TYKGNT chương 128

Chương 128 Chơi là có cảnh giới

Khi hai vị gia chủ, Lãnh Thiên Lan gia chủ Lãnh gia và Độc Cô Yến gia chủ Độc Cô gia có thể áp chế sự kinh khủng trong lòng, chậm rãi tìm về bình tĩnh nên có thì hai cha con người ta đã sớm bày ra dịu dàng mớm cơm.

“Ta ăn no, phụ thân ăn đi.” Ngồi trên đùi của phụ thân, Long Mặc Viêm chống cằm, tuy rằng dung nhan nhìn không rõ, nhưng khí chất tuyệt thế tao nhã là làm sao cũng không che dấu được, giơ tay nhấc chân đều tao nhã xuất trần, chương hiển khí phách.

Người này trong vòng mười mấy năm liền hoàn toàn lột xác thành công, trở thành một tồn tại khiến người kiêng kị, đứa bé con năm đó bây giờ đã khiến người không thể khinh thường, hiện tại mới trưởng thành, đã kế thừa khí thế kinh người của phụ thân, trong vô hình liền khiến người sợ hãi thần phục.

Mặc dù hiện nay nhìn qua thực ung dung, lười nhác ngay cả tiếng gọi phụ thân cũng là kiểu cách dịu dàng mười mấy năm chưa từng thay đổi, đây là điều thuộc riêng về trao đổi giữa hai cha con cùng với ràng buộc huyết thống không thể chen chân tạo nên niềm hạnh phút khiến người ngoài đều bị cuốn hút.

Nhưng cho dù như vậy, quanh người nam tử vẫn tràn ngập khoảng cách cùng nguy hiểm, có khí tràng cực giống với phụ thân.
“Vậy Viêm Nhi không được nhìn lâu, bởi vì phụ thân sẽ mất hứng, sẽ muốn hủy dung bọn hắn.” Loại lời nói máu chảy đầm đìa từ miệng của Long Tuyệt Phong nói ra lại có vẻ cực kỳ đương nhiên.
Bình thường lúc tự tay đút con trai ăn cơm, Long Tuyệt Phong là sẽ không ăn bất luận cái gì đồ vật , chờ con trai ăn no , Long Tuyệt Phong mới có thể chậm rãi ăn cơm.
“Phụ thân yên tâm, ta tạm thời còn không muốn làm gì bọn họ.” Vốn là nghe được Long Tuyệt Phong nói đã muốn bắt đầu như đi trên miếng băng mỏng, sau khi Long Mặc Viêm nói tiếp, Lãnh Thiên Lan cùng Độc Cô Yến đã có dấu hiệu muốn mắt trợn trắng.

Chẳng thà ngất xỉu cho rồi , miễn cho bị đôi cha con này tra tấn tinh thần.
Cái gì gọi là tạm thời không muốn làm bọn họ?
Nói cách khác tánh mạng của bọn họ đã muốn nắm tại trong tay của đôi cha con này, cũng phải, bọn họ đến hiện tại đều không nhúc nhích được.
“Ừ…” Long Tuyệt Phong tiếp tục tao nhã ăn cơm, chỉ là nhìn đều là một loại hưởng thụ.
Còn Long Mặc Viêm lại là một bộ dáng nghiên cứu nhìn Lãnh Thiên Lan.” Phụ thân nói ngươi bách độc bất xâm.” Kỳ thật việc vị Lãnh gia gia chủ Lãnh Thiên Lan có được thể chất bách độc bất xâm đã không phải bí mật gì ở trên giang hồ, cho nên bị Long Mặc Viêm một lời nói toạc ra, Lãnh Thiên Lan cũng chỉ là hơi nhíu mày.
“Phụ thân nói ngươi thể chất đặc biệt, có thể gân mạch đi ngược chiều đổi vị.” Long Mặc Viêm từng chút phân tích đối phương, giống như câu cá cùng đùa mèo vậy .
Lãnh Thiên Lan nhướng mày đổi thành trừng mắt, mà người xung quanh nghe được Long Mặc Viêm nói chuyện cũng là lộ ra vẻ mặt kinh ngạc. Sau đó ánh mắt nhìn Lãnh Thiên Lan vẫn vẵng như Thái Sơn ngồi tại chỗ đều nhiều hơn chút gì đó! Lãnh gia đứng đầu giấu đủ sâu.
Trên đời này cao thủ nhiều, tuyệt thế cao thủ cũng không thiếu, nhưng có thể làm được gân mạch đi ngược chiều lại không có mấy người, thường thường người có được cái loại năng lực này đều sẽ tại thời khắc mấu chốt bảo trụ một mạng, trở thành đòn sát thủ.
Phải biết giang hồ đầy máu me, đánh đánh giết giết là chuyện cực kì bình thường, cho nên mệnh chỉ có một cái, phá lệ quý trọng.
Vừa nghe được Lãnh gia gia chủ có được thể chất như vậy, thật đúng là ao ước chết người bên ngoài, dùng bí mật bách độc bất xâm che dấu bí mật lớn hơn nữa, Lãnh Thiên Lan không hổ là các đời Lãnh gia công nhận chủ nhân kiệt xuất nhất.
Thử nghĩ một người đồng thời có được thể chất bách độc bất xâm, gân mạch đi ngược chiều lại võ công trác tuyệt, thân phận không tầm thường, có được này đó lại không xốc nổi, biết rõ đạo lý hoài bích có tội, vẫn luôn nội liễm cơ trí, hiểu được che dấu mũi nhọn.
Lãnh Thiên Lan, từ giờ khắc này, xem như bị những người khác hoàn toàn đổi mới nhận thức, cũng được một lần nữa đánh giá trọng lượng hắn nên có ở chốn nguy hiểm như Đông Hải chi tân này.
Lãnh Thiên Lan từ một nụ cười khẽ lấy lại tinh thần.

“Ngươi là cố ý .” Cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi, tuấn dật nổi bật là bề ngoài của Lãnh Thiên Lan, bình tĩnh lãnh tĩnh là bên trong của Lãnh Thiên Lan, nhưng chống lại Long Mặc Viêm, hắn cũng chỉ có thể đầu hàng nhận thua.
Tuy rằng kinh ngạc đối phương biết bí mật lớn nhất của mình, nhưng lý do khiến đối phương làm ra hành động này động mới khiến Lãnh Thiên Lan để ý .
Hắn muốn làm gì?
“Hắn là ai vậy? Không phải là ái nhân của ngươi đi!” Long Mặc Viêm không chính diện trả lời Lãnh Thiên Lan, mà là đưa ánh mắt dừng ở trên người Độc Cô Yến không có chút cảm giác tồn tại ở bên cạnh, trong mắt Long Mặc Viêm, Độc Cô Yến quả thực như người trong suốt, không có bao nhiêu cảm giác tồn tại.
Sở dĩ đem lực chú ý đặt ở trên người đối phương, hoàn toàn là vì khi đối phương nghe thấy chính mình tuôn ra bí mật của Lãnh Thiên Lan cũng không có lộ ra vẻ mặt như những người khác, như vậy chính là hắn trước đó cũng đã biết.
Người mà có thể đem bí mật lớn nhất của mình nói cho, Long Mặc Viêm ngược lại có chút hứng thú .
“Ngươi nói bậy… Phốc…” Lãnh Thiên Lan bị Long Mặc Viêm đột nhiên dời đi đề tài làm cho có chút thẹn quá thành giận, đang lúc cực giận, đột nhiên ngực chấn động, tựa như bị người hung hăng đánh một chưởng, nơi yết hầu một cỗ mùi máu tanh ngọt không thể kìm nén trực tiếp phun ra.

“Bổn tọa nói, ngươi đang nói chuyện với ai, lại không chú ý ngữ khí thái độ bổn tọa sẽ giết ngươi.” Long Tuyệt Phong bình tĩnh chậm rãi dùng cơm, không ai nhìn ra y là như thế nào ra tay , khi nào thì ra tay , dù sao Lãnh Thiên Lan đã bị thương, vẫn là nội thương, hơn nữa còn có chút nghiêm trọng.
Rống lớn tiếng như vậy, làm sợ Viêm thì làm sao bây giờ? Đây là tiếng lòng của Long Tuyệt Phong.
Long Tuyệt Phong liền cứ vậy mà làm Lãnh Thiên Lan bị thương, thủ đoạn quyết đoán tàn nhẫn khiến mọi người hít vào một hơi lạnh.
Người này, thật sự thực không dễ chọc.
“Phụ thân…” Long Mặc Viêm có chút oán giận, hắn còn không có bắt đầu chơi người này liền muốn bị phụ thân xử đẹp.
“Viêm nhi biết mà, điều này không thể trách phụ thân, phụ thân không cho phép bất luận kẻ nào đối với ngươi bất kính.” Dù chỉ là thanh âm hơi lớn cũng không được, đây là lý do của Long Tuyệt Phong, làm theo ý mình, tùy ý cuồng ngạo cực kỳ.
Không có người có thể ở trước mắt Long Tuyệt Phong y đối với Viêm Nhi của y hô to gọi nhỏ, như vậy chỉ sẽ khơi dậy dục vọng giết chóc trong người y.
“Vâng vâng vâng, Viêm Nhi đã biết.” Ngồi ở trong góc tương đối chếch, nhưng bàn của bọn họ đã sớm nghênh đón từng sóng lại từng sóng ánh mắt chú ý.
Long Mặc Viêm rất có lòng tốt mà điểm vài cái trên người Lãnh Thiên Lan cùng Độc Cô Yến, sau đó từ bên hông của phụ thân lấy ra một cái bình ngọc, đổ ra một viên thuốc thơm lừng bốn phương “Ăn vào, nếu không muốn biến thành kẻ tàn phế liền lập tức ăn vào.” Phụ thân vô hình nội kình càng ngày càng lô hỏa thuần thanh , vừa rồi ngay cả mình đều không có hoàn toàn thấy rõ ràng, đương nhiên là ở dưới tình huống chính mình không dùng tới đồng thuật.
Bất quá chịu một chưởng này của phụ thân, nếu trễ cứu trị, người này đời này cũng liền chơi xong.
“Đa tạ” Độc Cô Yến đã nhìn ra bạn thân không thích hợp, hơn nữa Long Mặc Viêm vừa nói như thế, hắn không chút do dự, nhận lấy Long Mặc Viêm đưa tới viên thuốc, trực tiếp đút vào trong miệng Lãnh Thiên Lan với gương mặt đã bắt đầu biến thành xanh đen. Sau đó là biến hóa có thể dùng mắt thường nhìn thầy, khí sắc của Lãnh Thiên Lan khôi phục thành tái nhợt, nhưng cho dù là tái nhợt, cũng làm cho trái tim lơ lững giữa trời của Độc Cô Yến rơi về chỗ cũ.
“Ngươi thực để ý hắn.” Kiểu ánh mắt vừa rồi rất tốt, vẻ mặt rất có yêu, Long Mặc Viêm một tay nâng cằm, lại là một câu làm người ta hộc máu.
Mấy năm nay ở dưới sự hun đúc của Long Tuyệt Phong hun đúc, đầu lưỡi của Long Mặc Viêm cũng bắt đầu trở nên độc địa, kỳ thật bản thân liền độc, chỉ bất quá từ sau khi đến thế giới này không có bao nhiêu cơ hội dùng đến mà thôi, ai kêu hắn có một phụ thân cực kì yêu nghiệt làm chi.
“Phải…” Vẻ mặt Lãnh Thiên Lan đỏ lên là vì tức giận, nhưng Độc Cô Yến lại không phải, trên mặt là ửng đỏ vì động tình, ngay tại một khắc vừa rồi, nhìn thấy hình ảnh Thiên Lan hộc máu, tâm của hắn đều muốn nát.
Nếu có thể nói, hắn nguyện ý thay Thiên Lan chịu chết, cũng không muốn nhìn thấy hắn bị thương tổn.
“Yến, ngươi…” Bởi vì nội thương, Lãnh Thiên Lan còn có chút khí hư, được Độc Cô Yến đỡ dựa vào ngực, không biết xảy ra chuyện gì, cho dù hiện tại bọn họ đối mặt chính là một đôi cha con khủng bố không thể dùng thường nhân quan điểm định luận, bị Yến dùng sức ôm vào ngực như vậy, tâm cũng là vô cùng an bình trước nay chưa từng có.
“Đừng nói chuyện, ngươi nên nghỉ ngơi.” Không còn là người bạn cà lơ phất phơ mà Lãnh Thiên Lan quen biết, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Độc Cô Yến, Lãnh Thiên Lan ngoan ngoãn câm miệng . Cũng thả lỏng đem sức nặng của thân thể dựa vào trên người đối phương, bởi vì là Yến a!
“Phụ thân, ngươi không sai a! Đánh ra một đôi uyên ương đến.” Long Mặc Viêm cũng ôm lấy cổ Long Tuyệt Phong vừa ăn cơm xong, đồng dạng tú ân ái.
“Kia Viêm Nhi muốn làm sao thưởng cho ta.” Ở trên vai con trai hít lấy mùi hương từ mái tóc như tơ lụa, không hề quan tâm đến ánh mắt của người bên ngoài.
Phụ tử thì như thế nào, bọn họ là một đôi quấn quýt chặt chẽ không thể chia lìa nhất trên đời.
“Buổi tối lại nói.” Không hề tránh né đồi hỏi của phụ thân, cũng không để ý đến hai đôi mắt cùng bàn đã trừng lớn bằng chuông đồng đều sắp rớt ra. Ở trên môi Long Tuyệt Phong ấn một cái hôn, không có lập tức rời đi, mà là ngắn ngủi môi lưỡi quấn quýt, ở ngay trước mặt công chúng, Long Mặc Viêm khinh bạc phụ thân của mình.
“Muốn biết vì cái gì bản thiểu chủ tìm tới các ngươi sao?” Vừa hôn xong, Long Mặc Viêm một bàn tay dừng ở trên mặt nạ lạnh lẽo của mình, một tay nhẹ nhàng gõ, làm ra một bộ thực khó xử.
“Vì cái gì?” Độc Cô Yến hỏi lại , thái độ cực kỳ hảo.
Dù sao có tấm gương của Thiên Lan, hắn vẫn là hiểu được đôi cha con ngồi đối diện với bọn họ có bao nhiêu cường thế, có thể nịnh, không thể chọc. Điều duy nhất có thể làm chính là cẩn thận đối xử.
“Bởi vì bản thiếu chủ thích.” Này tuyệt đối là kiểu trả lời của Long Mặc Viêm.
“Ha ha ha ha ha… Phụ thân, bọn họ thật thú vị.” Khi nhìn thấy một cặp pho tượng hóa đá, Long Mặc Viêm thoải mái cười ha hả.
“Viêm Nhi vui vẻ là tốt rồi.” Ôm lấy bảo bối của chính mình.
“Lưu đại thúc đem bọn họ đưa đến biệt viện.” Long Mặc Viêm thật là cố ý , cố ý ở trước mặt nhiều người như vậy mời Lãnh Thiên Lan cùng Độc Cô Yến tới biệt viện trong truywwnf thuyết của Tuyệt Viêm tửu lâu.
Nếu muốn chơi, liền chơi lớn chút…
Trò chơi chỉ là vừa mới bắt đầu.
“Phụ thân, chúng ta bị thật nhiều người nhìn trộm.” Long Mặc Viêm ôm lấy cổ của Long Tuyệt Phong, thờ ơ nói xong. Bởi vì bọn họ cảm nhận được vài tầm mắt tìm tòi nghiên cứu dừng ở trên người hắn cùng phụ thân, cũng không phải trong tửu lâu, mà là ở bên ngoài tửu lâu.
“Hình như là vậy! Nên làm cái gì bây giờ ?” Vẻ mặt dưới mặt nạ của Long Tuyệt Phong là hoang mang , nếu thật sự hoang mang thì tốt rồi.
“Phụ thân, chúng ta buổi tối chơi mèo bắt chuột đi!” Long Mặc Viêm đề nghị .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s