TYKGNT chương 126

Chương 126 Đông hải chi tân

Còn có nửa năm, còn có nửa năm liền đến ngày Trường Sinh Lộ trong truyền thuyết mở ra, Trường Sinh Lộ rốt cục là có bộ dáng gì, tại sao trên thế giới này lại có sự vật huyền diệu như vậy?

Long Mặc Viêm đối với thế giới trước kia vẫn hiểu biết một ít, thần thoại truyền thuyết đầy rẫy, nổi tiếng nhất là Bàn Cổ bổ trời mở đất, Nữ Oa vá trời… dù sao lịch sử của Hoa Hạ có hơn 5000 năm, có rất nhiều câu chuyện thần thoại khiến người nghe nhiều liền thuộc.

Thế giới này, Trường Sinh Lộ có thể nói là truyền thuyết đầu tiên mang theo sắc thái thần thoại mà mình nghe được, mà chính mình rất nhanh liền có thể chứng kiến truyền thuyết như vậy, thật đúng là có chút chờ mong a!

Ít nhất ở thế giới cũ, cũng chỉ là nghe nói mà không có căn cứ chính xác, tất cả đều là do mọi người tưởng tượng bịa đặt ra.

Thế giưới này, sẽ cho mình dạng kinh ngạc gì đây?

“Đang nghĩ gì?” Không chút thay đổi, Long Tuyệt Phong cùng Long Mặc Viêm vẫn là cùng cưỡi một con ngựa, không có giục ngựa chạy nhanh, mà là hưởng thụ không khí tươi mát nơi sơn dã.

Mười ngày trước, bọn họ từ Phách Hồn cốc xuất phát, không có mang theo bao nhiêu người, chỉ có Hắc Hà, Nhâm Nam Vũ, còn có Liên Dạ, lần này ngay cả sáu Dược nhân cũng không có mang theo, bởi vì Long Mặc Viêm đã phái họ đi trước, cho bọn họ tới Đông Hải chi tân chuẩn bị trước tất cả mọi việc, chỉ chờ bọn họ đến.

“Nghĩ về Trường Sinh lộ, nghĩ vài năm không gặp, thúc thúc còn có đám người Huyền Minh như thế nào?” Những người này, Long Tuyệt Phong bá tuyệt cỡ nào vẫn có thể miễn cưỡng tiếp thu bảo bối của mình nghĩ đến bọn họ.

“Bọn họ có gì tốt mà nghĩ, Viêm nhi chỉ được phép nghĩ về ta.” Hai phụ tử đều mang theo mặt nạ che phân nửa khuôn mặt, quần áo cũng giống hệt nhau, cho dù là người mù cũng có thể nhìn ra giữa hai người tồn tại mối quan hệ nào đó.

“Phụ thân ở ngay bên người.” Đây là câu trả lời của Long Mặc Viêm, hy vọng phụ thân của mình đừng dễ giận như vậy.

“Không đủ.” Đúng vậy! Thế nào cũng không đủ, đặt trên đầu quả tim cũng không đủ.

“Phụ thân…” Long Mặc Viêm có chút bất đắc dĩ kêu.

“Viêm Nhi ghét bỏ phụ thân.” Long Tuyệt Phong nhiều lúc đều là vô cùng nghịch ngợm khiến người không biết làm sao, mặc dù là Long Mặc Viêm, ở chung với phụ thân của mình đã mười chín năm, có đôi khi cũng không thể ứng đối với người nam nhân có cảm xúc thay đổi liên tục này.

Phụ thân của hắn có thể ở trong khoảng thời gian ngắn xuất hiện gần đến mười loại tâm trạng, so thời tiết càng khó nắm giữ.

Cho nên tuyệt chiêu của Long Mặc Viêm là lấy bất biến ứng vạn biên, chờ phụ thân quậy xong liền tiếp tục đề tài hồi nãy.

“Viêm nhi.” Xem đi! Mới ủy khuất xong liền bắt đầu làm nũng, mấy năm nay cổ của mình không bị cọ rách da quả thực là đủ kiên cường dẻo dai.

“Cấm địa có tư liệu liên quan tới Trường Sinh lộ không? Thật sự có Trường Sinh lộ?” Dù sao Long Mặc Viêm cũng là từ thế giới có khoa học kỹ thuật phát triển xuyên qua, cho nên đối với loại chuyện duy tâm thần luận này vẫn là cảm thấy có chút không thực tế.

“Thật sự có a.” Khóe miệng Long Tuyệt Phong gợi lên nụ cười ôn nhu, hai tay quấn bên eo Long Mặc Viêm, đầu dán trên vai Long Mặc Viêm, còn về việc nắm dây cương, liền dừng trong tay Long Mặc Viêm, ai biểu sau lưng của hắn dán một con Koalar cỡ bự.

“Có a!” Vậy thì thật sự có thể chờ mong một chút.

“Thần tiên, có thể giết chết?” Câu nói kế tiếp của Long Mặc Viêm, đã nhiễm chút mùi của Long Tuyệt Phong, lời nói thuận miệng, lại mang theo mùi máu tươi dày đặc.

“Có thể a!” Ôm Viêm nhi chính là thoải mái, Long Tuyệt Phong dán sát lưng của bảo bối, cái mũi liên tiếp hít sâu, bộ dáng có chút buồn cười a!

“Phụ thân…” Lúc này đổi thành Long Mặc Viêm làm nũng, thanh âm như tiếng trời lại mang theo sự hứng thú nồng đậm đối với sự vật nào đó.

“Được được được, phụ thân sẽ giết vài cái cho Viêm nhi chơi.” Kỳ thật hai cha con này còn rất nhỏ đi!

Ba gã thuộc hạ vẫn luôn đi theo sau hai chủ tử nhà mình nghe thấy đối thoại của hai người, vạch đen trên mặt luôn chưa từng biến mất, thẳng đến mặt đều đen như than.

Ai biểu bọn họ nghe được sự thật kinh khủng như vậy.

Kỳ thật thần tiên có thể giết chết.

Chủ tử, thiếu chủ, mục đích đi Đông Hải chi tân lần này của các ngài rốt cục là cái gì a! Là Trường Sinh lộ hay là giết vài cái tiên nhân?

Loạn… Suy nghĩ hoàn toàn loạn.

Bất quá đây là chuyện của chủ tử cùng thiếu chủ, bọn họ nghe thấy cũng chỉ có thể nghe vào tai này cho ra tai kia.

“Vài cái đủ sao?” Long Mặc Viêm suy nghĩ, hai phụ tử tiếp tục đề tài khủng bố này.

“Không đủ sao? Vậy phụ thân giết hết bọn họ được không?” Chỉ cần là Viêm nhi muốn, cho dù là mặt trời trên cao, chính mình cũng sẽ nghĩ biện pháp lấy xuống.

“Được a!” Thần tiên… chỉ thích hợp tồn tại trong truyền thuyết, tùy tiện xuất hiện trước mặt thế nhân, chỉ biết khiến thế giới trở nên càng loạn.

Vốn chỉ là ôm tâm tình hỏi thử phụ thân, không nghĩ tới thật sự có thể giết chết.

Long Mặc Viêm đối với lời nói của phụ thân không chút nghi ngờ, hắn tin tưởng phụ thân, chỉ cần phụ thân nói có thể giết chết, vậy nhất định có thể giết chết.

Trường Sinh lộ sẽ mở ra ở phương Đông, thật đúng là thích hợp phong cách của thần thoại truyền thuyết, cũng bởi vì tin tức nổ mạnh này, khiên cho Đông Hải chi tân chỉ trong vài năm ngắn ngủi bay nhanh phát triển.

Mặc kệ là vũ lực hay thực lực kinh tế đều đạt tới độ cao trước nay chưa từng có, cũng bởi vì chuyện của Trường Sinh lộ, làm cho Đông Hải chi tân vốn là nơi không người ở hiện tại trở thành một tòa thành có quy mô khá lớn, mà có thể ở trong tòa thannhf lớn này chiếm được một chỗ là chuyện rất giỏi, bởi vì thích giả sinh tồn, có thể ở loại thời kì mẫn cảm này đứng ổn gót chân, không chỉ có thực lực, còn có nhất định quyền lợi.

Càng là lúc để người phi phàm bày ra năng lực, mưu lược.

Tuyệt Viêm….

Ngoại trừ những thế lực mạnh nhất hiện này ở Đông Hải chi tân như phủ Quốc sư của đế quốc phách Hồn, Thiên Tuyệt Các của Thiên Tuyệt đảo, Tổ Tiên Cư của Bồng Lai đảo, còn có Thanh Long điện cực kì thần bí thì Tuyệt Viêm tuyệt đối là một thực lực phái khác loài nhất.

Bởi vì nó cung cấp nơi dừng chân, ẩm thực, còn có nơi nghỉ ngơi, nhìn rất bình thường, lại khiến rất nhiều thế lực kiêng kị, thật là một hiện tượng rất không bình thường.

Ông chủ của Tuyệt Viêm tửu lâu ở Đông Hải chi tân là một người trung niên rất bình thường, không có võ công, không biết mưu kế, sở trường duy nhất là đóng đóng gõ gõ, trang trí tửu lâu.

Đúng vậy…

Ông chủ của Tuyệt Viêm ở Đông Hải chi tân là một thợ mộc có thân thế trong sạch.

“Thiên Lan, ngươi gần đây sao vẫn luôn quan sát ông chủ của Tuyệt Viêm, rất không thích hợp a!” Thân là bạn bè, cũng không tránh khỏi cảm thấy nghi hoặc đối với hành động gần đây của bạn tốt.

“Yến, ngươi có phát hiện một chuyện, người ông chủ này chúng ta đã từng gặp ở đâu đó.” Lãnh Thiên Lan là ở một tháng trước mới đến Đông Hải chi tân, năm năm này, hắn chưa từng đến nơi này. Bởi vì hắn cho rằng trước khi mình có đủ thực lực, Đông Hải chi tân hiện tại tuyệt đối không phải là nơi mình có thể lưu lạc.

Dùng năm năm tăng lên thực lực, cho nên hiện tại hắn đến đây, có tư cách đứng ở chỗ này mà sẽ không bị hiện thực tàn khốc dễ dàng đào thải.

Bên người chỉ đi theo người bạn thân duy nhất mà mình thừa nhận – Độc Cô Yến, bọn họ tới nơi đây đã được một tháng, tuy rằng Lãnh gia đã sớm âm thầm mai phục thế lực ở đây, muốn hiểu rõ tình huống trước mắt vẫn là phải tự mình đi một chuyến mới có thể có được thứ mình muốn.

Mà trong một tháng này, bọn họ thu hoạch không nhỏ, nhưng đối với Lãnh Thiên Lan, thu hoạch lớn nhất tuyệt đối là ông chủ của Tuyệt Viêm tửu lâu.

Bởi vì tại sao mình nhìn cảm thấy rất quen, mà loại cảm giác quen thuộc ở trong mấy ngày quan sát này càng ngày càng khắc sâu.

“Ngươi nói ngươi nhìn ông chủ kia rất quen mắt?” Không nói thì thôi, một khi nghe bạn tốt nhắc tới, Độc Cô Yến cẩn thận nhìn người trung niên bình thường đứng sau quầy thu bạc, hắn cũng có một cảm giác quen thuộc rất mãnh liệt.

Nhưng nhất thời cũng không nghĩ ra đã gặp ở nơi nào, nhưng ý tưởng của Độc Cô Yên cũng giống như Lãnh Thiên Lan, bọn họ đã từng gặp ông chủ này.

“Ông chủ… Ông chủ không tốt….” Đúng lúc này, một tiểu nhị vội vàng chạy vào trong đại sảnh.

“Chuyện gì?” Chỉ nghe thấy ôn chủ trung niên hỏi như vậy.

“Gãy, bàn gỗ mà thiếu chủ thích nhất bị gãy.” Tiểu nhị chỉ về phía sau, nói như vậy, cũng không biết hắn chỉ là chỗ nào, nhưng nhìn bộ dáng khiếp sợ của ông chủ sau khi nghe xong, xem ra ông chủ biết tiểu nhị nói là cái gì.

“Gãy, sao lại gãy, không phải đã bảo chăm nôm cho tốt sao, ngươi ở chỗ này canh chừng, ta đi.” Chỉ thấy ông chủ cúi người, từ dưới quầy lấy ra đồ vật, liền rời khỏi quầy…

“Là hắn…” Khi Lãnh Thiên Lan cùng Độc Cô Yến nhìn thấy đồ vật trong tay ông chủ, ký ức nhiều năm trước lập tức nảy lên óc.

Hình ảnh bé con nho nhỏ nói thợ mộc thật vĩ đại chui vào trong óc của bọn họ.

Xem ra, bọn họ gặp gỡ người quen cũ của nhiều năm trước.

“Không thể tưởng được Tuyệt Viêm đúng là thuộc về đôi phụ tử kia, thiếu chủ…. hẳn là bé con của năm đó! Yên, ta có dự cảm cái bàn gỗ kia là cái mà năm đó chúng ta sữa chữa.” Loại cảm giác này rất mãnh liệt, trên mặt Lãnh Thiên Lan treo lên một vẻ mặt đặc biệt rối rắm.

Năm đó thật sự là niên thiếu vô tri a!

Không biết sau nhiều năm như vậy, đôi phụ tử cường đại đáng sợ kia đã tới độ cao như thế nào.

“Thiên Lan, ngươi đừng nói ra a! Đó là chuyện đen đủi nhất từ trước đến nay của bản công tử, nhưng mà… Thiên Lan, chúng ta có cần rút về không? Loại địa phương này xuất hiện đôi phụ tử thần bí kia, da đầu của ta đã bắt đầu run lên.” Độc Cô Yên là người duy nhất trong đám thiếu niên thiếu nữ năm đó trở thành bạn thân của Lãnh Thiên Lan, bọn họ là sinh tử chi giao, đều có thể đem lưng yên tâm giao cho đối phương.

Cho nên…

Hắn vẫn là rất lo lắng bạn tốt của mình.

Kỳ thật hắn không hề có hứng thú với Trường Sinh, bởi vì thành tựu loại chuyện này cơ bản là giết chóc không có điểm dừng, hắn cũng biết Thiên Lan không có dã tâm lớn như vậy, bất quá chỉ là muốn chứng minh chính mình đã đủ thành thục.

Hai người vốn còn muốn khiêu chiến cực hạn một chút, nhưng khi biết Tuyệt Viêm thần bí dĩ nhiên là thuộc về đôi phụ tử đáng sợ kia, Lãnh Thiên Lan cũng có ý tưởng giống như Độc Cô Yến.

Đôi phụ tử kia, qua nhiều năm như vậy vẫn luôn là ác mộng của Lãnh Thiên Lan cùng Độc Cô Yến! Có thể thấy được chuyện lúc đó lưu lại cho bọn họ ấn tượng có bao nhiêu khắc sâu, tuy rằng nhiều năm như vậy bọn họ đều thực ăn ý không đề cập tới.

Cái này…

Bọn họ còn ngồi ở trong tửu lâu của người ta ăn cơm.

“Khi nào thì đi?” Lãnh Thiên Lan thực vội vã trả lời bạn tốt của mình.

“Lưu đại thúc, Lưu đại thúc… Chúng ta đi lạc.” Ngay lúc Độc Cô Yên muốn nói ra thời gian rời đi, chỗ cửa tửu lâu truyền đến một thanh âm tuyệt vời như tiếng trời.

Nhẹ nhàng, từ tính, gãy gọn, linh hoạt kỳ ảo lại khiến người vừa nghe liền biết đối phương là một nam tử.

5 thoughts on “TYKGNT chương 126

    • cám ơn sự ủng hộ của bạn nha ~ dạo nì mình đang gây dựng sự nghiệp nên bận quá không có nhiều thời gian rảnh nhưng hễ có thời gian là mình edit liền à, cám ơn các nàng vẫn luôn bất ly bất khí nha ~

      • đôi lúc ta cũng cảm thấy xin lỗi các nàng lắm nhưng tốt nghiệp rùi ko thể phóng túng như trước, thời gian rảnh rỗi cũng ko nhìu, thậm chí có khi đi làm về liền chỉ muốn ngủ li bì, haizzz, cái giá của trưởng thành là ko thể tùy hứng phung phí như trước T^T may mà có đam làm bạn nếu ko ta nhất định sẽ bị hiện thực làm cho xì trét nặng TT^TT

  1. Truyện hay quá, cảm ơn Tiêu dao nhiều!
    Cho mình hỏi truyen có bao nhiêu chương vậy?
    Lần đầu vào nhà nghe dc lời tâm sự của bạn, mình chúc bạn sẽ gặp dc nhiều may mắn và thuận lợi trong sự nghiệp!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s