TYKGNT chương 132

Chương 132 Thủ đoạn cực hạn

Thanh Chích thật sự tìm không thấy thanh âm của mình , đôi tay đưa ra ngoài hoàn toàn cứng ngắc tại giữa không trung, thu cũng không phải, không thu cũng không phải. Tóm lại hắn trăm triệu không ngờ rằng đối phương sẽ có phản ứng như vậy, hoàn toàn vượt qua dự đoán của chính mình.

Không khí trong nhất thời có vẻ có chút nặng nề, nhưng mà đôi phụ tử ngồi ở trên chủ vị lại một chút cũng không có chịu ảnh hưởng, nên thân mật liền thân mật, căn bản không hợp với trường hợp hiện tại.

Này không, nhìn nam nhân tuyệt mỹ tuyệt luân ôn nhu như nước nâng cằm nhìn con mình, lại hơi hơi nâng mắt lên, thần thái gợi cảm mê người, mặc dù đều là nam tử, chính mình cũng không thể không thừa nhận trong nháy mắt đó có chút hoảng hốt, bởi vì nam nhân tuyệt thế tao nhã, tiếp đó là nụ hôn rơi xuống, triền miên không ngớt, làm cho Thanh Chích vô cùng xấu hổ, nhất thời không biết nên làm ra phản ứng gì.

Liền cứ như vậy mà thẳng ngoắc ngoắc nhìn hai phụ tử thân mật, giao lưỡi, dây dưa, ưm.

“Phụ thân…” Thẳng đến một thanh âm mang theo biếng nhác hờn dỗi xuất hiện, mới để cho Thanh Chích chấm dứt cứng ngắc cùng xấu hổ.

“Thật sự là phiền toái, sao ngươi còn ở đây?” Long Tuyệt Phong bởi vì bị bảo bối cường thế đẩy ra, đem không kiên nhẫn do không có tận hứng toàn rơi xuống trên người Thanh Chích. Vốn là một đôi mắt ôn nhu như nước cũng bắt đầu trở nên lãnh liệt như hàn băng.

Không đi, chẳng lẽ là đang chờ mình giết hắn, Long Tuyệt Phong quả thực một chút cũng không để ý, nhưng mà… người mình muốn giết nhất không phải hắn, cho nên thừa dịp chính mình bây giờ còn không có thời gian rỗi chấm dứt sinh mệnh của đối phương, nhanh chóng rời đi tầm mắt của  y. Nếu không, liền đừng trách y không có nhắc nhở đối phương, hễ là kẻ quấy rầy chính mình cùng Viêm Nhi ở cùng một chỗ, kỳ thật cũng không cần sống trên thế giới này.

Bị Long Tuyệt Phong dùng ánh mắt không có nửa điểm độ ấm vả lại cực độ khủng bố tập trung, làm cho Thanh Chích có loại cảm giác thân ở trong địa ngục, toàn thân cũng nhịn không được bắt đầu sợ run.

Đối phương rốt cuộc là ai? Là dạng tồn tại gì, vì cái gì chỉ là một ánh mắt, có thể làm cho chính mình toàn thân không ngừng phát run, loại lạnh lẽo vô hình lãnh liệt này, cho dù là sư phụ luôn làm cho mình kính sợ cũng không thể khiến mình mình có cảm nhận trực tiếp muốn chạy trốn như vậy.

Lòng bàn chân càng là một động tác tự nhiên đều không làm được, hắn đã hoàn toàn cứng ngắc.

“Khụ khụ… Thứ cho tại hạ liều lĩnh, tại hạ thật không ngờ các hạ chí không ở trường sinh, bất quá cũng thỉnh các hạ nhận lấy miếng tín vật này, Tuyệt Viêm tửu lâu tuyệt đối có tư cách tiếp thu hữu nghị của Bồng Lai đảo.” Thanh Chích cố nén bối rối trong lòng, ho khan hai tiếng, tận lực làm cho mình trầm ổn cảm xúc, đem mục đích hôm nay biểu đạt rõ ràng, đem đồ vật đưa đi, chính mình bước đi, hắn thật sự rất muốn lập tức rời đi.

“Hắc Hà…” Long Mặc Viêm đầu tiên là nhìn nhìn nam tử thực chân thành đứng ở nơi đó, trong ánh mắt mặt nạ dưới  không có dao động dư thừa. Tiếp đó liền từ trong ngực Long Tuyệt Phong đứng dậy.

Dáng người cao gầy hoàn mỹ bại lộ ở trong không khí, quần áo hắc sam đem cảm giác thần bí của hắn tăng lên tới một độ cao mới, liền đứng ở trước người Long Tuyệt Phong, hô tên  của thuộc hạ, thanh âm không phải rất lớn, lại đủ để cho Hắc Hà đang ở bên ngoài chém giết nghe được.

“Thiếu chủ…”Khí chất vô cùng lạnh lùng trầm ổn, nếu không phải trong tay cầm một thanh kiếm dính đầy máu, thật sự nhìn đoán không ra nam nhân vừa rồi đang làm gì, bởi vì trên người hắn không hề có một tia mùi máu tươi.

“Đem vật kia cất đi, bên ngoài thế nào ?” Thanh âm bình tĩnh lại có thể nghe ra âm điệu biếng nhác, trầm thấp khêu gợi, đem mị lực của Long Mặc Viêm lần thứ hai tăng lên.

“Đã giải quyết gần xong.” Hắc Hà nghe lệnh từ trong tay Thanh Chích lấy đi miếng từ bên ngoài nhìn khá là trân quý – Trường Sinh lệnh, Thanh Chích trợn mắt há hốc mồm nhìn tên thuộc hạ kia tùy tay cất đi.

“Phụ thân, chúng ta đi ra ngoài nhìn xem, tên gì kia? Ngươi tự tiện, hẳn là có thể tìm tới đường đi ra ngoài?”Ánh mắt dưới mặt nạ vẫn là không có bao nhiêu phập phồng, thực tùy ý hướng về phía Thanh Chích nói xong, sau đó kéo Long Tuyệt Phong còn đang ngồi, dắt tay đi ra bên ngoài phòng khách.

Còn Thanh Chích, đã hoàn toàn bị bọn họ không nhìn, mà Thanh Chích cũng đầu rút gân, không biết phải làm ra hành động gì.

Đối phương… Thật là rất mạnh a! Cường đại đến mức chính mình mặc dù thân là tiên nhân hậu duệ, cũng chống cự không nổi trong lòng phát lạnh, nhất là vừa rồi khi cùng tên nam tử nhìn như ôn nhu tuấn mỹ kia lướt qua sát bên người, hắn thật sự có loại đặt mình trong vùng đất Tu La.

Mà lưng của hắn, lúc này cũng đã là mồ hôi lạnh đầm đìa.

Cái chỗ này, không thể ở, đi nhanh lên.

Nhưng là…

Khi Thanh Chích rốt cục tìm về lãnh tĩnh, cũng không để ý việc đối phương tùy ý xử trí Trường Sinh lệnh, muốn rời khỏi nơi làm cho mình cảm thấy kiêng kị này, lại bị cảnh tượng bên ngoài lần thứ hai kích thích thần kinh.

Ánh mắt cũng là đột nhiên trợn to, Tu La địa ngục, thật là Tu La địa ngục, mà vài thân ảnh cao ngất đứng ở giữa một mảnh tàn chi toái nhục, đó là sứ giả đến tới địa ngục.

Chuyên môn vô tình thu gặt mạng người.

Hai tay không phải chưa từng lây dính huyết tinh, hơn nữa chính mình lại càng không là đối tượng dễ chọc, nhưng mặc dù Thanh Chích đã nhìn quen đại trường hợp, cũng bị một màn trước mắt kích thích đến có chút chóng mặt hoa mắt.

Ác ma, bọn họ đều là ác ma.

“Thật đúng là trung tâm a! Viêm nhi đoán xem một sóng này là binh sĩ của thế lực nào?” Long Tuyệt Phong trong tay cầm kiếm của Hắc Hà, sở dĩ không có lấy ra binh khí Thích Huyết kiếm của chính mình, hoàn toàn là bởi vì chỉ với chút người ấy, căn bản không đủ Thích Huyết giết, cho nên liền dùng của thuộc hạ .

Nhìn trên mặt đất người còn sống trong đợt tấn công này, Long Tuyệt Phong vẻ mặt thực ôn nhu, thật sự thực nhu tình, nhưng là biểu tình như vậy lại ở loại thời điểm lộ ra, mới là cực hạn kinh khủng cùng đáng sợ, người nam nhân này, rốt cuộc đem sinh mệnh nhìn thành cái gì?

Tư thế cầm kiếm kia, lại đâm chọt thêm mấy lỗ máu lên người một thi thể vẫn chưa hoàn toàn chết đi, giống như 1 đứa con nít, đang chơi món đồ chơi mà mình thích nhất, mà sự hưởng thụ của y là dựa vào sự thống khổ cùng máu tươi chảy ra từ trong cơ thể người.

Vua của ma quỷ…

“Phụ thân cảm thấy thế nào?” Long Mặc Viêm có chút đau đầu nhìn hành động ấu trĩ của phụ thân, chơi vui lắm phải không, đem người chứm thành từng đoạn rất có cảm giác thành tựu phải không, nếu không phải mình đối hình ảnh như vậy biểu hiện thực bình tĩnh, thật sự… cơm của đời trước đều phải ói ra.

Phụ thân của hắn, hứng thú yêu thích luôn khác hẳn với người bình thường, nhất là giết người, phỏng chừng đời này cũng sẽ không bỏ cái yêu thích này, chính mình đứng ở một bên, cũng đã nhìn y giết mười mấy người đang muốn báo ra chủ nhân.

Người ta không phải trung tâm, là ngươi không cho người ta cơ hội nói cho hết lời, liền đem đầu lưỡi cắt đi, sau đó hưởng thụ ác thú vị biến thái của mình.

“Ta cảm thấy, bọn họ sống trên đời chính là vì bị ta giết chết .” Lại là đáp không đúng đề.

“Nói… Chủ nhân của ngươi là ai? Không nghĩ nói hả? Vậy thì…” Kiếm quang chợt lóe, Long Tuyệt Phong lần thứ hai không cho đối phương cơ hội nói chuyện, cắt đầu lưỡi của đối phương, sau đó liền dùng mũi kiếm đam thủng đôi mắt tràn ngập kinh hãi sợ hãi của đối phương.

Vèo…

Máu thịt văng khắp nơi, lại không thấy trên người của Long Tuyệt Phong có một giọt máu tồn tại, y chơi đùa rất vui vẻ.

“Thật là, vì cái gì bọn họ lại không muốn nói ra chủ nhân của mình là ai?” Long Tuyệt Phong có vẻ thực ảo não, sau khi liên tục giết hai mươi mấy người, rốt cục chỉ còn lại có một người nam nhân chỉ bị điểm huyệt coi như còn khá đầy đủ.

Mà cái người nam nhân khá tốt này, dưới quần đã ướt một mảnh, trong không khí nồng đậm mùi máu tươi bắt đầu chen lẫn một mùi khai nồng nặc.

Long Tuyệt Phong nhíu mũi, hướng về phía người duy nhất được lựa chọn sau quá trình sàng lọc.

Sợ tới mức đối phương chỉ có thể liên tiếp lắc đầu, trong ánh mắt tràn ngập tơ máu trừ bỏ sợ hãi vẫn là sợ hãi, bọn họ rốt cuộc trêu chọc một đối thủ đáng sợ đến cỡ nào?

 

 

Một tiếng cũng không thể phát ra, chỉ có thể nhìn Long Tuyệt Phong hướng về phía hắn đi từng bước từng bước đến gần.

“Phụ thân, chơi đủ chưa?” Người đều bị Hắc Hà bọn họ giết gần hết , nếu còn có người sống, liền ý tứ ý tứ hỏi một chút là ai phái tới . Lại không ngờ đều bị phụ thân chơi chết , hiện tại chỉ dư lại một cái.

“Không có.” Long Tuyệt Phong đã  dừng bước lại, thanh kiếm cũng ném cho Hắc Hà, miệng hơi bĩu ra hướng về phía bảo bối của chính mình đi đến, ôm vào trong ngực.

“Về sau cơ hội còn nhiều là, phụ thân phải để con tra hỏi xong mới được.” Long Mặc Viêm càng thêm đau đầu , hắn biết mấy năm nay phụ thân nhẫn nhịn có bao nhiêu vất vả, lần này rốt cục vào đời thoát cương, phụ thân còn không chơi cái đủ, cho nên hắn có thể đoán được, Đông Hải Chi Tân này, cũng không phải là chỉ có trên đường trường sinh mới có gió tanh mưa máu, không hỏi chuyện trường sinh, cũng sẽ đưa tới tai họa sát sinh, tai bay vạ gió.

Chỉ có rời xa nguy hiểm mới được, mà nguy hiểm đó là phụ thân của mình.

Muốn mạng sống, cũng chỉ có thể nhanh chóng rời đi địa phương cực độ nguy hiểm.

“Đây chính là Viêm Nhi nói .” Long Tuyệt Phong nếu còn không rõ ý của bảo bối, cái đầu của y thật sự trở thành bài trí , không thể tưởng được Viêm Nhi sẽ nuôi thả chính mình, thật tốt a!

Như vậy…

Kế tiếp, có bao nhiêu người có thể thừa nhận sợ hãi của tử vong, bổn tọa chính là rất có hứng thú dùng thời gian làm cho những con kiến hiểu được, cái gì gọi là địa ngục.

“Ta nói .” Cần phải vui vẻ như vậy sao, nhìn nam nhân ôm lấy chính mình cùng vẻ mặt sung sướng không hề che đậy kia, trong lòng Long Mặ Viêm cũng là vui vẻ , phụ thân yêu chính mình, sủng chính mình, nịch chính mình, mà chính mình làm sao không phải từ phụ thân, phóng túng phụ thân, dung túng một chút cũng không bớt lo phụ thân.

Kỳ thật, đổi cái góc độ nghĩ, phụ thân của hắn thật sự thực dễ dàng thỏa mãn không phải sao? Chỉ cần đểcho y làm việc y muốn làm, mặc kệ là ma quỷ, hay là cái gì, đều là phụ thân của chính mình, đều là người nam nhân chính mình yêu sâu sắc, cho nên…

Cho dù tất cả mọi người chết, thì tính sao, nhược nhục cường thực, thế giới chính là như vậy. Mà hắn cùng với phụ thân nhất định đứng ở đỉnh của thế giới, chưởng khống hết thảy sinh tử. (==||| vâng, và Viêm nhi đã làm xong kiến thiết tư tưởng, quyết định đóng cửa thả a Phong, mình cũng đi theo tiếp tay làm đồng lõa…)

“Muốn sống, hay là muốn chết?” Đây là lời Long Mặc Viêm đối người sống sót duy nhất nói, bình tĩnh làm người ta kinh hãi, mà ngay cả Thanh Chích đứng ở một bên đã kinh ngạc đến ngây người, vẫn chưa rời đi nghe đến loại câu hỏi này, trong lòng cũng là lộp bộp một chút, loạn nỗi lòng, người nam tử đội mặt nạ này, có khí thế cùng cường đại không kém gì tuyệt thế ác ma kia, mặc dù hắn cái gì cũng không có làm.

“Không cần… Giết ta.” Mặc dù là tử sĩ, sau khi tự mình nhìn thấy trò chơi giết người của Long Tuyệt Phong, cũng làm cho hắn hiểu được cái gì gọi là sợ hãi.

“Câu trả lời thực trực tiếp, ngươi là do ai phái tới .” Dựa vào trong ngực Long Tuyệt Phong, Long Mặc Viêm dùng ánh mắt nhìn về phía đối phương giống như đang nhìn một con dê mặc người xâm lược.

“Thanh Long điện, ta là người của Thanh Long điện…” Gấp gáp, trả lời thực gấp gáp a!

“Liên Dạ, hắn chính là dược nhân của ngươi, không hiểu hỏi phụ thân.” Long Mặc Viêm quyết định ban cho thuộc hạ một chút chỗ tốt, hắn chính là biết Liên Dạ đối thủ pháp nuôi dược nhân của phụ thân có bao nhiêu thèm nhỏ dãi.

“Đa tạ Thiếu chủ ban cho.” Liên Dạ ở bên cạnh cơ hồ là vui vẻ nhảy lên đến trước mặt Long Mặc Viêm, sau đó a dua một phen, ở trên người tử sĩ  vẫn chưa hoàn toàn hồi hồn điểm vài cái, người liền mất đi tri giác, ngất đi.

Đến tận đây, không còn có một ngày thanh tỉnh, trở thành dược nhân.

“Phụ thân, ta đói bụng.” Là thật có chút đói.

“Viêm Nhi muốn ăn cái gì?” Vì thế hai phụ tử, liền giống như chuyện gì đều không có xảy ra, rời khỏi tiền viện đã biến thành một vùng đất đỏ, khắp nơi đều là cụt chi thịt nát..

“Công tử thỉnh.” Nhâm Nam Vũ hiện người duy nhất tương đối rảnh rỗi, ái nhân đang dùng hóa thi phấn xử lý thi thể trên mặt đất, sư huynh đã dẫn theo dược nhân của mình điên cuồng chuyên nghiên, mà hắn, đành phải trở thành người dẫn đường, đem người không nên ở lâu mời ra khỏi biệt viện.

Khi Thanh Chích đứng ở trên ngã tư đường ồn ào náo nhiệt, đều không biết mình là làm sao đi ra, chỉ biết là, hắn muốn nhanh chóng đi về cùng Đại sư huynh, cùng sư phụ nói, Tuyệt Viêm… Tuyệt đối không thể trêu chọc

 

One thought on “TYKGNT chương 132

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s