang muốn đưa ra thực hạp trong tay, mới phát hiện, thực hạp không thấy.

Khi nhìn thấy Phong Bất Kinh đem thực hạp để trước mặt mình, mới không kinh dị, nhưng cả người vẫn có vẻ mất hồn mất vía.

Điểm này Phong Bất Kinh nhìn thấy rất rõ ràng, ánh mắt trầm xuống, ẩn ẩn hiện lên lo lắng, nhưng không biểu hiện ra ngoài, mà là nắm tay Mạc Thanh Dật kéo tới chỗ ghế ngồi.

“Ngươi mang điểm tâm gì cho ta?” Mặc dù đang hỏi, nhưng Phong Bất Kinh đã lấy ra một khối điểm tâm bắt đầu ăn.

“Chính ngươi nhìn liền biết.” Trả lời vẫn là có chút chậm nửa nhịp.

“Ân, hương vị rất tốt.” Mạc Thanh Dật không phát hiện, khi Phong Bất Kinh đang ăn ngon lành, hạ nhân cùng lão quản gia gần đó đều có chút lảng tránh không nhìn bộ dáng của Phong Bất Kinh.

Tựa hồ là không đành lòng nhìn.

“Tốt liền ăn nhiều một chút, ngươi thật sự rất gầy.” Thấy Phong Bất Kinh ăn nghiêm túc như vậy, Mạc Thanh Dật cũng khôi phục chút lực chú ý, bắt đầu thúc giục nam nhân ăn nhiều một chút. Tay cũng bắt đầu đưa điểm tâm cho nam nhân.

Nhưng trong lòng Mạc Thanh Dật lại nghĩ tới một chuyện khác.

Nhưng hiện tại hắn cũng không có nói ra, mà là giấu ở trong lòng, quyết định đến lúc đó hãy nói, hiện tại cứ vậy đi.

“Bây giờ ăn nhiều, một lát ta sẽ không ăn cơm trưa.” Có người bắt đầu cò kè trả giá.

“Ngươi dám không ăn xem, ta liền mở một lỗ thủng trên đầu ngươi sau đỏ đổ vào.” Mạc Thanh Dật luôn nghĩ không rõ, sao một nam nhân lớn như vậy, đôi khi tư tưởng lại ấu trĩ thậm chí bốc đồng còn hơn cả con nít.

“Vậy lúc Thanh Dật xuống tay nhất định phải nhanh, nếu không sẽ rất đau.” Hai người, giống như bạn bè lâu năm, nói giỡn vài câu, có vẻ vô cùng thoải mái.

“Đau chết càng tốt, đỡ khiến người quan tâm.” Cứ như vậy, hai người vừa nói chuyện, Phong Bất Kinh vừa gian nan ăn, một bàn điểm tâm không quá tinh xảo liền vào bụng của Phong Bất Kinh.

Buổi chiều này cũng gió êm sóng lặng trôi qua.

Đêm trăng, dù ánh trăng trên cao bị sương mù che lấp vẫn có thể chiếu sáng đường đi.

Vốn là canh giờ mọi người đi vào giấc ngủ, một bóng người rón rén đi ra phòng, trên người cũng không mang theo bất kì vật gì, sạch sẽ đến, sạch sẽ đi.

Đây là Mạc Thanh Dật…

Hắn tính toàn thừa dịp ban đêm rời đi nơi vốn không thuộc về mình này, ở lâu cũng không có nửa điểm ý nghĩa, cho nên hắn quyết định đi.

Sau lần “thảm kịch” xảy ra khi hắn nói phải rời khỏi lần trước, Mạc Thanh Dật lúc này liền anh minh một hồi, không chào không hỏi, mò mẫm tự rời đi trang viên, hắn không phải không để lại cái gì, vẫn là rất có lương tâm để lại một tờ giấy, tin tưởng Phong Bất Kinh sẽ lý giải hắn.

Tuy rằng bọn họ quen biết không lâu, nhưng Phong Bất Kinh vẫn luôn đối xử hắn như bạn tốt, cho nên hắn tin tưởng, chính mình không chào mà đi, Phong Bất Kinh cũng sẽ không có gì không ổn.

Vì thế vào lúc đêm khuya…

Một bóng người liền nhón chân đi ra phía ngoài trang viên.

Lại không biết hành động hắn cho là vô cùng hoàn mỹ, sớm đã bị vô số ánh mắt thấy được.

One thought on “ngạ phu chương 17+18

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s