Đại địa chủ chương 94+95

Chương 94 Công nhân

 

Sòng bạc Bảo Hoa

 

Bởi vì vẫn luôn không tra được người sau màn vẫn luôn gây khó khăn cho họ, cho nên mấy ngày nay tính tình La Dương có chút nóng nảy, mấy ngày trước chủ tử đã tới hỏi về chuyện này, đối với chuyện hắn vẫn chưa bắt được sòng bạc Phong Hoa cảm thấy rất không hài lòng.

La Dương cũng có chút sốt ruột, nhưng kết quả điều tra rất không vừa ý người, hắn vốn tưởng rằng người sau màn ít nhất sẽ xuất hiện 1 lần, chỉ cần nhìn thấy ké đó một mặt, hắn liền có thể từ trong Quân Tử thành đào hắn ra, kế quả người kia giống như đã bốc hơi, thế nhưng đem tất cả mọi chuyện trong sòng bạc đều giao cho Trương Thiên Trung.

 

Tín nhiệm Trương Thiên Trung vậy sao?

 

La Dương từng cho rằng người sau màn rấ có thể là người quen của Trương Thiên Trung.

 

Sau đó hắn từ manh mối này tra tiếp, tiếc nuối là, hắn đoán sai, nếu Trương Thiên Trung quen biết người như vậy, sòng bạc Phong Hoa của hắn sẽ không dễ dàng bị bọn hắn chỉnh sụp như vậy.

 

Cuối cùng, vấn đề lại về tới điểm xuất phát.

 

“La gia, không bằng chúng ta phái người ẩn vào trong sòng bạc kia, nói không chừng bên trong sẽ có manh mối?” Lý quản sự thấy hắn đi tới đi lui, vẻ mặt bực bội, ông là lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng này của La gia, cho nên đưa ra đề nghị.

 

“Không được!” La Dương suy nghĩ một chút liền phủ định đề nghị này, “Bọn họ nhất định đã có chuẩn bị, nếu chúng ta tùy tiện phái người đi, bị bắt được sẽ gây ra phiền phức cho chủ tử, tới lúc đó hai ta đều sẽ xong đời.”

 

Lý quản sự vừa nghĩ tới chủ tử có thể sẽ nổi nóng, lập tức đánh mất suy nghĩ.

 

La Dương nheo lại đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm vào trong góc, đột nhiên một quền nện xuống bàn, trong mắt lộ ra một tia âm ngoan, “Nếu chúng ta điều tra làm sao cũng không có kết quả, vậy thì không thể quá tiện nghi bọn họ, dám cướp đồ vật từ trong tay sòng bạc Bảo Hoa liền phải có giác ngộ này.”

 

La Dương nói xong, đến ban đêm, năm bóng người lén lút liền xuất hiện ở bên ngoài sòng bạc Thiên Long, trên tay bọn họ đều có một thùng dầu lửa, thừa dịp bóng đêm yên tĩnh, không có bóng người trên đường liền muốn hất dầu lửa vào trước cửa sòng bạc Thiên Long.

 

Nhưng bọn hắn còn chưa kịp làm bước thứ nhất, bốn người liền đã bị một bóng đen đánh ngất.

 

Ánh trăng mỏng manh chiếu ra một gương mặt bình thường lại không có chút biểu tình, dưới ánh trăng liền trở nên trắng bệch giống như ma quỷ, người thứ năm kêu thảm một tiếng liền bị dọa hôn mê.

 

Ngày hôm sau, hậu viện của sòng bạc Bảo Hoa cháy.

 

May mà lửa không lớn, lại phát hiện sớm, cho nên không chết người, chỉ tổn thất một ít đồ vật, nguyên nhân cháy vẫn chưa tra được.

 

Sau đó, sòng bạc Bảo Hoa liền không hề gây chuyện với sòng bạc Thiên Long, còn nguyên nhân thì không người biết.

 

 

Phó vương phủ

 

An Tử Nhiên quyết định mở một cửa hàng chuyên điêu khắc những vật nhỏ, sau khi hắn nhận được đồ vật từ năm công tượng điêu khắc, hắn liền làm ra quyết định này.

 

Công tượng do Cát Khiêm An tìm tới có tay nghề tuyệt không chỗ chê, mỗi một khối đều được mài vô cùng bóng loáng, góc cạnh cũng vô cùng mượt mà, đồ án bên trên đều là do từng đao khắc lên, tuy rằng phí tổn hơi cao, nếu sai nhất định phải đổi một khối khác, nhưng hắn thực vừa lòng.

 

“Công tử, ngài xem còn chỗ nào yêu cầu sửa không?”

 

Công tượng trung niên bị mọi người đẩy ra làm đại biểu đi tới trước mặt An Tử Nhiên cẩn thận hỏi, đến hiện tại bọn họ vẫn không biết thân phận thật sự của An Tử Nhiên, cũng không biết chỗ mình đứng là Phó vương phủ, bởi vì Cát Khiêm An là đưa họ vào từ cửa sau.

 

An Tử Nhiên nhìn vẻ mặt lo lắng của bọn họ, thản nhiên nói: “Các ngươi làm rất tốt, ngoại trừ vài vấn đề nhỏ, vấn đề lớn cơ bản không có.”

 

Năm người nhất thời thở ra một hơi.

 

Lúc trước khi nhìn thấy thiếu niên này bọn họ liền biết hắn tuyệt đối không phải là người bình thường, cho nên năm người không dám làm ẩu, trong khoảng thời gian này vẫn luôn thực tận tâm, cố gắng đạt tới mỗi thành phẩm đều không có sai lầm.

 

Mặc dù buồn tẻ lại chán nản, nhưng công việc của bọn họ vốn là một chuyện buồn tẻ, bọn họ cũng đã quen, cho nên không hề gì.

 

Chu quản gia ở một bên dưới ý bảo của An Tử Nhiên đem năm túi tiền nặng trịch đưa cho bọn họ.

 

Năm người vội vàng xoa tay, có chút thấp thỏm tiếp nhận túi tiền, phần lớn kẻ có tiền đều tương đối hà khắc, cho nên bọn hắn cũng không hy vọng xa vời An Tử Nhiên có thể tra tiền công cao bao nhiêu.

 

Ôm ý tưởng này, khi bọn hắn nhìn thấy trong túi tiền nằm ngay ngắn 3 quán tiền, năm khuôn mặt đều dại ra. (1 quán tiền = 100 đồng tiền, 1000 đồng = 1 lượng bạc)

 

Quân tử thành bởi vì là hoàng thành, cho nên trình độ sinh hoạt của dân chúng so với chỗ khác tốt hơn một chút, nhưng dù tốt, tiền xài hàng tháng của bọn họ chia đều cũng chỉ khoảng 3 quán, bọn họ chỉ ở trong này làm nửa tháng, nhưng thiếu niên lại cho họ tiền công 1 tháng, năm người đều có chút khó có thể tin.

 

Công tượng dẫn đầu có chút do do dự dự nói: “Công tử, hình như hơi nhiều…” Không phải hắn không hi vọng có thể có nhiều chút tiền công, nhưng trong lòng luôn cảm thấy bất an.

 

An Tử Nhiên giải thích: “Các ngươi không cần hoài nghi, đây là tiền công nửa tháng của các ngươi, mặt khác về việc các ngươi làm ở trong này, ta không hi vọng có người nói ra ngoài, bao gồm người nhà cũng không thể nói.”

 

Vừa nghe là có nguyên nhân, năm người liền yên tâm.

 

“Còn có một chuyện.”

 

Năm người lập tức chăm chú lắng nghe.

 

“Ta muốn mời các người tiếp tục điêu khắc những vật nhỏ này, ta yêu cầu rất nhiều, nếu các ngươi đồng ý, mỗi tháng ta trả cho các ngươi 4 quán tiền.”

 

Năm người nhìn ngó lẫn nhau, không nghĩ tới chuyện hắn muốn nói là chuyện này, quan trọng nhất là, mỗi tháng thậm chí có 4 quán tiền? So với bọn hắn kiếm tiền mỗi tháng đều nhiều hơn 1 quán, nói không động lòng là giả, nhưng làm cho bọn họ lập tức đồng ý là không có khả năng, chuyện này còn phải cùng người nhà thương lượng mới có thể quyết định.

 

An Tử Nhiên biết suy nghĩ của họ, vốn cũng không muốn ép bọn hắn ngay lập tức ra quyết định, sau đó hắn bảo Chu quản gia từ cửa sau đưa năm người rời đi, vì để cho bọn họ không biết nơi này là Phó vương phủ, hắn để cho Chu quản gia làm thêm chút biện pháp đề phòng.

 

Chờ tới lúc Phó Vô Thiên trở về, An Tử Nhiên nói với y việc mở cửa hàng.

 

Loại chuyện này tốt nhất là càng nhanh càng tốt, nếu chờ sự tình truyền ra, đến lúc đó lại nghĩ biện pháp sẽ rất phiền phức, có chút thương nhân thực khôn khéo, chỉ cần nhìn trúng thương cơ liền sẽ lập tức ra tay, khi đó giá của xương trâu và ngà voi nhất định sẽ dâng lên.

 

An Tử Nhiên tính trước mở cửa hàng, sau đó tuyển một đám công nhân, hắn sẽ không đem toàn bộ trình tự giao cho 1 công nhân làm, đến lúc đó sẽ chia thành nhiều nhóm, một đám phụ trách mài, một đám phụ trách điêu khắc…. phân công hợp tác, bất quá tiền đề là phải có một cửa hàng, hắn không thể vẫn luôn dẫn người tới Phó vương phủ.

 

“Muốn bao lớn?” Phó Vô Thiên nghe xong liền hỏi.

 

An Tử Nhiên cộng lại, “Tốt nhất là có nhiều phòng ngăn cách, hơn nữa phải bí mật một chút, ta tính toán tuyển thử mười mấy công nhân trước đã.”

 

Phó Vô Thiên gật gật đầu tỏ vẻ hiểu biết, “Mầm mống hôm qua ngâm thế nào, có thể trồng sao?”

 

An Tử Nhiên trả lời: “Quản tướng quân bảo tồn rất tốt, giống hư rất ít, nhưng muốn mở rộng gieo trồng cần một mảnh đất lớn, tốt nhất là đừng để bị người phát hiện.” Hắn chuẩn bị hôm nay đi lật xem bản đồ của Đại Á, nhìn xem chỗ nào có hoàn cảnh vào điều kiện thích hợp gieo trồng nhất.

 

Phó Vô Thiên trầm ngâm nói: “Loại thực vật này đối với hoàn cảnh sinh trưởng có yêu cầu gì?”

 

“Điều kiện chiếu sáng phải tốt, hơi nước đầy đủ, đất cũng có yêu cầu, yêu cầu tương đối cao.” An Tử Nhiên nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cảm thấy muốn giữ bí mật không quá khả năng, nơi có điều kiện hoàn cảnh như vậy phần lớn là chỗ phồn hoa, nhân khẩu dày đặc, một khi xuất hiện cây đay – loại cây nông nghiệp chưa có ai từng thấy nhất định sẽ khiến rất nhiều người chú ý.

 

“Vương phi.”

 

Nghe được thanh âm của y tựa hồ mang theo mỉm cười, An Tử Nhiên ngẩng đầu.

 

Phó Vô Thiên nói: “Ngươi không cảm thấy A Lý Hương thực thích hợp sao?”

 

Đồng tử của An Tử Nhiên hơi mở to một chút.

 

Hai người trở lại thư phòng, An Tử Nhiên lập tức từ giá sách lấy ra tư liệu mô tả tỉ mỉ về quốc thổ của Đại Á, không bao lâu liền lật tới tờ mô tả A Lý Hương.

 

A Lý Hương bất luận là địa lý vị trí hay hoàn cảnh sinh trưởng đều thực thích hợp gieo trồng cây đay, mấu chốt là, A Lý Hương là đất phong của công công Phó Khiếu, sau khi Phó Khiếu qua đời, A Lý Hương vẫn thuộc về Phó vương phủ, Sùng Minh đế không có cách thú về, ngoại trừ cái này, bản thân của Phó Vô Thiên còn có thể muốn thêm một miếng đất phong.

 

“Trước tiên ở A Lý Hương thử xem.” Phó Vô Thiên làm ra quyết định.

 

An Tử Nhiên không có ý kiến khác, hắn tạm thời vẫn chưa muốn rời đi Quân Tử thành, cho nên tìm Sùng Minh đế muốn đất phong tuyệt đối không thể là hiện tại.

 

Hiệu suất làm việc của Phó Vô Thiên rất cao, công tượng còn chưa cho hắn trả lời cuối cùng, y cũng đã tìm được chỗ thích hợp, nói đến cũng khéo, chỗ kia dĩ nhiên là ở phía sau sòng bạc Thiên Long, hai nơi cơ hồ chỉ cách một phố.

 

Ngoại trừ năm gương mặt quen ngày đó, những gương mặt khác đều là lần đầu tiên nhìn thấy, phần lớn là hướng về 4 quán tiền mà tới.

 

An Tử Nhiên không để cho 5 công tượng giữ bí mật chuyện này, chỉ cùng bọn họ nói có thể tìm đồng hành hoặc đồng hương của mình, cho nên những người khác chỉ biết là muốn điêu khắc đồ vật, nhưng không rõ ràng là cái gì, bất quá cửa hàng vẫn chưa chuẩn bị xong, An Tử Nhiên làm cho bọn họ báo danh trước, chờ chuẩn bị xong liền thông tri bọn họ chạy tới làm việc.

 

Về chuyện khác, Quản Túc lại bị cắt cử nhiệm vụ.

 

A Lý Hương cách Quân Tử thành rất xa, sau khi quyết định trồng thử ở A Lý Hương, Phó Vô Thiên liền truyền tin cho hắn, kêu hắn chở mầm mống cây đay tới A Lý Hương bảo tồn cho tốt.

 

An Tử Nhiên đã từng dặn dò cần rất nhiều mầm mống, cho nên Quản Túc kêu người cướp đoạt rất nhiều, đầy tràn mấy thùng lớn, mặc dù có chút mầm móng ở trên đường liền hư, nhưng may mà phần lớn đều được bảo tồn rất tốt.

 

Mới về Quân tử thành lại phải rời đi, Quản Túc liền trực tiếp kéo Thiệu Phi dám cười nhạo hắn làm culi, sau đó nghênh ngang mà đi.

 

Chương 95 Phường điêu khắc

 

Phó Vô Thiên tìm cửa hàng là có sẵn.

 

Cửa hàng vốn là bán thảo dược, sau này cạnh tranh quá lớn, cho nên làm ăn càng ngày càng kém, chủ nhân của cửa hàng rốt cục quyết tâm bán cửa hàng, đóng cửa hàng bên này đi chỗ khác phát triển.

 

Lúc người của Vương phủ tới tìm hắn, chủ nhân của cửa hàng đang sốt ruột, bởi vì giá cả hắn đưa ra không thấp, phần lớn người đều không trả nổi, mà người muốn mua lại đem giá cả đè xuống rất thấp, cho nên vẫn luôn không tìm được người mua thích hợp.

 

An Tử Nhiên thực vừa lòng cửa hàng này.

 

Hắn đã đi xem qua, cửa hàng có hai mặt tiền, bởi vì là bán thảo dược cho nên bên trong luôn ngửi được một mùi thảo dược nhàn nhạt, lại không khó ngửi.

 

Nhưng khiến hắn chân chính nhìn trúng là kiến trúc phía sau cửa hàng cơ hồ nối thành một mảnh, vừa lúc có thể để cho công nhân ở bên trong làm việc, chờ tới sự nghiệp này phát triển, cửa hàng liền có thể khai trương.

 

Vì thế, An Tử Nhiên cố ý dùng nhiều tiền mua lại mấy chỗ,bởi vì gần với chợ, cho nên giá cả không thấp hơn biệt viện mà hắn từng mua.

 

Sau đó là trang trí, cửa hàng có sẵn, An Tử Nhiên chỉ kêu người trát phấn lên tường, che đi dấu vết loang lổ, thoạt nhìn thực sạch sẽ là được.

 

Ngày hôm sau, hắn tự mình chạy ra chợ.

 

Tài liệu dùng để điêu khắc ngoại trừ xương trâu, ngà voi, còn có sừng tê giác, xương cá voi… những thứ này đều có thể điêu khắc, nhưng không phải tất cả tài liệu đều thích hợp, có chút bởi vì giá cả, bởi vậy không thích hợp sinh sản với số lượng lớn, cho nên hắn chỉ có thể chọn xương trâu bình thường nhất cũng là có phí tổn thấp nhất.

 

Nhưng trâu ở Đại Á nhiều nhất là trâu cày, có rất ít người giết trâu, ngoại trừ người giàu có.

 

Tuy rằng Quân Tử thành có rất nhiều nhà giàu, nhưng nhiều hơn nữa cũng không có khả năng mỗi ngày đều có thể cung cấp xương trâu với số lượng lớn, huống chi có vài người còn thích xùng xương trâu nấu canh, cho nên chỉ có thể đi tìm lò giết mổ chuyên môn giết mổ gia súc gia cầm.

 

Sau khi Phó Dịch biết chuyện này liền nói cho An Tử Nhiên biết chỗ nào có lò giết mổ cố định, ông hàng năm xử lý chuyện làm ăn của Vương phủ, trước kia đã từng từ lo giết mổ mua lượng lớn thịt tươi, cho nên quen biết không ít lò chủ của lò giết mổ, có ông ở giữa giật dây bắc cầu, An Tử Nhiên liền có thể nhanh chóng liên hệ với một chỗ lò giết mổ chuyên giết mổ trâu.

 

Hôm sau

 

Có Phó Vô Thiên đi cùng,hai người ngồi xe ngựa tới lò giết mổ ở ngoại ô của Quân Tử thành.

 

Diện tích của lò giết mổ ở Đại Á không nhỏ, cho nên chủ yếu xây dựng ở vùng ngoại ô hoặc có nguồn nước, bởi vậy vùng ngoại ô có không ít lò giết mổ.

 

Lò chủ của lò giết mổ họ Ngưu, từng nhiều lần làm ăn với Phó dịch, bởi vậy biết được ông là quản gia của Phó Vương phủ, nhưng hắn chỉ biết hai người là do Phó Dịch giới thiệu tới, cũng không biết thân phận thực sự của họ, biết bọn họ muốn mua xương trâu, vị lò chủ họ Ngưu này liền lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

 

Xương trâu đối với bọn họ chỉ có một tác dụng, chính là nấu canh. Người của thời đại này vẫn chưa biết xương trâu có thể dùng làm trang sức, chế thành hàng mỹ nghệ xương trâu, cho nên xương trâu không dùng hết đều sẽ vứt bỏ.

 

Đồ vật bỏ đi tự nhiên là thứ không có giá trị, ở trong mắt vị lò chủ họ Ngưu này cũng giống vậy, cho nên hôm nay có người nói cho hắn biết, bọn họ muốn mua hết xương trâu trong lò, trong lòng hắn kinh ngạc là có thể tưởng tượng.

 

“Hai vị xác định muốn mua hết tất cả xương trâu?” Lò chủ họ Ngưu châm chước hỏi.

 

Mặc dù có thể kiếm tiền là một chuyện tốt, nhưng nếu bọn họ là bằng hữu của Phó Dịch, hắn không quá muốn chiếm tiện nghi của bọn họ, hơn nữa hắn còn muốn bảo trì quan hệ hợp tác lâu dài với Phó Dịch.

 

An Tử Nhiên gật đầu nói: “Ngưu lò chủ, ông không cần hoài nghi, chúng ta quả thật muốn mua hết xương trâu trong lò, hơn nữa càng nhiều càng tốt.”

 

Ngưu lò chủ nghe vậy liền không nói gì nữa.

 

“Một khi đã như vậy, mời hai vị theo ta.”

 

Ngưu lò chủ dẫn bọn hắn nhìn nơi chứa xương trâu, chỗ này là nơi chuyên môn dùng để giết trâu, chỗ nhỏ hơn mới là dùng cho gà, heo, dê, cho nên muốn nói lò giết mổ nào có xương trâu nhiều nhất, tất nhiên chính là lò giết mổ của hắn.

 

Năm nay lò giết mổ của hắn lại giết mấy trăm con trâu, ngoại trừ một ít xương trâu bán đi, còn dư lại đều chất đống trong kho hàng, vốn đang chuẩn bị kêu công nhân chowrtowis thị trấn xung quanh xem có bán được không nếu không chỉ có thể vứt đi.

 

Xương trâu trong lò nhiều hơn trong tưởng tượng của An Tử Nhiên.

 

Bởi vì mùi máu tươi quá nồng, bọn họ không đến quá gần, nhìn lướt qua liền rời đi.

 

Trở lại trong phòng, An Tử Nhiên cùng Ngưu lò chủ nói về giá cả.

 

Trên chợ 10 văn tiền có thể mua được 1 cân xương trâu, rẻ hơn đời sau rất nhiều, nhưng An Tử Nhiên muốn số lượng rất nhiều, cho nên Ngưu lò chủ cho ra giá thấp hơn thị trường 2 văn tiền, tuy rằng kiếm không nhiều lắm, nhưng mỗi tháng lò giết mổ đều có mấy tấn xương trâu, bình thường căn bản không có khả năng bán hết, cho nên Ngưu lò chủ chẳng những không lỗ, còn kiếm lời không ít.

 

Sau đó dân chúng phát hiện không mua được xương trâu rẻ tiền. Bởi vì ngay từ đầu cửa hàng của An Tử Nhiên không cần dùng nhiều xương trâu như vậy, thẳng đến cửa hàng mở rộng, số lượng công nhân kịch liệt tăng lên, nhu cầu về xương trâu càng lúc càng lớn, cho nên một vài lò chủ thấy xa nắm lấy thời cơ tăng giá, từ giữa kiếm không ít. Nhưng những chuyện này đều là sau đó.

 

Trước mắt, An Tử Nhiên như nguyện từ lò giết mổ của Ngưu lò chủ mua được gần ngàn cân xương trâu, tổng cộng tốn không tới 10 lượng. Hơn 1 ngàn cân xương trâu chở về Quân Tử thành nhất định rất bắt mắt, suy xét tới lui, hắn cùng Phó Vô Thiên thương lượng xong liền ở vùng ngoại ô xây một nông trường loại nhỏ, đem xương trâu chở vào trong nông trường, lựa ra xương thích hợp điêu khắc, sau khi khử nhựa xong mới chở về Quân Tử thành. Tuy rằng An Tử Nhiên mua hết xương trâu, nhưng không phải tất cả xương trâu đều có thể điêu khắc. Có 4 loại xương trâu có thể dùng để điêu khắc: xương tam lăng, xương đồng, xương đề cùng xương dẹt, nhưng muốn điêu khắc còn cần một tiền đề, chính là khử nhựa mới nhắc tới.

 

Khử nhựa là một bước rất quan trọng, Đại Á vẫn chưa xuất hiện hàng mỹ nghệ làm từ xương trâu, cho nên phương pháp khử nhựa vẫn chưa xuất hiện.

 

Nếu An Tử Nhiên chỉ là một người bình thường, cho dù hắn suy nghĩ nứt óc cũng không thể biết phương pháp chế xút, may mà hắn không phải, mà còn từng tiếp xúc tri thức chuyên nghiệp ở phương diện này, tuy rằng dựa vào một mình hắn số lượng có thể lấy ra không nhiều lắm, nhưng cũng đầy đủ ứng phó nhu cầu trước mắt. Muốn nói có chỗ nào không như ý, thì phải là Phó Vô Thiên rất không vừa lòng.

 

Từ sau khi trở về từ vùng ngoại ô, An Tử Nhiên càng thêm bận rộn. Hiện tại hắn không chỉ phải quản chuyện của sòng bạc Thiên Long, còn phải chú ý tới cửa hàng điêu khắc xương trâu, quan trọng nhất là, sau khi trở về hắn đều trốn ở trong phòng làm ra chút đồ vật kỳ kỳ quái quái, nếu không phải Phó Vô Thiên mạnh mẽ xông vào túm hắn tới bàn cơm, phỏng chừng hắn còn muốn ở trong phòng ăn.

 

“Vương phi, kiếm tiền tất nhiên quan trọng, nhưng thân thể quan trọng hơn.”

 

Phó VôThiên híp mắt nói với hắn.

 

Tuy rằng trên mặt y không lộ vẻ gì, nhưng An Tử Nhiên biết y tức giận, râu của lão hổ…hắn tạm thời không muốn nhổ, miễn cho y có cớ gây sức ép hắn, vì vậy hắn thuận theo.

 

Phó Vô Thiên thất vọng.

 

An Tử Nhiên làm bộ không thấy được vẻ mặt của y.

 

Nông trang ở vùng ngoại ô đã tìm được, tự nhiên cũng là công lao của “trợ lý vạn năng” Cát Khiêm An

 

Bởi vì hàng năm đều có người ở vùng ngoại ô mở nông trang hoặc lò giết mổ, cho nên nông trang mới xuất hiện cũng không khiến bao người chú ý, người duy nhất biết chân tướng chính là Ngưu lò chủ, nhưng vì có tầng qun hệ với Phó Dịch, hắn đương nhiên sẽ không nói cho người khác biết.

 

Lượng lớn xương trâu được chở vào trong nông trang, người vận chuyển đều là binh lính dưới tay Phó Vô Thiên, những sĩ binh này khác với binh lính bình thường, bọn đều là thân tín của Phó Vô Thiên, cho dù binh quyền bị Sùng Minh đế thu hồi, bọn họ cũng chỉ nghe lệnh của Phó Vô Thiên.

 

Sau khi An Tử Nhiên biết được liền đánh chủ ý lên người bọn họ.

 

Bước đi khử nhựa xương trâu này không chỉ trọng yếu, lại còn phải giữ bí mật, hắn không tín nhiệm công nhân bình thường, tuy rằng có thể dùng thân phận áp chế, nhưng chỉ càng gia tăng tỷ lệ bạo lộ mà thôi.

 

Sòng bạc Thiên Long có Phó đại quản gia nhìn giùm, An Tử Nhiên đối ông thực yên tâm, vì vậy liền đem lực chú ý đều đặt lên khối điêu khắc xương trâu này, mỗi ngày cùng Phó Vô Thiên chạy tới vùng ngoại ô, hôm nay cũng vậy, sáng sớm hai người liền ngồi xe ngựa ra cửa.

 

“Vương gia, Vương phi!”

 

Hai binh lính đang nói chuyện với nhau thấy hai người dần đến gần liền lập tức nghiêm mặt hướng bọn họ hành lễ, không phải bọn họ cố ý bày sắc mặt, bởi vì lúc bọn họ nói chuyện cũng là vẻ mặt này.

 

Hạng người gì liền nuôi dạng binh đó!

 

Lời nói này quả nhiên không sai.

 

Đi vào sân của nông trang, xuyên qua tầng tầng thủ vệ tới chỗ nấu xương trâu, vừa mới bước vào liền thấy chấn giữa đặt vài nồi lớn, phía trên không ngừng bốc hơi, nồi cao khoảng 1 thước, phía dưới là một lò lửa lớn, có mấy người binh sĩ đang tăng thêm củi vào trong lò.

 

Đây là bước đầu tiên của khử nhựa cho xương trâu.

 

Lần trước ở Vương phủ hắn cũng dùng loại phương pháp này.

 

Khử nhựa xương trâu chỉ có hai cách, cách thứ nhất chỉ có 2 bước, đó là trừ thịt cùng tẩy trắng, tuy rằng thao tác đơn giản, yêu cầu thời gian cũng ngắn, nhưng hiệu quả bình thường.

Một cách khác tương đối phiền toái, cần tới công cụ cùng dược phẩm rất nhiều, chu kỳ còn dài, không thích hợp với tình huống hiện tại của bọn họ, cho nên chỉ có thể chọn dùng loại thứ nhất.

 

Xút do An Tử Nhiên chế tác đã được đưa tới vào ngày hôm qua, bởi vì số lượng không ít, cho nên hắn dùng hết mấy ngày, sau đó hắn liền đem phương pháp dạy cho mấy binh ca do Phó Vô Thiên chọn ra, bọn họ đều là người tương đối thận trọng lại có kiên nhẫn, thực thích hợp đảm nhiệm phần công tác này.

 

Mười ngày sau, nhóm xương trâu đầu tiên liền chở về phía phường điêu khắc của Quân Tử thành.

 

Phường điêukhắc là cửa hàng mới mở của An Tử Nhiên, các công tượng cũng đã vào vị trí của mình, ngày nay, chưa có ai nghĩ tới nhà xưởng này tương lai sẽ trở thành người mở đường thịnh hành ở Đại Á.

 

 

Một tháng chớp mắt liền trôi qua.

 

Sòng bạc Thiên Long đã tiến vào giai đoạn kết thúc, mấy ngày nữa liền có thể khai trương, hiện giờ tiếng tăm của nó đã truyền khắp Quân Tử thành, không ít người ddeeufddawtj ánh mắt về phía sòng bạc, nhưng càng nhiều người đều là ôm tâm tính xem kịch vui mà nhìn.

 

Thập đại sòng bạc của Quân Tử thành chỉ còn chín,nguồn khách tương đương chia làm 10 phần, cho nên thiếu một sòng bạc Phong Hoa, những sòng bạc khác tất nhiên vui như mở cờ, bởi vậy khi sòng bạc Phong Hoa bị sòng bạc Bảo Hoa chèn ép không có một nhà hỗ trợ, sau khi sòng bạc Thiên Long xuất hiện, cửu đại sòng bạc lại đang âm thầm chèn ép nó.

 

Sau đó bọn họ phát hiện không thể ngăn cản sòng bạc Thiên Long khai trương, liền tận lực rải lời đồn bất lợi cho sòng bạc, kỳ quái là, người sau màn của sòng bạc Thiên Long vẫn không hề ra mặt, mặc kệ lời đồn bay đầy trời, cho nên hiện tại chín sòng bạc còn lại đều đang chờ sòng bạc Thiên Long trở thành sòng bạc đầu tiên trong lịch sử vừa khai trương liền đóng cửa.

 

Ở bên ngoài truyền thế nào, Phó vương phủ đều không hề bị ảnh hưởng.

 

Lão Vương gia bị ba năm cấm túc lại bắt đầu làm ầm ĩ, gần đây ông mê muội với bài mạt trượt do An Tử Nhiên chế tác, mỗi ngày lôi kéo rảnh rỗi không việc gì làm – Phó Vô Thiên cùng đồng dạng bị liên lụy – AN Tử Nhiên, bốn người không được liền ba người.

 

Lão Vương gia thề phải đem ba năm biến thành ba ngày, kết quả của thề son thề sắt chính là ba năm biến thành số có 2 đơn vị, hơn nữa cực có khả năng phát triển thành ba đơn vị.

 

Lão Vương gia đáng thương, khắp Vương phurddeeuf vì ông chảy một phen nwowcsmawts vui sướng khi người gặp họa, cũng chỉ có lão Vương gia không hề phát hiện từ đầu tới đuôi ông đều đang ở dưới đáy hố, hiện nay khả năng bò ra nhìn thấy ánh mặt trời cơ hồ là 0.

 

Vì thế, lão nhân gia liền liều mạng!

 

“Một lần 13 năm, có dám hay không?” Lão Vương gia đứng trên bậc thang, đối với An Tử Nhiên cùng Phó Vô Thiên vừa đi vào đại môn của Vương phủ khí phách hiên ngang nói, phía sau là Phó đại quản gia vừa trở về liền bị bắt, chỉ thấy ông vuốt râu cowowifddaayf thâm ý.

 

An Tử Nhiên cùng Phó Vô Thiên nhìn nhau, đây là bị kích thích đến?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s